Ông chồng bạo ngược không theo cốt truyện – P.1

Sau khi xuyên thành nữ chính trong truyện ngược, tôi một lòng muốn chết quách cho rồi.

Ánh trăng sáng của ông chồng bá tổng bị mất nhiều máu, tôi hăng hái xắn tay áo lên:

“Lấy máu của em nè, lấy hết luôn cũng được!”

Hắn sửng sốt: “Em nhóm máu A, cô ấy nhóm máu B, lấy máu của em được ích lợi gì?”

Thật đáng tiếc, tôi đành đưa ra đề nghị khác: “Hay là tống em vào tù đi, em chuộc tội với cô ấy.”

Không ngờ hắn lại nổi giận: “Nghiêm Hoan, còn chưa kiểm tra camera giám sát. Sao em có thể nói lời vô trách nhiệm như vậy? Em có từng nghĩ đến tương lai của con chúng ta sẽ bị chuyện này ảnh hưởng hay không?”

“…”

Bá tổng này… sao hắn không ra bài theo lẽ thường vậy?

Tên truyện: Ông chồng ngang ngược không theo cốt truyện

Tác giả: 故事茶话会

Nguồn: Zhihu

Đề cử: Cà pháo muối dưa

Hỗ trợ raw: Tao Yan 

Nguồn ảnh: Trên ảnh

Editor: Tuyết Vũ – Hoa Lạc sơn cư


 

1.

Tôi bị ném vào một quyển truyện ngược đầy máu chó mang tên “Tần tổng đừng tàn bạo nữa, phu nhân vác bóng* chạy rồi”, còn trúng thưởng vào vai nữ chính vác bóng nữa chứ.

(*vác bóng: ôm bầu, mang bầu)

Ông chồng bá tổng của tôi – Tần Mộ Thương, tàn bạo đến nghiện, vì ánh trăng sáng của hắn mà thích chí đẩy ngã tôi, không những thế, còn tra tấn tôi đến độ suýt chết. Sau đó tôi bỏ trốn, nhưng lại trốn không thoát, cuối cùng còn sinh cho hắn ba đứa con.

Lúc xuyên đến, tôi chỉ mới mang thai đứa con đầu lòng được năm tháng, còn 250% mới hoàn thành chỉ tiêu sinh đẻ.

Hệ thống gửi cho tôi toàn bộ cốt truyện dưới dạng file văn bản rồi chốt một câu: “Bảo bối à, nhiệm vụ của cô là cố gắng thích ứng với cốt truyện, kiên cường sống sót.”

Ảo ma quá rồi.

Khuynh hướng của cốt truyện dạng này hở tí là một xác hai mạng, bảo tôi kiên cường kiểu gì?

Nhưng không sao, tôi vốn định chết quách cho nhẹ người.

Trước khi xuyên đến đây một ngày, tên cặn bã hại chết con gái tôi bị xử tử, tôi đã xin hải táng thi thể của con bé, sau đó cùng nhảy xuống biển để kết thúc tất cả.

Đúng lúc đó, có một thứ tự xưng là hệ thống kết nối với tôi, nói sẽ cho tôi một cuộc sống mới cũng như cơ hội làm mẹ lần nữa.

Sau khi đến đây, tôi mới biết nó không lừa tôi, cơ hội làm mẹ là thật, nhưng đứa bé trong bụng không phải là con gái của tôi!

Một chút khát vọng sinh tồn vừa nhen nhóm trong lòng tôi nhanh chóng bị dập tắt.

Bây giờ tôi chỉ muốn lập tức được giải thoát.

Nhưng mỗi lần nghĩ đến chuyện này, dường như luôn có một giọng nói non nớt hỏi tôi: 

“Mẹ ơi, mẹ không cần con nữa hả?”

“Mẹ ơi, trên thiên đường con đã chọn mẹ từ lâu lắm rồi, mẹ thật sự không cần con sao?”

Có lẽ vì khát vọng được sống của bé con quá mức mãnh liệt nên tối hôm đó, tôi thật sự cảm nhận được cử động của cái thai trong bụng.

Thật là kỳ diệu, tựa như làn gió thổi qua mặt hồ tạo nên những gợn sóng lăn tăn.

Cũng quá dịu êm, dường như nó đang cố lấy lòng tôi.

Thôi bỏ đi, tạm gác lại ý chí muốn chết, tôi sẽ làm mẹ của bé con vậy.

Thế là tôi mở file văn bản, quyết định xem qua cốt truyện.

2.

Chờ tôi đọc kỹ hết toàn bộ quyển truyện thì cũng vừa khéo đến kỷ niệm hai năm ngày cưới của tôi và Tần Mộ Thương. Nhắc mới nhớ, cả tuần qua hắn không về nhà.

Theo như trong truyện, để bày tỏ tấm lòng của mình với hắn, nữ chính sẽ hèn mọn chuẩn bị một bàn ăn lớn, sau đó dè dặt hỏi hắn có thể về nhà hay không.

Kết quả là chờ đến mười hai giờ đêm, rốt cuộc hắn cũng về trong bộ dạng say khướt, vung tay một cái quét sạch cả bàn ăn, sau đó xem nữ chính là món ăn mà đặt lên bàn.

Sau đó hắn bắt nạt cơ thể nữ chính, cái miệng 37° không ngừng nói ra mấy lời 100° như hổ như sói.

Chẳng hạn như: “Em biết rõ mà, thứ đói không phải là dạ dày của tôi.”

Hoặc như: “Nghiêm Hoan, em đang đùa với lửa đó. Em cầu xin tôi quay về, chẳng phải vì muốn tôi làm chuyện này với em hay sao?”

Một ví dụ khác: “Ngoan, tôi nhớ em và con rồi…”

Ủa ủa, nhớ của hắn là như thế này hả?

Tôi che mặt, run rẩy gửi tin cho hệ thống: “A Thống cứu với, cốt truyện này đi xa quá rồi đúng không?”

Hệ thống gửi lại biểu tượng cảm xúc đỏ mặt rồi nói: “Cục cưng à, nhớ chú ý an toàn ~”

“…”

Tôi biết ngay mà. Nó vớ cho tôi cốt truyện này thì còn trông mong gì nữa.

Bỏ đi, không phải chỉ là bàn ăn thôi sao… giao lưu văn hóa một chút, tới đây.

Nghiêm Hoan trong truyện là một người vợ đảm đang hiếu thuận. Vì muốn chăm sóc dạ dày của bá tổng, cô ấy có thể thành thạo nấu cháo ninh súp, thậm chí chuẩn bị một bàn thức ăn thịnh soạn.

Mặc dù tôi không thường xuống bếp nhưng tài nấu nướng có thừa.

Tôi suy nghĩ một lúc, cuối cùng nấu mấy nguyên liệu được quản gia chuẩn bị sẵn thành món nấm truffle đen thái sợi, gan ngỗng xào và trứng cá muối.

Ai nhìn vào mà không khen một tiếng mới lạ cơ chứ?

Tần Mộ Thương, có được tôi là phước đức ba đời nhà anh đó.

Tôi tự tin bày thức ăn ra đĩa, chụp hình rồi gửi cho hắn, còn ân cần hỏi: “Tần tổng, tối nay anh có về dùng bữa hay không?”

Qua một lúc, Tần Mộ Thương mới chậm chạp nhắn tin trả lời: “?”

Lạnh lùng vậy sao, lẽ nào tin nhắn của tôi gượng gạo quá hả?

Tôi giở tiểu thuyết ra xem, tìm mấy lời thoại đầu truyện rồi nhắn gửi lại: “Muốn anh, nhớ anh, sẽ chờ anh về…”

Quả nhiên, Tần Mộ Thương lập tức trả lời:

“Dám quyến rũ anh như vậy, em không muốn sống nữa hả?”

“Chờ đó.”

3.

Tối đến, Tần Mộ Thương một thân gió bụi dặm trường bước vào nhà, ngoại trừ mùi rượu thoang thoảng còn có hương thơm ngọt ngào của hoa lan Nam Phi.

Tình cờ đó lại là mùi nước hoa mà ánh trăng sáng của hắn thường dùng.

Hừ.

Tên đểu cáng.

Trong tim rõ ràng đã chứa người khác, vậy mà còn muốn trở về đồng sàng dị mộng* với tôi.

(*đồng sàng dị mộng: sống cạnh nhau nhưng lòng không hướng về nhau)

Cảm giác buồn nôn lúc này đã lên đến đỉnh điểm, tôi bịt miệng chạy vào nhà vệ sinh, tựa trên bồn rửa mặt, nôn đến mức tối tăm mặt mũi.

“Em bị sao vậy?”

Tần Mộ Thương đi về phía tôi, hiếm được lúc quan tâm tới tôi.

Chiếc gương phản chiếu vẻ ngoài ăn mặc bảnh bao của hắn, khóe miệng không sưng, tóc không rối, cổ áo không dính son.

Rõ ràng hắn rất sạch sẽ, nhưng trong lòng tôi, hắn bẩn rồi.

Tôi nhìn hắn, cười giễu cợt: “Chắc là bé con không ngửi được mùi nước hoa trên người anh, thật là buồn nôn.”

Ý tứ câu nói này rất rõ ràng, còn mang chút hờn giận.

Tần Mộ Thương cau mày, cởi áo vest ra: “Chỉ là xã giao, em đừng suy nghĩ nhiều. Nghiêm Hoan, anh chưa từng nghĩ đến chuyện phản bội em.”

Xã giao? Anh xã giao kiểu gì vậy hả? Tại sao trên người anh lại có mùi nước hoa này?

Nếu đã không buông bỏ được ánh trăng sáng, tại sao anh còn cưới tôi, đã vậy còn muốn tôi mang thai?

Rõ ràng là tôi chỉ mới xuyên thành Nghiêm Hoan mấy ngày, nhưng bao nhiêu uất hận tích tụ bấy lâu nay sẵn dịp bùng nổ.

“Tần Mộ Thương, không phải là không có anh thì em sẽ sống không nổi. Nếu anh thích người khác, vậy cứ nói thẳng ra, em sẽ trả tự do cho anh. Tình yêu tay ba thật sự rất rẻ mạt.”

Nghiêm Hoan trong truyện luôn nuốt ngược ấm ức vào lòng, cô ấy tuyệt đối không dám chất vấn Tần Mộ Thương, dù có đau khổ đến mấy cũng sẽ nhắm mắt cho qua rồi tìm cách bỏ trốn.

Lời nói của tôi tựa như lưỡi dao sắc bén đâm toạc bức màn che đậy cuộc hôn nhân giả dối này.

Tần Mộ Thương tức giận hỏi: “Cái gì mà tình yêu tay ba, cái gì mà ngoại tình? Mỗi ngày em đều nghĩ đến mấy thứ vô bổ này hả? Còn nữa, không có anh là có ý gì?”

Tất nhiên hắn sẽ không thừa nhận.

Bởi vì người hắn yêu đã kết hôn từ sớm rồi.

Vì thể diện, Tần tổng cao quý dĩ nhiên không thể hạ mình tranh đoạt vợ của kẻ khác, cũng không thể bỏ rơi người vợ ân cần chu đáo bên gối.

Hắn luôn tách biệt rạch ròi giữa tình yêu và ham muốn.

Tôi lạnh lùng nhìn hắn, cảm giác như có thể nhìn xuyên qua làn da mỏng manh để thấy rõ bản chất thối nát của hắn.

Thế nên tôi nhấn từng chữ một: “Em nói, chúng ta có thể ly hôn bất cứ lúc nào. Trên đời này chẳng thiếu đàn ông, em không nhất thiết phải chia sẻ với người khác.”

Trong mắt Tần Mộ Thương thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, sau đó bực bội nới lỏng cà vạt.

Tôi nhìn theo động tác của hắn, da đầu chợt căng lên.

Trong truyện có viết, Tần Mộ Thương thích các loại cà vạt màu đen, ngoài công dụng để đeo, hắn còn dùng chúng để đối phó với tôi, nhiều cách đến mức không dám nghĩ đến…

“Chờ chút… anh muốn làm gì?”

Tôi cảnh giác xoay người, phòng bị nhìn hắn.

Tần Mộ Thương có vẻ bị tôi chọc tức, cười gằn, chống hai tay lên bồn rửa mặt, vây hãm tôi trong không gian nhỏ hẹp.

“Làm gì ư? Chậc, dĩ nhiên là để em kiểm tra xem anh có ra ngoài làm xằng làm bậy hay không rồi.”

4.

Ôi cha…

Cái gã này ngang ngược quá, mọi lúc mọi nơi, tựa như dây cót lên sẵn vậy.

“Anh đừng nổi điên, đây là phòng tắm tầng một, lúc nào cũng có thể có người đi vào.”

Hắn vờ như không nghe thấy, ôm lấy vòng eo ngày một to lên của tôi, môi điên cuồng tấn công…

Dù tôi cắn khóe miệng hắn đến độ chảy máu thì hắn cũng không chịu buông.

Tên khốn kiếp này thật là… hống hách.

Tôi tựa như một con cá chép béo múp chỉ có thể giãy giụa trong lòng hắn, giãy mệt rồi thì bắt đầu chà loạn bàn tay ướt nhẹp lên người hắn.  Không lâu sau, chiếc áo sơ mi giá mấy chục ngàn của hắn bị tôi chà xát đến mức trông như vừa được vớt ra khỏi thùng dưa chua.

Theo lẽ thường, hơn một nửa bá tổng đều mắc bệnh sạch sẽ quá mức, hy vọng hắn cũng vậy.

Quả nhiên hắn cau mày, thả tôi ra.

“Nghiêm Hoan, em trở nên lôi thôi rồi đó.”

Giây tiếp theo, hắn lại vây lấy tôi.

“Nhưng anh vẫn muốn hôn.”

Tôi còn chưa kịp cười cợt thì hắn đã áp người xuống.

“Chúng ta tiếp tục nào.”

Tôi không nhịn được mà cắn lên vai hắn.

Tần Mộ Thương đau đến mức hít sâu một hơi, kéo cổ tôi ra, buồn cười hỏi: “Em là chó hả?”

“Ừ đó.”

Tôi lườm nguýt hắn, đe dọa nói: “Đừng qua đây, nếu không, em sẽ cắn chết anh!”

Không biết tại sao ánh mắt hắn trở nên nóng bỏng, đột nhiên ôm lấy tôi, sải bước đi lên lầu, vào phòng ngủ, thẳng tay đặt tôi xuống giường.

Đầu óc tôi vang lên hồi chuông cảnh báo.

Giọng điệu trêu chọc của Tần Mộ Thương quét qua chóp mũi tôi.

“Nghiêm Hoan, từ lúc mang thai, em trở nên đáng yêu hơn rồi, tính tình cũng tốt hẳn ra.”

Sau đó hắn chậm rãi quỳ xuống trước mặt tôi, tay cởi từng cúc áo: “Rõ ràng là em quyến rũ tôi về nhà, giờ lại không thừa nhận?”

Tôi vừa lùi một bước đã bị hắn nắm lấy cổ chân kéo lại.

“Em trốn cái gì? Anh hỏi rồi, bác sĩ nói giai đoạn này không thành vấn đề, anh sẽ cẩn thận.”

Có lẽ là trong thế giới của bá tổng, mọi tranh cãi hay mâu thuẫn đều có thể giải quyết bằng cách này, giống như não bộ được gắn liền với nửa thân dưới vậy.

Nếu là Nghiêm Hoan nguyên bản, cô ấy chắc sẽ đổ lỗi cho mình, sau đó phủi sạch mọi thứ và lên giường với hắn.

Nhưng tôi thì không, lúc này tôi cảm thấy vô cùng khó chịu khi ở cùng hắn.

5.

Tôi nhặt chiếc gối ném lên người hắn, vô cùng căm phẫn nói: “Tần Mộ Thương, anh không biết xấu hổ hả! Để tôi đi đi!”

“Không được.” Hắn nhếch môi cười, “Anh không biết xấu hổ đó rồi sao, anh muốn em.”

Thật sự là đầu đất mà. Tại sao tôi lại quên mất, lời thoại của hắn trong truyện rất là sến sẩm!

Đang lúc tôi còn ngây ngẩn, Tần Mộ Thương đã vùi mặt vào cổ tôi, hơi thở nóng bỏng.

“Được rồi, không trêu em nữa. Anh sẽ không chạm vào em, ngoan nào, cho anh ôm một cái. Đi công tác cả tuần, mệt bở cả người rồi.”

Hứ, nghe tủi thân ghê.

Tần Mộ Thương vòng tay ôm tôi. Lúc tôi không chịu nổi, muốn đẩy hắn ra thì lòng bàn tay ấm áp của hắn chợt đưa xuống, áp lên cái bụng nhô tròn của tôi.

Cơ thể tôi chợt cứng đờ.

Còn hắn thì vỗ về bụng tôi, hét lên: “Bé con, dậy đi! Nghe ba xin lỗi nè!”

……

“Không được. Tần Mộ Thương, anh có bệnh hả? Nửa đêm còn không để người khác yên?”

Tôi giơ tay đánh lên cánh tay hắn.

Tần Mộ Thương bày ra bộ mặt vô tội, nhích tới hôn lên mặt tôi.

“Vợ ơi, anh sai rồi. Sau này anh sẽ không bao giờ mang mùi lạ về nhà, đừng giận anh nữa nha?”

Dĩ nhiên tôi không tin những lời hắn nói.

Dù sao thì trong quyển truyện này, đến phút cuối ánh trăng sáng của hắn mới hạ màn. Tần Mộ Thương chỉ thở phào nhẹ nhõm, còn tôi làm lốp xe dự phòng kia mà.

Thế nên câu nói này vào tai tôi tự động phiên dịch thành, từ nay về sau, dù hắn có ăn vụng bên ngoài cũng sẽ chùi mép sạch sẽ trước khi về nhà.

Nghĩ đến đây, tôi lại càng cảm thấy ghê tởm.

Tôi đuổi hắn ra ngoài, vứt luôn chăn gối theo hắn.

“Từ hôm nay, em muốn ngủ riêng với anh!”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!