Trả giá – Phần cuối

13.

Mọi người nghe thế lập tức tỏ vẻ giễu cợt, thậm chí có người còn cười lớn tại chỗ.

Trên mặt Giang Lãm Nguyệt hiện lên vẻ khó chịu, cô ta oán hận liếc nhìn tôi, dường như chợt nghĩ ra gì đó, cười nói: “Cô Tống có lẽ còn chưa biết, nhưng tôi và A Thâm sắp kết hôn. Lúc đó nhớ đến dự hôn lễ của chúng tôi nhé.”

Tôi thu lại nụ cười trên mặt, lạnh lùng nhìn Giang Lãm Nguyệt: “Không biết cô Giang có thể nói chuyện riêng một chút hay không?”

Giang Lãm Nguyệt nhướng mày nhưng không từ chối.

Chúng tôi đến chỗ vắng vẻ, Giang Lãm Nguyệt đi phía sau, cướp lời nói trước, giọng điệu khiêu khích: “Nói đi, tìm tôi làm gì? Nếu cô muốn cầu xin tôi trả lại A Thâm cho cô thì cô không cần nói nữa. Suy cho cùng, hiện tại anh ấy yêu tôi đến mức hết thuốc chữa, cô cần gì phải hèn mọn cầu xin như vậy… Á!”

Cô ta chưa kịp nói hết câu, tôi đã quay lại tát vào khuôn mặt tự mãn của cô ta.

Một con khốn như cô ta lại dám đến trước mặt khiêu khích tôi, nếu không đánh vào mặt cô ta thì cô ta sẽ cho rằng tôi là một kẻ nhu nhược.

Giang Lãm Nguyệt bị tôi đánh mạnh đến mức chết cứng tại chỗ.

Chờ tỉnh táo lại, cô ta lập tức nhìn tôi bằng ánh mắt căm thù, ra sức đáp trả.

Tôi túm lấy sợi dây chuyền trên cổ cô ta, kéo cô ta lại tát thêm hai cái: “Đã làm chuyện hèn hạ mà còn dám ra vẻ trước mặt tôi! Chỉ có con khốn như cô mới có thể xem tên súc sinh Hứa Đình Thâm như là báu vật. Hai người đã quyết tâm dính lấy nhau thành một cặp vợ chồng hèn hạ thì cũng đừng kéo tôi xuống nước chung.”

Mái tóc được chải chuốt đẹp đẽ của Giang Lãm Nguyệt bị tôi làm rối, mặt cô ta đỏ bừng, muốn xông tới giết tôi: “Con điên khốn nạn, sao cô dám đánh tôi? A Thâm mà biết thì sẽ không tha cho cô đâu, bây giờ tôi lập tức đi nói cho anh ấy biết!”

Nhìn bóng lưng giận dữ rời đi của Giang Lãm Nguyệt, tôi ở phía sau cười khẩy: “Được thôi, bây giờ cô đi nói cho Hứa Đình Thâm biết là tôi đã tát cô mấy cái, tốt nhất tìm thêm một vài phóng viên giải trí tới nữa. Vừa vặn tôi có một số đoạn ghi âm có liên quan đến cô muốn cho mọi người xem.”

Giang Lãm Nguyệt dừng lại, quay người chột dạ nhìn tôi: “Buồn cười thật. Tôi ăn ngay đứng thẳng, cô có đoạn ghi âm của tôi thì đã sao?”

Tôi bước từng bước về phía cô ta, nở nụ cười sâu cay: “Thật sao? Thế cô đứng lại làm gì? Đi mà kêu ca với Hứa Đình Thâm đi?”

Giang Lãm Nguyệt nhìn tôi đầy căm phẫn nhưng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Tôi cười giễu cợt liếc nhìn cô ta: “Nếu cô không muốn tôi công khai chuyện giữa cô và mẹ Hứa thì tốt nhất nên thu móng vuốt lại trước mặt tôi. Nếu cô còn dám càn rỡ, tôi cam đoan tên của cô sẽ nằm trên các tiêu đề nóng vào ngày mai.”

Nghe tôi nhắc tới mẹ Hứa, sắc mặt của Giang Lãm Nguyệt bỗng tái nhợt, trong lòng giống như có quỷ, vội vàng bỏ chạy.

14.

Giang Lãm Nguyệt bị đánh vài cái đã trở nên thành thật hơn.

Hôn lễ vừa kết thúc, cô ta lập tức dẫn theo Hứa Đình Thâm rời đi.

Tôi về nhà, đăng nhập WeChat thì thấy Giang Lãm Nguyệt đã gửi đến hàng chục tin nhắn, rõ ràng là cô ta đang rất lo lắng.

Tôi cười thầm trong lòng, đơn giản phớt lờ cô ta.

Biết bản thân đã làm ra vô số chuyện bẩn thỉu mà cô ta còn dám xuất hiện trước công chúng. Cô ta thật sự cho rằng Hứa Đình Thâm có thể bảo vệ cô ta được sao?

Tôi nhanh chóng bấm một dãy số, soạn tin nhắn rồi gửi đi.

Sau khi làm xong những việc này, tôi nằm trên giường, nhắm mắt lại. Sự mệt mỏi của nhiều ngày qua hiện rõ trong tâm trí tôi.

Hứa Vấn Trì à Hứa Vấn Trì, đừng khiến tôi thất vọng.

.……

Một tháng sau, Hứa Đình Thâm tuyên bố đính hôn với Giang Lãm Nguyệt.

Ngày tổ chức lễ đính hôn, tôi xuất hiện tại hội trường trong bộ đồ trắng, tay cầm di ảnh của con gái.

Tôi phớt lờ ánh mắt ngờ vực hoặc chế giễu của mọi người, bước từng bước về phía Hứa Đình Thâm và Giang Lãm Nguyệt đang được đám đông vây quanh.

Giang Lãm Nguyệt đang cười nói vui vẻ chợt tái mặt khi nhìn thấy tôi, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi.

Cảm nhận được tâm tình của Giang Lãm Nguyệt không tốt, Hứa Đình Thâm nhìn theo ánh mắt của cô ta và thấy tôi.

Anh ta cau mày, nói gì đó với những người xung quanh.

Giây tiếp theo, mấy người đàn ông vạm vỡ ở quanh đó bước ra và đi về phía tôi. Trước khi họ kịp chạm vào tôi thì một nhóm đàn ông mặc đồ đen xuất hiện để bảo vệ tôi chặt chẽ.

Thấy chuyện ngoài ý muốn phát sinh, Hứa Đình Thâm bước nhanh về phía tôi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô đang làm gì ở đây? Lập tức rời đi ngay.”

Tôi bình tĩnh nhìn anh ta: “Tôi thay mặt Nhiên Nhiên đến dự lễ đính hôn của anh. Anh là bố của con bé, sao con bé có thể vắng mặt trong lễ đính hôn của anh được chứ.”

Nói xong, tôi nhấc tấm vải đen phủ phía trên bức di ảnh đang cầm trên tay.

Khoảnh khắc nhìn thấy di ảnh đen trắng của Nhiên Nhiên, những người xung quanh không khỏi thốt lên kinh ngạc.

Hứa Đình Thâm tức giận đến mức siết chặt tay tôi, muốn kéo tôi đi nhưng không ngờ lại bị đẩy ra.

“Thô lỗ với phụ nữ không phải là điều mà một quý ông nên làm.”

Một người đàn ông cao lớn lạnh lùng đứng đối diện với Hứa Đình Thâm ở trước mặt tôi.

15.

Vẻ mặt của Hứa Đình Thâm thay đổi, ánh mắt không ngừng đảo qua đảo lại giữa tôi và Hứa Vấn Trì, sau đó cười mỉa mai: “Ồ, một tên bại tướng và một ả đàn bà bị bỏ rơi, hai người đã bắt tay với nhau đấy à.”

Vẻ mặt của Hứa Vấn Trì không thay đổi, nhẹ giọng giễu cợt: “Còn cậu thì sao, một tên súc sinh đã hại chết con gái ruột của mình?”

Nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của mọi người, Hứa Đình Thâm tỏ vẻ tức giận: “Mày nói nhảm gì thế? Cái chết của Nhiên Nhiên có liên quan gì đến tao!”

Tôi tiến lên vài bước, giơ cao di ảnh của Nhiên Nhiên, mắt đỏ ngầu nhìn Hứa Đình Thâm: “Anh có dám nói điều này với Nhiên Nhiên hay không? Anh có dám nói trước di ảnh của Nhiên Nhiên rằng anh không ném con bé bên đường vì Giang Lãm Nguyệt, khiến con bé bị một bệnh nhân tâm thần bắt cóc và hành hạ đến chết, xác bị vứt thảm trên đường hay không??!”

Tôi vừa dứt lời, toàn bộ hội trường náo động. Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào Hứa Đình Thâm và Giang Lãm Nguyệt.

Lúc tôi và Hứa Đình Thâm ly hôn, lý do thật sự không được công khai. Tôi đang chờ cơ hội để giáng cho anh ta một đòn chí mạng.

Hứa Đình Thâm nhìn tôi bằng ánh mắt sắc bén: “Tống Nam Kiều, tôi biết cô không muốn buông tha cho tôi, thấy tôi và Nguyệt Nguyệt sống hạnh phúc bên nhau nên sinh lòng oán hận. Nào ngờ cô lại lợi dụng cái chết của con gái để vu khống cho tôi.”

Nghe xong mấy lời này, bạn bè của Hứa Đình Thâm lần lượt đứng ra làm chứng tôi yêu Hứa Đình Thâm đến mức nào.

Tôi nhếch môi chế nhạo, đồng thời yêu cầu trợ lý phát đoạn video giám sát trên đường ngày hôm đó.

Trong video, đường phố tấp nập xe cộ qua lại. Hứa Đình Thâm cắm đầu sải bước đi về phía trước. Giây tiếp theo, dường như anh ta nhìn thấy gì đó rồi chạy như điên đuổi theo, bỏ lại con gái ở phía sau. Nhiên Nhiên thấy Hứa Đình Thâm chạy đi thì lập tức rơi nước mắt chạy theo, nhưng đôi chân của con bé quá ngắn nên không đuổi kịp.

Tôi chỉ có thể nhìn con bé dần mất hút khỏi tầm giám sát của camera.

Sau khi video được phát, hội trường trở nên im lặng. Không ai có thể ngờ rằng Hứa Đình Thâm thực sự bỏ lại con gái bên đường, ai nấy cũng đều tỏ ra khinh thường, thậm chí có khách còn trực tiếp bỏ về.

Đối mặt với vô số bằng chứng không thể chối cãi, Hứa Đình Thâm không thể ngụy biện.

Sắc mặt anh ta tái mét, cổ họng nghẹn lại: “Đúng! Tôi thừa nhận là tôi đã bỏ mặc Nhiên Nhiên ngoài đường. Nhưng chuyện này không liên quan gì đến Nguyệt Nguyệt, cô ấy không biết gì hết!”

16.

Không ngờ đến lúc này mà anh ta vẫn còn bênh vực cho Giang Lãm Nguyệt.

Nhưng người phụ nữ này có thực sự xứng đáng với tình yêu của anh ta hay không?

Tôi cười thật tươi với Hứa Đình Thâm: “Đừng vội nói thay cho cô ta, tôi nghĩ anh cũng rất muốn biết mấy năm qua Giang Lãm Nguyệt đã sống như thế nào!”

Nói xong, tôi liếc nhìn Hứa Vấn Trì.

Không lâu sau, Hứa Vấn Trì dẫn theo một người đàn ông nhếch nhác bước tới.

Giang Lãm Nguyệt vừa nhìn thấy người này, sắc mặt lập tức tái nhợt, trên trán toát ra một lớp mồ hôi lạnh.

Hứa Đình Thâm ngờ vực nhìn tôi: “Ai đây?”

Tôi liếc nhìn Giang Lãm Nguyệt đang trốn vào đám đông, cười nói: “Chuyện này anh nên hỏi cô Giang thì hơn. Dù sao cô ấy cũng hiểu rõ vị hôn phu của mình nhất.”

Hứa Đình Thâm sững sờ tại chỗ như bị sét đánh, sau đó đột nhiên quay lại nhìn Giang Lãm Nguyệt, không thể tin được hỏi: “Nguyệt Nguyệt, Tống Nam Kiều nói người đàn ông này là vị hôn phu của em, có đúng vậy không?”

Trên mặt Giang Lãm Nguyệt hiện rõ vẻ hoảng sợ, nhưng cô ta nhanh chóng điều chỉnh tâm tình, bước nhanh đến bên cạnh Hứa Đình Thâm, hai mắt đỏ hoe, cười khổ: “Nếu em nói những lời của cô ta đều không đúng, cô ta đang cố ý vu khống cho em, và em hoàn toàn không biết người này thì anh có tin hay không, A Thâm?”

Hai mắt của Hứa Đình Thâm sáng lên, trìu mến nhìn Giang Lãm Nguyệt, như thể trên thế giới chỉ có hai người bọn họ: “Anh tin, chỉ cần em nói, anh đều sẽ tin.”

Vừa nói xong, người đàn ông kia giận dữ chửi bới: “Mẹ kiếp Giang Lãm Nguyệt, con đ* choá này, sao cô dám giả vờ như không biết tôi? Cô cầm tiền của tôi bỏ chạy, tôi còn chưa tính sổ với cô. Bây giờ cô gả vào nhà giàu rồi thì lập tức quên bén vị hôn phu cũ này phải không? Vừa hay chồng sắp cưới của cô ở đây, nhanh bảo anh ta trả lại tiền cho tôi, nếu không tôi sẽ đăng ảnh và clip nhạy cảm của cô lên mạng. Chậc chậc chậc, không biết chồng sắp cưới của cô từng nhìn thấy tư thế làm tình của cô trên giường hay chưa, còn kích thích hơn các nữ diễn viên nào đó nhiều lắm…”

Người đàn ông vẫn đang tặc lưỡi hồi tưởng với vẻ mặt đầy say mê, nhưng Giang Lãm Nguyệt đã không chịu nổi ánh mắt khinh thường của mọi người, cô ta ôm đầu điên cuồng hét lên, mặt đỏ như muốn nhỏ ra máu.

Hứa Đình Thâm sững sờ tại chỗ, giống như linh hồn đã bị hút đi.

Giang Lãm Nguyệt khóc lóc thảm thiết, muốn giải thích với Hứa Đình Thâm. Không ngờ anh ta lùi lại một bước, trên mặt đầy vẻ bi thương, trong mắt hiện lên sự chán ghét.

Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, tôi không khỏi bật cười, hả hê nhìn Hứa Đình Thâm: “Cảm giác bị người mình yêu đâm sau lưng như thế nào? Không ngờ ánh trăng sáng mà anh tôn thờ ngày nhớ đêm mong lại là một con khốn ôm tiền bỏ trốn.”

Nói xong, tôi lấy USB trong túi ra ném vào tay anh ta: “Không phải anh luôn muốn biết sự thật về việc Giang Lãm Nguyệt rời bỏ anh hay sao? Tất cả đều ở đây.”

Xong việc, tôi cùng Hứa Vấn Trì bỏ đi.

17.

Trước khi xuống xe, Hứa Vấn Trì nhàn nhã nhắc nhở tôi đừng quên thỏa thuận trước đó giữa chúng tôi.

Ngồi trong phòng làm việc, tôi cảm thấy hết sức vui vẻ khi nghĩ đến vẻ mặt tuyệt vọng vừa rồi của Hứa Đình Thâm và Giang Lãm Nguyệt.

Đây là quả báo của bọn họ.

Thế vẫn chưa đủ, họ chỉ vừa mất đi tình yêu, danh vọng và tiền bạc. Còn tôi muốn họ chẳng còn gì cả, thậm chí là tôn nghiêm của một con người. Cả lũ phải quỳ sám hối trước phần mộ của con gái tôi.

Hôm sau, tôi hợp tác với Hứa Vấn Trì để vạch trần toàn bộ “hành động vẻ vang” của hai người Hứa Đình Thâm và Giang Lãm Nguyệt.

Từ cái chết của con gái tôi cho đến việc Giang Lãm Nguyệt bị đuổi khỏi trường đại học A vì gian lận trong học thuật, kể cả việc cô ta thay đổi diện mạo để gia nhập vào làng giải trí cùng tin tức bùng nổ trong lễ đính hôn ngày hôm qua.

Ban đầu Hứa Đình Thâm cố gắng dùng tiền bịt miệng giới truyền thông.

Đáng tiếc đối thủ của Giang Lãm Nguyệt trong giới giải trí quyết tâm chỉnh đốn cô ta đến chết, họ còn đào bới hết những chuyện bẩn thỉu mà cô ta đã làm trong giới giải trí. Chuyện này cũng khiến cho danh tiếng của Hứa Đình Thâm bị giảm sút nghiêm trọng.

Cùng trong thời gian này, tập đoàn Hứa thị rơi vào khủng hoảng do sản phẩm bị lỗi.

Trên mạng, Hứa Đình Thâm và Giang Lãm Nguyệt đột nhiên trở thành “chuột qua đường*”, người người mắng chửi.

(*chuột qua đường: ám chỉ những kẻ xấu xa có hành vi bẩn thỉu)

Thậm chí những công ty có qua lại lợi ích với nhà họ Hứa cũng giữ khoảng cách với anh ta.

Cha Hứa rất tức giận nhưng không thể làm gì được vì cổ đông lớn nhất hiện tại của Hứa thị là Hứa Đình Thâm.

Ngay đêm giá cổ phiếu của tập đoàn Hứa thị lao dốc, Hứa Vấn Trì mang theo 100 triệu mà tôi đưa cho đến cửa lớn nhà họ Hứa.

Sang hôm sau, cha Hứa chuyển toàn bộ vốn sở hữu đứng tên ông cho Hứa Vấn Trì.

Cổ phần của Hứa Vấn Trì nhanh chóng vượt qua Hứa Đình Thâm để trở thành cổ đông lớn nhất của tập đoàn Hứa thị.

Ngày Hứa Đình Thâm bị cắt chức tổng giám đốc tập đoàn Hứa thị, anh ta chủ động gọi điện cho tôi, nhưng tôi đã lập tức cúp máy, hơn nữa còn chặn anh ta.

Dù anh ta gọi đến để sám hối hay để tra hỏi thì tôi cũng không muốn nghe thêm nữa.

Bởi vì trước cái chết, lời xin lỗi là thứ vô dụng nhất.


Phiên ngoại

Hứa Đình Thâm đã mất tích sau cuộc gọi cho tôi hôm đó.

Nhà họ Hứa tốn thời gian tìm kiếm anh ta nhưng vô ích, cuối cùng đành phải bỏ cuộc. Suy cho cùng, hiện tại anh ta chẳng còn giá trị gì đối với nhà họ Hứa.

Trong phòng làm việc, điện thoại nhắc lịch hôm nay tôi cần đến một nơi theo thường lệ.

Tôi thu dọn đồ đạc rồi bắt xe đến bệnh viện.

Sau khi đi qua nhiều hành lang rườm rà phức tạp, tôi đến bên ngoài một phòng bệnh.

Nhìn qua cửa sổ, bên trong có ba người mặc quần áo bệnh nhân đang đánh và cắn xé nhau hệt như dã thú, tiếng kêu gào đau đớn xen lẫn tiếng gầm rú.

Trưởng khoa vội vàng gọi nhân viên y tế đi vào tách họ ra.

Tôi hời hợt căn dặn: “Trước mắt tách họ ra hai ngày. Mặc dù phòng bệnh trong bệnh viện eo hẹp nhưng thỉnh thoảng cũng phải quan tâm chăm sóc mấy bệnh nhân cũ, hai ngày sau mới ghép họ lại với nhau.”

Người bên cạnh lên tiếng đồng ý.

Tôi nhìn hai nam một nữ bị mất một mắt, người đầy thương tích trong phòng mà không khỏi mỉm cười.

Năm dài tháng rộng, con đường phía trước vẫn còn rất dài.

Kết thúc!


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!