Đường Tam trùng sinh – C.844

Chương 844: Khế ước, Hãn Hải*


(*Hãn Hải: là chữ có nhiều nghĩa: sa mạc Gobi – một sa mạc lớn ở Mông Cổ; chỉ một hồ lớn ở phương Bắc; hoặc cũng có thể hiểu là biển lớn cuộn trào. Nhưng trong ngữ cảnh ở chương này thì chỉ hai chữ mà Đường Tam cho tộc Hoả Lê làm ký hiệu nhận biết người mà hắn sẽ cử đến)

Nhưng phải biết là tại Thần Giới của tộc Hoả Lê trước đây, Hoả Thần đã là tồn tại chí cao vô thượng. Vậy thì vị Hải Thần này rốt cuộc có lai lịch thế nào? Có điều có thể chắc chắn thực lực của Đường Tam càng mạnh, lai lịch càng không tầm thường thì lợi ích đem lại cho tộc Hoả Lê sau khi ký kết khế ước càng lớn. Lời hứa của một vị Thần, tương lai của Hoả Thần, việc này đối với tộc Hoả Lê cực kỳ quan trọng.

“Ta, Hỏa Quyền, tộc trưởng tộc Hoả Lê, dưới sự chứng giám của Hoả Thần Quyền Trượng lập khế ước, tộc Hoả Lê ta sẽ cùng với nhân loại kết thành đồng minh, đời đời hữu nghị, đôi bên cùng có lợi, trợ giúp lẫn nhau. Tương lai khi người cứu rỗi nhân loại đến, tộc ta sẽ dốc toàn lực giúp đỡ nhân loại bước lên đỉnh cao, giúp cho vị diện trở thành Thần Giới. Nếu dám phản bội lời thề, dùng lửa thiêu tim!”

Một đốm lửa bảy màu từ Hoả Thần Quyền Trượng bay ra, chợt khắc sâu vào trong mi tâm của Hỏa Quyền. Đồng thời, vầng sáng bảy màu kia cùng với phù văn màu vàng mà Đường Tam thi triển ra dung hợp vào nhau. Một luồng sáng mạnh mẽ phóng thẳng lên trời, xuyên qua cả hang động.

Đây là khế ước của hai tộc, tộc nào cũng không thể dễ dàng làm trái lời thề, nếu không sẽ bị phản phệ đến mức có là ai cũng không thể chịu được.

Đường Tam hướng về phía Hỏa Quyền cúi đầu, trên mặt mang theo nụ cười. Lần này đi ra ngoài lại có thể có được sự trợ giúp mạnh mẽ từ tộc Hoả Lê, đồng thời còn phá mất cơ hội để tinh tộc Liệt Dương Hoa trùng kích Thiên Tinh Hoàng, tuyệt đối có thể được xem là thu hoạch lớn rồi.

“Cảm ơn sự tín nhiệm của tộc trưởng. Hiện tại nhân loại còn quá nhỏ yếu, cũng chưa cần tộc Hoả Lê các vị phải làm gì. Đợi sau này khi nhân loại đã có căn cơ ổn định thì lại đến làm phiền tộc trưởng.”

Hỏa Quyền hỏi: “Vậy sau này người như thế nào sẽ đến tìm bọn ta, bọn ta sẽ lựa chọn ủng hộ người nào đây?”

Sau khi Đường Tam ngẫm nghĩ một hồi, giơ tay lên vẽ vào không trung, hai chữ màu vàng cực lớn dần dần xuất hiện, lơ lửng bay đến trước mặt Hỏa Quyền.

“Đợi khi người mang hai chữ này đến tìm tộc Hoả Lê cầu cứu viện, xin tộc trưởng toàn lực giúp đỡ.”

Sau khi cảm nhận được khí tức chứa đựng trong hai chữ đó, Hỏa Quyền trịnh trọng gật đầu.

Hai chữ màu vàng đó chính là “Hãn Hải”!

Đường Tam giơ tay lên bắt tay Hỏa Quyền, khế ước của hai bên chính thức được thành lập.

Đúng lúc này, đột nhiên sắc mặt của Đường Tam thay đổi. Hỏa Quyền hơi sững người: “Miện hạ, ngài làm sao thế?”

Đường Tam trầm giọng nói: “Ta có việc phải rời khỏi đây, nhưng ta sẽ quay trở lại sớm thôi, xin ngài yên tâm. Ta để lại đây một chút Thất Thải Thiên Hỏa Dịch để Hoả Thần Quyền Trượng thôn phệ, đợi khi ta quay lại sẽ tiếp tục giúp nó duy trì thần tính.”

Nói xong hắn liền vung tay phải lên, một lượng Thất Thải Thiên Hoả Dịch còn lớn hơn so với cái hắn đã thi triển trước đó dập dờn bay ra, bay thẳng đến chỗ Hỏa Thần Quyền Trượng. Đồng thời, quang văn màu bạc dưới chân Đường Tam chuyển động, ở chỗ ngực hắn, một tòa bảo tháp màu trắng bạc cũng lơ lửng bay ra, chính là Thời Không Chi Tháp.

Nơi đây có thể không có nguyên tố Thuỷ, Phong, Thổ, nhưng Không Gian và Thời Gian thì không chỗ nào là không có. Vì vậy ở đây Đường Tam vẫn có thể thi triển được lực lượng của nguyên tố Không Gian.

“Ta sẽ truyền tống rời đi, sau đó cũng sẽ truyền tống quay lại. Tộc trưởng, xin lỗi, ta đi trước một bước.” Vừa nói xong, ánh sáng Thời Không Chi Tháp màu trắng bạc trước mặt Đường Tam lan rộng, dưới chân từng vòng quang văn màu bạc thành hình, hoá thành một pháp trận không gian, cũng là để xác định toạ độ chỗ này. Ngay sau đó, ánh sáng bạc dập dờn, Đường Tam đã truyền tống mà đi.

“Chuyện gì vậy? Tên này không phải là một tên lừa đảo đấy chứ?” Hỏa Linh Nhi nhịn không được tròn mắt há miệng nói.

“Ăn nói cẩn thận.” Hỏa Quyền không vui nạt nàng. Lúc này ông ta đã đến trước Hoả Thần Quyền Trượng, cảm nhận sự thay đổi của nó.

Một khối lớn Thất Thải Thiên Hỏa Dịch đó bay đến, Hoả Thần Quyền Trượng lập tức phát ra khí tức cực kỳ hưng phấn, trực tiếp bắt đầu hấp thu khối Thất Thải Thiên Hỏa Dịch này. Hỏa Quyền có thể cảm nhận rõ ràng thần tính trên Hỏa Thần Quyền Trượng bắt đầu tăng lên dần dần, thậm chí đến cả bản thân thần khí giống như cũng được nuôi dưỡng, khí tức được nâng lên một cách chậm rãi.

Mặc dù Đường Tam đã rời khỏi nhưng những quang văn mà hắn lưu lại vẫn toả sáng rực rỡ, khiến cho người nhìn có loại cảm giác vô cùng kỳ lạ.

Lực lượng không gian thật mạnh! Vừa rồi có lẽ Đường Tam đã dùng đến một loại thần khí có thuộc tính không gian. Vị Thần nhân loại này thật là cường đại và thần bí, hơn nữa còn có thể ở thành Hỏa Thần sinh hoạt được như bình thường, có nghĩa là trên người hắn còn có năng lực thuộc tính hỏa.

Ông ta đối với Đường Tam hoàn toàn tin phục. Cái khác chưa cần nói đến, trên người Đường Tam có thần tính, Hoả Thần Quyền Trượng cũng có thần tính. Nếu Hoả Thần Quyền Trượng cảm nhận được trên người Đường Tam có chút ác ý hay uy hiếp nào, vậy thì nó sẽ lập tức phản hồi lại cho người đang chấp chưởng nó, nhưng hiện tại vẫn không có sự phản hồi nào xuất hiện, vậy cũng có nghĩa là Hoả Thần Quyền Trượng đã hoàn toàn công nhận Đường Tam.

Không có thứ gì có thể kiểm tra tốt hơn so với việc được thần tính của thần khí công nhận. Vậy nên mặc dù Hoả Quyền chưa rõ vì sao Đường Tam đột ngột rời đi như vậy, nhưng ông ta cũng không lo lắng hắn đến đây để lừa gạt.

“Được rồi, con ở lại đây đợi miện hạ quay lại. Sau khi ngài ấy quay lại, ngài ấy có làm gì thì con cứ phối hợp là được. Còn về chuyện khế ước giữa chúng ta và nhân loại, trước tiên tạm thời giữ bí mật, chỉ có ta và con biết, hiểu chưa? Đợi sau này khi nhân loại mạnh lên rồi mới công bố chuyện này cho tộc nhân biết. Khế ước đã được lập, Hoả Thần Quyền Trượng tự nhiên sẽ dẫn dắt tộc nhân tuân thủ khế ước.”

“Con biết rồi. Ông nội, người nói xem, nếu như con và hắn sinh con, liệu đứa con đó có phải là người mà hắn nói tới hay không?” Hỏa Linh Nhi nói ra một ý tưởng kỳ lạ.

Hỏa Quyền sững người: “Nếu có thể được như vậy thì đương nhiên là tốt nhất.” Đứa con của vận mệnh, một người có thể dẫn dắt vi diện trở thành Thần Giới sẽ mang đến những gì cho tộc Hoả Lê đây? Đường Tam cường đại như thế, lại còn là Thần, cái khác không nói, con của hắn nhất định cũng sẽ có thần tính.

Tộc Hoả Lê cũng không cấm đoán việc thông hôn với bên ngoài, nhưng sau khi thông hôn, nếu huyết mạch nghiêng về tộc Hoả Lê thì phải ở lại đây, còn nếu nghiêng về ngoại tộc thì phải rời đi. Chỉ có tết Hỏa Thần mới được quay lại sum họp, nhưng trường hợp này rất ít khi xuất hiện trong tộc Hoả Lê. Tộc Hoả Lê rất khó có thể thích những người ngoại tộc.

Liệt Dương Vương trước đó đề nghị liên hôn là muốn dùng lợi ích cực lớn để làm mồi nhử, thông qua liên hôn lôi kéo được tộc Hoả Lê, đồng thời nhờ vào Hoả Thần Quyền Trượng tiến hành đột phá.

……

Ánh sáng lóe lên, Đường Tam truyền tống lần này có chút đuối sức. Bởi vì khoảng cách thật sự quá xa, nhưng hắn vẫn về đến rồi.

Khi hắn vừa xuất hiện trên bãi cát ở đảo Nguyệt Nha, lập tức đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho phát ngốc. Trên mặt biển tĩnh lặng, một cây cầu rộng khoảng mấy chục mét xuất hiện, trên đó còn có hàng ngàn người đang bận rộn làm việc.

Bên dưới cầu thế nào thì không thấy được bởi vì ở tận dưới mặt nước, nhưng trên cầu thì được lát bởi những phiến đá dày, kéo dài một mạch đến đằng xa kia. Hai bên thân cầu còn có những lan can bằng đá được dựng thẳng đứng, những người ở trên đó vẫn còn đang bận rộn sửa chữa. Một cảnh tượng thật khí thế.

“Giai đoạn thứ nhất của công trình cơ bản đã được hoàn thành, cây cầu đã được kết nối xong, tộc Hải Cự Nhân và tộc Hải Thiên Thụ cùng nhau hợp tác, chỉ dùng chưa đến nửa tháng đã hoàn thành. Bây giờ người của chúng ta đang tiến hành lát nền. Thuận lợi hơn rất nhiều so với tưởng tượng, tộc Hải cũng đóng góp không ít nguyên liệu quý hiếm. Đặc biệt là những chỗ được liên kết. Tộc Hải Thiên Thụ vô cùng phối hợp. Dự kiến chỉ cần thêm vài tháng nữa là sẽ lát xong toàn bộ. Giai đoạn hai cũng đã tiến hành cùng lúc. Sau khi giai đoạn hai hoàn tất, chúng ta có thể dung nạp được nhiều tộc nhân hơn.”

Giọng nói từ phía sau truyền đến, Đường Tam vừa quay lại nhìn, một thân ảnh giống như chú chim nhỏ chui vào lòng hắn, trao cho hắn một cái ôm thật chặt.

Đường Tam ôm lấy Mỹ công tử, vẻ mệt mỏi trên mặt lập tức biến mất, thay vào đó chỉ còn lại sự dịu dàng.

Tiêu Hà quay mặt đi, ho khan một tiếng, xem như không nhìn thấy gì.

Mỹ công tử vừa dẫn động Tu La Thần Kiếm, dùng thần thức tiếp xúc với Tu La Thần Kiếm gọi Đường Tam về. Khi nàng vừa nhìn thấy hắn, nhớ nhung trong lòng lập tức như miệng giếng phun trào, không còn khống chế được cảm xúc của mình, nhào thẳng vào trong lòng hắn.

Vòng tay của hắn vẫn ấm áp và bình yên như vậy. Thời gian mà hắn không có ở đây đối với Mỹ công tử thật sự giống như là bị tra tấn. Bây giờ hắn quay lại rồi, vì sự kêu gọi của nàng mà trong chớp mắt đã trở về, khiến cho lòng nàng tràn ngập sự mãn nguyện.

Ngay lúc này, đột nhiên Mỹ công tử buông mạnh hai tay, vùng ra khỏi vòng tay của Đường Tam, đôi mắt xinh đẹp lộ ra vài phần không chắc chắn, hếch hếch mũi: “Trên người huynh… trên người huynh là mùi gì?”

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!