Nhật ký thanh xuân

Tác giả: Kat – Hoa Lạc sơn cư

Nguồn ảnh: Ngocvystt – Pinterest


[Đoản văn]

Ngày . . . Tháng . . . Năm . . .

Nhật ký thân mến, hôm nay tôi đã yêu rồi. Cảm giác ấy thật mới mẻ, nó khiến tôi bồi hồi, lòng cứ lâng lâng, vui sướng. Cảm giác… thật thích thú. Người tôi yêu không phải là người bình thường, cậu ấy là học sinh giỏi, một chàng trai lạnh lùng. Nhưng điều đấy thì sao?! Lạnh lùng một chút thì sao chứ? Tôi chỉ biết là tôi yêu rồi ❤


Ngày . . . Tháng . . . Năm . . .

Nhật ký à, hôm nay là ngày hạnh phúc nhất từ khi tôi sinh ra! Hôm nay tôi được xếp chỗ ngồi cạnh cậu ấy!!! Khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, trái tim tôi không thể nào không rung động được. Chúng cứ đập dồn dập, như thể chúng đang réo tên cậu

Tuấn Chương…..

Tuấn Chương….

Tuấn Chương.

Ôi, tôi hứa sẽ trân trọng khoảnh khắc này!! Thế nên hôm nay tôi muốn chia sẻ với nhật ký để lưu lại kỉ niệm đẹp đẽ này!!!


Ngày . . . Tháng . . . Năm . . . 

Nhật ký à… đã 2 năm kể từ khi tôi trở thành bạn thân của cậu ấy. Nhưng… hôm nay tôi mới biết được một sự thật đau lòng. Cậu ấy…thầm mến cô Mẫn Hoa…. haha, nhật ký ơi, cậu có biết khi ấy tôi phải cố gượng cười và trêu đùa, chọc ghẹo cậu ấy như thế nào không…. tôi phải treo nụ cười vui vẻ trên môi để diễn cho thật giống với cách cư xử mọi ngày, cách cư xử của một đứa bạn thân.

…..

….

Nhật ký ơi, tim tôi đau lắm. Đây là cảm giác yêu đơn phương ư?…. Sao lại đau như thế nhỉ?….


Ngày . . . Tháng . . . Năm . . . 

Nhật ký à, hôm nay tôi được đi chơi riêng với Tuấn Chương!!!! Lần đầu tiên tôi được hưởng cảm giác thoải mái và hạnh phúc này.

Chúng tôi cùng nhau đi ăn uống, cùng nhau vào khu trò chơi, cậu ấy còn rủ tôi đi xem phim nữa!

Tôi mặc kệ những câu chuyện phiếm cậu ấy kể đều là về cô Mẫn Hoa, trái tim tôi chỉ tiếp nhận thông tin là tôi được đi chơi cùng cậu ấy mà thôi. Tình cảm che mờ lý trí, mặc dù tôi biết chúng tôi chỉ là bạn thân. Nhưng tim tôi vẫn không ngừng suy nghĩ về tương lai khi hai tôi chung đôi!

HÔM NAY VẪN LÀ NGÀY TUYỆT VỜI NHẤT!!!!


Ngày . . .  Tháng . . . Năm . . . 

Nhật ký yêu dấu, hôm nay thời tiết vô cùng tệ. Trời cứ đổ mưa hoài, nhưng tôi thích mưa! ☔

Cảm giác đứng dưới mưa thoải mái làm sao, cái lạnh buốt thấm vào da thịt. Thật thích thú 😀

Nhưng bây giờ tôi lại không thích trời mưa 🙁

Vì Tuấn Chương không thích mưa, cậu ấy bảo mưa làm cậu ấy nhớ đến quê nhà. 

Tôi hỏi rằng: “Quê nhà cậu có đẹp không?”

Cậu ấy nở nụ cười vui vẻ kể: “Đẹp lắm, có những bông hoa tú cầu nở rực, và nơi ấy mưa rất nhiều.”

Tôi lặng lẽ nghe cậu ấy kể về nơi cậu ấy lớn lên, giọng nói trầm ấm, hòa quyện cùng tiếng mưa rơi. Yên bình làm sao!


Ngày . . . Tháng . . . . Năm . . . 

Nhật ký thân mến, hôm nay Tuấn Chương ốm. Tim tôi đau nhói khi nghe tin ấy.

Thế là tôi cấp tốc nấu một bình cháo gà và một bình sô cô la nóng hổi. Đương nhiên là tôi cúp học rồi 😛

Để đi chọn nguyên liệu đặc biệt tươi ngon cho cậu, và học tập cách nấu của Khánh Huy – quán ăn mà Tuấn Chương hay tới.

Tôi liền chạy nhanh qua nhà cậu ấy, cũng may là nhà hai chúng tôi không xa lắm :3

Tôi lễ phép chào hỏi em trai cậu ấy – Hạ Vũ, rồi xin phép lên lầu để thăm bệnh. Thế nhưng trước mặt tôi là cảnh cô Mẫn Hoa ngồi bên giường cười khúc khích, còn Tuấn Chương thì cả khuôn mặt ửng hồng, tôi không rõ là cậu ấy đỏ mặt vì cơn sốt hay vì cô Mẫn Hoa cười với cậu ấy. 

Tôi cúi gầm mặt, nhẹ nhàng khép cửa lại. Tôi đứng im như vậy cho tới khi một giọng nói cất lên: “Thiên Di? Sao chị không vào?”

Tôi giật mình, xoay người lại, Hạ Vũ đã đứng từ sau lưng tôi từ khi nào. Tôi nở nụ cười mỉm, cố cho rằng mình ổn và đáp: “Um…có vẻ như cậu ấy bận rồi, chị… chị có thể gửi cậu ấy những thứ này được không?” 

Tôi cố kiềm lại cái cảm giác muốn bật khóc và đưa cho Hạ Vũ những món đồ do tôi nấu. Sau khi em ấy nhận lấy, tôi cúi đầu chào tạm biệt và chạy trối chết như bỏ chạy.

Tôi bước từng bước chậm rãi trên con đường vắng vẻ, cảm giác…. trống vắng… Trái tim tôi… linh hồn tôi… mọi thứ đều nhức nhói. Tôi nên làm gì đây, nhật ký? Tôi đau lắm… nhưng tôi vẫn còn yêu cậu ấy…. Tại sao….


Ngày . . . Tháng . . . Năm . . . 

Nhật ký ơi, hôm nay…. thật buồn ^^

Nhưng cũng vui?

Tuấn Chương cảm ơn tôi vì những món ăn ấy, tôi hạnh phúc lắm. Thế nhưng giây sau, mọi sự tập trung của cậu ấy lại đổ dồn về cô Mẫn Hoa, vì sao? Ah… có lẽ vì hôm nay cô ấy dạy thay cô Tinh Mỹ? Um..có lẽ vì đấy là lý do. Haha…. hah….

Cậu ấy không hề bắt chuyện với tôi nguyên cả tiết học ấy, điều mà mọi ngày chúng tôi đều làm. Tuấn Chương… cô ấy… quan trọng với cậu như thế à? Còn tớ thì sao? Tớ… chẳng là gì ư?


Ngày . . .  Tháng . . . Năm. . . 

. . . . 

. . . . . 

. . . . . . .

. . . . . TẠI SAO? . . . . .


Ngày. . . . Tháng. . . Năm. . . 


Ngày . . . Tháng. . . Năm. . .

. . . . 

Nhật ký à!

Tôi vẫn còn yêu cậu ấy rất nhiều…. Tại sao tôi không thể vứt cái cảm giác ấy đi nhỉ? Những lúc tôi dường như muốn từ bỏ mối tình đơn phương này thì Tuấn Chương lại nở nụ cười vui vẻ với tôi, điều ấy khiến cho tim tôi không thể nào ngừng đập rộn ràng vì cậu ấy cả. Những cử chỉ nhỏ nhặt mà cậu ấy làm cho tôi khiến cho Sự Quyết Tâm của tôi dần cạn kiệt….

Tôi không thể nào từ bỏ mối tình đơn phương này được…..


Ngày . . . Tháng . . . Năm. . . 

Nhật ký à…

Đau…

Thực sự rất đau….

Tôi phải làm gì đây??……….


Ngày . . . Tháng . . . Năm . . . 

Gửi nhật ký, 

Người đọc được dòng này có lẽ là người từng rất quan trọng với tôi, bởi vì lúc người ấy đọc được điều này có lẽ chúng ta không còn bên nhau nữa đúng không? 

Tuấn Chương bỡ ngỡ nhìn từng dòng chữ xiên vẹo, anh khó khăn nuốt một ngụm nước bọt mà đọc tiếp.

Um…nói sao nhỉ? Mọi điều tốt đẹp, mọi kỷ niệm mà tôi ghi vào đây… thực sự mà nói, đối với tôi chúng rất quan trọng. Nhưng… có lẽ với người đang đọc những dòng chữ này chắc là rất bình thường rồi. Hmmm…. tôi… đã suy nghĩ rất nhiều, cả ngày lẫn đêm về mối tình không thể nào tiến triển thêm được. Tận mắt chứng kiến cảnh cậu và cô Mẫn Hoa nắm tay nhau khiến cho tôi không thể nào thở nổi. Tôi đã phải chạy rất nhanh, cùng với hai dòng nước mắt. Tôi chạy thẳng tới bờ vực trong rừng, có lẽ cậu không nhớ nơi đó, nhưng đấy là nơi cậu đã tổ chức sinh nhật cho tôi. Và tôi chọn nơi này để ngủ có vẻ không phải là ý tồi, một giấc ngủ ngàn thu trên ngọn đồi đầy kỷ niệm. Rất tuyệt đúng chứ?

Tuấn Chương giật mình, nhưng anh vẫn đọc tiếp.

Ừm…. tôi ngồi đấy suy nghĩ, ngắm cảnh đêm và viết những dòng chữ này. Những dòng chữ mà đáng lẽ ra tôi phải nói từ rất lâu rồi….

Trịnh Tuấn Chương…… Tớ yêu cậu….

Tớ yêu cậu rất nhiều…… Tớ yêu cậu hơn bất cứ thứ gì. Thế nên khi thấy cậu rời xa tớ như thế… tim tớ… linh hồn tớ… chúng đau lắm….. Mà nỗi đau ấy kéo dài tận 5 năm lận. Tớ ngốc lắm đúng không? heh….Dù sao thì… tớ cũng đã nói những gì tớ cần nói rồi. Cậu không phải lo chuyện tớ xuất hiện ở trước mặt cậu nữa, vì đây là những trang nhật ký cuối cùng của tớ…. và tớ nhờ một người thân gửi chúng đến cậu. Mong cậu có thể hiểu được những gì tớ giấu kín.

Tạm biệt cậu… Tuấn Chương!

Tuấn Chương lặng lẽ nhìn dòng chữ “Yêu” ấy. Đột nhiên có tiếng gọi vọng từ ngoài vào.

– Tuấn Chương? Anh có trong đấy không? Cơm tối đã chuẩn bị xong rồi!

Tuấn Chương hét lên đáp lại.

– Anh ra ngay, đợi anh chút Hoa Hoa!

Tuấn Chương lắng nghe bước chân của người vợ mình đi xa dần, rồi nhìn lại quyển nhật ký màu hồng mang đậm ký ức. Anh nâng nó lên, rồi vứt thẳng vào chiếc sọt rác bên cạnh, xong xuôi anh ngoảnh đầu đi không nhìn lại.

Thế đấy…..tình yêu là vậy. Đau đớn…

Chật vật….

Và khi chúng biến mất…. chúng chỉ là kỷ niệm buồn. Còn tùy vào người ấy có muốn trân trọng chúng hay không mà thôi!

Kết thúc!


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!