Ông chồng bạo ngược không theo cốt truyện – P.4

14.

Tần Mộ Thương thật sự đưa tôi đến một nông trại trong thôn núi để dưỡng thai. 

Hắn giao công ty cho cấp dưới quản lý, dần dà còn hiếm khi trả lời mấy cuộc gọi về công việc.

Ở đây mấy tháng, Tần Mộ Thương dường như đã quên mất sự tồn tại của Diệp Hà. Tôi gần như không nghe thấy cái tên này nữa.

Mỗi ngày, ngoài việc nghiên cứu bữa ăn cho thai phụ, hắn còn đưa tôi đi dạo xung quanh.

Lúc nhàn rỗi, hắn sẽ ngồi xổm ở đầu thôn để học hỏi kinh nghiệm từ các bác gái. Được một thời gian, mấy bác trai tìm đến phàn nàn với tôi, bảo tôi quản cho tốt “tên hồ ly mị hoặc” nhà mình.

Hôm nay, Tần Mộ Thương lại mang chiến lợi phẩm trở về.

Đó là một chiếc tạp dề sọc ca rô màu hồng phấn, nghe nói đây là chiến bào tiêu chuẩn dành cho mấy ông chồng ở đây.

Vào đến nhà, hắn mặc nó cho tôi xem: “Em thấy thế nào?”

“Đeo tạp dề màu hồng đẹp mắt nhất, nấu những món ăn cay nhất.”

“Nhưng gần đây em bị nhiệt miệng nên không thể ăn đồ cay. Anh vừa câu được mấy con cá, giờ anh đi nấu chúng nha.”

Tần Mộ Thương hứng chí đi nhanh vào bếp.

Tôi hơi ngẩn người nhìn nếp nhăn ở đuôi mắt hắn.

Cởi xuống lớp vỏ bọc danh vọng hào nhoáng, trên người hắn cũng có mùi khói lửa nhân gian, cũng đậm tình người hơn. Ngay cả khuôn mặt không có khuyết điểm cũng lặng lẽ hao mòn trước gió sương.

Tôi thắc mắc hỏi hệ thống: “A Thống, dường như nam chính già đi nhiều rồi. Anh ta chỉ mới đôi mươi, tại sao thân thể lại xuống dốc như vậy?”

Hệ thống có lẽ bị nghẽn, hồi lâu mới trả lời tôi: “… Bảo bối, chân thành khuyên cô nên kiềm chế hơn trong ba tháng cuối thai kỳ.”

?

Thôi được rồi, tôi biết nó không phải là một hệ thống đứng đắn.

Tần Mộ Thương chợt ho khan phía sau.

Tôi vội che điện thoại, quay đầu trừng hắn: “Anh làm gì vậy?”

Hú hồn, suýt chút nữa là bị hắn phát hiện ra chuyện tôi có một hệ thống rồi.

Hắn cầm thìa, tỏ ra oan ức: “Anh chỉ muốn hỏi em hôm nay có muốn thêm táo đỏ vào canh hay không thôi mà.”

Gần đây tính khí của tôi ngày càng trở nên thất thường, trình độ soi mói đã đạt đến đỉnh điểm.

Hôm kia hắn tự ý thêm táo đỏ vào canh, thế là bị tôi phát hỏa một trận.

Còn hôm qua tôi lại không chịu ăn vì hắn không thêm táo đỏ.

Bây giờ hắn lại chọc vào họng súng.

Tôi giận dữ nhìn hắn: “Tiểu Tần, chuyện nhỏ như vậy cũng cần chị đây quyết định hả?”

“Sao anh không học hỏi Tiểu Hi, nhìn xem, mấy hạt óc chó cậu ấy gửi cho em đều đã bóc vỏ sẵn, chu đáo biết mấy.”

“… Biết rồi.”

Tần Mộ Thương tức giận bỏ vào bếp, nhưng đến cửa thì chợt dừng lại, quay đầu nói với tôi.

“Anh sẽ bỏ hột táo trước khi cho vào canh.”

Thấy chưa, như vậy mới đúng.

Giữa nam chính và nam phụ phải có cạnh tranh, như vậy mới tiến bộ được.

15.

Bụng tôi càng ngày càng to, tính ra còn hơn một tháng nữa là tới ngày dự sinh.

Tần Mộ Thương sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên chậm nhất là tuần sau, chúng tôi phải trở lại thành phố.

Thật lòng mà nói thì người dân ở đây rất đôn hậu và niềm nở, thật tình không nỡ rời khỏi đây.

Buổi tối, dì Phương ở nhà bên mang cho tôi mấy chùm nho: “Hái trong sân nhà dì đó, nghe Tiểu Tần nói cháu rất thích ăn nho.”

“Cảm ơn dì Phương, sân nhà cháu có trồng lựu, sau này dì cứ qua hái ăn.”

Dì Phương cười hiền lành với tôi: “Được nha.”

Đúng lúc Tần Mộ Thương bưng chậu nước ngâm chân đi ra. Hắn nửa ngồi xổm trên mặt sàn, tay xoa bóp bắp chân phù to của tôi như thường lệ.

Dì Phương thấy vậy, không khỏi khen hắn mấy câu: “Nhìn Tiểu Tần nhà cháu còn chu đáo hơn mấy thứ được chiếu trên TV.”

Mới đầu tôi còn bỡ ngỡ, nhưng sau vài tháng cũng đã quen với hành động của hắn.

Theo như lời của hệ thống, có lẽ là do cánh bướm rung động mạnh nên mới tác động lớn đến nam chính như vậy.

Suy cho cùng, người mập như tôi kết hợp với con bướm mập cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Tay nghề của Tần Mộ Thương thành thạo đến mức dì Phương liên tục gật gù: “Hoan Hoan, cháu có phúc lắm đó. Thôi, hai người đang bận, dì đi trước đây.”

Hắn nghiêng đầu, chào hỏi vô cùng tự nhiên: “Chị đi đường cẩn thận.”

“Được.”

Dì Phương cười nhiều đến mức các nếp nhăn trên mặt lộ rõ.

Tôi lặng lẽ liếc nhìn Tần Mộ Thương, đạp mạnh một cái khiến nước bắn lên người hắn.

Tần Mộ Thương bất đắc dĩ ấn chân tôi vào nước: “Tổ tông ơi, em muốn nháo cái gì?”

Tôi nói đùa: “Miệng anh thật ngọt, em kêu dì, anh lại gọi chị.”

“Tiểu Tần này, nói vậy là chúng ta bị lệch vai vế đó.”

Hắn hơi giật mình, sau đó bóp chân tôi rồi ấn mạnh hơn.

Tôi kêu đau, ra sức đánh hắn.

Tần Mộ Thương cũng không né tránh, còn cười đến mức mắt híp cả lại: “Ai bảo em dám chiếm tiện nghi của anh.”

Tôi hoảng hồn, đưa tay giữ lấy mặt hắn.

“Đừng cười nữa!”

Nếu cười tiếp thì nhìn càng giống ba của Tiểu Bồ Đào.

Tần Mộ Thương nín cười, hừ một tiếng: “Nghiêm Hoan, em thật là…”

“Đời này anh chưa từng chiều chuộng ai như thế cả.”

Hửm?

Anh muốn chiều chuộng người khác hả, đâu phải không cho anh cơ hội?

16.

Tôi và Tần Mộ Thương xảy ra mâu thuẫn về ngày trở lại thành phố.

Tôi muốn ở thêm một thời gian nữa. Nhưng hắn nhất quyết phải về sớm trong vòng một tuần.

Tôi hỏi hệ thống: “A Thống, tôi có thể từ chối yêu cầu của nam chính được không? Dù sao nam chính cũng đâu quan trọng?”

“Cưng à, tôi đã dùng chương trình để bói cho cô một quẻ, theo lời quẻ bói, cô nên phối hợp với nam chính, lập tức lên đường trở về!”

Tôi tin mới lạ.

Nhưng ai bảo nó là hệ thống ràng buộc tôi. Tôi chỉ có thể nghe theo chỉ dẫn của nó.

Sau khi trở về, Tần Mộ Thương làm thủ tục nhập viện sớm cho tôi.

Tính ra còn hơn ba mươi ngày nữa mới đến ngày dự sinh.

Hắn nói đây là gói dịch vụ thai sản cao cấp của bệnh viện nhằm hạn chế tối đa những rủi ro gặp phải khi tôi sinh con.

Nhưng tôi lại mơ hồ cảm thấy bồn chồn không yên.

Rõ ràng mọi kiểm tra trước sinh đều rất tốt, nhưng dường như ai gặp tôi cũng đều cẩn thận dè dặt.

Mặc dù bọn họ che giấu rất kỹ, nhưng mỗi ngày đều ở bệnh viện để kiểm tra khiến tôi cảm thấy như thể mình sắp chết đến nơi.

Nào là lấy máu xét nghiệm hằng ngày, nào là đeo máy đo tim thai gần như suốt 24 giờ, thỉnh thoảng còn phải thở oxy.

Dịch vụ VIP nào lại giày vò người ta như thế?

Nằm viện không có gì làm nên tôi đọc lại tiểu thuyết. Trong nguyên tác có viết, vào ngày nữ chính Nghiêm Hoan sinh con, nam chính đang đi giải khuây với ánh trăng sáng ở nước ngoài. Mặc dù cô ấy đau lòng cực độ nhưng vẫn kiên cường thuận lợi sinh con. Đọc tới đây tôi mới thật sự cảm thấy nhẹ nhõm.

Vài ngày sau, Tần Mộ Thương cùng tôi đến gặp bác sĩ để tư vấn trước sinh.

Bác sĩ nói với chúng tôi, sau khi kiểm tra đánh giá toàn diện, lần này tôi cần lên lịch sinh mổ sớm, nếu không cả mẹ lẫn con đều gặp nguy hiểm.

Tôi khó hiểu nhìn Tần Mộ Thương: “Sao anh lại đổi sang sinh mổ? Chẳng phải anh luôn miệng nói tình trạng của em và con rất tốt ư?”

Tôi giơ tay định lấy hồ sơ nhưng Tần Mộ Thương đã nắm tay tôi ngăn lại: “Nghiêm Hoan, đây là tình huống ngoài ý muốn. Chúng ta nghe theo bác sĩ, được không em?”

Tim tôi như ngừng đập. Tôi tránh khỏi hắn, cầm hồ sơ đọc đi đọc lại.

Trên đó viết thai phụ có nguy cơ cao, thai to, tiểu đường thai kỳ và nhiều thứ khác nữa.

Điều tôi không thể chấp nhận nhất là phần thông tin của thai phụ:

[Họ tên: Nghiêm Hoan]

[Tuổi: 39]

[Thai lần: 2]

17.

Tôi cười không ngớt khi cầm hồ sơ.

Sao đây có thể là tôi?

Cho xin đi, có chẩn đoán sai cũng đừng lố bịch như vậy!

Tôi lên giọng, không mảy may nể mặt bác sĩ: “Tôi mới hai mươi lăm tuổi, thai lần đầu, không có tiền sử bệnh lý trước đó, ngoài tên và giới tính, không có chỗ nào đúng hết. Không đời nào tôi lại giao phó mạng sống của mình và con cho một nơi vô trách nhiệm như vậy!”

Bác sĩ hoàn toàn không ý thức được bản thân làm sai chuyện gì, ngược lại còn nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, làm như tôi là một kẻ mất trí gây sự vô lý không bằng.

Nhưng thực tập sinh của bác sĩ không phục, nghiêm túc nói: “Cô có biết người ngồi trước mặt cô là ai không hả? Là một trong mười chuyên gia về sản khoa hàng đầu cả nước đó!”

Cậu ta càng nói càng giống như khiêu khích tôi, tôi lại càng tức giận hơn: “Top 10 thì ghê gớm lắm hả!”

“Tần Mộ Thương, đi! Lập tức chuyển viện.”

Tôi siết chặt hồ sơ, muốn thô bạo xé nát nó ra, không ngờ lại bị Tần Mộ Thương giật mất. Sau đó hắn ký tên lên trên.

“Thật xin lỗi, trưởng khoa Ngô.”

Tôi hoàn toàn bị sốc.

Tôi ngồi đây, không bị tàn tật hay mất khả năng tự chăm sóc, tại sao hắn lại ký thay cho tôi?

“Không sao. Cầm giấy kiểm tra để khám tiền phẫu trước đi, ca mổ dự kiến sẽ tiến hành vào sáng mai.”

“Được. Làm phiền bác sĩ rồi.”

Bọn họ coi như tôi không hề tồn tại, cứ thế quyết định mọi chuyện.

Thế nào, nữ chính trong truyện ngược không có quyền con người hay sao?

Để thể hiện sự tức giận của mình, tôi hung hăng đứng dậy. Nhưng vì thân thể nặng nề nên lảo đảo ngồi lại.

Chiếc ghế phát ra tiếng cọt kẹt khẽ khàng.

“Đừng vội, từ từ thôi.”

Ngay cả cậu thực tập sinh cũng tò mò nhìn qua, trong mắt lộ ra vẻ đồng cảm.

Tôi xấu hổ và tức giận đến mức cảm thấy giống như đang cãi nhau thì lại quên lời, chỉ có thể véo Tần Mộ Thương, nghiến răng nhỏ giọng nói: “Còn không mau giúp một tay, em không đứng dậy được.”

Sau đó, tôi lại nhận một đả kích khác ở phòng siêu âm.

Bác sĩ ước tính cân nặng thai nhi, không nhịn được ồ lên.

Sau khi kiểm tra nhiều lần, bé mập trong bụng tôi nặng hơn năm ký, đã có thể phá kỷ lục của bệnh viện họ.

Ra khỏi phòng khám, Tần Mộ Thương hồi lâu không lên tiếng.

Tôi nghĩ hắn đang nhịn cười, vì thế càng tức giận véo hắn mạnh hơn.

“Anh còn cười! Tại ai mà em ra nông nỗi này!”

Tần Mộ Thương cười làm lành: “Tại anh, tại anh hết.”

“Nghiêm Hoan, anh sẽ đi thắt ống dẫn tinh. Chúng ta không sinh con nữa.”

Nghe có vẻ buồn cười. Hắn là nam chính, vậy mà lại muốn triệt sản.

Người xưa nói không sai. Thà tin trên đời có ma chứ đừng tin lời nói đầu môi của đàn ông.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!