Hải Thần theo đuổi vợ yêu – Fanfic Tam Vũ

Chương 1

Tác giả: 贝儿不睡觉

Editor: Team25


Trận chiến tại Gia Lăng Quan đã kết thúc nhưng tàn tích mà nó để lại thì không cách nào xóa bỏ. 

Cuộc chiến của ba vị thần, dân thường bị thương, trong lòng muôn dân vẫn còn mang nỗi ám ảnh, trên vách tường thành đắp lên một lớp xương dày đặc bị máu huyết hòa tan thành bùn đất, không mọc nổi một ngọn cỏ.

Với tư cách là lão sư của quốc vương đế quốc Thiên Đấu, tông chủ Đường Môn, Lam Hạo Vương điện hạ, Đường Tam phải đích thân xử lý rất nhiều công việc sau chiến tranh. Phó tông chủ Đường Môn – Mã Hồng Tuấn đương nhiên cũng phải ở một bên hỗ trợ. Vinh Vinh mang theo đau đớn xé lòng cùng Tiểu Áo đích thân xử lý hậu sự cho hai vị Kiếm, Cốt Đấu La. Thái tử Tinh La Đới Mộc Bạch cùng thái tử phi Chu Trúc Thanh cũng quay về Tinh La để ổn định tình hình. Như vậy, trong Thất Quái cũng chỉ có Tiểu Vũ không mang trọng trách gì trên người là rảnh rỗi nhất.

Mà một người hễ khi rảnh rỗi thường sẽ không nhịn được suy nghĩ vu vơ. 

Tiểu Vũ đã đến gặp Thiên Nhận Tuyết và Hồ Liệt Na. Hai người họ đã sớm không còn tư thái kiêu ngạo huy hoàng lúc trước, trong mắt đã mất đi thần sắc sáng rực, dường như đã chấp nhận cục diện hiện tại.

Cả đời không thể đột phá Phong Hào Đấu La, tuổi thọ chẳng qua chỉ ngắn ngủi bảy tám chục năm, đã không đủ để khiến Tiểu Vũ sợ hãi hoặc cảm thấy bị uy hiếp, nhưng nàng vẫn không thể thương xót cho hai người. 

Khác biệt lập trường, đôi khi không có đúng sai, chỉ có người chiến thắng mới có thể viết nên lịch sử. 

Mặc dù Võ Hồn Điện từng giết chết mẫu thân của nàng và của Tam ca nhưng không thể phủ nhận bọn họ đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy sự phát triển của giới hồn sư tại Đấu La Đại Lục. Nếu không phải bọn họ mạnh tay đầu tư, trợ giúp nhiều người thức tỉnh võ hồn, đối với hồn sư tuyên truyền, mời chào, e là sẽ không có mấy người tu luyện, cũng sẽ không xuất hiện những thiếu nam, thiếu nữ tài năng xuất chúng.

Thiện ác cuối cùng không đơn giản chỉ như vạch thành hai mặt rõ ràng. 

Đúng sai cũng không phải để người đời phán xét.

Tiểu Vũ luôn suy nghĩ, nếu không phải ở hai phía đối lập, rốt cuộc Đường Tam sẽ thích một Hồ Liệt Na yêu kiều vũ mị, một Thiên Nhận Tuyết kiêu ngạo hiên ngang hay một người bình thường không có gì đặc sắc như nàng. 

Bản tính của Hồ Liệt Na không xấu, nàng ta ở bên cạnh Tam ca đi qua Địa Ngục Lộ tràn ngập huyết tinh, nàng ta đối với hắn một lòng một dạ, coi nhẹ việc hắn lừa gạt bản thân, sẽ đau lòng khi thấy hắn bị thương tích, đối với hắn, Hồ Liệt Na sao không phải là thật lòng.

Thiên Nhận Tuyết có tư chất trác tuyệt, thậm chí sớm vượt qua Tam ca để trở thành Thần. Mặc dù một mực đuổi giết hắn nhưng nàng ta cũng không làm mất đi phong độ của cường giả, vì có một chút hảo cảm tại đế quốc Thiên Đấu lúc trước nên nhượng bộ, cuối cùng dẫn lửa thiêu thân, chỉ tiếc lòng hắn sắt đá, ngăn người ở ngàn dặm.

Nàng thì có gì chứ? Đơn giản chỉ bầu bạn với hắn từ thuở niên thiếu mà thôi. 

Nàng biết mình là người bầu bạn với Đường Tam lâu nhất, lúc trẻ thơ cùng chơi đùa là nàng, lúc tin tưởng bảo vệ cũng là nàng, là nàng tim đập thình thịch, là nàng đau khổ tột cùng, lúc ngọt ngào như mật cũng là nàng.

Cái này vốn dĩ là lợi thế của nàng, là phương thuốc an ổn tâm hồn, là niềm tin vững chắc vào việc Đường Tam yêu nàng. 

Thế nhưng, có khi nào những điều này lại là gông xiềng với hắn hay không? 

Phong cảnh trong mười vạn năm chớp mắt trôi qua, chỉ tính khoảng thời gian hai mươi mấy năm cũng khiến cho nàng nhìn không rõ tiến trình của nó. Ban đầu, hồn thú hóa hình không thích hợp với cuộc sống ở nhân gian. May mắn là nàng gặp được Đường Tam và Ngũ Quái, từ đó tránh được thế gian hiểm độc, nàng không hiểu rõ lòng người lắt léo, không hiểu được lừa lọc giữa đôi bên, không hiểu được bên nặng, bên nhẹ, cũng không biết phải che giấu nội tâm như thế nào. 

Tức giận là tức giận, khổ sở là khổ sở, vui vẻ liền vui vẻ. Thế nhưng, sau khi chiến tranh kết thúc, mọi thứ trở lại yên bình, ngăn trở giữa nàng và Đường Tam không còn tồn tại, ngược lại khiến nàng không nhìn rõ được tâm tư của mình. Trước ngực rầu rĩ, phảng phất như trong lòng bị một tảng đá lớn đè nặng.

“Phu nhân! Hôm nay tông chủ cũng không trở về, bảo người nghỉ ngơi sớm một chút, còn nói hôm sau nhất định sẽ đến bầu bạn cùng phu nhân.”

“Ta biết rồi.” Tiểu Vũ bình thản đáp lời, không nghe ra giọng điệu có tâm tình gì. 

Đã năm ngày hắn chưa từng trở về, thế nhưng tâm trạng nàng không còn mất mát như ngày đầu tiên, dần dần đã trở thành thói quen, dù sao hiện tại hắn cũng là trụ cột tinh thần cho tất cả mọi người, là nơi lòng dân hướng tới, ở đâu có hắn, ở đó có dân tâm. Hắn bận rộn như vậy, nàng sẽ không oán trách. 

Ngược lại, Đường Tam có chút lo lắng nàng sẽ tức giận, thỉnh thoảng sẽ bảo người mang một vài thứ tới, là một ít đồ chơi mới lạ hắn nhìn thấy khi đi ngoài đường, cũng có khi là vật nhỏ hắn tự mình làm, cho dù bận rộn thế nào, trong giây lát, hắn cũng sẽ trở về ôm nàng một cái, nói lời xin lỗi, rồi lại phải rời đi, ban đêm cũng không trở về.

Được chồng như vậy, còn cầu mong gì! Còn mong gì hơn nữa! Đúng vậy, nàng còn muốn cái gì đây?

Tiểu Vũ ngồi trên xích đu trong vườn, hai chân khẽ đung đưa. Đây chính là xích đu mà Đường Tam tự tay làm, lấy sắc muôn loài hoa làm vật trang trí, từng cây Lam Ngân Thảo quấn trên xích đu tỏa ra tia sáng màu xanh thẳm, đóa hoa hấp thu thần lực của Hải Thần, vĩnh viễn sẽ không bao giờ khô héo. 

Đang lúc nàng ngẩn ngơ, một con cò trắng từ đâu bay tới, rơi ngay xuống trước mặt, nó gối cái đầu nhỏ lên trên đùi của nàng, nhìn qua vô cùng ỷ lại. 

Tiểu Vũ bị giật mình, đang định dịch chuyển tránh ra xa, thế nhưng cò trắng thực sự quá đẹp, hơn nữa cũng không có ác ý, cái đầu gối trên đùi từng chút một cọ lên tay nàng, trông rất đáng yêu. 

Bất chợt bốn phía phủ lên một màn sương, cò trắng nho nhỏ đột nhiên hóa thành người, còn là một chàng thiếu niên có diện mạo đẹp đẽ, một đôi mắt hoa đào ẩn chứa nhu tình lấp lóe nhìn nàng đăm đăm. 

Tiểu Vũ bị dọa đến mức lập tức buông tay, đang định cho đối phương một đòn Bát Đoạn Suất thì thiếu niên đột nhiên mở miệng: “Vũ tỷ tỷ, nàng không còn nhớ Tiểu Bạch sao?”

Tiểu Bạch? Cò trắng…

Thiếu niên tội nghiệp nói: “Tỷ tỷ đúng là đã quên Tiểu Bạch, thật khiến người ta thương tâm mà, tốt xấu gì thì Tiểu Bạch cũng bầu bạn với Vũ tỷ tỷ những bốn trăm năm nha.”

A! Nàng nhớ rồi, trong khoảng thời gian mười vạn năm có một vật nhỏ bay qua Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, không may bị hồn sư đả thương, sau đó được nàng mang trở về, tiểu Bạch Lộ, cũng không thể trách ràng không nhớ rõ hắn, mà thật sự trải qua thời gian quá lâu, bốn trăm năm không ý nghĩa trong suốt mười vạn năm mà thôi.

Là bạn bè thì dễ rồi, hai ngày nay nhàm chán, hốt hoảng, vừa vặn có Tiểu Bạch tới để giải buồn. Thu hồi lại đôi tay đang chuẩn bị phát lực trên bả vai hắn, Tiểu Vũ xấu hổ sờ sờ lỗ tai thỏ: “Thật xin lỗi Tiểu Bạch, phỏng chừng ta lớn tuổi nên trí nhớ không tốt.”

Tiểu Bạch thấy Tiểu Vũ nhớ ra mình thì vui vẻ vòng lấy eo của nàng, lại bị nàng một cước đá trở lại.

Tiểu Bạch theo đó choáng váng, trong bốn trăm năm kia, không phải hắn chưa từng ôm như vậy với thỏ nhỏ, hiện tại cố nhân gặp lại, ôm một cái cũng không được sao? Vũ tỷ tỷ lúc nào lại để ý những cái này rồi. Hắn không thể tưởng tượng nổi gọi: “Vũ tỷ tỷ?”

Một cước kia hoàn toàn là phản ứng bản năng. 

“Tiểu… Tiểu Bạch, hiện tại ngươi không thể ôm ta, chúng ta bây giờ không phải hồn thú mà là con người. Ta là nữ nhân, ngươi là nam nhân, nam nữ khác biệt, không thể ôm.”

“Thế nhưng, bốn trăm năm trước đây chúng ta không phải đều như vậy sao.”

Ai nói là giống nhau.

Coi như là thỏ thì nàng cũng là một con thỏ trong sạch, tử tế, chỉ có thời điểm hắn kêu khóc ầm ĩ vì vết thương đau, nàng mới cho hắn dựa vào cái lưng xù lông của mình. Lúc nào thì ôm ấp!

Thấy bộ dạng tức giận của nàng, Tiểu Bạch lập tức im miệng, thông minh đổi chủ đề: “Vâng, Vũ tỷ tỷ, ta đều nghe lời nàng. Tại sao hôm nay gặp mặt ta lại thấy nàng không được vui. Là Đường Tam bắt nạt nàng sao?”

Con giận của Tiểu Vũ còn chưa tan, khoanh tay ôm ngực nhìn xuống hắn: “Ngươi trước hết nói cho ta biết, làm sao lại biến thành người, còn có làm sao tìm được ta?”

Tiểu Bạch bất đắc dĩ mỉm cười nói: “Vũ tỷ tỷ vẫn luôn bá đạo như vậy.”

Hắn nhỏ tuổi hơn Tiểu Vũ một chút, hy sinh một vài thứ để sớm hóa thành hình người. Những năm này, hắn luôn cố gắng ở tại đế quốc Tinh La nâng cao thực lực. Tu vi mười vạn năm đã hỗ trợ hắn không ít, nhờ tu luyện khắc khổ cũng giúp hắn đạt một chút thành tựu.

Đường Tam ở Đấu La Đại Lục kế thừa song thần vị đã làm chấn động Thần Giới, hiển nhiên các vị thần đều muốn đến đây để tìm cho mình một người truyền thừa hoàn hảo. Vậy nên, mặc dù võ hồn cò trắng có tính công kích rất thấp, khiến nhiều kẻ nản lòng từ bỏ tu luyện thì ngược lại nó vô cùng hiếm gặp. Đó cũng là lý do vì sao Bạch Lộ Tiên Tử lại chọn hắn làm người thừa kế dù hắn chưa đạt tới thực lực yêu cầu. Trong mấy chục năm lịch luyện, thần thức của tiên tử luôn ở bên hắn, giúp hắn đề cao năng lực tương xứng với khảo hạch.

“Bạch Lộ Tiên Tử rảnh rỗi thế sao? Cùng là kẻ mong muốn thành Thần, tại sao lại chọn người như ngươi nhỉ?” Tiểu Vũ không nhịn được châm chọc.

“Vũ tỷ tỷ ngốc quá. Một ngày ở trên trời bằng một năm ở dưới đất, đối với thần tiên mà nói chẳng qua chỉ là vài ngày mà thôi. Được rồi! Ta đã kể xong, giờ đến lượt nàng.”

“Ta?” Tiểu Vũ vẫn chưa thoát khỏi cảm giác kỳ quái, lúc này lại nhìn thấy hồn thú từng làm bạn cùng nàng lúc trước, dù không so được với Đại Minh, Nhị Minh, nhưng cũng coi như là đệ đệ của nàng. Có hắn bầu bạn suốt bốn trăm năm, hắn bay qua nơi nào thì đều mang về cho nàng đồ chơi ở nơi đó, nghĩ mọi cách khiến nàng vui vẻ, nàng cũng thật tâm coi hắn là đệ đệ, vậy nên kể cho đệ đệ nghe một chút chuyện phiền não xảy ra cũng rất tốt.

“Ta cảm thấy mình rất bình thường, có chút không xứng với Tam ca.” Vừa nói dứt lời, lại nhìn thấy người thân ở bên cạnh ân cần săn sóc, nước mắt nàng không tự chủ được lã chã tuôn rơi.

Tiểu Bạch có chút bối rối, dùng ống tay áo vụng về lau nước mắt cho nàng, thấp giọng an ủi: “Sao có thể như thế được. Vũ tỷ tỷ là nữ nhân xinh đẹp tinh khiết nhất trên đời này.”

Tiểu Vũ đẩy cánh tay của hắn ra, tự dùng tay áo của mình lau nước mắt, nhưng dường như không cách nào lau khô được, cảm xúc kìm nén đã lâu, hôm nay được tự do buông thả.

Tiểu Vũ từng bước nhận thấy khoảng cách giữa mình và Đường Tam càng lúc càng xa, kể từ khi nàng hiến tế, mặc dù hai trái tim giao hòa đồng điệu nhưng nàng cũng nhìn ra sự chênh lệch thực lực của cả hai lớn cỡ nào. Hai người không còn là tổ hợp Tam Ngũ có thể kề vai chiến đấu như trước nữa. Nhiều khi nàng chỉ có thể nằm trong ngực để hắn che chở, lúc gặp nguy hiểm cũng chỉ có thể lấy thân xác của mình đi ngăn cản công kích, ngoại trừ làm hắn càng thêm sụp đổ, thì tác dụng gì cũng không có.

Đúng vậy, đối với hắn mà nói, càng lúc nàng càng không có tác dụng gì.

Hắn gãy mất chân trái, kim độc đâm vào tim, ngực trái bị đào rách toạc, vết thương chồng chất vết thương, đối với tất cả những điều này, nàng đều bất lực, bất lực đến thảm hại.

Nếu có một nữ tử mạnh mẽ giống như Thiên Nhân Tuyết sánh vai cùng hắn, phải chăng sẽ tốt hơn nhiều so với nàng. Ở Thần Giới hẳn là có rất nhiều dạng nữ nhân như vậy. Thử vứt bỏ những nhân tố chủ quan của chính nàng, Tam ca tuyệt đối sẽ không coi thường, bất kể là lúc còn nhỏ yếu nghèo khổ hay khi đã quyền thế tột cùng, hắn đều yêu nàng, chiều chuộng nàng, có bất cứ chuyện gì xảy ra đều bao dung, che chở, chưa từng nổi giận đối với nàng. Tuyệt đối chung tình, một mực cố chấp.

Đường Tam quả thật quá hoàn mỹ, nàng không muốn nhường hắn cho bất cứ ai, một sợi tóc cũng không.  Hai loại cảm xúc mâu thuẫn trộn lẫn khiến lòng nàng vô cùng khó chịu, Tiểu Bạch cũng nhìn ra được tâm trạng xuống dốc của nàng, khẽ vỗ lưng an ủi: “Vũ tỷ tỷ, có muốn cùng ta ra ngoài giải sầu hay không? Suốt ngày giam cầm bản thân tại Đường Môn, nàng không thấy choáng váng à?”

Tiểu Vũ nghe vậy bèn ngẩng đầu nhìn hắn, đang định cự tuyệt.

“Vũ tỷ tỷ, ta đưa nàng đi xem Vân Sơn, mây ở chỗ đó rất đẹp, trên núi còn trồng rất nhiều cà rốt. Chúng ta đi một lúc thôi, tốc độ của ta rất nhanh, chẳng qua chỉ mất một buổi chiều liền quay trở về, chỉ là đi giải sầu một chút thôi mà.”

“Tỷ tỷ tốt, đi thôi, đi thôi… Lâu lắm rồi chúng ta đã không cùng nhau chơi đùa.”

“Đi mà, đi mà… Đảm bảo phong cảnh sẽ làm nàng hài lòng.”

Nhìn Tiểu Bạch tìm mọi cách thuyết phục mình đi cùng chẳng qua là vì lo lắng cho nàng. Hơn nữa, cũng chỉ là một buổi chiều, mà hôm nay có lẽ Tam ca cũng không quay về, để lại đây một tia thần niệm. Nếu may mắn, trong mấy canh giờ đó hẳn là Đường Tam sẽ không phát hiện.

Dù sao, ở mãi một chỗ cũng không vui, chi bằng đi ra ngoài một chút, thỏ được nuôi nhốt sẽ không hoạt bát, chẳng bằng nàng về núi dạo chơi, nói không chừng sẽ suy nghĩ thông suốt.

Được rồi. Lưu lại tờ giấy và một tia thần niệm, nếu hắn không chú ý, chắc hẳn trong thời gian ngắn sẽ không phát hiện. Tiểu Bạch hóa thành cò trắng, nàng đứng lên trên, chẳng mấy chốc đã không thấy bóng dáng.

Đường Tam dường như cảm ứng được gì đó, mãnh liệt mở mắt ra. Có thể là làm việc quá mức mỏi mệt, sau khi không thấy xung quanh có gì khác thường, hắn liền nhắm nghiền mắt lại.

Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!