Giả vờ mất trí – P.2

6.

“Chỉ nhớ mỗi mình tôi thôi sao?”

Tôi cười chua chát.

Điều mà tôi hằng mong, nay chẳng cần thì lại tới. 

Bây giờ nghe được, cảm giác giống như nhìn thấy một viên kẹo đã mốc meo chảy nước, khiến tôi buồn nôn.

Tề Trạch Vũ chăm chú nhìn mặt tôi, hy vọng thấy được một chút cảm xúc trên đó dù là nhỏ nhoi.

Tôi không biểu lộ gì, chỉ nghiêng đầu, vẫy tay với Giang Ngư.

“Tiểu Ngư, em từng nghe kể chuyện Cậu bé chăn cừu hay chưa?”

Giang Ngư không biết chúng tôi đang nói chuyện gì, đột nhiên được hỏi tới, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ hơi nhíu lại.

“Nghe rồi ạ… kể về một cậu bé thích nói dối. Chó sói không hề tới, nhưng cậu năm lần bảy lượt bịa chuyện có sói tới. Sau này, khi sói thật sự tới, dân làng không còn tin cậu nữa.”

Câu trả lời của Tiểu Ngư khiến Tề Trạch Vũ xấu hổ.

Tôi xoa đầu Giang Ngư, định dẫn cô bé về nhà, nhưng Tề Trạch Vũ ngăn tôi lại, vội vàng giải thích.

“Tiểu Dư, tôi thật sự không lừa em, tôi có giấy chẩn đoán của bác sĩ chuyên khoa uy tín ở đây, bên trên còn đóng mộc của bệnh viện, là thật đó.”

“Tôi không cầu mong hai người tái hợp, chỉ xin em về gặp anh Lục một lần. Tình trạng của anh ấy ngày càng tồi tệ, chỉ sợ anh ấy sẽ…”

Tề Trạch Vũ không nói thêm gì nữa.

Nếu Lục Văn Cảnh thật sự mất trí nhớ, vậy thì người duy nhất mà anh nhớ được sẽ trở thành động lực sống cuối cùng của anh.

Nhưng tôi không muốn gánh vác cái danh nặng nề này.

“Chẳng ai không thể sống thiếu ai được cả.”

Tôi lạnh lùng nói: “Chúng tôi ly hôn rồi, đừng nói là anh ấy chỉ mất trí nhớ, dù anh ấy có chết cũng không đến lượt tôi nhặt xác.”

Nói ra lời tàn nhẫn này, tôi chuẩn bị tinh thần nhận chỉ trích từ Tề Trạch Vũ, không ngờ cậu chỉ cúi đầu rời đi.

……

Tề Trạch Vũ đi rồi, cuộc sống của tôi tạm thời bình yên trở lại. Cái tên Lục Văn Cảnh chỉ thi thoảng lướt qua trong tâm trí tôi. 

Chúng tôi từng ở bên nhau bảy năm, tôi thấu hiểu hết mọi sở thích cũng như thói quen sinh hoạt của anh, cái bóng quá khứ tất nhiên chẳng thể xóa nhòa ngay được. 

Nhưng sau mỗi lần nhớ lại, tôi sẽ quên hẳn đi, tựa như việc dọn nhà, đổ rác vào thùng rồi mang đi vứt vậy.

7.

Thế nhưng cuối cùng Lục Văn Cảnh cũng tìm được tôi. 

Anh cầm theo bức ảnh chụp tôi và Tề Trạch Vũ, đùng đùng tức giận vặn hỏi tôi: “Tên này là ai?”

Câu tra hỏi của anh đã châm ngòi cho cơn giận của tôi bùng lên.

“Liên quan quái gì đến anh? Lục Văn Cảnh, anh chỉ là chồng cũ của tôi, không có quyền can thiệp vào chuyện riêng của tôi.”

Lục Văn Cảnh mím môi, hốc mắt bắt đầu đỏ ửng.

“Em muốn ly hôn với anh để đi với hắn sao? Đừng có mơ! Anh không ký! Cả đời này em đừng hòng ly hôn với anh!”

Tôi giận run người: “Anh thiển cận như vậy sao? Trong ký ức ít ỏi của anh, hoá ra đây là cách anh nhớ về tôi hả?”

Lần đầu tiên sau bảy năm trời ròng rã, tôi cảm thấy người đàn ông trước mặt thật xa lạ và đáng ghê tởm.

“Không bằng anh… đừng nhớ gì cả.”

Lục Văn Cảnh hoảng sợ khi nghe câu này.

“Không, không, anh không có ý đó. Anh chỉ là quan tâm đến em. Anh… chúng ta… có thể quay lại không?”

“Em quay về với anh nhé, mọi thứ sẽ tốt thôi, ngoan, đừng hiểu lầm anh, được không em?”

Anh vừa nói vừa nắm cổ tay tôi, cố gắng kéo tôi ra ngoài.

Tôi liều mạng vùng vẫy la hét: “Buông ra!”

Lục Văn Cảnh phớt lờ, coi như không nghe thấy, quyết tâm phải đưa tôi đi.

Tiếng la hét của tôi cuối cùng cũng đánh động những người khác trong homestay.

Giang Ngư lao ra: “Mau thả chị ấy ra, nếu không tôi gọi cảnh sát!”

Hai chữ “cảnh sát” khiến mọi người trên đường chú ý tới bên này. Họ xúm lại giúp đỡ: “Sao anh lại động tay động chân với cô ấy?”

Lục Văn Cảnh cau mày: “Chúng tôi là vợ chồng, tôi đến đưa cô ấy về nhà.”

Tôi lập tức phản bác: “Không phải, tôi không hề biết anh ta.”

Người ngoài do dự, không biết phải tin ai. Một người đàn ông khỏe mạnh suy nghĩ giây lát rồi đề nghị: “Cho dù hai người là vợ chồng thì anh cũng thả tay trước đã. Có chuyện gì thì nên bình tĩnh giải quyết, tốt nhất là trao đổi qua điện thoại đi.”

Mọi người hùa theo đồng ý. 

Lục Văn Cảnh không còn cách nào khác, đành buông tay rời đi.

Sau đó thật lâu, Lục Văn Cảnh không còn đến làm phiền tôi nữa.

Tôi nghĩ anh quay về và đã tra ra sự thật.

Nực cười quá, kẻ dối trá lại tự cho mình cái quyền tra hỏi người khác.

8.

Sáng nay tỉnh dậy, tôi chợt thèm ăn đồ tự nấu.

Phiên chợ sáng ở làng chài rất đông đúc. Tôi có chút không quen, nhưng nhịp sống ồn ào sinh động nơi đây đã cuốn đi cảm giác buồn tẻ bao ngày qua của tôi.

Trả tiền xong, tôi quay người định đến hàng rau trước mặt thì đột nhiên có một bàn tay mạnh mẽ kéo tôi lại. Là Lục Văn Cảnh lâu ngày không gặp.

Tay phải anh giữ chặt cánh tay tôi,  còn tay trái vòng ra trước người tôi làm động tác bảo vệ.

“Cậu có biết đẩy xe không hả? Tông vào người khác như vậy mà coi được sao?”

Lúc đó tôi mới nhận ra, nếu Lục Văn Cảnh không kéo tôi lại thì chiếc xe đẩy hải sản bị trượt bánh sẽ đụng thẳng vào tôi.

Cậu thiếu niên đẩy xe không phục: “Đường thì lớn, sao có thể đổ thừa tôi tông người, thấy tôi đẩy xe tới mà cô ta không biết đường tránh thì trách được ai?”

Lục Văn Cảnh lạnh lùng vặn lại: “Cậu đẩy xe mà không biết la lên cảnh báo người khác hả? Xe tới trước mặt mới nhìn thấy, đường thì trơn trượt, bà bầu làm sao tránh kịp?”

Bà bầu…

Tôi giật mình, cụp mắt nhìn xuống bàn tay của Lục Văn Cảnh đang che chở trước người tôi.

Cậu trai miễn cưỡng xin lỗi, nhanh chóng đẩy xe rời đi.

Lục Văn Cảnh quay lại nhìn tôi, giọng điệu lo lắng.

“Em cảm thấy thế nào? Mọi thứ ổn chứ? Có bị đụng trúng…”

“Anh biết cả rồi?” Tôi ngắt lời.

Lục Văn Cảnh trầm giọng: “Anh biết em và Tề Trạch Vũ không có quan hệ, là con của anh phải không? Hai ngày nay anh đã tìm tới bác sĩ sản khoa để học cách chăm sóc bà bầu cũng như giáo dục thai sớm… Anh… anh sẽ cố gắng trở thành một người cha tốt.”

Nói đến đây, khuôn mặt tái nhợt của anh cuối cùng cũng có chút sức sống.

Tôi để cho anh nói hết, mặc sức dựng lên những tưởng tượng đẹp đẽ trong đầu mình.

Sau đó, tôi nhẹ nhàng mở miệng phá nát giấc mộng đẹp đẽ kia.

“Phá bỏ rồi.”

Tôi cười lên, giọng điệu quái đản và độc ác: “Tôi đã phá bỏ giọt máu đến sai thời điểm đó rồi.”

9.

Tôi cho rằng Lục Văn Cảnh sẽ thất vọng, tức giận rồi xoay người bỏ đi, nhưng không, anh chỉ sững sờ một lúc, giấu vẻ u ám vào sâu trong đáy mắt.

“Không sao… Chúng ta còn trẻ, vẫn còn nhiều cơ hội.”

Tôi vô thức chạm vào bụng mình.

Không, chẳng còn cơ hội nào cả.

Ngày đó, khi tôi biểu đạt ý muốn phá thai, bác sĩ đã chần chừ.

“Cô Thẩm, cô thật sự muốn bỏ đứa bé này sao? Sức khỏe của cô không tốt lắm, mấy năm nay cô nỗ lực rất nhiều để đậu thai, bây giờ thành công rồi, sao lại không muốn nữa?” 

Tôi im lặng, không đáp lời.

Bác sĩ đã quen với cảnh này nên phản ứng rất nhanh, thở dài rồi nói: “Có một chuyện cô phải hiểu, nếu cô chấm dứt thai kỳ lần này, có thể cả đời sẽ không thể có con được nữa.”

“Dù sao thì đứa bé cũng là máu mủ ruột thịt của cô, cô Thẩm, mong cô suy nghĩ lại.”

Hôm đó, tôi ngồi thẫn thờ trên hành lang bệnh viện thật lâu, tự hỏi Lục Văn Cảnh có mong chờ đứa bé này không?

Trước đây có lẽ là có.

Nhưng còn bây giờ thì sao?

Tôi cười mỉa mai, bây giờ, đứa bé này sẽ trở thành gánh nặng trói buộc bước chân anh.

Số phận dường như thích trêu ngươi, luôn cho tôi có được thứ mình khao khát nhất vào thời điểm không thích hợp nhất!

Tôi trở vào phòng tư vấn.

“Bác sĩ, tôi đã nghĩ kỹ rồi, bỏ nó đi.”

“Tôi không thể chỉ nghĩ cho bản thân mình. Con của tôi xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp hơn.”

Mẹ xin lỗi con yêu…

Mẹ cầu chúc cho con sau này tìm được một gia đình hạnh phúc, có ba mẹ ấm áp hòa thuận.

Tôi chưa từng nói những chuyện này với Lục Văn Cảnh.

Trước kia không cần anh phải biết, sau này cũng vậy.

Nghĩ đến đây, tôi lạnh lùng nói với anh: “Lục Văn Cảnh, chúng ta ly hôn rồi, cho dù tôi có con thì cũng không phải là con của anh.”

Vạch rõ giới hạn với người từng yêu thương chính là hành động có sức sát thương lớn nhất. 

Yết hầu của Lục Văn Cảnh di chuyển lên xuống: “Chưa ly hôn, anh không hề ký, anh xé đơn ly hôn rồi.”

Tôi cười mỉa, vạch trần sự lừa mình dối người của anh.

“Dù cho anh không ký, chờ hết thời hạn hòa giải, tòa cũng sẽ phán quyết ly hôn đơn phương.”

Sự đau đớn, hối hận và tự trách không thể che giấu hiện lên trong mắt Lục Văn Cảnh đúng như tôi dự đoán. 

Nhưng lúc này, tôi lại không thấy vui vẻ hay mảy may hả hê như mình từng nghĩ.

Có lẽ bởi vì cảm xúc của anh bây giờ không còn quan trọng đối với tôi nữa. 

Tôi chẳng còn để ý tới tâm trạng của anh như trước, cũng không phải lo lắng và suy đoán từng cái cau mày vô thức của anh.

Vì vậy, dù dáng vẻ của anh giờ đây vô cùng khổ sở, thì cớ gì tôi phải bận lòng.

10.

Tôi không muốn dây dưa thêm nữa nên quay người bỏ đi. Đi được một đoạn, tôi ngoảnh đầu nhìn lại, thấy Lục Văn Cảnh vẫn còn đứng đó.

Anh không đi theo tôi nữa.

Sau cuộc gặp gỡ không mấy vui vẻ này, tôi chẳng còn hứng thú nấu nướng, đành trở về phòng, uống hai viên thuốc rồi ngủ thiếp đi.

Một ngày cứ thế trôi qua, lúc thức dậy trời đã tối, tôi xuống lầu, lại nhìn thấy Lục Văn Cảnh. Lần này anh đứng đăng ký ở quầy lễ tân với bộ dạng khác hẳn lúc sáng, trên người đã thay một chiếc áo sơ mi đen, ba nút trên để mở, mơ hồ lộ ra làn da trắng ngần.

Chiếc áo này trông có vẻ quen mắt, là chiếc áo tôi thích anh mặc nhất.

Thấy tôi xuất hiện, Lục Văn Cảnh lập tức bước lại. Anh đến gần, hương gỗ thông quen thuộc khiến tôi hoảng hốt trong giây lát.

Có cảm giác giống như chúng tôi của trước đây, giống như những chuyện này chưa từng xảy ra.

Lục Văn Cảnh nắm cánh tay tôi, nói giọng nài nỉ.

“Tiểu Dư, anh đồng ý ly hôn với em, nhưng ly hôn rồi, mình hãy xóa bỏ mọi chuyện trước kia và làm lại từ đầu, được không em?”

Câu nói nực cười này lập tức đưa tôi trở về thực tại.

“Lục Văn Cảnh, buông tay ra!”

Tôi cố vùng vẫy nhưng tay anh chắc như gọng kìm, nắm chặt đến độ muốn nghiền nát xương tôi.

Tôi giận đến mức thốt ra mấy lời như xát muối lên vết thương.

“Tôi sẽ không quay lại, đồ đã nhổ ra, ai ăn lại bao giờ?”

Lục Văn Cảnh thả lỏng tay, nét mặt thoắt cái trở nên khó coi và tái nhợt. 

Tôi lạnh lùng nhìn anh lảo đảo như sắp ngã. Dù vậy, anh vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn khóc:

“Tiểu Dư à, anh sẽ không buông tay em đâu.”

Có lẽ Lục Văn Cảnh đoán tôi sẽ bỏ đi trong đêm nên lì lợm đứng canh ở cửa homestay cả đêm. 

Chủ nhà cũng bó tay rồi, chỉ đành đến nhờ tôi thuyết phục anh.

Tôi ngẫm nghĩ rồi gửi tin nhắn cho Tề Trạch Vũ, bảo cậu tới đây một chuyến. Tề Trạch Vũ vẫn chưa về thủ đô, nói sẽ lập tức qua ngay.

Tôi xuống lầu, đi đến trước mặt Lục Văn Cảnh, còn chưa kịp mở miệng thì anh đã vội giải thích.

“Anh… anh không ngủ được nên đứng hít thở chút không khí trong lành mà thôi. Anh sẽ không làm phiền em đâu.”

Tôi thở dài một hơi: “Tôi có bạn trai mới rồi, anh đừng cố níu kéo nữa.”


Comments

2 bình luận cho “Giả vờ mất trí – P.2”

  1. Người chứ có phải ngợm đâu mà hở tí lại mất trí nhớ 😌

    1. Khó cỡ nào tác giả cũng nghĩ ra 😂

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!