Đường Tam trùng sinh – C.112

Chương 112: Kim Sí Phi Phong Trảm


Trọng tâm của Loạn Phi Phong Chuỳ Pháp không phải là xoay vòng và công kích bao nhiêu lần, mà là sức tấn công của mỗi lần đều phải được chồng lên. Uy lực của mỗi kích sau càng mạnh, sau khi được xếp tầng tầng chồng chất mới khiến cho sức mạnh càng trở nên cuồng mãnh.

Càng luyện tập, Cố Lý lại càng hưng phấn, căn bản là chẳng còn quan tâm đến tiêu hao lúc ban ngày. Hắn một mực luyện tập đến sáng sớm ngày hôm sau, lúc này mới mệt mỏi đến kiệt sức nên lựa chọn đi nghỉ.

Kế hoạch đi tiếp rõ ràng đã hỏng bét. Vũ Băng Kỷ quyết định để cho mọi người ở chỗ này nghỉ ngơi thêm một ngày, cũng thử suy nghĩ về Loạn Phi Phong Chuỳ Pháp của Đường Tam. Đối với hắn mà nói, đây cũng chỉ là tham khảo một chút, tiếp tục tu luyện Suý Thủ Tiễn vẫn là đáng tin cậy hơn.

Khiến Đường Tam kinh ngạc chính là, không chỉ có Cố Lý cảm thấy hứng thú với Loạn Phi Phong Chuỳ Pháp, mà Trình Tử Chanh cũng có hứng thú không kém.

Cô nương này sau khi thi triển Kim Bằng Biến thì không ngừng bay lượn, xoay vòng, dùng cánh liên tục chém ra. Trên không trung phát ra từng tiếng rít lớn.

Vậy mà thực sự có phần hiệu quả. Nàng ta lại có thể chém ra uy thế chồng chất. Bất quá, cây cối và đá tảng xung quanh không may mắn bị đôi cánh vàng của Trình Tử Chanh liên tiếp chém ra từng đạo vết đứt.

Kim Sí Đại Bằng Điểu am hiểu nhất chính là bay lượn. Một đôi cánh vàng sở hữu sự mềm dẻo cùng cứng cáp, là phương tiện phi hành tốt nhất, cũng là phương thức tấn công và phòng ngự mạnh nhất.

Một đôi cánh vừa tấn công vừa phòng thủ. Nhưng thứ nàng còn thiếu lại chính là một phương pháp tấn công có hiệu quả.

Thân ảnh xoay vòng không ngừng của Đường Tam ngày hôm qua khiến nội tâm nàng xúc động rất lớn.

Đang không ngừng xoay vòng, dưới dự trợ giúp của tốc độ bay, dường như nàng cũng đã tìm ra con đường giác ngộ.

Mắt thấy nàng có ngộ tính không tệ, lại thực sự cảm thấy hứng thú, Đường Tam liền dựa vào tình trạng của nàng tiến hành chỉ điểm một vài vấn đề khi thi triển Loạn Phi Phong Chuỳ Pháp.

Đặc điểm của đôi cánh này là sự sắc bén, chúng không phải loại vũ khí trì độn. Vấn đề lớn nhất khi thi triển Loạn Phi Phong Chuỳ Pháp là sau khi sức mạnh không ngừng chồng chất tăng lên, cơ thể nàng liệu có thể chịu đựng được hay không.

Trên thực tế, đôi cánh này là do hai cánh tay của nàng biến thành. Một khi bị tổn thương sẽ nguy hại đến chính cánh tay của nàng.

Vì vậy khi thi triển Loạn Phi Phong Chuỳ Pháp, cần tận lực phóng thích sự sắc bén của đôi cánh, hơn nữa còn phải rót đầy đủ huyết mạch chi lực vào trong hai cánh, đảm bảo cho đôi cánh sẽ không bị tổn thương. Đứng ở góc độ công kích, vấn đề này cũng rất đáng để nghiên cứu.

“Chanh Tử sư tỷ, thời điểm ngươi tiến hành công kích, nhất định phải không ngừng cảm nhận trạng thái của đôi cánh. Một khi đôi cánh không thể chịu nổi nữa thì phải lập tức ngừng lại. Nếu không cánh của ngươi sẽ bị thương, không thể phi hành, lúc đó chỉ có thể mặc cho người ta chém giết.”

“Được được, ta hiểu rồi.”

Trình Tử Chanh gật gật đầu: “Cánh của ta sẽ theo tu vi tăng lên mà trở nên cứng cáp hơn. Ta sẽ cố gắng rót huyết mạch chi lực vào trong đó hết mức có thể. Mặc dù không thể nện nhiều lần như vậy, nhưng vẫn là có thể trong trình độ nhất định.

Hơn nữa nếu ta bay nhanh, tốc độ xếp chồng cũng sẽ nhanh hơn. Ngoài ra, ta còn có thể xoay tròn trước, dùng tốc độ kéo theo đôi cánh, tốc độ tỷ lệ thuận với lực công kích.

Sau khi ta liên tục xoay tròn chín vòng, uy lực của đòn công kích đầu tiên được phát ra chắc chắn sẽ mạnh hơn so với lực công kích chỉ sau một vòng xoay tròn của Cố Lý sư huynh.”

Đường Tam giơ ngón tay cái với cô nàng. Đây chính là trí tuệ, học một biết mười, biến thứ khác thành đồ của mình.

Độc Bạch ở một bên cười hả hả nói: “Chanh Tử, ngươi dùng cái này không thể gọi là Loạn Phi Phong Chuỳ Pháp nữa rồi. Ta giúp ngươi đặt một cái tên nha? Gọi là Kim Sí Phi Phong Trảm đi, ngươi thấy thế nào?”

Trình Tử Chanh trợn trắng mắt nhìn hắn, nhưng vẫn nói: “Tạm thời vậy đi. Trước tiên ta muốn chăm chỉ luyện tập một chút, xem thử xem làm thế nào để có thể phát huy một cách thích hợp nhất. Hì hì, chờ sau khi trở về sẽ cho mọi người bất ngờ.”

Trình Tử Chanh và Cố Lý luyện tập Loạn Phi Phong Chuỳ Pháp, Vũ Băng Kỷ tiếp tục luyện Suý Thủ Tiễn cùng áp súc Băng nguyên tố. Đường Tam tĩnh tọa ngồi thiền, tu luyện Huyền Thiên Công. Chỉ có Độc Bạch là không có việc gì để làm, ngẩn người nhìn về phương xa.

Hắn từng hỏi qua Đường Tam, Thiên Hồ Biến của hắn làm thế nào mới có thể tăng lên được. Nhưng Đường Tam đối với chuyện này cũng có chút lực bất tòng tâm.

Thật ra, Đường Tam cũng có vài ý tưởng đối với Thiên Hồ biến. Nguyên nhân quan trọng nhất khiến tốc độ phát triển của Độc Bạch trở nên chậm chạp là bởi huyết mạch Thiên Hồ của hắn vẫn tương đối mỏng manh. Trong quá trình tu luyện của Thiên Hồ tộc bình thường, căn bản là không gặp phải tình trạng đình trệ. Nhưng đến lượt hắn thì lại tăng lên một cách chậm chạp.

Đối với việc này kỳ thật Đường Tam cũng không có biện pháp hay ho gì. Cách duy nhất hắn có thể nghĩ đến chính là kích thích mạnh mẽ, cùng với tăng cường tinh thần lực. Mà muốn kích thích một cách mãnh liệt thì cũng cần phải tìm cơ hội mới được.

Hôm nay bọn hắn không rời khỏi chỗ này, nhưng Vũ Băng Kỷ, Cố Lý và Trình Tử Chanh đều cảm thấy có được thu hoạch, thậm chí còn lớn hơn so với việc tiếp tục đi thăm dò.

Màn đêm buông xuống. Ban ngày mọi người đều tu luyện đến mệt mỏi, Đường Tam đề nghị buổi tối để hắn gác đêm. Dù sao hắn cũng đã ngồi thiền cả một ngày, có tinh thần tốt nhất.

Vũ Băng Kỷ, Cố Lý và Trình Tử Chanh đều ở trên cây tìm chỗ nghỉ ngơi. Độc Bạch ở bên dưới cùng Đường Tam.

“Tiểu Đường, ngươi nói ta nên làm cái gì?” Độc Bạch có chút cô đơn nói.

“Ngươi làm sao vậy?” Đường Tam nghi ngờ hỏi.

Độc Bạch nói: “Ta đã mười một tuổi, sắp bước sang tuổi mười hai. Lúc nhỏ, các lão sư nói với ta rằng, Thiên Hồ biến của ta đặc biệt có tiềm năng, huyết mạch Yêu Thần biến của ta là bậc nhất. Thời điểm đó ta là đối tượng được bảo vệ quan trọng nhất trong Cứu Rỗi chúng ta, thậm chí Thiên Hồ biến của ta cũng là bí mật tuyệt đối.

Ta cũng không tu luyện nhiều. Thời điểm tám tuổi, Thiên Hồ biến của ta đã tăng lên tam giai. Khi đó ta chính là con cưng trong mắt mọi người.

Thế nhưng đã qua ba năm, ta vẫn còn là tam giai. Sau khi đạt đến tam giai, ta cảm thấy Thiên Hồ biến đã hoàn toàn dừng lại, không thể tiến thêm một tấc nào nữa.

Ta đã thử qua rất nhiều phương pháp, cố gắng cải thiện nhưng đều không có hiệu quả. Nhiều nhất cũng chỉ khiến cảm ứng của ta đối với Thiên Hồ Chi Nhãn nhiều hơn một chút mà thôi. Mà tam giai Thiên Hồ Chi Nhãn chỉ có thể quan sát một phần tu vi của người khác, cảm thụ một chút số mệnh, nhưng cũng không tính là rõ ràng. Ta dần dần trở thành một kẻ vô dụng.

Thật ra ta rất muốn trở nên mạnh mẽ, không muốn trở thành gánh nặng. Mặc dù cho đến hiện tại, mọi người không nói điều gì về ta, các lão sư cũng hết lòng cổ vũ ta, nhưng ta càng ngày càng cảm thấy bản thân giống như một phế vật.”

Đường Tam không ngắt lời hắn, chỉ yên lặng lắng nghe hắn nói. Hiển nhiên hai ngày qua, Độc Bạch đã bị ảnh hưởng bởi thực lực đang tăng lên của ba người còn lại.

“Ta cũng khao khát có thể chiến đấu, có thể trở thành một phần quan trọng của các đồng bạn. Nhưng thể lực của ta không tốt, Thiên Hồ Chi Nhãn cũng không có tác dụng gì. Thậm chí ngay cả không gian để phát triển cũng không có.

Có một lần trong lúc vô tình ta nghe được trưởng trấn nói, bởi vì huyết mạch của ta mỏng manh, Thiên Hồ Chi Nhãn rất có thể chỉ dừng lại ở mức tam giai.

Nếu là như vậy, huyết mạch này của ta căn bản là không có ý nghĩa gì. Tam giai Thiên Hồ Chi Nhãn hoàn toàn vô dụng. Ta muốn hỏi ngươi một chút, phương pháp tu luyện nâng cao tinh thần lực kia của ngươi có thể giúp ta đột phá không?”

Đường Tam nhìn hắn thật sâu, nói: “Rất khó.”

Độc Bạch sau khi nghe hắn nói như vậy, ánh mắt lập tức trở nên vô cùng ảm đạm, cười khổ nói: “Ta cũng biết.”

Đường Tam nói: “Nguyên nhân bởi vì Thiên Hồ biến của ngươi thuộc tầng cấp quá cao, cho nên yêu cầu về huyết mạch mới cao hơn.

Cứ ba giai là một giai đoạn lớn. Từ tam giai đột phá đến tứ giai chính là một ngưỡng cửa quan trọng. Vượt qua nó, ngươi có khả năng tăng đến lục giai. Không vượt qua nổi, chỉ có thể vĩnh viễn dừng lại ở tam giai.

Phương pháp tu luyện tinh thần lực ngu ngốc mà ta đã nói kia chỉ có hiệu quả trong tình huống tấn giai bình thường, không phải đại giai.

Ví dụ như trước khi Cố Lý sư huynh tu luyện tới lục giai, nó sẽ có hiệu quả rất tốt. Nhưng nếu gặp phải bình cảnh đại giai ngăn cản thì sẽ có tác dụng cực kì ít. Lý do là vì toàn bộ tinh thần lực cũng sẽ bị hạn chế bởi đại giai. Dù ngươi có tiêu hao quá độ đi chăng nữa, nó cũng không thể thay thế sự tiến hoá của huyết mạch để giúp ngươi đột phá.”

Đường Tam nói là lời thật lòng. Trước đây hắn đã có cảm giác rõ ràng khi tu luyện Huyền Thiên Công đến tam giai. Độ khó khi tăng từ tam giai lên tứ giai thật sự rất lớn. Hơn nữa khi đó hắn còn bị vị diện áp chế, việc thăng cấp càng thêm phần khó khăn.

Bất quá, kiếp trước hắn là Thần Vương, hiểu biết sâu rộng, lại thêm năng lực thôn phệ đặc biệt của Huyền Thiên Công, mới có thể thành công đột phá về sau.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!