Như đã từng yêu – C.3

Chương 3: Nữ nhân tâm

Đường Tam dừng xe trước một căn hộ cao cấp, lại nhìn đồng hồ lần nữa. Buổi tiệc tối nay toàn những nhân vật quan trọng trong giới chính trị của thành phố Thanh Hoa, anh không thể thoát thân về sớm.

“A Tam, vào nhà uống ly trà giải rượu không? Tối nay cậu uống không ít.” Tần Lệ Na quan tâm đề nghị. Đường Tam đã giúp cô ta tiếp không ít rượu.

“Không còn sớm nữa. Chị nghỉ ngơi đi. Chuyện khu đất kia tôi sẽ nghĩ cách.”

Đường Tam hờ hững nói, rõ ràng không quá tập trung. Anh vòng qua mở cửa xe bên kia.

Tần Lệ Na khẽ cắn môi nhìn Đường Tam rời đi. Đến tột cùng làm thế nào mới có thể nắm bắt người đàn ông này?

Cô ta xoay người. Cửa nhà đã đứng sẵn một bóng người cung kính. Ánh mắt cô ta đột nhiên trở nên sắc bén: “Lưu Ninh, giúp tôi điều tra một việc.”

Người đàn ông nhanh chóng nhận lệnh rời đi.

Đường Tam ngẩng đầu nhìn căn hộ tối đèn trên cao. Bàn tay nắm chặt điện thoại, anh cố ngăn bản thân không được gọi cho cô. Hơn mười một giờ đêm, Tiểu Vũ của anh chắc đã ngủ. Cô ốm rồi, cần nghỉ ngơi nhiều hơn. Tất cả là tại anh quá kích động.

“Sh…! Cậu có biết bây giờ là mấy giờ không? Có để cho người ta còn làm việc không hả? Có gì nói mau.” Ngô Thiên bực bội gào vào điện thoại, chuyện tốt bị xen ngang sao có thể hoà nhã chứ. Cô nàng bên cạnh cũng dẫu môi bất mãn.

“Nhà anh còn trứng cá hồi không?” Đường Tam phớt lờ lời cằn nhằn của anh ta.

“Còn.” Ngô Thiên phản xạ trả lời.

“Mười lăm phút nữa tôi tới. Tút tút~”

Ngô Thiên ngơ ngác nhìn điện thoại. Trứng cá hồi? Chỉ vì trứng cá hồi? Tên kia nửa đêm phát bệnh gì vậy?

Đúng mười lăm phút sau, tiếng chuông cửa vang lên. Ngô Thiên quấn khăn quanh hông ra đưa đồ, nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai trước mặt, muốn mắng cũng không mắng nổi. Cô gái trong nhà cũng lú đầu nhìn ra.

Đường Tam nhận lấy túi đồ: “Nợ anh lần này.” Anh không nói thêm gì mà rời đi. Ai cũng có cách sống của riêng mình.

Qua một đêm, Tiểu Vũ xem như nạp lại năng lượng, sắc mặt tốt hơn một chút. Cô kinh ngạc khi thấy Lạc Ân sáng sớm đã mang thức ăn đến cho mình. Dường như Lạc Ân từng nói cô ấy không biết nấu ăn.

“Cháo trứng cá hồi?” Tiểu Vũ ngửi mùi thơm phức, lập tức thèm ăn. Cô rất thích món trứng cá hồi này.

“À… Ờ, nghe nói món này rất bổ, thích hợp cho người bị ốm.” Lạc Ân mất tự nhiên vuốt tóc nhưng Tiểu Vũ bị tô cháo hấp dẫn nên không để ý.

“Ngon thật. Nơi nào bán vậy chị?” Tiểu Vũ ăn một muỗng, cả người ấm áp không thôi. Hương vị rất ngon.

“Cái đó… Là người quen của chị nấu. Nếu em muốn ăn nữa thì nói với chị. Chị nhờ người ta.” Lạc Ân cố nặn ra nụ cười tự nhiên, nói dối quả thật không dễ.

Tiểu Vũ khách sáo vài câu nhưng tốc độ ăn không hề giảm, chẳng mấy chóc tô cháo đã cạn đáy.

Lần cảm này xem ra khá nhẹ nhàng. Tiểu Vũ vẫn đi làm bình thường, không ảnh hưởng tới tiến độ công việc.

Nửa tháng tiếp theo trôi qua trong bình lặng. Tiểu Vũ tiếp tục bận rộn với công việc, chạy qua lại giữa Bình Phàm và Vân Mỹ. Chỉ là Đường Tam như bốc hơi, không còn xuất hiện nữa.

Lúc đầu Tiểu Vũ có để ý nhưng dần cũng không nghĩ nhiều. Đâu phải cô chưa từng sống thiếu vắng mặt anh. Tránh mặt cũng tốt, hai người không cần phải thấy khó xử. Anh cũng không phải người phụ trách hạng mục hợp tác này.

Cuộc họp với Vân Mỹ kết thúc, Tiểu Vũ đang chuẩn bị rời đi thì một người đàn ông xuất hiện lịch sự chào cô.

“Ngôn Vũ tiểu thư, chủ tịch chúng tôi có lời mời, không biết tiểu thư có thời gian rảnh không?”

Chủ nha đã lên tiếng, Tiểu Vũ sao dám từ chối. Cô theo sau người đàn ông kia lên tầng lầu cao nhất của toà nhà. Mọi thứ đều được sơn phủ màu vàng sang trọng.

Tiểu Vũ đi theo vào một căn phòng. Trong đó đã ngồi sẵn một người phụ nữ. Tiểu Vũ kinh ngạc nhận ra đây chính là người đi cùng Đường Tam trong thang máy.

“Học muội, cứ ngồi tự nhiên. Chị là Tần Lệ Na, em có thể gọi chị là chị Na.” Tần Lệ Na mỉm cười rót cho Tiểu Vũ ly trà.

Phu nhân quyền quý phong phạm quả nhiên khác biệt. Một chiếc váy ôm sát người đơn giản nhưng toát lên sức hút khó cưỡng. Nhưng học muội?

Dĩ nhiên Tiểu Vũ không muốn tỏ ra quá thân thiết với những người bên cạnh Đường Tam nên không hỏi nhiều, chỉ lịch sự gọi chào một tiếng.

Tần Lệ Na bất ngờ trước phản ứng của Tiểu Vũ. Cô ta thậm chí đã nghĩ mình sẽ nói gì nếu Tiểu Vũ bị cuốn vào câu chuyện xưng hô này.

Cuối cùng hai người nói qua vài lời sáo rỗng. Người đàn ông kia lại xuất hiện thì thầm gì đó vào tai Tần Lệ Na. Cô ta mỉm cười nhìn Tiểu Vũ.

“Thanh Đại không hổ là một trong những ngôi trường nổi tiếng nhất nước. A Tam là thiên tài trong giới kinh doanh, học muội là thiết kế sư tài năng… Chị có quen biết một người rất nổi tiếng cũng xuất thân từ Thanh Đại, diễn xuất không thể nào chê bai được, có lẽ học muội cũng biết.”

Tiếng giày cao gót ngày càng gần, Tiểu Vũ theo bản năng xoay người nhìn sang, tim lập tức đánh thót. Đối phương cũng nhìn thấy Tiểu Vũ, thoáng khựng lại nhưng rất nhanh đã lấy lại dáng vẻ tự nhiên.

Tần Lệ Na giang tay ôm lấy người mới đến như thể rất thân thiết.

“Học tỷ!” Tiểu Vũ gật đầu chào hỏi.

“Ngôn Vũ… đã lâu không gặp.” Kiều Tuyết ngập ngừng không biết nên xưng hô thế nào, dù sao giữa bọn họ không chỉ đơn giản là từng quen.

“Có A Tam ở đây nữa thì tốt biết mấy. Mọi người đều là đồng môn, hợp tác với nhau sẽ dễ dàng hơn.” Tần Lệ Na hoà nhã nói, “Tập đoàn vô cùng coi trọng chiến dịch lần này. Sau khi lựa chọn cẩn thận thì Kiều Tuyết phù hợp nhất với phong cách chủ đạo của bộ sưu tập, hy vọng chúng ta lại tiếp tục hợp tác tốt. Ngôn Vũ, thiết kế trang phục cho Kiều Tuyết là phần quan trọng, hai người nên trao đổi để có tác phẩm hoàn mỹ nhất. Chị và A Tam đều tin tưởng hai người.”

Tiểu Vũ không ngốc, cô có thể đoán được phần nào tư tâm của đối phương.

Tên đàn ông trêu hoa ghẹo nguyệt!

Lúc ra về, Kiều Tuyết cố tình đuổi theo Tiểu Vũ vào thang máy.

“Ngôn Vũ, chúng ta nói chuyện một chút được không?” Kiều Tuyết chần chừ đề nghị.

“Nếu bàn về công việc thì được thôi. Còn những chuyện khác… Chị yên tâm, những gì đã hứa tôi sẽ giữ lời. Tôi không thích làm người thứ ba.” Tiểu Vũ nhấn mạnh mấy chữ cuối, thấy Kiều Tuyết không nói gì lập tức tiêu sái rời đi.

Tâm tình Tiểu Vũ không vui nên rủ Lạc Ân đi chơi phố đêm.

Ở một thành phố khác, Đường Tam mệt mỏi trở về khách sạn. Đối phương quyết liệt khó dễ, anh phải vận dụng nhiều mối quan hệ mới tạm thời yên ổn. Anh nằm trên sofa muốn nghỉ một lát thì điện thoại reo vang. Đối phương nói gì đó khiến đôi mày anh cau chặt.

Ngón tay anh dừng lại trên một dãy số, chần chừ thật lâu, cuối cùng lại gọi một số khác.

“Tôi cần bay gấp về Thanh Hoa.”

Lúc ăn tối, Lạc Ân tỏ ra vô cùng hào hứng. Hôm nay cô ấy gặp được thần tượng của mình. Lạc Ân luyên thuyên nói về Kiều Tuyết.

Kiều Tuyết hiện giờ chính là minh tinh nổi tiếng nhất, là người tình quốc dân. Danh xứng với thực, không những xinh đẹp diễm lệ mà tài năng diễn xuất lại còn áp đảo, đời tư lại vô cùng sạch sẽ. Giới truyền thông không moi ra được bất kỳ tì vết nào. Chính là người đi lên bằng thực lực, điển hình của con nhà nghèo vượt khó. Những vai diễn cô ấy tham gia khiến khán giả không khỏi rung động rơi nước mắt, đặc biệt là vai nữ chính trong bộ phim “Đường cùng”.

Với ngoại hình xuất chúng, Kiều Tuyết còn nhận được rất nhiều hợp đồng quảng cáo. Con đường sự nghiệp rộng thênh thang. Đặc biệt cô ta là người mẫu trang sức độc quyền của tập đoàn Vân Mỹ suốt ba năm qua.

Tiểu Vũ nghe vào chỉ muốn cười. Giới giải trí này, ai tốt ai xấu phải xem thực lực của kim chủ phía sau có đủ tay che trời hay không.

Mà kim chủ phía sau Kiều Tuyết…

Tiểu Vũ khẽ cười giễu cợt. Lạc Ân không nhận ra, tiếp tục ca ngợi thần tượng của mình, còn nói sang Tần Lệ Na với ánh mắt ngưỡng mộ. Tiểu Vũ cũng tò mò về người phụ nữ này.

Nhắc đến Tần Lệ Na, trước tiên phải nói về tập đoàn Vân Mỹ. Tập đoàn được khởi nghiệp từ ông nội Lãnh, lĩnh vực kinh doanh ban đầu là trang sức đá quý. Trải qua ba đời, đến đời cháu trai Lãnh Tư Nghị, tập đoàn đã mở rộng kinh doanh nhiều lĩnh vực, xếp trong mười hạng đầu tập đoàn lớn nhất nước. Dù vậy Lãnh Tư Nghị vẫn đem sản xuất trang sức đá quý làm lĩnh vực kinh doanh chính của tập đoàn.

Không may Lãnh Tư Nghị gặp tai nạn qua đời khi còn khá trẻ, tất cả sản nghiệp nhà họ Lãnh đều để lại cho người vợ duy nhất là Tần Lệ Na.

Tần Lệ Na chính là một giai thoại. Cô ta trẻ hơn Lãnh Tư Nghị đến mười tuổi. Ông chủ giàu có tốn bao nhiêu công sức cuối cùng mới rước được người đẹp về nhà. Vậy mà kết hôn vài năm hai người vẫn chưa có con. Đến ngày Lãnh Tư Nghị qua đời cũng chỉ có một người thân là Tần Lệ Na.

Những tưởng Tần Lệ Na không thể gánh nổi cơ nghiệp khổng lồ của nhà chồng để lại, nhưng vỏn vẹn vài ba năm, cô ta khiến tập đoàn Vân Mỹ trở thành một trong năm tập đoàn quyền lực nhất cả nước. Nghe nói sự phát triển ngoạn mục này là nhờ người đàn ông cô ta tìm về, hiện là tổng giám đốc của tập đoàn Vân Mỹ. Người đàn ông được mệnh danh là ‘sát thần’ trong giới kinh doanh này tồn tại như truyền thuyết, chưa bao giờ lộ diện trước truyền thông.

Nói đến người đàn ông này, giới doanh nhân thì e dè, còn người ngoài ngành thì hóng chuyện bát quái, bảy bảy bốn mươi chín câu chuyện được đặt ra, phần lớn là vây quanh mối quan hệ giữa anh và Tần Lệ Na.

Năm nay là kỷ niệm năm mươi năm thành lập tập đoàn Vân Mỹ nên bọn họ sẽ có chiến dịch tổ chức thật lớn, đánh mạnh vào thị trường trang sức đá quý cao cấp. Vì vậy mới có lần hợp tác này…

Tiểu Vũ biết xung đột giữa Phương Mộc Triết và gia tộc nên mới nhận lời tham gia dự án này, xem như hết lòng giúp đỡ đàn anh. Nhưng bây giờ cô cảm thấy bản thân đang sa vào vũng lầy không đáy.

Dù không muốn quan tâm nhưng sự thật cứ lượn lờ trước mặt. Thật khiến người ta tâm phiền ý loạn. Bữa ăn tối kết thúc chẳng vui vẻ gì.

Tiểu Vũ chán nản lê bước trở về nhà, trong đầu nghĩ đến những lời kể của Lạc Ân, tuy không phải đều là thật nhưng cơ bản cũng không sai biệt lắm.

“Không phải chủ ý của anh.” Một giọng nói trầm thấp đột nhiên vang lên bên cạnh.

Tiểu Vũ ngây người, cứng nhắc hướng mắt nhìn dáng người chìm lẫn dưới bóng cây. Cô không nhìn thấy nét mặt của anh nhưng có thể cảm nhận nỗi cô đơn mỏi mệt từ giọng nói.

Tim chợt quặn đau nhưng cô ép mình phải tiếp tục bước đi. Và cô đã làm như thế thật.

“Tiểu Vũ, chúng ta có thể nói chuyện tử tế một lần không?” Anh nói như cầu khẩn nhưng vẫn im lặng đứng dưới bóng cây.

Tiểu Vũ thở dài, vẫn là dừng bước: “Em tin anh. Nhưng có nhiều thứ không phải cứ tin là sẽ được giải quyết. Nên anh đi đi.”

Cô tin chắc anh chẳng điên rồ sắp xếp chuyện này, chỉ trách quanh anh có nhiều nữ nhân tâm quá sâu rộng. Mà cô chẳng muốn tranh đấu gì nữa, thất bại một lần đã đủ cay đắng vạn lần rồi.

Tiểu Vũ đóng chặt cửa nhà. Sau cùng Đường Tam cũng không nói thêm gì. Vốn dĩ chẳng có gì để nói ngoài mấy câu sáo rỗng. Nhìn công tắc đèn suy nghĩ một lúc, Tiểu Vũ vẫn bật đèn sáng trưng.

Đến khi đi ngủ, cô theo thói quen lần mò lấy ra hai viên thuốc. Chỉ có như vậy cô mới có thể an giấc.

Trong một phòng bao của quán bar cao cấp, tiếng nhạc xập xình và những ánh đèn nê ông xanh đỏ hoàn toàn bị ngăn cách.

Ngô Thiên trợn mắt nhìn Đường Tam đang một mình nốc rượu, nhiều lần muốn tiến lên ngăn cản thì bị một bàn tay giữ lại.

Ngô Thiên bất đắc dĩ nói: “Lão đại, anh xem bộ dạng sống dở chết dở này còn là lão Tam chúng ta quen biết không?”

Tống Quân Duệ hút một hơi thuốc, trầm tư: “Uống say không chết được. Để cậu ấy phát tiết một lần đi.”

Từ lúc quen biết tới giờ, Tống Quân Duệ chưa từng thấy Đường Tam vui vẻ, càng không thấy anh buồn rầu, lúc nào cũng bình chân như vại. Nhưng thật ra Đường Tam là người luôn giấu kín cảm xúc trong lòng, dùng thiện ý đối đãi với mọi người thân quen. Đây vừa là ưu điểm cũng vừa là khuyết điểm lớn nhất của anh, dễ gây ra những lầm tưởng khó xử.

Tống Quân Duệ cũng biết vài chuyện của Đường Tam. Anh ta không người thân thích, lớn lên trong thế giới xã hội đen đẫm máu tươi, không cảm thấy có trói buộc. Nhưng Đường Tam thì khác, quả thật có những mối quan hệ không phải nói cắt đứt liền bỏ ngang được.

“Đưa cậu ấy về nhà đi. Đừng để mấy cô gái kia quấn lấy cậu ấy.” Tống Quân Duệ dập bỏ điếu thuốc đứng dậy rời đi. Anh còn nhiều việc phải giải quyết.

Ngô Thiên nhìn Đường Tam say mèm gục trên bàn, cảm thấy mỹ nam tử đang ngủ như cừu non lạc giữa bầy sói, lời cằn nhằn đến miệng lại thôi. Anh ta cúi người đỡ Đường Tam lên lưng. Từng hoạn nạn có nhau, ngại chi vài chục ký này.

“Cmn, ăn gì mà vạm vỡ vậy?” Ngô Thiên nghiến răng khẽ mắng mỏ.

“Tiểu Vũ… Tiểu Vũ… em đừng đi!” Đường Tam nỉ non trong cơn say.

“Cậu nói gì cơ? Tiểu Vũ?”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!