Ông chồng bạo ngược không theo cốt truyện – P.3

10.

Nó là hệ thống hay tôi là hệ thống?

Muốn thoát khỏi ràng buộc nào có dễ dàng như vậy.

Nếu tôi có quyền lựa chọn thì đã bỏ đi từ lúc mới đến kia kìa.

Tôi miễn cưỡng đáp: “Tôi chỉ bỏ lỡ tin nhắn thôi mà. A Thống, cậu cũng lạc hậu quá đi, các hệ thống và ký chủ khác đều có thể giao tiếp bằng ý niệm, còn chúng ta lại phải sử dụng phần mềm trò chuyện.”

“Phận làm công như bọn tôi chỉ được như vậy, ờ thì chương trình của tôi lạc hậu quá rồi, thế nên cô cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ, giúp tôi tích điểm để nâng cấp lên nha.”

Nghe thảm quá, làm như tôi là CPU không bằng.

“Nếu cô có thể thuận lợi sinh ba đứa con cho nam chính, đừng nói là giao tiếp bằng ý niệm, tôi thậm chí có thể bảo ông chủ mở đường truyền không dây, chỉ cần một cú nhấp là tôi có thể xuất hiện bên cạnh cô rồi.”

Hóa ra là chờ tôi vào tròng…

Trong cuốn tiểu thuyết không biết xấu hổ này, tác giả khẩu vị nặng viết về nam chính già mà còn sung sức.

Tôi và Tần Mộ Thương đến năm mươi tuổi mới có đứa con thứ ba, khi đó tôi và con dâu gần như có thai cùng lúc.

Nếu đây không phải là tiểu thuyết không não viết về bá tổng khúc đầu ngược, khúc cuối ngọt thì nó chính là một kịch bản đầy máu chó.

Huống hồ cái mốc năm mươi tuổi, làm sao tôi có thể kiên trì đến lúc đó?

Chờ sinh ra bé con trong bụng, hoàn thành giao hẹn thì tôi sẽ rút lui.

Tiểu Bồ Đào của tôi vẫn đang chờ tôi!

“Binh!”

Bé con lại kháng nghị nữa rồi.

Trên hành lang vang lên tiếng bước chân vội vã, một chàng trai mặc áo sơ mi trắng chạy đến chỗ tôi, đưa cho tôi một túi bánh bao hấp.

“Chị… Nghiêm Hoan. Chị đói rồi phải không, tranh thủ ăn đi cho nóng.”

Cậu ấy thở hổn hển, trán vã mồ hôi, rõ ràng là vừa chạy đến đây.

Cậu ấy nhỏ hơn tôi và Tần Mộ Thương vài tuổi, trên người không có cảm giác trầm lắng giống như chúng tôi, từng cử chỉ đều tràn đầy sức sống của tuổi trẻ.

Thấy tôi không đưa tay ra nhận, cậu ấy bối rối gãi đầu: “Chị không muốn ăn món này hả? Vậy chị muốn ăn gì, em đi mua ngay.”

Cậu ấy định quay người đi nhưng bị tôi gọi lại: “Không cần đâu, chị ăn cái này được rồi.”

Tôi cắn một miếng bánh bao, mỉm cười nhìn cậu ấy, nhìn tới nhìn lui chỉ cảm thấy anh chàng này rất thích hợp làm nam phụ thâm tình trong tiểu thuyết, đáng yêu hơn Tần Mộ Thương rất nhiều.

“Cậu là…”

Gọi thế nào nhỉ?

Hết nói nổi, lại BUG à, trong cuốn tiểu thuyết này, tác giả còn không thèm đặt tên cho nam phụ.

Anh chàng đáng thương này chẳng qua chỉ là một phần trong vở kịch tình ái của nam nữ chính mà thôi.

11.

“Chị.”

Cậu ấy ngoan ngoãn gọi tôi, giọng nói trong veo có phần ngượng ngùng.

“Em tên Hi, có nghĩa là bình minh, chị gọi em là Tiểu Hi được rồi.”

Sáng sớm, bình minh.

Cái tên thật đẹp, rất hợp với con người cậu ấy, tràn đầy hy vọng.

Tôi vừa định khen mấy câu thì Tần Mộ Thương chướng mắt đã quay lại.

“Của Từ Đỉnh Ký phải không? Sữa đậu nành không đường chứ?”

Tiểu Hi trả lời từng câu giống như một trợ lý nhỏ: “Vâng. Không đường, còn nóng, anh sờ thử xem.”

Tần Mộ Thương thật sự chạm tay vào.

“Anh Thương, anh cũng ăn một chút đi.”

Tiểu Hi đưa cho hắn một cái túi.

Tần Mộ Thương xua tay: “Không cần, cậu về làm việc đi. Mới sáng sớm đã phiền cậu đi một chuyến rồi.”

“Không có việc gì. Vậy em đi trước đây, anh cần gì cứ gọi cho em.”

Tôi tò mò nhìn hai người họ. Không khí hòa hợp đến mức lạ thường.

Thật không thể tưởng tượng nổi, sau này Tần Mộ Thương lại muốn dạy cho cậu ấy một bài học, khiến nhà người ta phá sản.

“Em nhìn gì vậy, ăn ngon miệng không?”

Tần Mộ Thương cắm ống hút giúp tôi, sau đó dỗ tôi ăn giống như một đứa trẻ.

“Ăn chậm thôi. Chúng ta còn tới mười phút nữa.”

Tôi cảm thấy lạ: “Anh không ở bên cô ấy hả?”

Dù sao thì đó cũng là chuyện sống chết của ánh trăng sáng, nhưng trông hắn rất dửng dưng, chắc trong lòng suy sụp lắm rồi?

Tần Mộ Thương trừng mắt nhìn tôi: “Anh ở bên cô ấy làm gì? Em mới là vợ của anh.”

Tình ý đột ngột này khiến tôi cảm thấy hơi bối rối.

Tôi không nhịn được đưa tay sờ trán hắn, đâu có sốt.

Nếu không phải hệ thống đã nói tôi là người duy nhất xuyên vào quyển truyện này, e rằng tôi sẽ nghĩ hắn cũng xuyên vào giống tôi.

12.

“Nghiêm Hoan.”

“Nghiêm Hoan có mặt không?”

“Có đây.”

Tần Mộ Thương đỡ tôi đi vào phòng siêu âm doppler màu. 

Dường như hắn còn căng thẳng hơn tôi, bàn tay đang đỡ cánh tay tôi vô thức dùng sức, thậm chí lòng bàn tay còn nóng lạ thường.

“Anh sợ hả, đâu phải kiểm tra anh!”

Hắn lấy lại tinh thần, vỗ nhẹ vào bụng tôi: “Lần đầu thấy mặt con, khó tránh khỏi căng thẳng. Bé con này, ngoan ngoãn hợp tác, đừng giày vò mẹ biết chưa.”

Nghe hắn nói như vậy, tôi càng căng thẳng hơn.

Tôi nằm lên giường bệnh, hít sâu một hơi rồi vén đồ lên.

Bụng căng tròn lộ rõ từng vết rạn có màu đậm nhạt đan xen.

Bác sĩ đặt đầu dò trên bụng, nhẹ nhàng thốt lên: “Mẹ thật là dũng cảm.”

Nói đúng lắm.

Mang thai và sinh con trong truyện ngược, tôi thật sự là một dũng sĩ.

Chỉ là, tốt xấu gì thì tôi cũng xuyên thành nữ chính, tại sao cũng bị rạn da, có cần chi tiết đến vậy không?

Từ khi xuyên đến, đây là lần đầu tiên tôi phát hiện mình có vết rạn.

Tôi cau mày, đưa tay chạm vào.

Đột nhiên Tần Mộ Thương kích động nắm lấy tay tôi: “Nghiêm Hoan, mau nhìn kìa. Công chúa nhỏ của chúng ta đó.”

“Thịch thịch thịch…”

Máy móc phát ra âm thanh nhịp nhàng, tôi nghiêng đầu nhìn màn hình.

Trong đó là hình ảnh của một thân thể nhỏ bé như đang khoa tay múa chân khám phá thế giới.

“Em bé rất khỏe mạnh và hợp tác.”

Bác sĩ chụp ảnh màn hình, ghi lại số liệu, đồng thời cười nói: “Sáng nay mẹ ăn gì, em bé có vẻ rất thích.”

“Một túi bánh bao hấp, một ly sữa đậu nành và một thanh ngũ cốc hơn 100 calo, là sữa đậu nành không đường.”

Tần Mộ Thương trả lời vô cùng chi tiết.

Bác sĩ khẽ cau mày, hắn thấy vậy liền khẩn trương hỏi: “Có vấn đề gì sao?”

“Bánh bao hấp có lượng calo khá cao, thỉnh thoảng ăn cũng không sao, nhưng nên ăn cùng ngũ cốc nguyên hạt hoặc bột ngũ cốc. Mẹ cần kiểm soát cân nặng và lượng đường trong máu.”

Bác sĩ nói xong, Tần Mộ Thương bắt đầu tự trách.

“Sau này tôi sẽ chú ý hơn đến chế độ ăn uống của cô ấy.”

“Thưa bác sĩ, với tình trạng hiện tại của vợ tôi, có cách nào phù hợp để kiểm soát cân nặng hay không?”

“Tất nhiên là có, tôi sẽ cho anh biết những thứ cần lưu ý.”

“Chờ một chút, để tôi ghi lại.”

Bá tổng như Tần Mộ Thương vậy mà thật sự lấy quyển sổ nhỏ, ghi ghi chép chép một cách nghiêm túc.

“Đi bộ nửa giờ sau bữa ăn mỗi ngày.”

“Thực hiện các bài tập nhỏ dành cho thai phụ.”

“Ăn trái cây có chỉ số GI* thấp, nhưng không được ăn quá nhiều.”

(*chỉ số GI: chỉ số đường huyết của thực phẩm)

“Bộ tôi mập lắm hả?” Tôi thắc mắc nên hỏi thử.

Bác sĩ bật cười: “Kiểm soát tốt rất có lợi cho cả mẹ và con.”

Tôi thử véo phần thịt ngay eo rồi thả tay ra, bé mỡ lắc lư lên xuống.

Hoàn toàn chết lặng.

Chưa từng nghe qua nữ chính trong truyện ngược nào lại bị ngược đãi đến mức mập lên cả.

13.

Trên đường ra xe, Tần Mộ Thương đọc đi đọc lại hồ sơ khám thai, chốc lát thì nhếch môi cười, rồi chìm vào suy tư, cuối cùng lại rơi nước mắt.

Tôi hơi bối rối, tại sao lại khóc?

“Chẳng phải đã nói bé con rất khỏe mạnh sao? Anh còn khóc cái gì?”

Tần Mộ Thương đặt tay lên bụng dưới của tôi, ánh mắt vô cùng dịu dàng: “Nghiêm Hoan, cảm ơn em đã nguyện ý hoài thai sinh mệnh nhỏ này. Thật xin lỗi, là anh không tốt nên mới để xảy ra sơ suất như hôm nay.”

Tôi nghe lầm rồi chăng?

Hiện tại còn chưa đến tình tiết theo đuổi vợ thừa sống thiếu chết, vậy mà hắn – một nam chính trong truyện ngược, lại chủ động xin lỗi tôi?

Không những thế, hắn còn hứa với tôi: “Thời gian này anh sẽ nghỉ làm để ở bên em, chăm sóc cho em thật tốt. Anh sẽ mời người lên thực đơn dinh dưỡng cho em. Từ giờ trở đi, anh sẽ nấu ăn, nhất định phải kết hợp thịt và rau, vừa lành mạnh vừa ít calo.”

“Nếu thời tiết đẹp, anh sẽ dẫn em đi dạo xung quanh. Hay là mình đến nông trại sống một thời gian? Mọi thứ ở đó đều tự nhiên, rất tốt cho em và con.”

Tần Mộ Thương nói không ngớt, tôi chỉ cảm thấy như đang nghe kể truyện cổ tích.

Đây là những lời mà một bá tổng tài phiệt lạnh lùng có thể nói ra ư?

Đây còn là cuốn tiểu thuyết mà tôi đã đọc hay sao?

Theo như trong tiểu thuyết, tốc độ kiếm tiền của Tần Mộ Thương có thể tính bằng giây. Hắn rất bận, hôm nay có thể đang kiểm tra khu mỏ ở bán cầu Nam, hôm kia đã có thể cùng vương tử của một nước xem sư tử ở bán cầu Bắc.

Trong suốt thai kỳ, gần như chỉ có một mình tôi ở nhà, ngày ngày rửa mặt bằng nước mắt, tổng số lần gặp hắn không vượt quá một bàn tay.

Hắn có thể xuất hiện trên trang bìa của các tạp chí tài chính, hoặc trong scandal với các sao nữ, hoặc tại lễ cắt băng khánh thành của một khu nghỉ dưỡng nào đó, nhưng sẽ không bao giờ xuất hiện bên cạnh tôi.

Người như vậy giờ đây lại nói hắn muốn nghỉ làm để chăm sóc thai kỳ cho tôi?

Nhất định là vì ánh trăng sáng xảy ra chuyện, hắn đau lòng quá độ nên muốn bù đắp hết mọi tiếc nuối đối với cô ấy lên người tôi.

“Em thấy thế nào? Em chỉ cần nói một tiếng, anh sẽ lập tức sắp xếp.”

Tần Mộ Thương thật sự cầm máy muốn gọi điện thoại.

Tôi kéo tay hắn, thật lòng khuyên can: “Theo kinh nghiệm của em, tâm lý bù đắp mù quáng như vậy là không nên, chờ anh tỉnh táo lại sẽ chỉ khó chấp nhận hơn thôi.”

“Nếu anh lo cho cô ấy thì tốt nhất nên quay lại và ở bên cô ấy. Em có thử tự đón taxi về nhà.”

Tần Mộ Thương khó chịu: “Cô ấy có chuyện gì thì cũng…”

Đối diện với ánh mắt nghi ngờ của tôi, hắn chỉ bày ra bộ dạng chán nản rồi bất chợt ôm lấy tôi: “Nói chung bây giờ anh chỉ quan tâm đến em và con.”

Tôi tự động lược bớt câu này thành hắn chỉ quan tâm đến con.

Thế này thì dễ hiểu rồi, trong truyện có viết Tần Mộ Thương rất yêu thương các con của mình.

Có lẽ vì hiệu ứng cánh bướm mà tình cha trong hắn trỗi dậy sớm.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!