Trả giá – P.1

Chỉ vì đuổi theo bóng lưng rất giống với ánh trăng sáng mà Hứa Đình Thâm đã bỏ lại con gái mới sáu tuổi ở trên đường.

Lúc tôi tìm được con gái thì con bé đã nằm trong nhà xác lạnh lẽo.

Một bệnh nhân tâm thần đã bắt cóc con bé, sau đó móc mắt, ngược đãi con bé đến chết.

Thi thể bị ném trên đường phố lạnh lẽo như một con búp bê vải rách nát, không người hay biết.

Tên truyện: Trả giá

Tác giả: 也如夏花

Nguồn: Zhihu

Đề cử: Deĩng

Hỗ trợ raw: Tao Yan

Nguồn ảnh: MBakatselou – Pinterest

Editor: Kat

Beta: Tuyết Vũ


1.

Tôi đang đi công tác ở thành phố bên cạnh thì nhận được thông báo đến xác nhận danh tính của sở Cảnh sát.

Dọc đường đi, tôi không ngừng tự an ủi rằng có lẽ sở Cảnh sát đã nhầm lẫn, có rất nhiều người trùng tên nên việc nhầm lẫn là điều dễ hiểu.

Nhưng khi tôi run rẩy nhấc tấm vải trắng lên, một khuôn mặt quen thuộc đầy máu hiện rõ trước mặt tôi, một chút hy vọng cuối cùng cũng tan vỡ theo đó.

Hai chân mềm nhũn, tôi quỳ xuống cạnh giường, nước mắt bất giác rơi xuống, trong tim như có hàng triệu mũi kim đâm sâu vào, mỗi lần hít thở đều cảm thấy đau đớn tột cùng.

Tôi thực sự không thể chấp nhận sự thật rằng đứa con gái còn sống sờ sờ cách đây vài tiếng của tôi giờ lại như một con búp bê vải rách nát, khắp người đều là thương tích.

Khi nhìn thấy hốc mắt trống rỗng và máu thịt nhầy nhụa của con bé, tôi không còn chịu nổi kích thích, lập tức ngất đi. 

Lúc tôi tỉnh lại đã thấy mình nằm trên giường bệnh. 

Tôi ngơ ngác nhìn lên trần nhà, trong đầu không ngừng nghĩ đến lời nói của cảnh sát.

Bị hành hạ đến chết, bị khoét mắt, bệnh nhân tâm thần, lạc đường, bố bỏ rơi, điện thoại cầu cứu bị cúp máy.

Từng lời nói đều như nhát dao đâm vào tim tôi. Tôi gục xuống, vùi đầu vào chăn, đến bây giờ vẫn không thể chấp nhận được sự thật này.

Tôi biết Hứa Đình Thâm không yêu tôi, nhưng tôi không ngờ ngay cả con gái ruột mà anh ta cũng có thể ghẻ lạnh. 

Con bé còn nhỏ như thế, làm sao anh ta nỡ bỏ con bé một mình trên đường.

Tôi không cam lòng bấm số gọi cho Hứa Đình Thâm, chỉ muốn hỏi anh ta tại sao lại làm như vậy? Nhưng điện thoại được nối máy rồi lại bị ngắt.

Tôi kiên trì gọi mười lần, cuối cùng Hứa Đình Thâm cũng không chịu nổi mà bắt máy: “Tống Nam Kiều, cô lại nổi điên gì nữa? Nguyệt Nguyệt về nước rồi, tôi vừa nhìn thấy cô ấy, hiện đang đi tìm. Có chuyện gì không thể để mai rồi nói hay sao?”

Nghe những lời của Hứa Đình Thâm, tôi cảm thấy đáy lòng lạnh lẽo, toàn thân ớn lạnh, cuối cùng cũng hiểu tại sao anh ta lại bỏ mặc con gái ở ngoài đường. 

Lòng tôi tràn ngập tuyệt vọng, lạnh lùng hỏi: “Hứa Đình Thâm, còn Nhiên Nhiên thì sao?”

Đầu bên kia im lặng.

Tôi tưởng rằng cuối cùng Hứa Đình Thâm cũng cắn rứt lương tâm nhớ đến đứa con gái bị mình vứt bỏ ngoài đường, nhưng giây tiếp theo anh ta lại cười khẩy, mất kiên nhẫn nói: “Cô có cảm thấy vô vị hay không? Đúng vậy, tôi thừa nhận mình không nên nhìn thấy Nguyệt Nguyệt thì lập tức bỏ mặc Nhiên Nhiên ở đấy. Nhưng hiện tại Nhiên Nhiên vẫn bình an vô sự, cô còn gọi tới hỏi tội tôi làm gì?”

2.

Lòng tôi lạnh lẽo đến mức trực tiếp ngắt lời anh ta: “Nhiên Nhiên chết rồi.”

Hứa Đình Thâm sửng sốt vài giây, sau đó cười mỉa mai: “Tống Nam Kiều, cô luôn khiến tôi cảm thấy chán ghét như vậy. Năm đó cô dùng thủ đoạn ép Nguyệt Nguyệt rời đi, hiện tại vì muốn ngăn cản tôi đi tìm cô ấy mà dám nói dối chuyện con gái đã chết. Tôi nói cho cô biết, lần này cô không muốn ly hôn…”

Anh ta còn chưa nói xong tôi đã không thể nghe tiếp được nữa, chỉ có thể cúp máy trong tuyệt vọng.

Tôi yêu Hứa Đình Thâm nhiều năm như vậy, nhưng hôm nay mới chợt vỡ lẽ anh ta chỉ là một con thú đội lốt người. 

Chỉ vì người yêu cũ mà anh ta dám bỏ mặc con gái ruột ngoài đường, bây giờ còn tráo trở biện minh cho được. Ngay cả khi tôi nói tin con gái đã chết, anh ta vẫn cho rằng tôi giở trò nên chẳng buồn đến kiểm tra.

Đúng là một người lòng lang dạ sói, tại sao ngay từ đầu tôi lại yêu anh ta được chứ!

Hứa Đình Thâm và tôi là thanh mai trúc mã.

Sau khi nhà họ Hứa xảy ra chuyện, bố mẹ Hứa Đình Thâm biết tôi thích anh ta nên bày tỏ mong muốn được kết thông gia với nhà tôi.

Khi đó Hứa Đình Thâm và Giang Lãm Nguyệt mới ở bên nhau, tôi không muốn xen vào. Nhưng mẹ Hứa nói rằng bà sẽ lo liệu mọi việc.

Lúc đó tôi còn chưa hiểu ý của bà là gì cho đến khi nhìn thấy Giang Lãm Nguyệt cười rạng rỡ, cầm lấy năm triệu của nhà họ Hứa rồi nhanh chóng biến mất.

Giang Lãm Nguyệt đi rồi, mẹ Hứa cứ tạo cơ hội cho hai người bọn tôi. Nhưng tôi biết người mà Hứa Đình Thâm yêu sâu đậm không phải là mình nên đã từ chối.

Sau đó anh trai cùng cha khác mẹ với Hứa Đình Thâm từ nước ngoài trở về. Để ngăn nhà họ Hứa rơi vào tay anh trai mình, Hứa Đình Thâm đã nghe lời mẹ, bắt đầu điên cuồng theo đuổi tôi.

Tôi cho rằng anh ta và Giang Lãm Nguyệt mới ở bên nhau nửa tháng ngắn ngủi, hơn nữa chuyện cũng đã trôi qua được một năm, lúc này tôi mới đồng ý kết hôn với anh ta. 

Dưới sự ủng hộ của nhà họ Tống, Hứa Đình Thâm thành công ngồi lên vị trí tổng giám đốc của Hứa thị. 

Chẳng bao lâu sau anh ta bắt đầu điên cuồng tìm kiếm Giang Lãm Nguyệt.

Giang Lãm Nguyệt cũng biết chuyện này, cô ta lấy thông báo tìm người của Hứa Đình Thâm để tống tiền mẹ Hứa.

Mẹ Hứa đã qua đời cách đây hai tháng, trước khi chết bà đã kể cho tôi nghe tất cả về giao dịch của bà và Giang Lãm Nguyệt.

Lúc đó tôi không hiểu tại sao cô ta lại làm như vậy, đến lúc này thì tôi đã rõ mười mươi. 

Giang Lãm Nguyệt là một con khốn có lòng tham không đáy!

Cô ta và Hứa Đình Thâm giống như giòi và thịt thối, trời sinh một cặp.

3.

Về đến nhà, tôi nói với bố mẹ về cái chết của Nhiên Nhiên rồi nhốt mình trong phòng con gái.

Ngã xuống giường của con, tôi ôm chặt chiếc chăn nhỏ đắp cho con hằng ngày mà nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Nhiên Nhiên của tôi ra đi trong đau đớn, con bé vẫn chưa được nhìn ngắm những điều kỳ diệu trên thế giới này. Mà thủ phạm của bi kịch chính là bố ruột của con bé.

Tôi bất chợt ngồi dậy khỏi giường, đăng nhập vào tin nhắn WeChat mà mẹ Hứa để lại, ma xui quỷ khiến bấm mở vòng kết bạn của Giang Lãm Nguyệt.

Tin cập nhật mới nhất được đăng hôm nay, đúng thời điểm Nhiên Nhiên đang bị ngược đãi.

【Bãi bể nương dâu, người xưa vẫn chờ.】

Trong ảnh là người đàn ông mặc vest quỳ một gối, nâng niu cái chân bị trầy của Giang Lãm Nguyệt như là báu vật, cẩn thận bôi thuốc cho cô ta, trên mặt lộ ra vẻ dịu dàng và si mê mà tôi chưa từng nhìn thấy.

Tôi ngửa đầu cười như điên.

Hứa Đình Thâm, một tên khốn nạn, không chỉ bỏ lại con gái ruột vì một người phụ nữ đã bỏ rơi mình mà còn vẫy đuôi với cô ta như một con chó.

Lòng hận thù trong tôi ngày càng trỗi dậy mạnh mẽ, mắt tôi đầy tơ máu.

Tống Nam Kiều tôi xin thề với Chúa.

Chỉ cần tôi còn sống một ngày, tôi sẽ dùng toàn bộ thế lực của nhà họ Tống để khiến cho hai kẻ hèn hạ Hứa Đình Thâm và Giang Lãm Nguyệt cùng tên súc sinh đã giết hại con gái tôi không có ngày nào được sống yên ổn!

4.

Nửa tháng sau, tang lễ của con gái tôi được tổ chức như dự kiến.

Tôi không nói với bất kỳ ai trong nhà họ Hứa, kể cả Hứa Đình Thâm.

Sau tang lễ, bố mẹ đưa tôi về nhà họ Tống.

Mãi đến ngày thứ ba, Hứa Đình Thâm mới tức giận tìm đến cửa tố cáo tôi: “Tống Nam Kiều, vì sao cô không nói cho tôi biết Nhiên Nhiên đã chết?”

Giang Lãm Nguyệt theo sau vội vàng bước tới, nhẹ nhàng khuyên nhủ: “A Thâm, bình tĩnh. Không ai muốn chuyện này xảy ra cả. Cô Tống sợ anh trách cô ấy vì không chăm sóc tốt cho con nên mới không dám nói cho anh biết…”

Nhìn bề ngoài, những lời này nghe có vẻ như là khuyên can, nhưng trên thực tế bọn họ đang đổ lỗi cái chết của con gái lên người tôi.

Hứa Đình Thâm nghe vậy càng tức giận hơn: “Ngay cả một đứa con nít mới vài tuổi còn không chăm sóc nổi thì cô được tích sự gì!”

Tôi đỏ mắt nhìn anh ta: “Sao anh lại để một mình Nhiên Nhiên ở ngoài đường? Tại sao anh lại cúp điện thoại?”

Hứa Đình Thâm mất kiên nhẫn nhìn tôi: “Cô nói đủ chưa? Cho dù tôi bỏ lại Nhiên Nhiên ngoài đường thì đã sao? Chẳng phải cô đã tìm thấy con bé rồi hả? Sao nào, cô lại muốn gài bẫy tôi như trước đây đã từng gài bẫy Nguyệt Nguyệt, sau đó đổ lỗi cái chết của Nhiên Nhiên lên người tôi phải không?”

Nghe mấy lời mỉa mai của Hứa Đình Thâm, tôi mím môi không nói lời nào mà cầm thẳng chiếc cốc trên bàn nện vào đầu anh ta.

Mảnh thủy tinh vỡ cắt qua lòng bàn tay tôi, từng giọt máu rơi xuống đất. Nhưng dù cho vết thương trên tay có đau đến mấy cũng không thể so được với nỗi đau trong lòng tôi.

Giang Lãm Nguyệt kinh hãi bước tới kiểm tra vết thương của Hứa Đình Thâm, giận dữ hét lên: “Cô điên rồi!”

Hai mắt tôi đỏ ngầu nhìn Hứa Đình Thâm, thật muốn xé anh ta ra thành từng mảnh: “Anh có còn là con người không hả? Lúc anh đuổi theo con khốn này trên khắp nẻo đường, anh có từng nghĩ đến đứa con gái bị anh bỏ lại trên đường hay không? Con bé yêu bố biết bao nhiêu, thậm chí còn gọi cho anh để cầu cứu, nhưng người làm bố như anh thì sao, thẳng thừng cúp điện thoại của con bé. Hiện tại con bé chết rồi, chính là bị tên súc sinh như anh hại chết, anh đã vừa lòng chưa?”

5.

Đôi mắt của Hứa Đình Thâm lóe lên sự kinh ngạc, cau mày hỏi: “Cô đang nói nhảm gì vậy? Cái gì mà tôi cúp điện thoại nên hại giết Nhiên Nhiên? Lúc cô gọi cho tôi, chẳng phải Nhiên Nhiên đang ở bên cạnh cô sao?”

Tôi cười như điên, đến cuối cùng thì bật khóc: “Đầu anh úng nước hay bị lừa đá? Anh còn không hiểu sao? Tôi nói Nhiên Nhiên chết rồi. Sau khi bị người bố mờ mắt vì sắc đẹp là anh bỏ rơi trên đường, con bé đã bị một bệnh nhân tâm thần bắt cóc và hành hạ đến chết. Cú điện thoại cầu cứu cuối cùng của con là gọi cho anh, hy vọng anh có thể cứu được con, nhưng anh lại cúp máy!”

Hứa Đình Thâm nhìn tôi bằng vẻ khó tin, sắc mặt lúc trắng lúc xanh.

Anh ta đột nhiên quay người nhìn Giang Lãm Nguyệt, há miệng nhưng không nói gì.

Nhìn thấy vẻ mặt của Hứa Đình Thâm không tốt, Giang Lãm Nguyệt lập tức quỳ xuống, nước mắt trào ra: “Thật xin lỗi cô Tống. Tôi không biết việc tôi trở về sẽ mang đến cho cô nhiều phiền toái như vậy… Chỉ là tôi quá nhớ nhà mà thôi…”

Nói xong, cô ta hoảng sợ đứng dậy, quay người bỏ đi: “Bây giờ tôi đi đây. Tôi sẽ lập tức ra nước ngoài và không bao giờ quay lại nữa. Tôi sẽ không bao giờ làm phiền cô và A Thâm…”

Nghe xong lời của Giang Lãm Nguyệt, Hứa Đình Thâm vừa mới cảm thấy có chút áy náy đã lập tức thay đổi sắc mặt.

Anh ta luôn cho rằng mẹ Hứa và tôi đã ép Giang Lãm Nguyệt rời đi. Bây giờ lời nói của Giang Lãm Nguyệt đã xác nhận suy đoán của anh ta.

Hứa Đình Thâm kéo Giang Lãm Nguyệt lại, lạnh lùng nhìn tôi: “Tống Nam Kiều, tôi sẽ không bao giờ cho phép cô ép Nguyệt Nguyệt rời đi thêm một lần nào nữa.”

“Nhiên Nhiên đi rồi, đây là số phận của con bé, cô muốn trách thì chỉ có thể trách số con bé không tốt, cũng phải trách cô luôn có ý đồ bẩn thỉu, làm việc xấu xa, không tích phúc cho con, thậm chí còn muốn đổ lỗi cho người khác.”

Anh ta vừa dứt lời, một chiếc cốc từ phía sau đập vào Hứa Đình Thâm, sau đó rơi xuống đất vỡ vụn: “Mày nói gì thế thằng khốn!”

6.

Cha Hứa đứng ở cửa, sắc mặt u ám, còn bố mẹ tôi thì giận đến tái mặt.

Hứa Đình Thâm nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô còn dám mách lẻo với bố tôi!”

Cha Hứa lao tới tát Hứa Đình Thâm: “Vì một người phụ nữ mà mày thậm chí không quan tâm đến cả con ruột của mình. Hổ dữ còn không ăn thịt con, mày sống tệ hơn cả súc sinh nữa! Còn không mau đến xin lỗi bố mẹ vợ và Nam Nam đi!”

Hứa Đình Thâm làm như không nghe thấy, ngoan cố không chịu cúi đầu: “Trước khi đi tôi đã bảo Nhiên Nhiên đứng ở đó chờ tôi. Nếu con bé nghe lời thì đã không xảy ra chuyện như vậy.”

Mọi người đều bị sốc trước lời nói không bằng cầm thú của Hứa Đình Thâm.

Mẹ tôi tức giận đến mức run tay chỉ vào mũi Hứa Đình Thâm, không ngừng mắng chửi.

Nhưng tôi chỉ cảm thấy kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần, ngoài ra còn có hối hận tột cùng. Tôi thậm chí không buồn ngước mắt, lên tiếng nói thẳng: “Hứa Đình Thâm, chúng ta ly hôn đi!”

Vẻ mặt của Hứa Đình Thâm lập tức thay đổi. Anh ta nhìn tôi chằm chằm.

Một lúc sau, anh ta nhếch môi cười:

“Được rồi Tống Nam Kiều. Không phải chỉ là một lời xin lỗi thôi sao? Tôi nói là được chứ gì. Cô tỏ vẻ cho ai xem hả?” 

Tôi phớt lờ anh ta, lấy bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn đặt lên bàn: “Không phải anh luôn muốn ly hôn với tôi để nối lại tình xưa với Giang Lãm Nguyệt hay sao? Bây giờ tôi cho anh cơ hội, đừng để tôi xem thường anh, cảm thấy anh không có can đảm ly hôn đến vậy.”

Hứa Đình Thâm nghĩ mình là ai, lời xin lỗi của anh ta đáng giá bao nhiêu cơ chứ?

Bây giờ tôi không muốn gì cả, tôi chỉ muốn anh ta và Giang Lãm Nguyệt cùng xuống địa ngục mà thôi.

Hứa Đình Thâm tái mặt cầm tờ đơn ly hôn, quay người cùng Giang Lãm Nguyệt rời đi, mặc kệ cha Hứa ở phía sau la mắng như thế nào.

Cha Hứa còn muốn cứu vãn tình hình nhưng bị vài câu nói của bố mẹ tôi ngăn lại, cuối cùng chỉ có thể lắc đầu bất lực rời đi.


Comments

6 bình luận cho “Trả giá – P.1”

    1. Cảm ơn đã ủng hộ nhà Vũ nha ❤️

    1. Cảm ơn đã ủng hộ nhà Vũ nha ❤️

  1. đàn ông khốn nạn ghê

    1. 😂 bình tĩnh chờ cái kết nha

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!