Đường Tam trùng sinh – C.62

Chương 62: Học viện Gia Lý

Linh khí thiên địa trong Gia Lý thành có cường độ dồi dào hơn so với bên ngoài. Mà tại nơi này, nồng độ linh khí thiên địa lại càng cao hơn so với bên trong thành.

Nếu tu luyện ở đây, dù chỉ là bỏ ra nửa phần cố gắng, cũng có thể thu được kết quả gấp bội.

Đúng là một nơi không tệ!

Đi thẳng một đường, sau trọn vẹn mười phút, Đường Tam có thể cảm nhận được địa hình đang dâng cao.

Từ xa, một vách tường cao lớn hiện ra trước mắt bọn họ. Những tường viện cao lớn này được tạo thành từ những thân cây đại thụ, cao khoảng mười lăm mét. Từ bên ngoài căn bản không thể nhìn thấy được tình hình phía bên trong.

Phía trước là hai phiến đại môn. Ngoại trừ cổng thành Gia Lý thành, đây là hai cánh cổng chính lớn nhất Đường Tam được thấy ở thế giới này.

Hai cánh cổng còn cao hơn tường thành bên cạnh một chút. Bên trên treo một tấm biển to, trên đó viết vài chữ lớn.

Gia Lý học viện!

Đường Tam đọc lên bốn chữ kia.

Trương Thiên Khiếu nhẹ gật đầu, nói : “Không sai, chính là Gia Lý học viện. Đây cũng là học viện cao cấp nhất của Gia Lý thành.

Trong mỗi toà chủ thành thuộc về Yêu Quái tộc và Tinh Quái tộc, đều có một học viện cao cấp như thế. Chỉ những người có thiên phú xuất sắc hoặc là quý tộc mới có tư cách nhập học. Điều kiện nhập học của học viện cao cấp có rất nhiều. Bao gồm tuổi tác, tu vi, xuất thân, huyết mạch, đều phải tiến hành đánh giá. Chỉ những ai hợp lệ mới có đủ tư cách để vào đây.”

“Đây là Cứu Rỗi học viện của chúng ta?” Đường Tam nghi hoặc nói.

Trương Thiên Khiếu khóe miệng khẽ co giật : “Làm gì có chuyện tốt như vậy. Nếu có thể có được loại học viện này, nhân loại chúng ta vẫn tiếp tục là phụ thuộc sao? Đi theo ta.”

Nói xong, hắn kéo Đường Tam đi. Không tiếp tục đi tới hướng Gia Lý học viện nữa, mà là dọc theo con đường mòn bên cạnh, đi vào trong rừng núi.

Tiến vào trong rừng, về cơ bản vẫn là đi vòng quanh bên ngoài tường của học viện. Đi dọc theo tường ngoài một lúc lâu, lại tiếp tục di chuyển đến một nơi cao hơn, dường như là đi vòng qua bên phía sau Gia Lý học viện.

Xa xa, một ngôi nhà xuất hiện trong tầm mắt Đường Tam.

Bởi vì tường viện cao lớn, trước đó Đường Tam không thể thấy được tình hình bên trong Gia Lý học viện. Mà căn nhà gỗ trước mắt này ngược lại mang đến cho hắn một cảm giác rất quen thuộc, cũng không có khác biệt nhiều so với kiến trúc ban đầu ở Phong Lang trấn.

Những ngôi nhà gỗ này nằm bên ngoài tường viện Gia Lý học viện. Đường Tam theo Trương Thiên Khiếu đến gần, lập tức nhìn thấy, sinh hoạt bên trong những nhà gỗ này, về cơ bản đều là con người.

Có người nhìn thấy Trương Thiên Khiếu trở về còn cười chào hỏi với hắn.

“Lão Trương, trở về rồi. Tối nay uống một chén không?”

“Tạm thời không được. Vừa trở về, có chút mệt.” Trương Thiên Khiếu cười ha hả nói.

“Mệt sao? Có phải đã làm chuyện xấu xa gì không? Ha ha ha!”

Không khí ở đây thoải mái một cách kì lạ. Đi vào một nơi tựa như một tiểu trấn nhỏ, những gì Đường Tam thấy đều là con người.

Cảm thụ được không khí xung quanh, hắn đột nhiên có một cảm giác giống như xa lạ.

Số lượng người sinh sống tại nơi này không hề nhỏ, ít nhất cũng khoảng mấy nghìn người. Điều khiến hắn ngạc nhiên chính là, trong số mấy nghìn người này, không một ai có biểu hiện đờ đẫn giống như những nô lệ khác. Tựa như nhân loại kiếp trước hắn từng gặp.

Có đến mấy nghìn người! Tất cả đều là chư hầu? Gia Lý thành lại có nhiều chư hầu như vậy sao?

Hơn nữa, so với những nơi có sự tồn tại của con người khác, bầu không khí tại nơi này lại hoàn toàn khác biệt. Chí ít, con người ở đây đều là thẳng lưng mà đi lại.

“Nơi này, là….”

Đường Tam vừa mới nói ra hai từ “Nơi này”, miệng lại bị bưng kín.

“Ta nói cho ngươi biết cái tên đó, tự ngươi biết là được rồi. Không cần phải nói ra, người hiểu chứ?” Trương Thiên Khiếu thấp giọng nói.

“Vâng.” Đường Tam gật đầu.

Trương Thiên Khiếu đưa hắn đi vào trấn, vừa đi vừa nói : “Nơi này có nhiều người như vậy, nhưng không phải tất cả đều là nô lệ. Điều này kì lạ lắm phải không?”

Đường Tam nhẹ gật đầu.

Sở dĩ tồn tại cái trấn này là bởi vì Gia Lý học viện. Bất kể là Yêu Quái tộc hay Tinh Quái tộc, việc bồi dưỡng thế hệ sau đều là chuyện vô cùng trọng đại.

Tại hai tộc, học viện cao cấp luôn có địa vị rất cao. Hầu như vị trí viện trưởng của các học viện cao cấp đều là do thành chủ đảm nhiệm. Mà học phủ có cấp bậc tối cao nhất tại Thánh Linh thành, là nơi Tổ Đình trấn giữ.

Vậy nên, địa vị của Gia Lý học viện còn cao hơn cả phủ của thành chủ. Ở đây không phân biệt chủng quần. Yêu quái có đủ điều kiện vượt qua bài thi nhập học, vào trong đó học tập đều là tinh anh.

Cái trấn này của chúng ta, chính là để phục vụ cho Gia Lý học viện. Ngươi hiểu chưa?”

Đường Tam bỗng hiểu ra, hèn chi cái trấn này phụ thuộc vào Gia Lý học viện để tồn tại.

Quả thực, một khu học viện lớn như vậy, nhu cầu về phục vụ và vật chất là rất lớn. Mặc dù ngoại trừ một chút Yêu Thần biến, nhân loại không hề có bất kì năng lực thiên phú nào. Nhưng lại sở hữu tài trí nhanh nhẹn, rất thích hợp để làm phục vụ cho học viện.

Đồng thời, hắn cũng đã hiểu Cứu Rỗi học viện của tổ chức Cứu Rỗi rốt cuộc là cái gì, hẳn là ở tại trấn này.

Chính là nhờ học viện cao cấp này che đậy, tổ chức Cứu Rỗi mới có thể sinh tồn tại nơi đây. Đây hẳn là một trong những cứ điểm quan trọng.

Trương Thiên Khiếu đưa Đường Tam đi thẳng tới trước một ngôi nhà gỗ bên cạnh trấn, đẩy cửa đi vào. Hắn dặn dò Đường Tam trước tiên ở nơi này nghỉ ngơi một chút, sau đó liền rời đi.

Sau khi Trương Thiên Khiếu rời đi, Đường Tam quan sát xung quanh bốn phía. Bố trí bên trong nhà gỗ tuy giản dị, nhưng vẫn đầy đủ đồ dùng hàng ngày.

Linh khí thiên địa nơi này hết sức nồng đậm. Mặc dù không biết có thể so sánh với bên trong Gia Lý học viện như thế nào, nhưng ít ra là mạnh hơn nhiều so với Phong Lang trấn. Thậm chí còn nồng đậm hơn bên trong Gia Lý thành một chút.

Khoảng cách từ nơi này đến tiệm trà sữa Mỹ công tử khu trung tâm không biết là bao xa. Chờ sau khi ổn định lại, trước tiên sẽ đi thăm dò đường xá.

Đường Tam trong lòng thầm nghĩ.

Thế mà lại có đến mấy nghìn nhân loại phụ thuộc sinh sống ở nơi đây!

Đây là mảnh đất thiên đường đầu tiên trong số những nơi sinh sống của nhân loại mà hắn được thấy. Ít nhất là so với nơi lần trước hắn từng gặp, ở đây coi như là thiên đường đi.

Không lâu sau, Trương Thiên Khiếu trở về. Đi cùng hắn là một nam tử có thân hình cao lớn.

Nam tử này nhìn qua cũng ba bốn mươi tuổi. Chiều cao khoảng chừng hai mét, thân thể hết sức cường tráng. Cánh tay trần trụi lộ ra cơ bắp rắn chắc như đá hoa cương. Vẻ mặt cương nghị, ánh mắt lại hết sức ôn hoà.

“Chính là hắn sao?” Nam tử cao lớn hướng Trương Thiên Khiếu hỏi.

Trương Thiên Khiếu đối với hắn mười phần cung kính : “Đúng vậy. Ta đã kiểm tra qua. Nếu ngài không yên tâm thì tự mình kiểm tra một chút.”

Nam tử trung niên lặng lẽ gật đầu, hướng Đường Tam nói : “Đi theo ta.”

Đường Tam không nói gì. Đã tới đây rồi, vậy thì yên ổn mà ở thôi. Hắn đứng lên, theo sau lưng nam tử trung niên và Trương Thiên Khiếu đi ra ngoài.

Địa vị của nam tử này trong trấn rõ ràng không hề thấp. Trên đường nếu có người nhìn thấy hắn, đều sẽ chủ động chào hỏi.

Mọi người gọi hắn là trưởng trấn. Vị nam tử trung niên này chính là trưởng trấn của trấn này.

Trưởng trấn là nhân loại, chứ không phải do Yêu Quái tộc phái tới. Như vậy có chút kì lạ. Đường Tam trong lòng thầm nghĩ.

Nhưng hắn cũng không hỏi nhiều, chỉ yên lặng đi theo sau lưng người trung niên.

Tới trước một toà nhà gỗ phía sau trấn, trưởng trấn cùng Trương Thiên Khiếu mang Đường Tam đi vào trong.

Toà nhà gỗ này rõ ràng lớn hơn, bên trong không có quá nhiều đồ trang trí. Thế nhưng sinh khí lại vô cùng nồng đậm.

Trưởng trấn dùng một ánh mắt bình tĩnh nhìn Đường Tam, nói : “Ngươi tự giới thiệu một chút về mình đi. Bao gồm cả sở trường của ngươi.”

Đường Tam lời ít ý nhiều, nói : “Ta là Đường Tam. Đến từ Phong Lang trấn. Chín tuổi. Sở hữa năng lực Phong Lang biến. Am hiểu điều khiển Phong Nhận.”

Nghe giọng nói không kiêu ngạo cũng cũng tự ti của Đường Tam, đôi mắt của trưởng trấn híp lại. Sau đó quay đầu nhìn về phía Trương Thiên Khiếu : “Lúc trước ngươi nói, hắn là tứ giai?”

Trương Thiên Khiếu gật đầu nói : “Đúng vậy. Ta từng đấu qua với hắn. Phong Nhận hắn điều khiển ta có chút ngăn không được. Kỹ thuật điều khiển Phong Nhận của hắn là tinh xảo nhất trong số ta đã gặp.

Ta từng hỏi qua Vương Diên Phong. Vương Diên Phong nói rằng, khi còn nhỏ dường như hắn đã từng gặp được người của chúng ta, được chỉ điểm một ít. Hơn nữa, tuổi còn nhỏ lại có thể tu luyện tới tứ giai, thiên phú đúng là tương đối tốt.”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!