Ông chồng bạo ngược không theo cốt truyện – P.2

6.

Tần Mộ Thương bị đuổi đi rồi.

Tôi trở lại giường, trong lòng cảm thấy hơi bất an, hắn là nam chính, là chúa tể của thế giới bá tổng này.

Tôi hít một hơi thật sâu rồi liên lạc với hệ thống: “A Thống, tôi vừa cho nam chính ngủ ngoài sofa, thiết lập nhân vật hỏng rồi, tôi sẽ không bị xoá sổ chứ?”

Không ngờ hệ thống lại bình tĩnh trả lời: “Không sao đâu bảo bối. Đàn ông không quan trọng, bản thân cô vui vẻ mới là quan trọng nhất.”

Tốt vậy sao?

Tôi có một số thắc mắc: “Nếu tôi một mực không chịu ngủ với hắn thì đứa con thứ ba ra đời kiểu gì? Hay là sinh con với người khác?”

Hệ thống có lẽ không lường trước được tình huống này nên gửi một tràng dấu chấm hỏi.

“Không được hả? Tôi nhớ trong truyện còn có một nam phụ thâm tình thì phải?”

Hệ thống cũng muốn cạn lời: “Chuyện này thật sự không được.”

Ài, thật là đáng tiếc.

Nam phụ nhỏ hơn tôi vài tuổi, tính tình thuần khiết, ngoại hình ưa nhìn, thể lực tốt, còn là một người si tình, tổng hợp lại không phải tốt hơn nhiều so với bá tổng bạo ngược hay sao?

Suốt đêm tôi trằn trọc không yên, nhớ ngày tôi kết hôn với Tần Mộ Thương, nam phụ si tình khóc đến mức hai mắt đỏ hoe, đuổi theo xe dâu, miệng hét lên: “Tần Mộ Thương, nếu anh không thể đối xử tốt với chị ấy thì phải trả chị ấy lại cho tôi.”

“Tần Mộ Thương, anh mà dám lăng nhăng thì tôi sẽ giết chết anh và con giáp thứ mười ba kia.”

Ánh dương chiếu rọi, tôi bàng hoàng nhận ra đó chỉ là một giấc mơ.

Còn Tần Mộ Thương đang đứng ở đầu giường, hai mắt như gấu trúc.

Tôi sợ hãi lên tiếng: “Anh vào đây bằng cách nào?”

“Đây cũng là nhà của anh, anh có chìa khoá dự phòng.”

Tần Mộ Thương bất đắc dĩ vén chăn, kéo tôi dậy: “Dậy đi rồi rửa mặt thay đồ, không phải chiều nay em có hẹn siêu âm thai 4D hay sao?”

“Anh cũng muốn đi?”

Tôi cảm thấy thật khó tin.

Trong truyện, rõ ràng là lần nào tôi cũng đến bệnh viện một mình, cô đơn và ghen tỵ nhìn các cặp vợ chồng trẻ đi cùng nhau.

Hắn chưa bao giờ đi cùng tôi, lúc tôi đi sinh cũng chỉ có một mình.

“Đương nhiên rồi.”

Tần Mộ Thương dẫn tôi vào phòng thay đồ, hắn đứng trước gương, trịnh trọng sửa sang quần áo.

“Anh đặc biệt hẹn lịch với bệnh viện để có thể đi kiểm tra cùng em, đây là lần đầu anh thấy mặt bé con, em xem anh ăn mặc thế này ổn chứ? Có nghiêm túc quá không?”

Chậc, trông chẳng khác gì người cầm đầu băng nhóm xã hội đen.

Tôi tuỳ tiện chọn một cái áo thun rồi vứt cho hắn: “Cái này nhìn được hơn.”

Hai mắt Tần Mộ Thương sáng lên, chọn một chiếc đầm bầu trong tủ.

“Em mặc nó đi, chúng ta diện đồ đôi.”

……

Tim tôi hẫng một nhịp.

Trong truyện, nhẫn cưới cũng là mua riêng, hắn rất ghét dùng đồ đôi với tôi, tại sao giờ lại chủ động như vậy?

Chẳng lẽ thiết lập nhân vật của Tần Mộ Thương cũng hỏng rồi?

Khi chỉ còn một mình, tôi bí mật nhắn cho hệ thống: “A Thống, thiết lập của nam chính dường như hỏng rồi, thế giới này sẽ không sụp đổ chứ?”

A Thống nhắn lại: “Có lẽ là hiệu ứng cánh bướm. Không sao đâu, nam chính còn sống là được.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, hoàn toàn không ngờ chỉ lát nữa thôi, Tần Mộ Thương vẫn bình an vô sự, tôi cũng không sao, nhưng ánh trăng sáng của hắn sắp không xong rồi.

7.

Tần Mộ Thương chở tôi đến bệnh viện.

Trên đường đi, tôi hơi say xe, vừa đến nơi lại đột nhiên thèm ăn bánh bao hấp của Từ Đỉnh Ký, may là có một tiệm ở gần bệnh viện. Hắn bảo tôi ngồi chờ, còn mình thì đi mua.

Diệp Hà dường như cũng đến bệnh viện, đang cầm túi bước xuống xe. Cô ấy đi về phía tôi, nhiệt tình vẫy tay chào tôi, tựa như giữa chúng tôi không có khúc mắc nào cả.

Kỳ thật cô ấy lớn tuổi hơn tôi và Tần Mộ Thương, nhưng thời gian không khiến vẻ đẹp của cô ấy phai mờ, ngược lại, khí chất thành thục được tích lũy từng ngày của người phụ nữ đã có gia đình càng khiến cô ấy trông hấp dẫn hơn.

Nghiêm Hoan trong nguyên tác luôn cảm thấy tự ti trước Diệp Hạ. Bởi vì cô ấy luôn đồng hành cùng Tần Mộ Thương trưởng thành, dạy hắn biết thế nào là yêu, sau đó lại rộng lượng trao hắn cho người phụ nữ khác.

Cô ấy rất tốt, chưa từng chủ động can thiệp vào chuyện tình cảm của Tần Mộ Thương.

Nhưng chỉ cần cô ấy xuất hiện, những người khác đều bị lu mờ.

“Hoan Hoan! Sao em lại đứng đây một mình, Mộ Thương đâu?”

Giọng nói của Diệp Hà cũng dịu dàng như nụ cười của cô ấy vậy. Diệp Hà bước đến chỗ tôi, tựa như nguồn sáng ấm áp.

Đó cũng là lúc xảy ra tai nạn.

Một chiếc ô tô mất lái tông vào lối đi dành cho người đi bộ, đụng trúng rất nhiều người, Diệp Hà cũng không tránh khỏi.

Nụ cười trên môi cô ấy còn chưa tắt, người đã ngã xuống trước mặt tôi, máu văng tung toé.

Tôi là người duy nhất không bị hề hấn gì, nhưng cả người lại như rơi vào hầm băng.

“Trời ơi, trong số đó có một thai phụ!”

Không biết ai đã hét lên, nhưng những người đi ngang qua lại sôi nổi chỉ chỉ trỏ trỏ về phía tôi.

“Bụng đã to như vậy, thảm quá!”

“Ôi trời, không khéo một xác hai mạng đó!”

“Tội nghiệp quá, chắc là đến khám thai, ai ngờ kết quả lại…”

Dù là vì đồng cảm hay vì tò mò thì họ cũng xúm lại vây kín chỗ tôi.

Tôi đứng đó, cảm thấy không khí xung quanh mỗi lúc một loãng đi.

Hoá ra Diệp Hà cũng đến khám thai.

Nhưng giờ thì…

Tôi khó khăn dời tầm mắt nhìn xuống, rồi lại vội quay đi, không dám nhìn thêm nữa.

Tôi đã chứng kiến cảnh tượng này vào ngày con gái tôi gặp tai nạn. Con bé cũng mất rất nhiều máu.

Dù tôi cố gắng thế nào cũng không thể ngăn dòng máu tuôn ra.

Lúc đó đầu óc tôi mơ hồ không hiểu. Sao một đứa nhỏ như vậy lại có thể chảy nhiều máu đến thế?

Bé con trong bụng dường như cũng sợ hãi, bụng tôi bắt đầu co thắt liên tục.

Tôi đổ mồ hôi khắp người, ngồi xổm xuống đất ôm bụng.

Thế giới bất chợt trở nên trắng xoá, xung quanh chỉ còn lại âm thanh ồn ào hỗn loạn.

Lúc Tần Mộ Thương vội vã trở lại thì Diệp Hà đã được đưa đi cấp cứu.

Nghe tin cô ấy xảy ra chuyện, bánh bao trong tay hắn lập tức rơi xuống, lăn lóc trên đất.

“Tần Mộ Thương…”

“Em đau bụng.”

Tôi yếu ớt gọi hắn, nhưng dường như hắn không nghe tiếng của tôi, cũng không nhìn thấy tôi, chỉ nhanh chân chạy vội vào bệnh viện.

Tôi tự xoay xở đứng dậy, lê thân thể nặng nề đi theo hắn.

8.

Cửa phòng mổ đóng kín.

Tần Mộ Thương đứng ngoài hành lang một mình. Sống lưng vốn thẳng tắp như cây tùng giờ như sắp gãy đến nơi.

Tôi cố nén cảm giác ngột ngạt, gọi hắn: “Tần Mộ Thương.”

Lúc này hắn mới chú ý đến tôi, bước đến đỡ tôi ngồi xuống ghế, bàn tay ấm áp xoa lên bắp chân phù to của tôi.

“Không phải đã bảo em ngồi đó chờ anh hay sao. Thế nào lại một mình chạy đi, có sợ không hả?”

Tôi nghĩ hắn đã rất kiềm chế mới có thể nói chuyện tử tế với tôi như vậy.

Chắc đây chỉ là khoảnh khắc bình yên trước cơn bão, điều gì đến cũng sẽ đến.

Tôi lo lắng nhìn về phía phòng mổ: “Cô ấy sao rồi?”

“Lành ít dữ nhiều. Tên điên đó cố tình, dù may mắn sống sót thì cái thai cũng…”

Tần Mộ Thương ngước mắt nhìn tôi, trong đôi mắt ẩm ướt dường như ẩn chứa căm hận lạnh lùng.

Hai mắt hắn long lên sòng sọc như mới khóc, vừa tàn nhẫn cũng vừa yếu ớt.

Từ đó hình tượng bá tổng tàn bạo đã trở thành hiện thực trong lòng tôi.

Tôi hiểu rõ đây là một phần không thể thiếu trong mấy quyển truyện ngược thế này.

Ánh trăng sáng của bá tổng xảy ra chuyện, một nữ chính trong truyện ngược như tôi sao có thể thoát nạn được chứ?

Vì vậy khi bác sĩ đến nói với hắn Diệp Hà bị mất rất nhiều máu, tôi lập tức xắn tay áo lên: “Lấy máu của em nè, lấy hết luôn cũng được!”

Tần Mộ Thương sửng sốt, nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc: “Em nhóm máu A, cô ấy nhóm máu B, lấy máu của em được lợi ích gì?”

Thế thì đáng tiếc thật.

Tôi nhanh chóng kết nối với hệ thống.

“A Thống, tôi và ánh trăng sáng không cùng nhóm máu. Truyện ngược kinh điển mà lại không có tình tiết đắt giá này hả?”

“À à, trọng tâm của chúng tôi là đổi mới sáng tạo mấy tình tiết nhỏ.”

Sáng tạo cái quỷ gì!

Lúc này tôi hoàn toàn không có đất diễn.

Chiếu theo định luật của truyện ngược, nếu bây giờ tôi không phát huy tác dụng thì sau này ắt phải trả giá cao hơn.

Thế là tôi thở dài, đành chấp nhận số phận: “Tần Mộ Thương, tống em vào tù đi, em chuộc tội với cô ấy. Lúc tai nạn xảy ra, em cũng có mặt ở hiện trường nên không thể trốn tránh trách nhiệm được.”

Không ngờ hắn lại nổi giận: “Nghiêm Hoan, còn chưa kiểm tra camera giám sát. Sao em có thể nói lời vô trách nhiệm như vậy? Em có từng nghĩ đến tương lai của con chúng ta sẽ bị chuyện này ảnh hưởng hay không?”

Thế giới của bá tổng cũng cần kiểm tra?

Tôi rơi vào tiến thoái lưỡng nan, ngập ngừng nói: “Cái gì cũng không được… vậy anh muốn thế nào?”

Nếu không làm gì hết thì cốt truyện phải làm sao đây?

Bác sĩ ngượng ngùng ngắt lời tôi: “Phu nhân này, chúng tôi là bệnh viện chính quy, không có lý nào lại để thai phụ hiến máu. Chồng cô vừa khéo có cùng nhóm máu với thai phụ kia, không bằng nhờ anh ấy giúp một tay.”

9.

“À?” Tôi vô cùng xấu hổ.

Bác sĩ tưởng tôi không đồng ý, lập tức lên tiếng giải thích: “Cô đừng lo, hiện tại đã có ba người tình nguyện hiến máu, mỗi người chỉ cần cho 200CC, sẽ không ảnh hưởng đến cơ thể.”

Tôi khều khều Tần Mộ Thương: “Anh đi không? Chắc anh muốn đi lắm hả? Vậy anh mau đi đi.”

Tần Mộ Thương không nói lời nào, đưa thanh ngũ cốc đến miệng tôi: “Em ăn lót dạ trước đi, xong chuyện anh sẽ quay lại đưa em đi siêu âm 4D.”

Nghe xúc động quá, hắn vậy mà còn nhớ bản thân đưa tôi đến đây khám thai.

“Biết rồi mà, anh đi đi, đừng lo cho em.”

Tôi vừa nhai vừa nói.

Ồ, thanh ngũ cốc này có vị nho, lạ nhỉ, vừa khéo hợp với khẩu vị của tôi, khiến tôi nhớ đến khoảng thời gian mang bầu con gái. Để con bé có đôi mắt to, tôi ăn hết hộp nho này đến hộp nho khác, nhiều đến nỗi ngửi thấy mùi nho là dịch axit tự động trào lên.

Sau khi con bé chào đời, ba nó đặt luôn cho nó biệt danh Tiểu Bồ Đào*.

(*bồ đào: quả nho)

Lúc đó, anh thường ôm con gái rồi trêu chọc tôi: “Tiểu Bồ Đào ở đây, mau ngửi đi, còn muốn ăn không nào?”

Tôi giả vờ nghiêm túc: “Không ăn, không thèm. Đã ngán từ lâu rồi.”

Tiểu Bồ Đào không dỗi mà còn cười khúc khích.

Nó quả thật là một cô nhóc vô tâm.

Sau khi Tiểu Bồ Đào xảy ra chuyện, tôi đã mua rất nhiều nho, máy móc nhét hết vào miệng, vừa nhai vừa chan nước mắt, ăn liên tục đến mức nôn ra.

Dù ba con bé giận tôi, dù anh đưa tay giật lấy, hoặc thậm chí khóc lóc cầu xin tôi đừng làm như vậy thì tôi vẫn cố nhét hết tay này đến tay khác.

Mọi người đều cho rằng tôi có bệnh, nhưng tôi biết rõ mình không bị bệnh.

Tôi chỉ muốn nói với Tiểu Bồ Đào, làm sao mẹ có thể ngán cho được, mẹ vĩnh viễn yêu Tiểu Bồ Đào nhất.

Nhưng con bé không nghe được nữa.

Tôi giơ tay lau khoé mắt, giờ mới nhận ra mình đã khóc lúc nào không hay. 

“Ục…”

Bụng tôi chợt kêu lên.

Giây tiếp theo, bé con trong bụng tôi đạp mạnh.

Có lẽ tôi đang mang thai một đứa bé phàm ăn, mấy ngày nay, hễ tôi cảm thấy đói là nó sẽ phản đối ầm ĩ.

Không biết khi nào Tần Mộ Thương mới quay lại, tôi đành lấy di động, định gọi thức ăn ngoài.

Tôi vừa mở điện thoại đã thấy vô số tin nhắn của hệ thống.

“Bảo bối, cô đang khóc hả?”

“Phát hiện cảm xúc của ký chủ dao động mãnh liệt, vui lòng báo cáo tình huống cho hệ thống tôi đây càng sớm càng tốt.”

“Bảo, bảo bối của tôi, bảo bối lớn nhất của tôi ơi?”

“Bảo bối, để ý đến tôi đi mà!!!”

“Nếu thật sự không công lược nổi, chúng ta đánh ngã nam chính luôn cũng được.”

Đây là lần đầu tiên hệ thống ràng buộc nói nhiều như vậy.

“A Tổng, tôi đây.”

Hệ thống nhỏ không biết phải biểu đạt niềm vui như thế nào, đột nhiên gửi cho tôi biểu tượng cảm xúc có pháo hoa.

Tôi ngây người, biểu tượng này… trước đây tôi rất hay dùng.

Nó nhanh chóng thu hồi, gượng gạo nói: “Kích động quá mức, chương trình của tôi vừa bị lỗi.”

“Bảo bối, tôi tưởng cô không cần tôi nữa!”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!