Xuyên vào tiểu thuyết linh dị – P.3

10.

Mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đang nằm trên một chiếc giường sang trọng.

Tôi sung sướng cười ha hả một tràng, nhưng vừa ngồi dậy, tôi lập tức đối diện với hai cặp mắt trống rỗng vô cảm.

“Cô chưa bao giờ thấy căn phòng đắt tiền như vậy phải không? Đó là nụ cười sung sướng đấy à?” Lý Chu Y nhạo báng. 

Tôi xấu hổ muốn độn thổ, đồng thời cũng dâng lên chút uất ức trong lòng. Còn không phải bà mẹ mi đã đặt địa vị cao quý này lên đầu mi sao?

Chuyện gì đã xảy ra với chiếc giường khi tôi té xỉu vậy, à không, chuyện gì đã xảy ra vậy?

Đồ thứ keo kiệt.

Tôi liếc nhìn nữ chính, đối mặt với căn phòng xa hoa này, em ấy vẫn giữ vẻ lãnh đạm và điềm tĩnh.

Haizzz, thôi được rồi, là tôi, tôi mới là kẻ chạy theo đồng tiền, được chưa. 

“Chị Tiểu Mễ, chị có ổn không?” Lâm Mạch cắn cắn môi, mắt ngập tràn tò mò, “Đáng sợ lắm hả chị?”

Tôi hắng giọng lấy hơi: “Mặt con quỷ đó…”

“Khoan đã!” Lâm Mạch nhanh chóng ngắt lời tôi, “Thật ra em cũng không muốn biết chuyện đó đâu.”

Vừa tò mò nhưng cũng nhát cáy, nữ chính của tôi dễ thương đến mức khiến người ta không thể không nổi tâm tư trêu đùa.

“Xách một đứa con gái bất tỉnh nhân sự từ khách sạn ra về vất vả cỡ nào, cô có biết không? Đoán thử xem bà chị lễ tân nghĩ gì về chúng tôi hả?” Mặt Lý Chu Y đầy cay đắng.

Tôi xấu hổ cười khan, quyết đoán đánh trống lảng: “Này, cậu có phát hiện được manh mối gì không?”

“Tôi còn bận xử lý một đứa nhát chết lăn đùng ngã ngửa, hơi sức đâu để điều tra nữa?” Lý Chu Y làu bàu.

“Không sao đâu chị Tiểu Mễ, hôm khác mình đi cũng được.” Lâm Mạch an ủi.

Nhìn đi! Hãy nhìn sự khác biệt này đi!!! Con gái đúng là áo bông tri kỷ của mẹ mà, thật là dịu dàng, hiểu chuyện và chu đáo.

Đột nhiên, một làn sương đen xuất hiện trên cổ Lâm Mạch.

“Ngài nghỉ ngơi đủ chưa?” Tôi thản nhiên hỏi.

“Ơ!” Lâm Mạch kinh ngạc kêu lên, “Cụ tổ, người có thể ngưng đọng thân thể sao?!”

“Cụ tổ ư? Có gì nhầm lẫn ở đây không vậy?” Lý Chu Y nứt ra một nụ cười y như tôi lần đầu nghe thấy cách xưng hô này.

“Ừ, ta đã hồi phục được khá nhiều sức lực. Sớm thôi, ta sẽ ngưng thực được hình dạng thật của mình.” Sí trả lời xong thì quay qua chất vấn tôi, “Còn nữa, thằng nhóc thô lỗ này là người được chọn mà cô đang tìm đấy à?”

Có cần phải nói mấy chuyện đáng xấu hổ này trước mặt nam chính không hả trời, tôi xấu hổ đến mức muốn liếm ngón chân.

Sí bay vòng quanh nam chính: “Ồ, quả là một hạt giống tốt.”

Lý Chu Y kiêu ngạo đến mức cái đuôi sắp vẫy xoắn quẩy luôn rồi, nâng cằm nhìn Lâm Mạch: “Này, em nghe thấy chưa?”

Lâm Mạch mím môi bất bình.

Tình hình có vẻ như khi tôi ngất xỉu, nam nữ chính đã làm hoà với nhau rồi.

Dù vậy, tôi – thần kinh thô – vẫn không hề nhận ra chút không khí ám muội mỏng manh giữa hai người: “Sí đại nhân, lần này ngài có thể thức được bao lâu? Nếu cả bốn người chúng ta cùng đi thì sẽ an toàn hơn.”

Lý Chu Y tức giận nói: “Cô còn dám nói à? Hôm nay xôi hỏng bỏng không là nhờ ơn nhỏ nhát cáy nhà cô chứ ai. May phước là cô có mắt âm dương, từ nhỏ đến giờ đã quen nên không sợ bị dọa chết.”

Hừ hừ, con trai ơi, con còn non và xanh lắm, mẹ chỉ không muốn làm kỳ đà cản mũi đôi trẻ mà thôi. 

“Chỉ cần chờ hai ngày nữa, ta sẽ ngưng thực được hình dạng con người.” Sí gật gù với tôi.

Phù, vậy là xong! Vào vai nữ phụ này cũng không dễ ăn của ngoại đâu. Nhiệm vụ của cô ấy là xúc tiến và trợ giúp tình tiết truyện phát triển. Chỉ vậy thôi. 

Nếu Sí đã đồng ý đi cùng thì mắc gì tôi – một tân binh trong nghề – lại đu đeo theo? Còn không phải chỉ làm cản trở, kéo chân sau thôi sao?

Tâm tôi đã quyết!!! Nhất định tôi sẽ ở lại đây tận hưởng phước lành!

11.

Đêm khuya thanh vắng hai ngày sau, tôi bị dựng đầu dậy khỏi ổ chăn ấm áp.

“Tại sao cứ nhất định phải đi lúc nửa đêm về sáng vậy anh trai?” Tôi cố tách mí mắt đang sụp xuống, bất mãn làu bàu.

“Ác linh hoạt động mạnh nhất vào lúc nửa đêm, thuận tiện điều tra hơn.” Sí lúc này đã biến thành hình dạng con người, thực ra còn cao hơn nam chính gần nửa cái đầu.

Lần đầu tiên kể từ lúc xuyên sách, tôi nhìn thấy một anh bô trai ngoài nam chính, tôi ngó hắn trân trối, “bốn mắt nhìn nhau tóe lửa tình”. 

Sí tự mãn nhướn nhướn mày, tủm tỉm: “Sao? Mê mệt ta đây rồi chứ gì? Từ giờ cho cô được phép theo đuổi ta!”

Nhục chết chị đây rồi! Mí mắt tôi giật liên hồi, tự động bỏ qua lời bỡn cợt: “Bắt tôi đi theo làm gì? Tôi bùa không thể vẽ, pháp quyết không thể bắt, cũng không có thực lực đại chiến 300 hiệp với quỷ ma…”

Lâm Mạch ngập ngừng liếc nhìn Lý Chu Y.

Thôi nào các con của ta, ánh mắt mờ ám đó là đang sợ mẹ không phát hiện ra có chuyện khuất tất à, hửm?

Quả nhiên, Lý Chu Y kiêu ngạo thường ngày nay lại ấp úng, xấu hổ lí nhí: “À thì, chị Tiểu Mễ à, bởi vì thể chất của chị khá đặc biệt, rất thu hút ma quỷ… À, ơ… nên…”

Tôi nhắm mắt lại, đau ở trong tim này!

Lâm Mạch nắm tay tôi năn nỉ: “Chị đừng lo, nếu chị ngất xỉu, chúng em hứa sẽ đưa chị về nhà!”

Tôi: Ủa alo??? Vầy là trấn an dữ chưa? 

“Khi nào sợ quá chịu không nổi, cô cứ ôm chặt lấy ta.” Sí đại nhân thủng thẳng tiếp lời, mặt mũi đạo mạo tràn đầy chính nghĩa.

Mé ló! Nếu không phải chính tay tôi viết nên mấy người, tôi sẽ tưởng mấy người là anh em một nhà đó!

Nhưng công bằng mà nói thì được ôm trai đẹp đầy cõi lòng cũng là phúc lợi của V.I.P, hehehe… Đáng để cân nhắc, đáng để cân nhắc!!!

Khách sạn, hiện trường căn phòng bữa trước.

“Cô có cần phải siết ta ná thở vậy không? Cô đây là đang tính ‘ăn không được thì phá cho hôi’ đấy phỏng?” Sí gầm gừ.

Tôi ngửa đầu, uất ức phản bác: “Anh cũng không nói là vào bằng đường cửa sổ!”

“Chứ không lẽ quang minh chính đại mà vào? Bà chị à, lần này có bốn người, trong đó ba người chúng ta lần trước đã nhục mặt với cô lễ tân rồi. Chị không cần mặt mũi chứ tôi thì cần đấy nhé!” Lý Chu Y day day thái dương. 

Ơ… À… Nghe cũng có lý phết, nhể!

Tôi gật gù rồi bắt đầu nhìn xung quanh.

Mùi hôi thoang thoảng như có lại như không.

Sí đèo bòng tôi đi được vài bước thì sốt ruột nhấc tôi lên.

Tôi giật mình, thấp giọng la lên: “Anh làm gì manh động quá vậy!”

“Cô lùn quá, cứ lẵng nhẵng ôm ta thế này thì sẽ ngã cả đôi cho xem.” Hắn ghé sát vào tai tôi thì thầm.

Tôi đỏ rần mặt, á á á á chồng ơi hơi gần quá rồi, hơi phạm quy rồi đấy!

May phước, trời tối quá nên không ai thấy khuôn mặt đỏ như cà chua chín thối của tôi, không thì kiểu gì cũng ê mặt. 

Lâm Mạch và Lý Chu Y theo Sí đi ngoằn ngoèo đủ kiểu, mùi thối càng lúc càng nồng nặc.

“Em cũng ngửi thấy rồi!” Lâm Mạch hưng phấn thì thầm.

“Hôi rình mà sao em hưng phấn quá vậy?” Lý Chu Y đến gần hỏi nhỏ.

“Anh thì hiểu cái gì!” Lâm Mạch quay ngoắt mặt, lơ đẹp Lý Chu Y.

Tôi ở phía trước: …

Thôi quên đi, ít nhất bây giờ chị đây đang làm ổ trong vòng tay trai đẹp, cơm chó ngon mấy cũng không cần ăn.

Sí dừng lại ở cầu thang tầng một.

“Có thứ gì ở dưới đó.” Hắn bình tĩnh nói.

Khách sạn này nhỏ và cũ nên không có hầm để xe.

Dưới tầng một bụi bặm và giăng đầy mạng nhện.

Tôi ló đầu ra khỏi ngực hắn, đảo mắt liền thấy vài bóng đen đang nhìn chúng tôi từ cầu thang tầng trên.

Tôi thì thào vào tai Sí: “Cầu thang có ma!”

“Ừm, hai con quỷ nhỏ này cũng khá hiền.”

Quào, nghe giọng điệu tự tin bình tĩnh này đi, thật khiến người ta cảm thấy an toàn đúng không?

Anh trai quá là ngầu lòi… À không, là anh yêu quái ngầu lòi đẹp trai nhất! Mắt tôi sắp nổi đầy bong bóng trái tim rồi.

Tôi không nhịn được, dụi đầu vào ngực Sí.

“Đừng nhoi!” Sí nghiến răng đe dọa, “Không thì ta ném cô xuống đất đấy.”

Aizzzz… Được rồi, tôi thu lại mấy lời vừa nãy. Người gì mà chỉ đẹp trai được đúng ba giây!

“Lý Chu Y, vứt ​​bùa xuống dưới đó thử xem.” Sí quay đầu lại nói với nam chính.

Lý Chu Y gật đầu, rút một lá bùa theo dõi từ trong túi áo, phi nó về nơi phát ra mùi hôi nồng nặc nhất.

Gần như ngay lập tức, lá bùa bị một lực mạnh mẽ đánh bật ra. Mùi hôi thối tan đi, ngược lại mùi khét lẹt nồng nặc ập vào mặt tôi.

Sí lùi lại vài bước, tôi vô thức nhắm chặt mắt lại.

“Chuyện gì vậy?” Lý Chu Y khó chịu hỏi.

“Không liên quan gì tới bùa hộ mệnh của cậu đâu.” Sí hiếm khi chịu khó an ủi đàn em, lại đột nhiên cười khúc khích, “Tiểu Mễ, có một bất ngờ chờ cô mở mắt đấy.”

Tôi tò mò hé mắt ra, lập tức nhìn thấy một khuôn mặt nát bấy không thể nhận diện cách tôi chưa đầy 30cm.

Tôi sợ muốn rụng tim, vừa há miệng suýt rú lên thì bàn tay dày rộng của Sí nhanh chóng bịt miệng tôi cứng ngắc.

“Suỵt, cô mà la là nhân viên khách sạn chạy tới liền đó.” Hắn đùa cợt.

Tôi – giận – rồi – đó – nha! Hổ già không gầm thì anh tưởng tôi là Hello Kitty hả?

Tôi nghiến răng cắn mạnh vào đệm thịt trong tay Sí để trả thù.

Sí giật mình vì hành động bộc phát của tôi, vội buông tay.

Sau đó, cảnh tượng diễn ra như sau:

Mẹ tác giả – vâng, là tôi – đích thân bị một con quỷ dữ tợn túm cần cổ, lôi xềnh xệch ra ngoài.

Tim tôi muốn thòi ra khỏi cổ họng, đánh lô tô vòng quanh thế giới. 

Tay tôi tóm chặt quần áo của Sí không buông, muốn kêu cứu nhưng lại không thể nói được chữ nào, chỉ nghe vài tiếng ‘ừng ực’ vỡ vụn.

Lâm Mạch và Lý Chu Y gấp gáp muốn lên kéo con quỷ ra, nhưng Sí chỉ nhẹ phất bàn tay to lớn, con quỷ lập tức bị đánh bay.

“Hai đứa chưa từng gặp ma à? Trông chẳng có tí tiền đồ nào cả.” Sí mắng hai đứa té tát.

Trong dư âm sợ hãi, tôi bấu chặt lấy cổ Sí, không kìm nổi, khóc oà: “Vậy mà anh hứa sẽ bảo vệ tốt cho tôi!”

Ủa khoan, nghe hơi sai? Ai không biết lại tưởng bạn gái đang trách móc người yêu ấy chứ!

May thay, ba người kia não trơ như đá, hoàn toàn không nghĩ ngợi nhiều.

Sí bẽn lẽn nói: “Ai bảo cô cắn ta bất ngờ!”

Lý Chu Y kéo Lâm Mạch sát lại gần chúng tôi: “Lại tới rồi.”

Lâm Mạch móc ra thanh kiếm gỗ đào: “Em cũng thấy rồi, quỷ khí đã ngưng tụ thành hình, chắc khó xử lý đây.”

Sí lắc đầu: “Cô vẫn có thể xử lý được thứ vừa xấu vừa đầu gấu này.”

Nhận được lời khích lệ của Sí, Lâm Mạch nhặt kiếm đâm thẳng về phía con quỷ mập.

Quỷ mập vặn vẹo thân hình phì nhiêu, ngón tay đột nhiên dài ra, tóm lấy Lâm Mạch. Em ấy tránh không được, chỉ có thể nhanh chóng quay đầu, nhưng cằm vẫn bị xước ra một vệt máu.

Nguy hiểm quá, nữ chính! Trong lòng tôi lo lắng cho Lâm Mạch, con quỷ này cũng không dễ giải quyết, Sí không phải đang lạc quan quá đấy chứ?

Ngay khi vừa định nhờ Sí giúp đỡ, Lý Chu Y phóng lá bùa của mình về phía con quỷ.

Trong tích tắc, Lâm Mạch chiếm thế thượng phong, tay cầm kiếm vẽ lên không trung trận pháp trấn áp.

Ồ, là báo động giả thôi à?

Tiểu Mễ à, đừng thần hồn nát thần tính nữa, mày phải tin tưởng vào năng lực mày cho nữ chính chứ!

“Mạch Mạch ổn không em?” Tôi nhảy ra khỏi vòng tay Sí, lo lắng quan sát vết thương của em ấy. Vẫn may, chỉ là một vết trầy nhỏ. Tôi vận dụng hào quang “tình yêu của mẹ”, lấy ra băng cá nhân đã chuẩn bị sẵn trong túi, dán lên cho Tiểu Mạch. 

“Chị Tiểu Mễ, không sao đâu.” Em ấy nhìn tôi đầy biết ơn, “Trước đây em bị thương nhiều lắm, vết thương nhỏ này không làm gì được em cả.”

Cô bé ngốc, tất cả đều là lỗi của chị, chị là người đã viết về vết thương đó cho em.

Tôi đúng là cầm thú mà!

“Mặt và cơ thể của con quỷ này thối rữa hoàn toàn, dường như nó bị thứ gì đó ăn mòn trước khi chết.” Lý Chu Y sờ cằm ngẫm nghĩ.

Tôi gật đầu đăm chiêu: “Cậu có để ý thấy ở đây có rất nhiều oán hồn hay không?”

Sí nói với Lý Chu Y: “Không phải cậu xuất thân danh gia vọng tộc ư? Sao không dùng mối quan hệ của cậu đi tìm hiểu lịch sử của khách sạn này rồi tính tiếp?”

Tôi ngáp dài: “Nghe phức tạp dữ, tôi xin nằm nhà được không?”

“Được thì được đó.” Sí cười ranh mãnh, “Nhưng không thể để cô ăn chùa uống chùa được, đi theo làm chân trà nước chạy vặt cho bọn ta đi.”

Tôi: … Miếng liêm sỉ cuối cùng đã rơi mất rồi!

12.

Trong khi chờ tin tức từ các mối quan hệ của Lý Chu Y gửi về, Lâm Mạch và Lý Chu Y lôi nhau đi luyện tay nghề, chỉ để lại một viên ngọc, à, Sí tiền bối của chúng ta, bảo vệ tôi.

Trên thực tế, phần lớn thời gian hắn đều chui vào viên ngọc để ngủ, nói mỹ miều là để phục hồi năng lượng.

Nhưng chẳng sao cả, nhiệm vụ của tôi là mua vật tư, không có gì rủi ro.

Ahihi, thực ra tôi cũng lợi dụng thẻ của nam chính để quẹt ké chút quần áo, chắc cũng tính là vật tư ha? 

Tôi cũng chỉ mua vài bộ thôi hehe…

Để che đi mấy tin nhắn mua sắm váy vóc, tôi đã mua rất nhiều bùa giấy, chu sa và các vật dụng cần thiết. 

Tới lúc đứng trước cầu thang dẫn lên chỗ ở của Lâm Mạch với đống túi lớn nhỏ trong tay, tôi mới nhận ra đời mình tuyệt vọng cỡ nào. Vì khu cư xá này nhỏ lại cũ kỹ nên không có thang máy, tôi phải leo bộ tới tận tầng năm.

Đang lúc tôi suy nghĩ có nên gọi Sí ra giúp hay không thì một giọng nói nhiệt tình vang lên từ sau lưng.

“Người đẹp, cần giúp gì không?”

Thật là, nếu giọng nói này không tràn đầy chính nghĩa như vậy, tôi sẽ ảo tưởng người nói đang kiếm cớ bắt chuyện với mỹ nữ là tôi đây!

Tôi quay đầu lại, bắt gặp nụ cười mỉm của chàng trai sau lưng.

À, là cậu cảnh sát trẻ trong đồn công an bữa trước!

Nào, lại chiêm ngưỡng cảnh đẹp này xem: mắt phượng bí ẩn, sống mũi cao thẳng còn hơn giới tính của tôi đi kèm nụ cười tỏa nắng chuẩn góc 45 độ, lông mày thấp thoáng một vết sẹo ngắn mờ mờ nữa. Đẹp trai bá cháy đúng không?

Hơi tiếc nuối chút là tôi không mô tả dáng người của anh ra sao. Nhưng yên tâm, chỉ cần về lại thế giới thực, tôi xin thề với thần bóng đèn rằng ngay lập tức sẽ bổ sung 7749 dòng tả thực cơ thể xứng đáng với nhan sắc này. 

“À, cảm ơn anh đẹp trai~~~” Tôi cười trìu mến với anh, thân thiết như thể đang gặp lại bạn cũ.

Anh cảnh sát hơi sửng sốt, có chút lúng túng tránh né tôi: “Không sao, chuyện nhỏ thôi mà!”

“Anh cũng sống gần đây à?” Tôi hơi tò mò, vì tôi chưa từng đề cập về nơi anh sống.

“Ừ, tôi mới chuyển đến đây.” Khuôn mặt tuấn tú đi cùng nụ cười chân thật nhìn có hơi… ngốc ngốc.

Anh bước tới, xách đồ giúp tôi rồi đi trước. Tôi bước theo sau, tíu tít: “Ở tầng mấy? Anh có bạn gái chưa? Quê anh ở đâu?”

Trần Hạo ngượng ngùng trả lời từng câu một, mặt cứ đỏ dần lên sau từng câu hỏi. 

Ồ, phong cách cún con ấp úng này là gu tui đó~

“Không ngờ chúng ta lại gặp lại nhau!” Tôi kiễng chân, vỗ nhẹ vai anh.

“A, thật không ngờ.” Trần Hạo gãi đầu, “Tới nơi rồi, cô vào đi!”

“Vào nhà uống tách trà đã, cảnh sát mà khách sáo ghê~” Tôi mời mọc nhiệt tình khiến màu đỏ trên mặt anh lan tận ra gáy và hai tai. 

Đột nhiên cánh cửa phía sau tôi bật mở, giọng nói quen thuộc vang lên.

“Ai muốn vào uống trà?” Sí lạnh lùng lừ mắt.

A, sao lại có cảm giác như không khí lạnh và áp thấp nhiệt đới tràn về đột ngột nhỉ?

“Tiểu Mễ… Là bạn trai của cô sao?” Trần Hạo hỏi.

“Không, không, đừng hiểu lầm, ừ… chỉ là bạn cùng phòng thôi. Ba người chúng tôi sống cùng nhau. Điều kiện nhà tôi không được tốt.” Tôi cúi đầu, giọng nói càng lúc càng nghẹn ngào, giả vờ xấu hổ.

“À ra vậy, không sao đâu, nếu cô có khó khăn gì thì cứ đến tìm tôi.” Anh vỗ nhẹ đầu tôi, liếc nhìn Sí, “Cô nhớ nhé, an toàn bản thân là trên hết. Cô lưu số liên lạc của tôi đi, nếu có gì nhớ gọi ngay đấy.” 

Há há, trời cũng giúp tôi! Khi không lại được anh đẹp trai cho số, đỡ phải mặt dày hỏi xin.

Những chàng trai ấm áp thật là đáng yêu~~~

“Vâng, vậy tốt quá.” 

Trần Hạo lưu số mình vào điện thoại của tôi. 

“Vậy tôi vào nhà trước đây, nếu cô cần gì cứ gọi, tôi sẽ bắt máy ngay!”

Tôi ngoác mỏ cười ngọt ngào nhất có thể, vẫy tay chào Trần Hạo. 

Sau khi nhìn anh mở cửa vào nhà, tôi cũng xoay người định đi vào.

“Này, xong việc rồi đó hả?” Sí tựa người vào cửa, khoanh tay nhìn xuống.

Ủa ủa, sao tự nhiên thấy hơi áp lực ta? Chắc là do lão Sí cao hơn tôi hơi nhiều ha?

“Thằng nào đó?”

“À, thì… anh ấy tốt bụng nhiệt tình, giúp tôi xách đồ lên thôi.” Tôi hơi ngừng lại rồi nói tiếp, “Tụi tôi có trao đổi một chút, anh ấy còn là cảnh sát nữa!”

“Vừa khéo lại ở căn hộ đối diện luôn cơ à?”

“Ừ, tôi gặp anh ấy ở dưới lầu.”

“Cẩn thận bị người ta dắt mũi lúc nào không hay đó!” Nói đoạn, Sí quay ngoắt vào trong.

“Anh ấy là cảnh sát! Sao phải lừa tôi chứ?” Tôi khép cửa lại, lẩm bẩm. 

“Ta cũng lười lý lẽ với cô.” Sí tức giận cười lạnh, đi thẳng về phòng.

Tôi ngơ ngác đứng tại chỗ, gãi đầu muốn trụi cả mảng tóc. 

Hmmm, ngẫm lại thì, bình thường người ta khó có thể tin tưởng người lạ nhanh như vậy.

Trong mắt Sí, tôi có vẻ quá nhẹ dạ, một là vì tôi ‘bị’ ngu, hai là vì tôi không có đủ lòng tin ở hắn.

Giận là phải thôi, nếu là tôi thì tôi cũng quạu thấy tía.

Aisssss… Bây giờ sầu của tôi là làm sao để các diễn viên chính nhanh chóng ‘xưng huynh gọi đệ’ với mấy nhân vật quần chúng đây?

NHẬU!

Nhân chi sơ tính bợm nhậu, không có chuyện gì là không thể giải quyết trên bàn rượu hết anh em ơi!

Một lần chưa chín thì uống chín lần! 

Không khéo tôi phải được trao giải Nobel Hòa bình trọn đời ý chứ, haha~

Phải nhanh chóng xúc tiến hội nghị bợm nhậu này trước khi nam nữ chính quay về mới được. 

Tới đó, chờ ba chúng tôi đã khắng khít không thể tách rời thì Chu Y và Tiểu Mạch sẽ dễ dàng thân quen với chàng cảnh sát Trần Hạo tốt bụng này. 

Đầu nghĩ tay làm, tôi lập tức bật chế độ OCD, dọn dẹp phòng khách ngăn nắp, há há há.

Dọn xong thì lên lịch hẹn hai trai đẹp kia rồi mua đồ ăn về chén thôi~

Lu xu bu cả buổi chiều nên tôi quên béng luôn nhiệm vụ làm bữa tối cho “ai kia”. 

“Cô quên nấu ăn hả?” Sí cào cào tóc, “Vậy thôi, ra ngoài ăn đi.”

“Ahhhh, ý hay nha~” Phù~ Hù chết bảo bảo rồi, không tức giận là tốt! Trai ở đâu vừa đẹp vừa ngoan, để chị đây thưởng cho cưng một cái ôm nào.

Ai mà dè lão trai thẳng nghìn năm này dám dí một ngón tay lên trán tôi, né tránh cái ôm chiến hữu, mặt đầy ghét bỏ.

“Vừa bụi vừa hôi, đừng có lại gần ta.” Sí làu bàu.

Tôi nhìn lại, mé ló, thêm cây gậy với cái nón rách là tôi đi hành nghề xin ăn được luôn rồi! 

“Tôi đi thay đồ đã!” Tôi quắn mông chạy vào phòng.

Năm phút sau, Sí nhìn tôi – xúng xính váy hoa, phấn son lúng liếng – mắt muốn rớt ra ngoài. 

“Cô vừa dán mặt lên thân thể mới à?”

Tôi kiêu sa hất tóc: “Trạch nam như anh, sao hiểu được phẩm chất của người đẹp như tôi.”

Sửa soạn cũng đã hoàn tất, tôi khoác tay ông chú Sí già nua ra ngoài.

À, về phần sao lại khoác tay hả?

Dào ôi, đẹp trai sờ tí có gì sai. Tôi mới không thèm thừa nhận, đi chơi với trai đẹp tự dưng thấy mình “có giá” hẳn, há há há…

Trong nhà hàng.

“Dạ chào anh chị, mình là một cặp phải không ạ? Cửa hàng chúng em gần đây mới cho ra mắt suất ăn tình nhân mới, anh chị có thể tham khảo!” Bé bồi bàn nhìn hai cánh tay đang khoác vào nhau của chúng tôi, tươi cười nháy mắt đầy bí ẩn. 

“Ai thèm là một cặp chứ!” Sí lúng túng quay đi, tai đỏ chót. 

Tôi không để ý đến hắn, chỉ cười ngượng ngùng với bé phục vụ: “À… anh ấy còn đang theo đuổi tôi.”

“Này!” Sí bất mãn quay lại.

Cô bé bồi bàn càng cười bí hiểm, thì thầm: “Anh trai, thuyền sắp cập bến rồi nha~”

“Ý cô là sao?” Sí hỏi.

“Chị tự nguyện khoác tay anh chặt như vậy, tức là chị thích anh lắm đó!”

Sí mở to mắt như được khai sáng.

Hóa ra… Tiểu Mễ thích ta ư?

Chẳng trách, tối hôm đó cô ấy lại kiếm cớ ôm ta chặt cứng như vậy, lại còn dụi mặt vào ngực ta nữa chứ!

Vậy nên cô ấy bảo ngày mai muốn mời tên nhóc Trần Hạo qua nhà, là vì trước đó ta tức giận nên cô ấy muốn làm hoà đây mà!

Chắc chắn là vậy rồi!

Tôi khó hiểu nhìn khuôn mặt hưng phấn và tự mãn của ai kia, đừng nói lão Sí già nghĩ tôi thích lão đấy nhé!

Nghĩ đoạn, tôi kéo Sí ngồi vào bàn, tránh cho con voi này đứng chắn đường, xấu hổ mất mặt lắm chứ.

“Lúc nãy anh không nghĩ lung tung gì đó chứ?” Tôi giả bộ lơ đãng hỏi, giống như tiện thể nói chuyện khi đang xem menu.

Mắt Sí đảo như rang lạc: “Cái này ta còn phải xem xét đã.”

Hả?

Anh trai, anh chắc là mình ổn chứ?

Trong lúc đợi lên thức ăn, tôi cầm điện thoại chat chit tung trời với Trần Hạo.

Sí bất mãn nhìn chằm chằm: “Sao cô cứ coi điện thoại hoài vậy?”

“À… xin lỗi.” Xét thấy nếu tiếp tục cầm điện thoại thì hơi bất lịch sự nên tôi lập tức tắt màn hình.

Sí uống ngụm nước, che đi khóe môi đang kéo ngoác lên.

Tiểu Mễ nghe lời như vậy, rõ ràng là thích ta chết đi được.

Ở phía đối diện, tôi nhìn Sí đầy phán xét. Mới phớt lờ ông chú già một tí thôi mà lão đã nhỏ mọn ngay rồi!

Nhưng thôi, vì sự nghiệp bợm nhậu suôn sẻ tối mai, tôi đành phải nịnh nọt hắn chút chút. 

Thức ăn vừa lên, tôi nhìn chằm chằm đĩa tôm hùm đầy ắp siêu bự, miệng ứa nước miếng. Lại nhìn Sí đang gặm khoai tây chiên ở đối diện, trong cơn đau lòng giằng xé, tôi cắn răng bóc một con tôm, đặt vào đĩa nhỏ, đẩy tới trước mặt hắn. 

“Này, ăn đi.”

Sí mở to mắt, ngạc nhiên: “Cô chắc chưa?”

Tôi nuốt nước miếng ừng ực: “Anh có ăn không? Anh không ăn thì tôi ăn đó.”

Sí vội cầm chiếc đĩa, cười với tôi: “Cảm ơn nha.”

A, có bạn gái vừa biết nghe lời lại quan tâm tới mình như vậy thật là tốt!’

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Sí cười dịu dàng đến vậy, mắt hắn như hồ nước sóng sánh phản chiếu ánh nắng chiều, gợn lên từng cơn sóng lăn tăn, nhẹ nhàng vỗ vào tim tôi…

Bất tri bất giác, tôi quên rút tay lại, vẫn còn giữ nguyên tư thế đưa đĩa ban đầu. 

“Cô bị ngốc rồi sao? Thích ta đến vậy cơ à?” Sí cắn một miếng tôm hùm, nheo mắt hài lòng.

Trai đẹp đúng là thuốc độc, làm tôi không kịp phản ứng, ngơ ngác gật đầu nhìn mỹ nam ăn từng miếng. 

Mãi đến khi mặt Sí đầy tự mãn kiểu “biết ngay mà!”, tôi mới nhận ra mình vừa làm gì. 

Tôi mở miệng muốn giải thích nhưng đã muộn rồi. 

Thôi quên đi, cho anh tự mãn, anh đẹp anh có quyền, hừm.

Còn tiếp…


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!