Trả giá – P.2

7.

Không lâu sau, Hứa Đình Thâm và tôi làm thủ tục ly hôn.

Ngày nhận được giấy ly hôn, Giang Lãm Nguyệt đã đăng một bức ảnh ăn mừng cùng Hứa Đình Thâm kèm theo dòng chữ:【Cuối cùng em cũng đợi được anh, may mắn thay anh đã không từ bỏ.】

Có lẽ đã nhận được rất nhiều lời chúc phúc nên Giang Lãm Nguyệt gửi tin nhắn chung trả lời ở phần bình luận:【Đều là khổ tận cam lai, cảm ơn tất cả mọi người.】

Tôi lạnh lùng nhìn bài đăng này, đồng thời nhấn thích nó.

Giây tiếp theo, Giang Lãm Nguyệt gửi tin nhắn tới:【Là ai thế?】

Chỉ vỏn vẹn vài từ nhưng tôi đã cảm nhận được sự khủng hoảng của cô ta.

Tôi gửi lại biểu tượng cảm xúc mỉm cười và đăng xuất khỏi WeChat.

Trước khi tắt máy, Giang Lãm Nguyệt vẫn liên tục gửi tin nhắn cho tôi. Tôi ngược lại cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Cô ta càng sợ hãi thì tôi càng hạnh phúc.

Tôi biết rất rõ cái chết của con gái không tránh khỏi có liên quan đến Giang Lãm Nguyệt.

Khi tôi hỏi Hứa Đình Thâm tại sao hôm đó lại cúp điện thoại của con thì anh ta nhìn thẳng vào Giang Lãm Nguyệt, cho dù cuối cùng không nói gì nhưng bấy nhiêu cũng đủ để hiểu mọi chuyện.

Hơn nữa hôm đó chỉ có Giang Lãm Nguyệt ở cùng với Hứa Đình Thâm, ngoài cô ta, tôi không nghĩ ra được ai khác.

Bất kể Giang Lãm Nguyệt có thừa nhận hay không thì cô ta cũng ít nhiều có liên quan đến cái chết của Nhiên Nhiên, tôi nhất định sẽ bắt cô ta chôn sống cùng con gái tôi.

Sau khi ly hôn, Hứa Đình Thâm bắt đầu công khai đưa Giang Lãm Nguyệt đi khắp nơi.

Người trong giới không nói gì trước mặt Hứa Đình Thâm, nhưng sau lưng lại lén lút chế nhạo anh ta.

Sau khi trở về nước, Giang Lãm Nguyệt đi dạy ở một trường đại học. Nhờ vào tuổi trẻ, nhan sắc và kỹ năng “pha trà rót nước”, cô ta nhanh chóng được sinh viên ca tụng là “cô giáo xinh đẹp nhất”. Cô ta còn hoàn thành một số công trình nghiên cứu khoa học và nhận được giải thưởng, cũng xem như có chút tiếng tăm trên mạng.

Vào ngày Giang Lãm Nguyệt nhận giải thưởng tại trường đại học A, tôi đã đặc biệt đến đó.

Hứa Đình Thâm nhìn thấy tôi, sắc mặt lạnh lùng: “Cô đến đây làm gì? Đại học A không phải là nơi để cô đến đâu. Cô về nhanh đi, đừng làm tôi khó xử.”

Giang Lãm Nguyệt trong bộ váy trắng nhàn nhã liếc nhìn tôi: “Được rồi A Thâm, em nghĩ cô Tống chưa từng được học ở một trường đại học hàng đầu như vậy, để cô ấy đến thăm cũng không sao!”

8.

Tôi phớt lờ giọng điệu dở dở ương ương của cô ta: “Lần nào gặp cũng thấy cô mặc đồ trắng, nhà cô có tang sao?”

Vẻ mặt của Giang Lãm Nguyệt  thay đổi, tôi tỏ vẻ thương hại nhìn cô ta: “Đổi màu đi. Nếu người nhà cô chết cả rồi, lỡ như cô chết sẽ không có ai đến nhận xác đâu.”

Thấy tôi không giống như đang nói đùa, trong mắt Giang Lãm Nguyệt hiện lên vẻ sợ hãi.

Đúng lúc Hứa Đình Thâm sắp nổi cáu thì hiệu trưởng trường đại học A bước ra, trịnh trọng nói chuyện với tôi. 

Tôi phớt lờ ánh mắt sửng sốt của hai người họ, trực tiếp đi theo hiệu trưởng. 

Trong khán phòng, lễ trao giải chính thức bắt đầu.

Giang Lãm Nguyệt đứng trên sân khấu cười nói phát biểu, các sinh viên dưới khán đài không ngừng cổ vũ cho cô ta.

Đến lúc hiệu trưởng tuyên bố tôi với tư cách là nhà đầu tư lên trao giấy chứng nhận thì sắc mặt của Giang Lãm Nguyệt đột nhiên tái nhợt.

Trước ánh mắt bất an của cô ta, tôi chậm rãi bước tới, cầm mi-crô lên và nói: “Xin lỗi, tôi không thể trao vinh dự này cho một người không ngay thẳng, có hành vi đáng xấu hổ trong học thuật.”

Cả khán phòng náo động.

Tôi phớt lờ tiếng ồn ào từ phía khán giả và ánh mắt giận dữ của Hứa Đình Thâm, nói tiếp: “Cô Giang Lãm Nguyệt bị nghi ngờ gian lận trong học thuật, không đáp ứng đủ các điều kiện và yêu cầu để được trao giải.”

Nhìn thấy bên dưới khán đài bàn tán xôn xao, trong mắt Giang Lãm Nguyệt lóe lên vẻ cay nghiệt nhưng rất nhanh đã biến mất.

Cô ta tỏ vẻ nghiêm nghị, đứng thẳng lưng: “Cô Tống, cô có bằng chứng để chứng minh tôi gian lận hay không? Cho dù cô là nhà đầu tư cho cuộc thi và dự án này thì cô cũng không được bắt nạt người khác như vậy.”

Cô ta vừa dứt lời, lập tức có người trong khán phòng lên tiếng bất bình.

Tôi liếc nhìn trợ lý.

Chẳng bao lâu sau, đoạn video một người phụ nữ trung niên dùng chứng minh thư tố cáo Giang Lãm Nguyệt được phát trên màn hình lớn.

Thấy nhiều ánh mắt nghi ngờ đổ dồn về phía mình, Giang Lãm Nguyệt có chút hoảng loạn.

Đôi mắt cô ta rưng rưng, toàn thân run lên vì tức giận, giống như đang phải chịu đựng một nỗi bất bình to lớn nào đó: “Cô Tống, tôi biết giữa hai chúng ta có một số hiểu lầm, nhưng cô không thể hối lộ người khác để vu khống cho tôi như vậy. Tôi hoàn toàn không biết người này.”

Nhìn thấy dáng vẻ của Giang Lãm Nguyệt, những người ủng hộ cô ta lại nháo nhào cả lên, căm phẫn mắng mỏ tôi để xả giận.

Tôi bình tĩnh nhìn Giang Lãm Nguyệt: “Không biết giữa chúng ta có hiểu lầm gì vậy? Cô Giang, tại sao cô không nói rõ ràng trước mặt mọi người?”

9.

Giang Lãm Nguyệt không ngờ tôi sẽ hỏi ngược lại nên sững người tại chỗ.

Tôi phớt lờ Giang Lãm Nguyệt đang đứng đó hoang mang lo sợ, giao bằng chứng thu thập được cho hiệu trưởng rồi quay người rời đi.

Không ngờ Hứa Đình Thâm lại tức giận đuổi theo tôi ra ngoài: “Tống Nam Kiều, cô có biết cô làm vậy sẽ hủy hoại sự nghiệp của Nguyệt Nguyệt hay không? Lập tức theo tôi trở lại, công khai xin lỗi cô ấy, nói rằng cô ác ý vu khống, chuyện này coi như xong.”

Tôi nhìn thẳng vào Hứa Đình Thâm, nhếch môi cười: “Tôi chính là muốn cô ta thân bại danh liệt.”

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Hứa Đình Thâm, tôi nói từng chữ: “Tôi không chỉ muốn hủy hoại cô ta mà còn muốn hủy hoại cả anh nữa. Tôi sẽ khiến cho tất cả những người gây ra cái chết của Nhiên Nhiên đều phải trả giá. Hứa Đình Thâm, anh đã sẵn sàng chuộc tội chưa?”

“.…..”

Một tuần sau, trường đại học A ra quyết định cho thôi việc Giang Lãm Nguyệt.

Kết quả này nằm trong dự liệu của tôi, dù sao thì chứng cứ mà tôi giao cho nhà trường cũng có tính thuyết phục, đối với một ngôi trường có tinh thần học thuật nghiêm khắc như trường đại học A thì chuyện cho thôi việc Giang Lãm Nguyệt là kết quả tất yếu.

Kỳ thật tôi không hề gán tội cho cô ta.

Giang Lãm Nguyệt đúng là có gian lận trong học thuật, nhưng người tố cáo cô ta cũng không phải là người tốt.

Vì để cha Hứa đồng ý cho Giang Lãm Nguyệt bước chân vào cửa mà Hứa Đình Thâm không từ thủ đoạn lót đường cho cô ta. 

Đầu tiên là danh hiệu cô giáo xinh đẹp nhất, sau đó là các loại khen thưởng và thành quả học thuật khác nhau, phần lớn đều là do Hứa Đình Thâm mua cho. Chỉ là lần này người mà Hứa Đình Thâm tìm mua đã bị tôi mua chuộc với giá cao hơn.

Nhưng dù sao nhà họ Hứa cũng thuộc dạng thăm căn cố đế, Hứa Đình Thâm càng không phải là đèn cạn dầu, vậy nên tin tức về chuyện Giang Lãm Nguyệt gian lận trong học thuật đã bị hắn trực tiếp ém xuống.

Chẳng sao cả, công cuộc trả thù của tôi chỉ mới bắt đầu mà thôi.

10.

Sau khi ra khỏi bệnh viện tâm thần, tôi lau đôi tay đầy máu rồi lên xe trở về công ty.

Từ ngày con gái qua đời, tôi đã dồn hết tâm sức cho công việc. Trong đầu tôi chỉ có một mục tiêu, đó chính là làm cho nhà họ Tống trở nên lớn mạnh hơn.

Một ngày nào đó, tôi sẽ khiến cho hai kẻ súc sinh Hứa Đình Thâm và Giang Lãm Nguyệt phải quỳ sám hối trước phần mộ của con gái tôi.

Tôi cũng không quên gã bệnh nhân tâm thần đã “lỡ tay” giết chết con bé.

Nếu luật pháp không thể đòi lại công bằng cho con gái tôi thì tôi sẽ tìm kiếm công lý cho con bé theo cách của riêng mình.

Tôi đến công ty không được bao lâu thì nghe trợ lý báo Hứa Đình Thâm đang ở đây.

Tôi định nhờ trợ lý đuổi anh ta đi, nào ngờ anh ta lao thẳng vào phòng làm việc của tôi, tức giận hỏi: “Cô đã phỗng tay trên dự án phát triển phía Bắc thành phố hả?”

Tôi tựa lưng vào ghế, nói với giọng bình thản: “Nếu đúng thì sao? Nếu không thì thế nào?”

Hứa Đình Thâm thở phào nhẹ nhõm sau khi nghe câu trả lời của tôi.

Sau đó anh ta ngồi xuống ghế sofa, ngạo nghễ cười lạnh, nói như kiểu ra lệnh: “Cô không thể thực hiện hạng mục đó đâu, nếu cô còn đầu óc thì nhanh chóng từ bỏ đi. Tống Nam Kiều, làm người thì nên biết tự lượng sức, cô không phải là Nguyệt Nguyệt, không thể đạt được thành tựu như cô ấy đâu.”

Khóe miệng tôi nhếch lên: “Không biết từ khi nào mà tổng giám đốc tập đoàn Hứa thị lại trở thành một tên ăn xin vô liêm sỉ, mặt dày đứng đó ngửa tay xin đồ. Muốn có được dự án phát triển phía Bắc thành phố sao? Được thôi, quỳ xuống cầu xin tôi đi.”

Hứa Đình Thâm siết chặt tay, vẻ mặt tức giận: “Tống Nam Kiều, đừng có mà được nước lấn tới! Tôi không thương lượng với cô. Tôi nhất định sẽ giành được dự án này. Nếu cô biết điều thì tôi có thể chia cho cô một miếng bánh. Còn nếu cô rượu mời không uống muốn uống rượu phạt thì đừng trách tôi không niệm tình xưa.”

Trong mắt tôi hiện lên vẻ lạnh lùng, chậm rãi nói:

“Được, vậy tôi chóng mắt chờ xem một kẻ thua cuộc như anh làm sao cho tôi uống ly rượu phạt này.”

Sau đó tôi gọi cho nhân viên bảo vệ đuổi Hứa Đình Thâm ra ngoài.

11.

Hứa Đình Thâm làm như những gì anh ta đã nói.

Chỉ vài ngày sau khi dự án khởi công, một số người tự xưng là cư dân gần đó đã đến công trường để gây rối, cho rằng việc xây dựng đã ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của họ.

Người phụ trách công trường đã gọi báo cảnh sát, nhưng đám người gây rối này hầu hết đều là cáo già, họ giả vờ hiền lành và nhanh chóng nhận lỗi trước mặt cảnh sát, nhưng hôm sau lại đến làm loạn như cũ.

Vì họ chỉ đứng trước cổng công trường, không gây xô xát, hơn nữa còn tự nhận là cư dân gần đó nên cảnh sát không còn cách nào khác, chỉ có thể đứng ra hòa giải.

Hôm ấy, trợ lý gọi điện báo với tôi những kẻ đó lại đến gây rối.

Tôi chạy tới hiện trường, thấy hơn chục người đang tụ tập quanh lối vào công trường, còn không ngừng chửi bới khiến người qua đường phải ngoái đầu nhìn.

Cầm đầu là một gã đàn ông đầu trọc, mặt người dạ thú, nhìn vào đậm chất lưu manh, mấy người đứng sau cũng vậy.

Gã đàn ông đầu trọc nhìn thấy tôi, lập tức nheo mắt một cách thô bỉ.

Tôi khinh thường nhìn gã, hỏi họ cần bao nhiêu tiền mới thôi cái trò này. 

Trước khi gã đàn ông đầu trọc kịp nói, một tên cao gầy trong đám tức giận chửi rủa: “Phi, ỷ bản thân có mấy đồng tiền dơ bẩn là hay lắm hả, hôm nay tao nhất định không cho bọn mày làm việc!”

Sau đó hắn lao thẳng vào công trường.

Hắn hành động nhanh đến nỗi gã đầu trọc không kịp phản ứng, đám người còn lại cũng manh động kéo vào gây sự, xảy ra xô xát với các công nhân.

Thấy tình hình không ổn, gã đầu trọc chỉ muốn bôi dầu lên chân để chạy thật nhanh. Kết quả là gã bị cảnh sát nhận được tin đến tóm gọn.

Đến đồn cảnh sát, các viên cảnh sát nhanh chóng hiểu được tình hình nên để tôi rời đi.

Tôi ngồi trong xe nhìn đám người đòi chém đòi giết lúc nãy giờ lại như chim sợ cành cong, thành thật đứng đó.

Tôi nhếch môi cười: “Tên Hồ Tam kia vừa rồi biểu hiện không tệ, chờ họ ra ngoài thì thưởng thêm cho mỗi người 2000, còn hắn thì 5000.”

Trợ lý mỉm cười đáp lại.

Hứa Đình Thâm cho rằng anh ta gọi bọn lưu manh địa phương đến quấy rối mỗi ngày, cảnh sát cũng bó tay với bọn chúng thì dự án của tôi sẽ không thể triển khai. 

Đúng là một chuyện cười lố bịch, nếu bọn chúng chỉ đơn thuần muốn quấy rối thì tôi sẽ khuấy đục vũng nước ấy, trực tiếp đóng gói tống chúng vào tù. 

12.

Lần tiếp theo tôi gặp Hứa Đình Thâm là tại đám cưới của một người bạn.

Sau khi tôi giải quyết êm đẹp vụ anh ta xúi giục người đến công trường gây sự thì mọi chuyện cũng tạm lắng xuống một thời gian.

Ban đầu tôi còn tưởng anh ta đang có âm mưu gì đó, nhưng sau khi trợ lý điều tra, tôi mới biết hiện tại anh ta đang bận rộn với kế hoạch đào tạo ngôi sao.

Sau khi bị đuổi khỏi trường đại học A, Giang Lãm Nguyệt nảy ra ý định bước chân vào làng giải trí. Vì lý do này, cô ta thậm chí còn ra nước ngoài để “làm mới” bản thân và đặt nghệ danh cho mình.

Hứa Đình Thân thậm chí còn mở công ty điện ảnh và truyền hình để lăng xê cho Giang Lãm Nguyệt.

Thời gian này, Hứa Đình Thâm nếu không rải hoa tươi khắp đường để bày tỏ tình yêu sâu đậm thì cũng chi thật nhiều tiền để đấu giá được chiếc vòng cổ kim cương “Nước mắt của đại dương” hòng khiến cho người đẹp vui vẻ. 

Anh ta hiếm khi xuất hiện trên các tạp chí kinh tế của thành phố A, nhưng tên lại nhan nhản trên các tờ báo lá cải giải trí.

Nhưng dù sao bản chất của Hứa Đình Thâm vẫn là một doanh nhân, ngoài yêu đương, anh ta cũng không quên đầu tư vào cổ phiếu. Giờ đây, mặc dù công ty điện ảnh và truyền hình của anh ta không bằng mấy công ty lâu năm khác nhưng nó vẫn có chỗ đứng trong ngành. Do đó danh tiếng của Giang Lãm Nguyệt cũng tăng lên rất nhiều.

Nhìn thấy Giang Lãm Nguyệt lên như diều gặp gió, đắc ý giao lưu với mọi người trong tiệc cưới, bạn bè xung quanh đều tỏ ra khinh thường.

Tôi chẳng tỏ vẻ gì, tiếp tục trò chuyện với những người khác.

Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, có người muốn tìm chết đến khiêu khích tôi.

Nhìn thấy tôi, Giang Lãm Nguyệt nhàn nhã bước tới, trịch thượng nói: “Đã lâu không gặp, cô Tống~”

Tôi liếc nhìn cô ta, mỉm cười: “Quả thật cũng đã lâu rồi. Thời gian trôi nhanh quá. Cảnh tượng cô bị tố cáo vì vi phạm kỷ luật ở trường Đại học A, tái mặt sợ hãi đứng trên sân khấu cứ như mới xảy ra ngày hôm qua vậy.”


Comments

4 bình luận cho “Trả giá – P.2”

      1. Hay quá ạ

        1. Cảm ơn đã ủng hộ nhà Vũ ❤️

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!