Đường Tam trùng sinh – C.897

Chương 897: Cận Miểu Lâm thật và giả


Cận Miểu Lâm với sắc mặt tái nhợt ngồi trên một chiếc xe ngựa, xiềng xích trên người hắn đã được tháo ra một đoạn thời gian nhưng hắn vẫn có chút chưa kịp thích nghi, có lẽ là vì bị nhốt quá lâu. Thần thức chi hải của hắn sớm đã bị phá hủy, ngay cả tư duy cũng không được mạch lạc cho lắm.

Hắn đã sống ở một nơi tối tăm không nhìn thấy mặt trời nhiều năm rồi, cứ cách một đoạn thời gian lại bị rút máu, cũng chỉ có khi đó những tên này mới cho hắn một ít chất dinh dưỡng.

Cứ như vậy hắn không biết thời gian đã trôi qua bao nhiêu lâu. Hắn thậm chí còn không nhớ rõ tại sao năm đó lại rời khỏi nhà của mình.

Mãi cho tới gần đây, không biết vì sao hắn lại được đưa ra ngoài, lúc hắn vừa nhìn thấy ánh mặt trời, suýt chút nữa đến đôi mắt cũng mù.

Sau ba ngày, những người đó lại bắt đầu cho hắn ăn đồ ăn, các chức năng cơ thể cũng dần hồi phục, năng lượng sinh mệnh bắt đầu tăng lên, cơ thể mới dần phục hồi.

Trên đường đi, cơ thể dần dần khỏe lại, cũng xem như không còn cảm giác sắp chết như trước đó, đúng vậy, ít nhất không cần phải chết nữa. 

Những tên này định đưa hắn đi đâu đây? Cận Miểu Lâm cũng không biết.

Thần thức chi hải của hắn mặc dù đã bị phá vỡ nhưng năng lượng sinh mệnh đến từ bản nguyên Thụ Tổ vô cùng thuần túy, sau mấy ngày hồi phục, ngoại trừ thần thức chi hải, những chức năng cơ thể khác đều đang dần trở lại như cũ.

Nhưng những điều này đối với hắn thật sự quan trọng sao? Hắn sớm đã chấp nhận số mệnh, không còn hy vọng gì nữa. Hắn từ lâu đã quên mất ý nghĩa tồn tại của mình, thậm chí còn cảm giác như bản thân đã mất đi linh hồn. Thần thức chi hải bị hủy rồi cũng không tệ, ít nhất không cần phải suy nghĩ nữa, đau khổ cũng sẽ giảm đi một chút.

Ánh sáng bạc lập lòe, một thân ảnh vô thanh vô tức xuất hiện trong xe ngựa, cơ thể người đó nhẹ tựa lông hồng, thậm chí còn không làm thay đổi trọng lượng của xe.

Cận Miểu Lâm ngồi  đó, ánh mắt ngây ngốc nhìn thân ảnh đột nhiên xuất hiện kia, cũng không phát ra âm thanh gì.

Trên thực tế, cho dù hắn có nói gì thì cũng chẳng có tác dụng, trong xe ngựa đã được bao trùm bởi một vầng sáng màu bạc.

“Ngươi tên là gì?” Một giọng nói êm tai vang lên.

Cận Miểu Lâm mở miệng nhưng lại không trả lời, bởi vì hắn đã bị mất lưỡi. Những tên đó căn bản không cần hắn nói chuyện.

Nhìn thấy tộc nhân Lam Kim Thụ ở trước mặt sắc mặt trắng bệch, ánh mắt u tối, tựa như cái xác không hồn, Đường Tam cau mày.

Đường Tam giơ tay đặt trên vai của Cận Miểu Lâm, dùng thần thức dung nhập vào cơ thể, cảm nhận trạng thái hiện tại của hắn.

Đây là cảm nhận đầu tiên của Đường Tam. Cơ thể vô cùng suy yếu, nhưng đồng thời năng lượng sinh mệnh được sản sinh không ngừng. Đường Tam cũng không rõ những tên bắt hắn đi đã làm cái gì, nhưng chắc chắn đã coi hắn không phải là con người mà ngược đãi.

Một nét phẫn nộ xoẹt qua đáy lòng Đường Tam, hắn dường như lại nhìn thấy cảnh tượng những nhân loại bị xem là nô lệ. Thần thức chi hải bị phá hủy, đây là nguyên nhân chính khiến cho năng lực tư duy của người này xuất hiện vấn đề.

Sở dĩ hắn có thể lập tức chạy đến là vì thần thức của hắn đã bao phủ cả thành, thông qua khí tức của Thụ tổ, hắn có thể dễ dàng làm được việc này.

Hắn vẫn luôn chờ đợi, đợi khí tức của người đó xuất hiện, không sai, chính là khí tức huyết mạch bản nguyên Thụ Tổ trên người Cận Miểu Lâm.

Mặc dù Đường Tam hiện tại chưa thể khẳng định được tộc nhân Lam Kim Thụ trước mặt này có phải là Cận Miểu Lâm hay không, nhưng hắn có thể khẳng định, người này chắc chắn là huyết mạch trực hệ của Thụ Tổ.

Hơn nữa, phía sau Cận Miểu Lâm có sáu nhánh gai nhọn, có nghĩa là hắn có thực lực cấp bậc Tinh Vương. Cận Miểu Lâm năm đó đi khỏi nhà chính là Tinh Vương thập giai. Vì vậy, khả năng người này là Cận Miểu Lâm rất lớn. Lực lượng thần thánh đi theo năng lượng sinh mệnh rót vào cơ thể Cận Miểu Lâm, giúp hắn trị thương, sửa chữa thần thức chi hải đã bị phá hoại nhiều năm.

Rất nhanh Đường Tam đã phát hiện, thần thức chi hải của tên Lam Kim Thụ trước mặt này đã bị phá hoại nghiêm trọng, đồng thời thời gian bị phá cũng quá dài.

Nếu Đường Tam có được tu vi cấp bậc Thần Vương trước đây, muốn sửa lại thần thức chi hải thế này không phải là chuyện khó gì. Nhưng hiện tại hắn rất khó làm được, không có đủ thời gian, hồi phục không nổi.

“Huynh đệ, ta biết ngươi rất có khả năng là Cận Miểu Lâm. Nếu ngươi nghe được lời ta nói thì gật đầu. Ta là tộc trưởng hiện tại của tộc Lam Kim Thụ, ta sẽ giúp ngươi.” Đường Tam dùng thần thức của mình miễn cưỡng liên kết với những vết nứt thật lớn bên trong thần thức chi hải của Cận Miểu Lâm.

Cận Miểu Lâm ngây ngốc nhìn hắn rồi lại mở miệng, phát không thành tiếng nhưng rồi cũng gật đầu. Cái tên này rất quen thuộc. Cận Miểu Lâm, là tên của hắn sao? Đúng rồi, là tên của hắn.

Đường Tam nhẹ gật đầu, than nhẹ một tiếng rồi nói: “Đi theo ta.”

Ngay sau đó, một vầng sáng màu bạc bao trùm lấy Cận Miểu Lâm rồi đưa hắn biến mất.

Sau hai lần truyền tống, Đường Tam xuất hiện lại thì đã đến dãy núi Gia Lý. Sau khi trở về nơi này, hắn cũng bỏ đi lớp ngụy trang trên người, khôi phục lại dáng vẻ vốn có.

Khí tức sinh mệnh trong sơn cốc Hoàng Kim vẫn rất nồng đậm, có điều đối với Đường Tam hiện tại, nhiêu đây không là gì cả, bởi vì khí tức sinh mệnh mà hắn cảm nhận được ở thành Kiến Mộc quá mức cường liệt.

Các thiếu nữ Hồng Hồ đều tới thành Gia Lý sinh sống, chỉ có các chiến sĩ tộc Sư Hổ canh giữ sơn cốc Hoàng Kim. Mà người ở lại cũng không nhiều, đa số các cường giả tộc Sư Hổ đều đã đi thành Gia Lý.

Dù sao thì ở đó vẫn thích hợp để sinh sống hơn. Thành Gia Lý có thể nói là đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của Mỹ công tử, cho dù nàng không đứng ra quản lý sự vụ thì cũng vẫn là vậy.

Cận Miểu Lâm đi lại có chút loạng choạng, hiển nhiên vẫn chưa quen đi đường. Nhưng khi đến sơn cốc Hoàng Kim, ánh mắt hắn có thêm mấy phần sức sống, thực vật sum xuê khiến hắn cảm thấy vô cùng thoải mái.

Đường Tam đưa Cận Miểu Lâm đến trước Hoàng Kim Thụ vô cùng khổng lồ.

Chiến sĩ tộc Sư Hổ canh giữ ở đây đã phát hiện ra hai người, khi bọn họ nhìn thấy Đường Tam thì cảnh giới tự động được giải trừ. Đường Tam gật đầu với bọn họ, sau đó đưa Cận Miểu Lâm đến trước Hoàng Kim Thụ.

Cận Miểu Lâm nhìn Đường Tam rồi lại nhìn Hoàng Kim Thụ trước mặt, nước mắt từ trong đôi mắt ngây ngốc đột nhiên chảy ra.

Hoàng Kim Thụ là đặc sản của thành Kiến Mộc, là tộc tùy tùng cho tộc Lam Kim Thụ! Cảm nhận được khí tức sinh mệnh nồng đậm, lại cảm giác được năng lượng sinh mệnh trong người đang không ngừng hồi phục, hắn dường như hiểu ra được điều gì đó.

Đường Tam nhìn hắn, nghiêm túc nói: “Cận Miểu Lâm, ngươi nghe ta nói đây, thần thức chi hải của ngươi đã bị phá vỡ, muốn hồi phục phải cần thêm thời gian rất dài, hơn nữa thần thức phải vô cùng mạnh mới có thể làm được. Thần thức của ngươi hiện tại vẫn chưa đủ, đợi ta thành Hoàng giả sẽ nhất định giúp ngươi khôi phục thần thức. Vì một vài lý do đặc biệt nên ta phải để ngươi ở lại đây. Ta có thể đảm bảo với ngươi, ta sẽ không làm hại tộc Lam Kim Thụ, đồng thời sẽ giúp đỡ bọn họ.”

Cận Miểu Lâm ngây ngốc nhìn Đường Tam, hiển nhiên không biết những lời Đường Tam nói có nghĩa là gì. Đường Tam thở dài một tiếng, vỗ vỗ vai hắn.

Tìm thấy Cận Miểu Lâm thật, có nghĩa là một chút họa ngầm khi giả mạo thân phận Cận Miểu Lâm đã được loại trừ.

Cứ để Cận Miểu Lâm ở lại đây nghỉ ngơi, đợi đến khi hắn thành Hoàng tự nhiên sẽ đưa người này quay về. Vấn đề cuối cùng đã được giải quyết, tiếp theo đã đến lúc Đường Tam quay lại Tổ Đình rồi!

(Lời tác giả: Quyển này tôi đã viết trong một thời gian rất dài, còn dài hơn so với những quyển trước đó. Quyển này đã bước vào giai đoạn cuối cùng, tôi muốn tạo thêm một vài bước đệm cho những tình tiết đặc sắc tiếp theo. Nếu đã là Yêu Tinh Đại Lục, cứ viết về tộc Yêu Quái thì cũng không hay lắm, như vậy thì quá bất công rồi. Những gì trải qua ở tộc Tinh Quái sớm đã nằm trong kế hoạch của tôi. Bất quá, việc mà Đường Tam mạo danh tộc Lam Kim Thụ là linh cảm ngẫu hứng đột nhiên đến. Vốn định để Đường Tam dùng thân phận Hải Thần để tham gia tỷ võ chiêu thân nhưng vẫn luôn cảm thấy có chút gượng ép. Mãi cho đến khi tôi viết đến đoạn tộc Lam Kim Thụ thì mọi thứ đều được giải quyết dễ dàng, nước chảy thành sông.)

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!