Hải Thần theo đuổi vợ yêu – P.2

Chương 2

Tác giả: 贝儿不睡觉

Editor: Team25


Tiểu Vũ và Tiểu Bạch đã đi vào Vân Sơn. Nơi đây linh khí dồi dào, không khí trong veo, sương trắng bao phủ, khung cảnh thanh lãnh xuất thần, rất thích hợp để cò trắng tu luyện.

Đã rất lâu chưa quay về rừng núi, bây giờ trở lại cảm giác vẫn thân quen như thế. Thuở bé mất cha, núi non được xem như phụ thân của nàng, một vạn năm đầu sau sinh, nàng chỉ có mẫu thân, mỗi ngọn cây cọng cỏ đều là bạn của nàng. Có lẽ rừng núi mới là nơi khiến cho nàng thư thái nhất.

“Tiểu Bạch không có lừa tỷ tỷ rồi nhá. Rừng núi tự do tự tại tốt hơn nhiều so với cái Đường Môn đầy phép tắc quy củ kia.”

“Sống mười vạn năm, ta còn không biết ở đây có một tòa Vân Sơn như vậy.”

“Đây là nguyên tắc của Bạch Lộ Tiên Tử, kể cả Thần cũng không có quyền bước vào, hơn nữa càng không có biện pháp tìm được. Lúc ấy tỷ tỷ chỉ là một con thỏ nhỏ, làm sao biết được những thứ này.”

Không có cách nào tìm được? Vậy chẳng phải Tam ca không tìm được nàng sẽ rất lo lắng hay sao. Điều này khiến lòng nàng cảm thấy bất ổn.

“Ta vẫn nên trở về thôi, không nhìn thấy ta, Tam ca sẽ lo lắng lắm.”

“Tỷ tỷ đã đi ra ngoài, hiện tại mới chỉ qua một canh giờ, lúc ta tới cũng đã để lại ký hiệu, nếu quả thật Hải Thần có tới thì cũng sẽ tìm được. Chúng ta tới chỗ kia thử xem đi.”

Nói rồi Tiểu Bạch liền kéo theo Tiểu Vũ đến một chỗ khác.

Mà lúc này, có thể nói Hải Thần là Tu La hiện thế, bắn ra lệ khí mãnh liệt, không cách nào áp chế được sức mạnh đáng sợ bộc phát ra. Không biết tại sao, từ lúc tỉnh dậy đến giờ, lòng hắn cứ thấp thỏm bất an, lồng ngực trống rỗng, như thể có đồ vật gì đó tách ra khỏi thân thể, còn có chút đau đớn.

Đường Tam lập tức rời khỏi phòng họp, bỏ lại một phòng đầy ắp người bấy giờ đang đưa mắt nhìn nhau không hiểu có chuyện gì xảy ra. Ai cũng muốn đi theo để tìm hiểu nhưng lại không thấy Đường Tam đâu cả. 

Dịch chuyển đến đình viện của Tiểu Vũ, còn chưa đến nơi hắn đã bắt đầu gọi: “Tiểu Vũ, Tiểu Vũ.”

Đường Tam tập trung tinh thần lực mới phát hiện, người trong phòng không phải là Tiểu Vũ, đó chỉ là một tia thần hồn mà nàng để lại. Trong viện không có một ai, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy thanh âm của cỏ cây hoa lá.

Gần như chỉ trong nháy mắt, lực lượng của Tu La Thần bắn ra, một chút lý trí còn sót lại không làm tổn hại đến phòng ở của nàng, thế nhưng lực lượng của Hải Thần cũng nhanh chóng bị rút đi, thay vào đó là lực lượng tràn ngập huyết sắc và áp bức từ Tu La Thần, phút chốc khiến cho mười dặm hoa cỏ khô héo mà chết. Nhóm đệ tử Đường Môn giật bắn người, không một ai dám đến gần một Đường Tam đã mất đi lý trí. Hắn đang ở trên bờ vực của sự sụp đổ, trên khuôn mặt ngập tràn dáng vẻ không thể tin được, Tiểu Vũ của hắn vậy mà lại bỏ hắn mà đi.

Từ nhỏ đến lớn, nàng chưa bao giờ tự ý rời khỏi hắn, cho dù là hiến tế thì linh hồn vẫn luôn ở bên cạnh hắn, vậy mà hôm nay, nàng không những rời đi mà thậm chí còn không muốn cho hắn cơ hội giữ lại, chỉ để lại một tia thần hồn nhằm mục đích lừa gạt. 

Nếu không phải cực độ thất vọng, Tiểu Vũ sẽ không làm như vậy. Chắc chắn là nàng tức giận, chắc chắn là hắn khiến nàng cảm thấy mọi việc trong thiên hạ đều quan trọng hơn nàng, mấy ngày nay hắn đều không có bên nàng bầu bạn. Sao hắn lại bởi vì không có kẻ thù mà giảm đi tinh thần lực, tại sao hắn lại cảm thấy với bộ dáng hiện tại của mình thì nàng sẽ ở bên hắn mãi mãi! Phẫn nộ, không thể hiểu nổi và ân hận.

Nhưng mặc kệ thế nào, dù ở chân trời góc bể, hắn đều sẽ tìm được nàng, nàng chỉ có thể là của hắn. 

Tinh thần lực bành trướng, chuyên chú tìm kiếm khí tức của Tiểu Vũ, lực lượng của Tu La Thần hơn xa Hải Thần, theo lý mà nói muốn tìm một người không phải là chuyện khó, nhất là đối với bảo bối mà hắn khảm trong tim. Nhưng điều khiến hắn hết sức hoảng sợ chính là không tìm được. Nàng giống như bị che lấp dưới biển người mênh mông, muốn tìm cũng không được nữa.

Làm sao có thể? Không có khả năng! Không có khả năng! Đường Tam gần như điên cuồng, đôi tay không khống chế được mà run rẩy, hắn tiếp tục sử dụng tinh thần lực để thăm dò, thế nhưng mọi việc đã hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của hắn, thậm chí vượt quá phạm vi năng lực của bản thân, ngay cả lực lượng của Tu La Thần cũng tìm không được, tất cả những điều này khiến hắn không thể chịu nổi.

“Tiểu Vũ”, người được hắn đặt trong lòng mà nâng niu, yêu chiều, giống như đã bốc hơi khỏi nhân gian.

Làm Thần thì sao chứ? Chẳng phải cũng không thể tìm được người yêu của mình ư!

Lần đầu tiên Đường Tam cảm thấy bản thân bất lực, cả người ngã bệt xuống đất, hai tay chống lên đầu, cố gắng áp chế cảm giác bạo ngược trong cơ thể. Không còn vỏ bao bọc, Tu La Kiếm chỉ chực phóng xuất mà ra. Không được! Hắn muốn tìm kiếm xung quanh một chút, tìm không thấy thì vẫn tìm, cùng lắm thì lấy cái chết ra bức bách.

Hiện tại, trong lòng Tiểu Vũ cũng không thấy chân thực, nàng luôn có cảm giác đã xảy ra chuyện lớn.

“Không được rồi! Tiểu Bạch, ta phải trở về.”

“Tỷ tỷ, hắn đã làm nàng đau lòng, vậy tại sao nàng không đem ánh mắt nhìn về người khác? Ta sẽ không để cho nàng thương tâm.” Ánh mắt Tiểu Bạch sáng rực nhìn về phía nàng, sự chân thành và nhu tình đong đầy khiến ai cũng không thể xem nhẹ.

Dù đơn thuần và ngốc nghếch đến mấy thì lúc này nàng cũng biết hắn có ý định gì, dốc hết tâm tư mang nàng đến Vân Sơn – nơi mà đến Thần cũng không thể tìm thấy. Lại còn nói những câu như vậy, Tiểu Vũ không những không cảm thấy ấm áp mà ngược lại toàn thân nàng cảm thấy rét lạnh. Nếu để Tam ca biết nàng mang theo kẻ ái mộ mình chạy ra ngoài, chỉ e hắn sẽ phát điên. Một khi hắn nổi điên chỉ sợ cả đại lục này đều không hứng chịu được.

“Tiểu Bạch! Dù thế nào đi nữa, cuộc đời này của ta chỉ yêu mỗi Đường Tam. Mặc kệ người khác có tốt đẹp thế nào thì bản thân ta cũng không bao giờ nhìn đến, đừng nên có tâm tư không đúng với ta.”

Tiểu Vũ trở nên giận dữ, hai tay hất lên liền dịch chuyển ra khỏi đỉnh núi, Tiểu Bạch dùng hết sức lực bắt lấy nàng nhưng làm thế nào cũng không bắt được. Hắn không ngờ tới, bốn trăm năm bầu bạn của mình cũng không thể sánh được với vỏn vẹn mười năm của người kia. 

Tiểu Bạch đứng nguyên tại chỗ, cũng không đuổi theo nữa, đây chính là lời đáp của nàng đó sao?

Người đời chỉ biết, phu thê Hải Thần vợ chồng tình thâm, tình nguyện vì đối phương mà đánh đổi mạng sống nhưng lại có ai biết, tám vạn năm trước, chú cò trắng bị thương vì đuổi theo bước chân của nàng mà không tiếc ngày đêm tu luyện, nhanh chóng tiến hóa, lột bỏ hồn cốt, hồn hoàn luyện hóa nó để tăng thực lực lên, chẳng ngờ bế quan mấy chục năm lại phát hiện cô gái mà mình yêu đã sớm đi theo người khác. Thẳng đến một ngày hắn được Bạch Lộ Tiên Tử chấp nhận, lúc đó mới có lực lượng để tìm đến nàng, mưu đồ cùng nàng ẩn cư tại Vân Sơn, đích thân trồng xuống cà rốt mà nàng yêu thích nhất.

Rốt cuộc cũng chỉ là suy nghĩ viển vông! Một đàn cò trắng bay trên trời, mọi chuyện đã thành cảnh còn người mất.

Mặc dù Đường Tam mạnh hơn hắn rất nhiều, nhưng Tiểu Bạch thật sự không tin bốn trăm năm ở cùng nhau không sánh được mấy chục năm ngắn ngủi đó. Nhưng thực tế đã chỉ ra rằng hắn sai lầm rồi, nàng yêu Đường Tam tha thiết.

Mà Đường Tam thì sao? Một lúc nữa sẽ giết hắn ư? Nghĩ kỹ lại, dù gì hắn cũng đã nói ra bí mật mà mình chôn giấu dưới đáy lòng từ tám vạn năm trước, coi như không còn gì để nuối tiếc nữa.

Chỉ trong mấy lần chớp mắt, Tiểu Vũ đã ra khỏi Vân Sơn, mây trên núi dường như quấn quanh bên người nàng, không muốn cho nàng đi. 

Vừa mới ra khỏi nơi này, Tiểu Vũ liền cảm thấy bản thân đã bị khóa định, nàng biết đó là do tinh thần lực của Đường Tam thăm dò, hắn đang tìm nàng. Dường như chỉ trong nháy mắt đã khóa chặt nàng, hắn đang liều lĩnh mang hết toàn lực ra để tìm nàng.

Xong rồi, nàng xong đời rồi. Phải tranh thủ thời gian thoát khỏi ngọn núi này càng xa càng tốt. Để tránh Tam ca trút giận lên đầu Tiểu Bạch.

Cho dù là Thần thì khi tìm kiếm khắp mọi nơi trên đại lục trong thời gian dài như vậy cũng sẽ bị tiêu hao không ít. Thế nhưng, đột nhiên xuất hiện tung tích của nàng đã khiến cho Đường Tam nhanh chóng tỉnh táo lại.

Đảo mắt đã đi tới vị trí của nàng, vốn dĩ tâm tình là cực độ mừng vui nhưng khi nhìn thấy nàng dù đã bị phát hiện, biết chắc là trốn không thoát mà vẫn bỏ chạy, đây là cỡ nào không muốn gặp hắn chứ? Đường Tam đau đớn hạ quyết tâm, phóng xuất ra hai đại lĩnh vực hạn chế di chuyển của nàng. Lam Ngân Hoàng phá đất mà lên quấn chặt lấy hông Tiểu Vũ, dùng lực kéo nàng tới trong lồng ngực mình, cánh tay dùng sức ôm chặt nàng, dường như muốn đem nàng hòa tan vào cơ thể, mãi mãi không tách ra. 

Cánh tay còn lại nâng mặt nàng lên hôn một cách cuồng loạn, kỳ thực cái này không thể gọi là hôn, là cắn xé nàng mới đúng, từ lông mày đến khuôn mặt, cuối cùng mới đến làn môi, hắn dùng sức niết cằm của nàng đến trắng bệch, đau đớn khiến nàng bật thốt nghẹn ngào, hắn lại thuận thế xông vào cướp đoạt, cắn nàng nhức nhối, cái tay yêu cầu vô độ như không biết thỏa mãn là gì.

Cứng rắn ép buộc đến khi nàng suýt nghẹt thở mới buông tha, Tiểu Vũ tự biết bản thân trốn không thoát, cũng không trách hắn nổi giận, hiện tại làm cho Đường Tam yên lòng mới là quan trọng nhất, nhẹ nhàng vuốt lưng vỗ về, miệng khẽ khàng mềm mại gọi tên hắn: “Tam ca.”

Một giây trước còn quyết tâm cắn xé nàng, nhưng sau khi nghe nàng nũng nịu gọi một tiếng “Tam ca”, lòng Đường Tam lập tức mềm nhũn, vô lực gục đầu xuống cổ nàng, hai tay thu lại nắm thật chặt. Tiểu Vũ chợt cảm thấy hõm cổ ướt nóng, Tam ca khóc sao?

“Tam ca, thật xin lỗi! Ta không đích thân nói với huynh mà đã rời khỏi Đường Môn. Thế nhưng, không phải ta đã để lại tờ giấy rồi sao, ta ra ngoài giải sầu, cũng để lại dấu hiệu ở trên đường, huynh nhìn dấu vết huynh cắn ta đi, tức giận đến thế cơ à?”

Đường Tam ngẩng đầu lên, lại lắc đầu một cách thẫn thờ: “Cái gì cũng không có, không có tờ giấy, cũng không có ký hiệu, ở chỗ nào ta cũng không tìm thấy nàng.” Nghe vô cùng ủy khuất.

Tiểu Vũ cực kỳ đau lòng hôn lên hai mắt đẫm lệ của hắn: “Có thể đã xảy ra việc gì ngoài ý muốn. Chúng ta mau trở về thôi.”

Đường Tam vẫn đang rơi lệ: “Tiểu Vũ, ta sai rồi. Cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì làm nàng tức giận, đều tại ta không tốt, nàng đừng rời bỏ ta. Ta rất sợ, rất sợ! Mình sẽ không tìm thấy nàng…”

“Lần này là do ta quá xúc động.” Tiểu Vũ chột dạ cúi đầu.

Đường Tam kéo tay nàng sờ lên khuôn mặt mình, để cho nàng cảm thụ được những giọt nước mắt nóng hổi của hắn, lại đem tư thái của bản thân hạ xuống rất thấp hỏi: “Vậy nên, Tiểu Vũ, nàng nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì được không? Ta không muốn mất nàng, tối thiểu cũng nói cho ta biết bản thân đã sai ở đâu được không?”

Tiểu Vũ im lặng, không biết làm thế nào để mở miệng. Đường Tam lại nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên, từng chút một hôn xuống, khác với sự thô lỗ vừa rồi, lần này là nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước, mỗi một cái hôn lại nói một câu, giống như lừa gạt trẻ nhỏ : “Mu-a! Nói đi mà vợ yêu.”

“Mu-a! Lão công sai rồi.”

“Mu-a! Vợ yêu đại nhân?”

Rốt cuộc không chịu nổi, Tiểu Vũ nâng lên hai tay đã mềm nhũn chặn lại cái miệng của hắn: “Được rồi, được rồi! Ta cũng không làm cao nữa, chỉ là ta cảm thấy… bản thân quá bình thường, không xứng với ca ca.”

Điều này lại đổi lấy một trận mưa hôn liên tục không dứt. Đại khái thì Đường Tam đã đoán ra được nàng đang suy nghĩ cái gì, hắn lập tức cả giận nói: “Ta không cho phép Tiểu Vũ xem nhẹ mình. Hải Thần thì sao, Tu La Thần thì thế nào! Người ta muốn từ đầu đến cuối chỉ có nàng, một Tiểu Vũ hoàn hoàn chỉnh chỉnh. Ta cố gắng làm tất cả mọi thứ chỉ để nàng có thể sống lại, trở về lồng ngực của ta, vị trí của nàng trong lòng ta không gì có thể sánh được, ta yêu nàng. Nàng không cần phải mạnh mẽ để cùng ta sánh vai, kẻ khác có cường đại thế nào cũng không đáng giá để ta liếc mắt tới, bảo vệ nàng mới là động lực để ta tiến lên, đó cũng là việc mà người làm chồng như ta đây phải làm. Mà điều ta cần là nàng yêu ta, thật nhiều, thật nhiều… Càng nhiều càng tốt. Vừa nghĩ tới chuyện nàng rời đi, ta liền không kiềm chế được chính mình, trong lòng đau đớn vạn phần. Ta hy vọng Tiểu Vũ tin tưởng tình yêu của ta vĩnh viễn không thay đổi, nguyện nàng đời đời kiếp kiếp đều ở bên cạnh ta, cùng ta bày tỏ những tâm tư giấu kín trong lòng.”

“Nguyện vọng của ta từ trước tới giờ không phải là cứu vớt chúng sinh mà là cho nàng một mái nhà yên ấm, nàng tin ta có được không? Cho ta thêm một cơ hội…”

Từ sâu trong đôi mắt màu xanh thẫm tràn đầy vẻ nhu tình, hắn thật muốn đem chân tình của mình móc ra cho nàng xem, từ đầu đến cuối tất cả đều là nàng.

Tiểu Vũ đã sớm khóc không thành tiếng, tình yêu thật sự sẽ làm con người ta lo được lo mất, rõ ràng là hắn yêu nàng sâu đậm, suốt cuộc đời này cũng chỉ thích mỗi mình nàng. Chỉ có hắn cùng nàng mới là kết quả của số mệnh sắp đặt.

Thời điểm nàng không có ở đó thế nhưng vẫn nhịn không được mà suy nghĩ lung tung. Người và thần cách biệt với nhau xa không thể với. Huống gì là thần với thú?

Vậy mà hắn lại vì nàng, tình nguyện đánh bay tất cả chông gai, san bằng mọi trở ngại, khiêu chiến bất kỳ một khả năng nào, lần lượt đột phá cực hạn của chính mình, chỉ vì bảo vệ nàng, bảo vệ những tươi đẹp của bọn họ.

Đắp nặn lên bản thân mỗi một vòng hào quang cũng nào so được với một tiếng cười của mỹ nhân cơ chứ? Vì nàng đến cả tính mạng của mình hắn cũng không cần, nàng là thanh gai bén nhọn ở trong lòng, là bảo bối được yêu chiều từ nhỏ đến lớn, mười ngón tay không dính nước xuân, hai chân không dẫm bùn sình, người khác đánh không được nói không xong, Tiểu Vũ là như vậy nên không thể xem nhẹ mình.

Cầm lên đôi tay nhỏ bé non mềm, lại gạt đi những giọt nước mắt vương trên má nàng, Đường Tam trịnh trọng nói: “Vĩnh viễn đừng rời bỏ ta, được không?”

Lần này Tiểu Vũ rốt cuộc có phản ứng, nặng nề gật đầu. Nàng biết mình mong muốn điều gì, chẳng qua người đàn ông này nói hắn không cần một bạn đời cường đại, dịu dàng cho nàng biết nàng không cần tự ti, hắn chỉ thích nàng, nói rõ ràng về vị trí và ảnh hưởng của nàng trong lòng hắn. Chỉ mấy câu đơn giản như thế thôi, mà sao nàng lại hồ đồ như vậy.

Cởi bỏ khúc mắc, hai người lại ngọt ngào ôm nhau. Đường Tam đột nhiên cắn vào cổ nàng, đau đến mức Tiểu Vũ phải vỗ vào sau lưng của hắn, không phải đã làm lành rồi sao? Lại có chuyện gì nữa?

Đường Tam, sao huynh lại cắn…

Giữa lúc này, Đường Tam đã yên lặng lấy ra một cọng lông vũ màu trắng, đôi mắt màu nước biển híp lại đầy nguy hiểm, ở trên đây, có hơi thở của nam nhân. Trong nháy mắt, Tiểu Vũ rũ ra như không có sức lực: “Ca ! Nghe ta giải thích! Mọi việc không phải như huynh nghĩ đâu!”

Phần trước | Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!