Xuyên vào tiểu thuyết linh dị – P.2

6.

Tôi nhờ Lâm Mạch giúp tôi siêu sinh cho cậu ma nước, đổi lại, tôi sẽ đi cùng em ấy đến khách sạn bắt ma.

Dọc đường đi, Lâm Mạch ríu rít tán gẫu, tò mò hỏi tôi ma quỷ trông ra sao.

Em hỏi khó dữ vậy em gái, ma thì trông giống ma chứ sao nữa trời~

Cơn ngứa mỏ nổi lên, sau khi vui mồm mô tả có hơi chi tiết cho bé nghe về một con ma tưởng tượng có ba đầu sáu tay, một con mắt lòi ra ngoài cực kỳ xấu xí, tôi đã thành công update bé ngây thơ thành phiên bản “bé tự kỷ” luôn rồi.

Tôi khá chắc rằng đoạn tán gẫu vừa rồi đã đủ để em ấy khắc ghi vào tim suốt cả cuộc đời.

Lúc đi bộ tới khách sạn, Lâm Mạch quay sang nhìn tôi, ngập ngừng: “Chị Tiểu Mễ, chút nữa chị không cần miêu tả cho em ‘họ’ trông như thế nào đâu. Thà không biết sẽ tốt hơn.”

Tôi vỗ vai Lâm Mạch, hào phóng cười: “Được chứ, được chứ.”

Tại hiện trường án mạng, các nhân viên tò mò bao quanh, nhìn Lâm Mạch đứng giữa phòng chuẩn bị nghi lễ.

Tôi hóng hớt đứng cắn hạt dưa từ xa.

Dạo này trong khách sạn thực ra không còn nhiều quỷ hồn nữa. Sau án mạng xảy ra hôm đó, một số ma quỷ yếu bóng vía rụt rè đã dời hộ khẩu luôn rồi.

Nhưng tất nhiên chuyện này chẳng hù dọa được hai con quỷ hấp tinh gây tội kia. Ngày đó chúng đã kích thích đôi tình nhân đại chiến 300 hiệp để thừa cơ hấp thụ tinh khí của họ, ăn tới ăn lui, ăn vô mạng người luôn. Vậy mà chúng vẫn to gan đứng xem chuyện vui, còn phét lác với nhau.

“Đứa trẻ ranh miệng còn hôi sữa* này định bắt chúng ta sao?” Nữ quỷ nghịch ngợm khẩy khẩy tóc, cười cười.

(*bản gốc là Hoàng mao nha đầu, dịch là con nhỏ lông vàng, ý chỉ con nít mới lớn, không có năng lực, tỏ ý khinh thường)

“Chờ lát nữa bọn mình hù ả chút chơi, cho biết tí mùi lợi hại.” Nam quỷ cười toe toét đầy phấn khích, mép ngoác tận mang tai.

Tôi giả ngu nghe thấy mọi chuyện: “…”

Tôi đã thắp xong hương cho hai con quỷ đó rồi, dù gì thì người mà bọn lâu la này “may mắn” đụng phải chính là con ruột của tác giả đó biết không!

Giờ vàng đã điểm, Lâm Mạch bảo mọi người kéo hết rèm lại.

Trong bóng tối dày đặc, dưới ánh nhìn chằm chằm của mọi người, chỉ nghe thấy âm thanh từng động tác của Lâm Mạch nhẹ nhàng mà quyết đoán, xuyên qua đám người, đánh thẳng lên linh hồn dâm quỷ.

Chỉ trong tích tắc, bọn quỷ bị thần chú khống chế không kịp trở tay. Vừa nghe không khí dao động, Lâm Mạch lập tức ném hai lá bùa bay lên. 

Lá bùa cháy bùng lên ngay khi tiếp xúc với dâm quỷ, tỏa ra ánh sáng xanh lạnh lẽo.

Dâm quỷ bị ngọn lửa thiêu rụi, hét lên thảm thiết, khuôn mặt vặn vẹo biến dạng.

Đội ơn bé đáng yêu của mẹ, nhờ con mà mẹ được tận mắt chứng kiến quỷ hồn kia “khoé mắt nứt toác, ghê tởm vô ngần”. 

Tôi lặng lẽ cất hạt dưa, chuồn đi toilet.

Đừng hỏi tại sao, chị đây có nhu cầu súc cuống họng, được chưa?

Ói một trận quay cuồng trời đất, ói hai trận bụng dán sát lưng, tôi súc miệng chuẩn bị đi tìm Lâm Mạch.

Đột nhiên một mùi hôi thối khủng khiếp tràn đầy khoang mũi. 

Tôi cũng chẳng bận tâm nhiều, toilet nặng mùi thì có gì đâu mà lạ. Chắc ai đó hôm nay có hẹn với bác Tào.

Tôi bịt chặt mũi, tẩu thoát ra ngoài.

Vừa bước đến cửa căn phòng xảy ra tai nạn, đột nhiên vô số bóng đen trôi vụt qua, nhanh tới độ tôi ngỡ mình bị mắc chứng quáng gà.

Trong phòng, Lâm Mạch đã kết thúc buổi lễ. Khuôn mặt quản lý khách sạn tỏ vẻ biết ơn, nhét cho ẻm một phong bì đỏ dày cộp, ấy thế mà ẻm lại từ chối.

Tôi – đang giơ bàn tay Nhĩ Khang*: “……”

(*Tay Nhĩ Khang: động tác đưa tay lên biểu đạt ý tứ kêu gọi đối phương: chờ một chút, đừng đi)

Aisss, bé ngốc ơi, tiền là Tiên là Phật đó~

Ây da, thôi đành vậy, dù gì cũng là con ruột do chính tôi viết ra mà!

Lâm -chê tiền- Mạch thấy tôi đã quay lại, vui vẻ vác đồ trên lưng chạy tới: “Chị Tiểu Mễ à! Xong rồi, mình đi thôi, hôm nay em đãi chị chầu lẩu!”

Vừa nghe “lẩu”, miệng tôi toét ra đầy chân thành: “Đi đi, đi thôi. Ăn không quan trọng, chúc mừng Tiểu Mạch công tác thành công mới là việc chính.”

Lâm Mạch ngơ ngác gật đầu.

7.

Lâm Chê Tiền vung tay đặt phòng riêng trong quán lẩu để tiện cho Sí ra ngoài.

“Này, cô có thấy gì bất thường ở khách sạn vừa rồi không?” Sí bay vòng vòng quanh nồi lẩu, cuối cùng dừng lại ở chỗ tôi.

“Thấy gì? Thì thấy hai con quỷ biến thái tự kiêu bị trừng trị chứ thấy gì!” Tôi dấm dẳn trả lời hắn, mắt đang dán vào nồi lẩu.

“Còn thấy gì khác nữa không?” Hắn hỏi.

“Ngài muốn hỏi gì? Nói thẳng đi nào?” Tôi ngẩng đầu lừ hắn.

Lâm Mạch tò mò: “Có chuyện gì hả cụ tổ?”

“Lúc đó ta đang ngủ trong ngọc bội thì bị một mùi khó chịu đánh thức.” Hắn dừng lại, dò xét, “Cô có ngửi thấy không?”

Lâm Mạch lắc đầu.

Tôi thừ người suy tư, chẳng lẽ đó là thứ mùi tôi ngửi thấy trong nhà vệ sinh?

Trong nguyên tác, tôi hoàn toàn lược bỏ bối cảnh khách sạn, chỉ qua quýt vài câu nên tôi mù tịt chuyện xảy ra sắp tới.

Tôi thừa nhận rằng tôi cũng ngửi thấy nó. 

Lời vừa xong, căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn lại tiếng nồi lẩu sôi lục bục.

Sí thủng thẳng: “Khách sạn này không hề đơn giản, hẳn phải có thứ gì đó cực kỳ mạnh mẽ.”

Tôi im lặng cúi đầu, nhúng linh hồn mình đắm chìm trong nước lẩu. Ủa chứ không thì làm được gì? Tôi cũng chỉ là đồ con gà, có mỗi mắt âm dương mà thôi, diệt ma trừ quỷ gì gì đó, xin được nhượng quyền cho nữ chính đi ha.

Lâm Mạch cũng tiếp lời: “Để ngày khác con và chị Tiểu Mễ ghé qua xem. Thực lực hiện giờ của con còn yếu, không phát hiện được.”

Tôi: … Mé, nằm không cũng trúng đạn!!!

Thôi quên đi, nuông chiều con em chúng ta, còn lại kệ cha con em chúng nó. 

Tôi gục gặc đầu với Lâm bé yêu.

Sí trôi tới trước mặt Lâm Mạch: “Hai người cẩn thận, mấy ngày nay ta phải ngủ say để khôi phục thực lực.”

Tôi sờ cằm vuốt chòm râu vô hình: “Sao không dẫn người khác đi cùng nhỉ?”

“Ai?” Lâm Mạch và Sí đồng thanh.

8.

Cổng trường Q., cùng một nơi, cùng một khung giờ.

Khác biệt là đội hình ngồi xổm ở đây biến thành: tôi – lắc mình trở nên tươm tất, Lâm Mạch đẹp gái ngầu lòi và một đám khói đen thùi lùi thiếu kiên nhẫn.

“Sao ta cũng phải ra ngoài?” Đám khói không vui, lu bu quanh hai đứa tôi.

“Còn vì cái gì nữa chứ, tôi và Tiểu Mạch sao tìm ra được Lý Chu Y.” Tôi nịnh nọt nhìn hắn, “Sí đại nhân à, hãy để sự chú ý của Lý Chu Y va vào một phần thực lực cao cường của ngài!”

Sí tự hào: “Bây giờ không còn là một phần công lực nữa mà tăng lên ba phần rồi!”

“Được, được, được, là ba phần.” Tôi qua quýt chiếu lệ.

Lâm Mạch tò mò hỏi: “Chị Tiểu Mễ, sao chị nhận ra được người cần tìm là ai?”

Tôi cố ý mỉm cười thần bí, đọc làu làu mô tả trong nguyên tác: “Lý Chu Y, thân cao 1m85, lông mày hình kiếm, đôi mắt sáng như sao, khóe miệng bên phải có một nốt ruồi duyên, da trắng sáng nhưng cơ bắp rắn chắc, cường tráng. Vì sinh ra trong một gia tộc bắt ma nên quanh năm bị nhiễm mùi khét…”

“Cô yêu thầm thằng đó đấy à?” Sí cắt ngang bài văn tả cảnh của tôi.

Lâm Mạch cũng háo hức buôn chuyện.

Đầu tôi lập tức lắc như shaker trong tay bartender, đặt một tay lên lương tâm của mình, sao mẹ ruột tác giả lại yêu thầm nam chính được?

“Này, tôi chỉ cung cấp thông tin thôi nhé? Đừng có quen thói vu khống, sau này coi chừng không vú!” Tôi đanh đá vặc lại đám khói đen.

Sí nghe xong liền tranh cãi với tôi chí choé.

“Thôi mà, hai người đừng cãi nhau nữa.” Lâm Mạch đột nhiên e dè nói, “Có phải là người kia không?”

Tôi nhìn theo ánh mắt của Lâm Mạch, thấy một chàng trai trẻ cao lớn đang rảo bước về phía này.

“Đúng, đúng, chính là cậu ta!” Tôi cười toe toét, kéo Lâm Mạch chạy tới.

Sí lợi dụng ồn ào mà thu lại vào trong ngọc bội.

……

“Vậy nên cô muốn tôi đến khách sạn đó kiểm tra tình hình sao?” Lý Chu Y bình tĩnh nói.

“Đúng vậy, nam…” Tôi vội vàng sửa miệng, “Này, tôi đói muốn xỉu luôn rồi, hay mình tìm nhà hàng nói chuyện tiếp?”

Phủi phui cái miệng thúi này, suýt nữa là tôi gọi “nam chính” luôn rồi.

“Tại sao cứ phải là tôi mới được?” Lý Chu Y thờ ơ nhìn hai đứa tôi.

Lâm Mạch trề môi: “Hừ, thôi, nếu không vui thì khỏi làm. Ai dám ép anh?”

Lý Chu Y nhếch khóe miệng, hơi vui vẻ: “Vậy thôi, bái bai.”

Nói đoạn, cậu ta quay người rời đi.

Tôi nhìn hai người này cãi qua cãi lại, lo lắng như kiến ​​bò chảo nóng.

Giờ tôi biến thành độc giả cmnl, mang tâm trạng nhà có con gái lớn cần gả chồng, hối thúc tác giả nhanh nhanh chóng chóng ship couple, đẩy thuyền tình cập bến. 

Tôi hối hả kéo tay áo Lý Chu Y.

Cậu ta bối rối quay đầu, mặt quạu chó.

Tôi hèn mọn cười, kéo tay hai bọn họ rồi chắp chúng lại với nhau.

“Cứ bình tĩnh, lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho lòi tiền ra… hehehe.” 

Tôi đứng giữa hai người họ, đang cảm thấy mình sắp rơi vào hiểm cảnh “trâu bò đánh nhau, ruồi muỗi chết” thì Lâm Chê Tiền lên tiếng.

“Thôi được rồi, Lý thiếu gia, tôi biết anh quan tâm tới miếng ngọc của tôi. Nếu anh có thể đi cùng giúp đỡ, tôi sẽ mời ngài ấy ra nói chuyện với anh.”

Ah ~ Tiểu Mạch chu đáo của mẹ ~ hôm nay tôi lại yêu nữ chính thêm một xíu nữa!

“Gì cơ? Ai thèm đồ của cô!” Lý Chu Y giận há mỏ, “Đi thì đi, nhưng cô phải xin lỗi tôi.”

Ôi! Nghe mùi có vẻ mềm lòng rồi đây mà! Sao từ đầu tôi lại thiết lập tính cách kiêu ngạo khó gần này cho nam chính chứ???

Giờ lãnh đủ rồi đó!

Lâm Mạch mím môi, khó xử nhìn tôi, khiến tôi càng thêm cắn rứt lương tâm. 

Tôi vỗ vỗ vai bé ngây thơ, rồi đứng ra.

“Hai tổ tông của tôi ơi, xin hãy nghe tôi nói…” Tôi dừng một giây, “Cám ơn hai người, nhờ các bạn mà mỗi hồn ma đều được sưởi ấm.”

Tôi chỉ muốn làm dịu bầu không khí chút thôi mà, nói như vầy nghe chắc không kỳ cục lắm đâu ha…

Lâm Mạch và Lý Chu Y nhìn tôi, đột nhiên không khí có hơi lúng túng.

Đặc biệt là Lâm Mạch, trong mắt em ấy lộ rõ vẻ lo lắng: “Chị Tiểu Mễ đừng bận tâm quá, em sẽ xin lỗi ngay đây.”

Hả? Tôi bận tâm? Có sao???

“Không sao đâu.” Lý Chu Y nhìn tôi, biểu cảm không thốt nên lời, “Thôi, bởi vì chị gái cô thần kinh không ổn định nên cứ coi như tôi đi làm từ thiện vậy.”

Tôi: …????

9.

Trong sảnh trước của một khách sạn nhỏ, cô lễ tân xinh đẹp nhắc lại lời tôi nói với khuôn mặt cực kỳ hoài nghi nhân sinh: “Ba người? Một phòng?!”

Tôi gật đầu, nhưng lại thấy hình như có gì sai sai nên nói nhiều thêm một câu: “Chúng tôi có việc phải làm cùng nhau nên không cần thêm phòng.”

Mặt lễ tân thiếu điều muốn viết hoa hai chữ “hiểu mà”, cô ấy dặn dò: “Xin quý khách hãy tự bảo đảm an toàn và tài sản của mình. Khách sạn sẽ không chịu trách nhiệm cho bất cứ mất mát hay thương tích nào về người hay vật chất ạ!”

Tôi – gào thét trong lòng: An tuê yô! Đừng mà!!! Không phải vậy đâu~

Lâm Mạch: Hả?

Lý Chu Y: ……!!!

Vừa bước vào phòng thuê, Lý Chu Y vội vàng cau mày bịt chặt mũi.

Tôi cứ tưởng cậu ta đã nhận ra gì đó, thầm thán phục không hổ là nam chính xuất thân từ gia đình quý tộc danh xứng với thực, nhưng rất nhanh tôi đã bị vả mặt đôm đốp.

“Chỗ này tồi tàn quá vậy, cả phòng đầy mùi ẩm mốc.” Cậu ta nói, mặt cực kỳ ghét bỏ.

Tôi: Coi như mắt tôi mù đi…

Lâm Mạch tỏ vẻ cạn lời: “Lý thiếu gia lai lịch thì tốt, nhưng hình như chẳng có tí kinh nghiệm nào. Sao chị Tiểu Mễ cứ khăng khăng mời anh cơ chứ?”

Mặt Lý Chu Y như mèo bị giẫm đuôi: “Sao cô biết tôi thiếu kinh nghiệm? Lượng bùa tôi từng dùng còn nhiều hơn số cơm cô từng ăn đấy!”

Cứu tôi, cứu tôi! Tôi cảm thấy mình như mẹ đơn thân có hai đứa con cãi nhau chí choé, mỗi một lần đều phải đứng ra làm người phân xử. 

Tôi vừa mở miệng định hòa giải, bất chợt chóp mũi tôi ngửi thấy mùi hôi thối quen thuộc.

“Chúng đến rồi, cẩn thận.” Tôi nhào lại gần bịt mũi hai người.

May sao, hai người ngừng cãi cọ, cảnh giác nhìn khắp xung quanh.

Tôi khí định thần nhàn trốn sau lưng họ, nghĩ thầm: Mấy thứ quỷ yêu, mau tránh xa ta ra.

Đột nhiên cảm thấy cơn ớn lạnh ở cổ, tôi sợ muốn tè ra quần, lập tức bấu chặt lấy cánh tay hai người họ, cà lăm: “Cứu… cứu tôi. Nhìn… nhìn giúp sau lưng tôi có… có gì không?”

Lâm Mạch và Lý Chu Y cùng lúc quay đầu lại.

Lâm Ngây Thơ ngơ ngác nhìn tôi rồi lắc đầu, mặt cực kỳ vô tội. 

Lý Chu Y nhìn chằm chằm trên cổ tôi, vẻ mặt phức tạp và nghiêm túc.

Tim tôi lạnh buốt.

“Sao vậy?” Lâm Mạch quay đầu về phía Lý Chu Y, khẽ hỏi.

“Có hai con quỷ dữ.” Cậu ta hạ giọng.

Tôi quay đầu lại nhìn, tâm thế chán chường, cùi không sợ lở.

Hmmmm, nói sao đây nhỉ?

Hai con quỷ này có bộ dạng cực kỳ ghê tởm, đôi mắt to như chuông nhưng mặt lại khô quắt queo. Môi tím sẫm sưng tấy, khóe miệng lở loét không còn hình dáng. Hốc mắt trũng sâu, màu da xanh xám bất thường.

Thế đã là gì! Phần hay ho còn ở đằng sau.

Một con còn đang phà hơi vào mặt tôi bằng cái miệng rộng ngoác thối tha của nó. 

Tôi: Mồm thối quá anh trai!!!

Mắt tôi tối sầm, ngã thẳng vào vòng tay của nam nữ chính.

Đùa à, lúc này không ngất thì lúc nào ngất!


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!