Hỗn nữ truy phu – P.1

Giới thiệu:

“Muội chẳng qua chỉ là một quân cờ mà thôi.”

“Gì cơ, ta là thê tử* của huynh?” Ta tỏ vẻ cảm động, “Ta biết huynh yêu ta mà.”

(*quân cờ đọc là “qízǐ” gần giống với thê tử “qīzi”, nữ chính cố tình nghe sai)

“Quân cờ, là quân cờ!!” Hắn bực bội hét to.

“Ta không tin, vậy tại sao huynh chỉ chọn ta làm quân cờ mà không phải là người khác, rõ ràng là huynh quan tâm ta, không thể rời xa ta, thích ta!”

Tên truyện: Hỗn nữ truy phu

(Tên do editor đặt)

Tác giả: 释卷懒懒

Nguồn: Zhihu

Đề cử: Blog của Quả quýt và Hạt đậu

Hỗ trợ raw: Meo meo

Editor: Tuyết Vũ @ Hoa Lạc sơn cư

Nguồn ảnh: Pinterest

1.

Trước khi xuyên không, ta là một cao thủ mỏ hỗn, luôn tin vào triết lý “chỉ cần mỏ hỗn, tận hưởng đỉnh cao”.

Cho đến một ngày ta gặp tai nạn xe hơi, xuyên không đến thế giới khác, còn bị ràng buộc với một hệ thống yêu đương não tàn.

Hệ thống này đang cố tẩy não ta, muốn ta giúp đỡ nghĩa huynh Thẩm Vân Trạch, đáng tiếc ta chê huyết thống thuần chính.

Thế là nó liên tục dùng mạng sống của người nhà để uy hiếp ta. Không còn cách nào khác, ta buộc lòng phải hoàn thành nhiệm vụ.

Trải qua mười năm, ta rốt cuộc phát hiện ra phương pháp có xác suất thành công tuyệt đối.

Đó là giả vờ làm một đứa yêu đương mù quáng ngu xuẩn.

Điểm mấu chốt của phương pháp này nằm ở chỗ ngu.

Bề ngoài ta tỏ ra nghe lời, nhưng vì quá “ngu” nên luôn làm hỏng việc.

Ban đầu ta định luyện võ thật tốt, tích lũy của cải, chờ sau khi nhiệm vụ thất bại, bị tru di tam tộc*, ta có thể cùng cha chạy trốn, sống một cuộc sống giàu có nhàn nhã.

(*tru di tam tộc: một nhà phạm tội bị hành quyết cả ba đời)

Ta đã đổ bao công sức cho việc này, không chỉ có võ công khó bị người khác phát hiện mà quỹ tiền cũng ngày càng sung túc. Mọi thứ đều đang đi đúng hướng nếu hôm nay ta không phát hiện ra âm mưu của Thẩm Vân Trạch và tâm phúc* của hắn.

(*tâm phúc: người thân tín)

“Muội đã nghe thấy hết?” Vẻ mặt hắn lạnh lùng như mọi khi, như thể chẳng muốn nói chuyện với ta.

Ta gật đầu, chẳng phải chỉ là không có nửa điểm cảm tình với ta, từ đầu đến cuối đều là lợi dụng thôi sao.

Vấn đề cỏn con này có là gì so với tính mạng lớn bé của cả gia đình ta.

Nhưng ta không thể bỏ qua lời cảnh báo của hệ thống trong đầu mình.

Vì vậy ta chỉ có thể cười nói: “Vân Trạch nói ta là thê tử của huynh.”

2.

Sắc mặt hắn xanh mét, ngay cả mưu sĩ ngồi đối diện hắn cũng cúi đầu không dám lên tiếng.

Qua nửa ngày hắn mới ngẩng đầu, đôi môi mỏng đẹp đẽ phun ra từng chữ một: “Từ Thanh Dung, muội rõ là đồ ngu ngốc.”

“Ta nói, muội chẳng qua chỉ là một quân cờ của ta mà thôi! Là quân cờ!” Hắn cao giọng, sa sầm gào lên.

Không phải chứ đại ca, ta đã giả vờ nghe nhầm rồi mà sao ngươi không hợp tác vậy?

“Nhắc nhở ký chủ, vui lòng duy trì thiết lập nhân vật của mình để tránh nhiệm vụ bị thất bại.”

Hệ thống lại bắt đầu rồi.

Ta chẳng còn lựa chọn nào khác, nếu không, bất kể thế nào ta cũng phải tặng cho hệ thống hai câu mỏ hỗn.

Nếu không vì muốn sống tốt ở thế giới này, bà đây có cần chịu đựng như vậy không?

Do đó ta nói: “Ta không tin.”

“Vậy tại sao huynh chỉ chọn ta làm quân cờ mà không phải là người khác, rõ ràng là huynh quan tâm ta, không thể rời xa ta, thích ta!”

Ta tiếp tục rưng rưng nói: “Mặc dù huynh luôn đối xử lạnh lùng với ta, mắng mỏ ta, nhưng ta biết huynh làm vậy chỉ vì muốn tốt cho ta. Ta lúc nào cũng ngang bướng, gây họa, là huynh giúp ta giải quyết hết mọi hậu quả. Khi ta bị ốm, huynh cũng quan tâm đến ta, mua cho ta bánh ngọt mà ta yêu thích.”

Thẩm Vân Trạch vẫn cau mày nhìn ta nhưng không nói gì, vành tai hơi ửng đỏ.

Sau đó hắn khoát tay với người ngồi đối diện: “Ngươi về trước đi, ngày khác bàn tiếp.”

Người đó lập tức cúi đầu cung kính hành lễ.

Kết quả là, ngay khi hắn biến mất khỏi tầm mắt của ta và Thẩm Vân Trạch, ngoài sân vang lên một tràng cười ha ha ha ha ha…

Thẩm Vân Trạch đỡ trán, khuôn mặt lạnh lùng lúc này đầy vẻ bất lực và tức giận.

Ta chỉ có thể giả vờ cười thật tươi.

Đó là lỗi của ta sao? Rõ ràng là thuộc hạ của hắn không có một chút đạo đức nghề nghiệp nào cả!

Cuối cùng hắn thở dài, cam chịu nói: “Từ Thanh Dung, ta thật hết cách với muội.”

3.

“Ngồi xuống đi.” Giọng hắn trầm lại, vẻ tức giận trên mặt cũng tiêu tan không ít.

Ta ngoan ngoãn ngồi đối diện với hắn, trong lòng thầm kêu khổ, mẹ Thẩm lại muốn giảng đạo lý rồi.

Tiếp theo hắn đưa cho ta một chiếc hộp, lạnh lùng nói: “Lần trước muội nằng nặc muốn, cho muội đó.”

Ta lúc nào dám gây nháo đòi hắn cho đồ chứ?

Mở ra xem, bên trong là một miếng ngọc bội được chạm khắc tinh xảo, nhìn kỹ hơn còn có hai chữ Thanh Dung được khắc phía trên.

Hắn thấy ta ngẩn người, lạnh nhạt nói: “Chính tay ta khắc đó.”

Nhưng ta không phản ứng lại, ngây ra nói: “Nhưng ta đâu có yêu cầu huynh làm vậy.”

Thẩm Vân Trạch ngoài lạnh trong nóng cười: “Là ai mấy hôm trước nói với ta vị hôn phu của cô nương nhà họ Lý tặng cho nàng ấy một cây trâm tự làm? Bây giờ quên rồi ư? Không cần? Vậy trả lại cho ta.”

Ta lập tức né ra: “Vậy sao được, chẳng có lý do gì để lấy lại thứ đã cho đi.”

Sau đó quen mồm vuốt mông ngựa: “Vân Trạch ca ca đối với ta tốt quá, huynh nhớ hết những gì ta nói luôn.”

Tai của Thẩm Vân Trạch lúc này đã đỏ bừng: “Không phải, là ta sợ muội lại gây họa nên mới đưa nó cho muội.”

Việc ta gây họa với việc hắn tặng đồ cho ta thì có liên quan gì? Không phải ta cả tin đâu, nhưng nếu hắn còn lặp lại chuyện này thì ta thật sự nghi ngờ hắn thích ta đó.

Ta còn đang suy nghĩ thì một giây sau, dường như hắn đã hạ quyết tâm, nói với ta: “Sau này muội ít đến gặp ta thì hơn, xem như đây là món quà cuối cùng ta tặng cho muội.”

Được thôi, suy cho cùng ta vẫn là người cả tin, mặc dù bị cự tuyệt như vậy nhiều lần, nhưng ta vẫn tức anh ách loại hành vi cho mật ngọt rồi tát một cái này nha.

Tuy ta không được làm hỏng thiết lập nhân vật của mình, nhưng điều đó không có nghĩa là ta không thể chán ghét hắn: “Sao Vân Trạch ca ca lại nói như vậy? Là chê túi gấm lần trước ta tặng không đẹp sao?”

Cách đây không lâu, Thẩm Vân Trạch liên tục giáo huấn ta chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt không đâu, còn phạt ta chép sách, cha ta lại khăng khăng nói hắn là huynh trưởng, ta phải nghe lời, hại ta sống dở chết dở cả tháng.

Thế nên ta đã tặng cho hắn một chiếc túi gấm xấu xí trước mặt đám bạn tốt Nhị Tam của hắn, hắn cầm lấy nó, mặt sa sầm ngay tại chỗ.

Kỳ thật nếu chỉ xấu thì hắn cũng không ghi thù lâu đến vậy, nhưng lúc đó ta đã nói: “Vân Trạch ca ca,  đây là túi gấm mà ta thêu rất lâu, dùng tên của huynh thêu lên đó.”

Đám bạn tốt của hắn nhìn riết thành quen bộ dạng “nghĩa muội ái mộ ca ca” của ta, tất cả đều quay mặt đi giả vờ trò chuyện.

Sau khi nhận lấy nó, nhìn thấy đường thêu xiêu vẹo bên trên trông như một đám mây không rõ hình thù, hắn lập tức trừng mắt nhìn ta.

Nhưng ta không thể tiếp tục gây chuyện, đành giả vờ đáng yêu đến mức khiến hắn buồn nôn: “Nhìn không đẹp sao, đám mây đó trông rất giống Vân Trạch ca ca mà.”

Có lẽ sau đó hắn bị bạn bè cười nhạo rất nhiều, vì thế nên mới tức giận đến mức phớt lờ ta mấy ngày.

Ta không bao giờ nhìn thấy túi gấm đó lần nào nữa.

Vậy nên khi nghe ta nhắc đến chuyện này, vẻ mặt vừa ổn định của hắn lại thay đổi, sau khi hít sâu một hơi, hắn mới nói: “Ta đang nói chuyện nghiêm túc với muội.”

“Từ hôm nay trở đi, muội không được đến tìm ta, không được gây rối cho ta, tốt nhất là đừng bước vào sân biệt viện của ta.”

“Muội lớn rồi, tuổi này không còn thích hợp chơi đùa với huynh trưởng nữa.” Hắn quay sang nhìn ta, ánh mắt hơi sững sờ nửa giây, “Còn dây dưa kiểu này sẽ chỉ gây tiếng xấu cho muội.”

Trừ những lúc bị ta chọc giận hoặc làm cho chán ghét thì vẻ mặt của Thẩm Vân Trạch hiếm khi thay đổi, có thể nói là liệt mặt.

Nhưng lần này ta cho rằng hắn nghiêm túc.

Trong lòng ta đột nhiên sinh ra cảm giác chán chường, thậm chí còn cảm thấy tủi hổ khi tâm tư thiếu nữ bị vạch trần.

Cóc nhảy vách đá, tại sao hắn lại giả làm dơi trước mặt ta? Hắn sẽ không cho rằng ta thật sự thích hắn đấy chứ, nếu không có hệ thống rởm này, bà đây nịnh nọt hắn làm gì.

Nhưng ta vẫn phải mở miệng nói gì đó, nghĩ đến hệ thống và cái mạng nhỏ của cha ta, ta mỉm cười ngọt ngào: “Vân Trạch ca ca lại nói nhảm gì vậy, ta nghe không hiểu.”

Ta biết đánh người là không có phẩm giá gì cả.

5.

Sau khi trở về từ chỗ Thẩm Vân Trạch, ta ngồi trong sân ngắm trăng.

Thật ra ta thích Thẩm Vân Trạch.

Lúc đầu ta tưởng mình bị hệ thống tẩy não, nhưng ta dần nhận ra mình thật sự rất thích hắn.

Nhưng ta biết Thẩm Vân Trạch có lẽ không thích ta, nếu không mỗi ngày hắn đã chẳng ghét bỏ ta như vậy.

Hắn là con trai trưởng của Tần quốc công, Tần quốc công phò tá đương kim hoàng đế đăng cơ, gặp cảnh được chim quên ná, được cá quên nơm, qua cầu rút ván, cả nhà bị lục soát, chỉ còn lại hắn và tỷ tỷ của hắn.

Lão quốc công có ơn với cha ta. Khi phủ Tần quốc công bị niêm phong, hắn được đưa đến chỗ lão Từ cha ta, lúc đó còn là một vị quan nhỏ. 

Lão Từ cũng không hẳn là người tốt, giỏi nhất là nịnh nọt và nhìn sắc mặt người khác. Đương kim hoàng đế thích loại người như ông ấy nên con đường làm quan rộng mở, chức quan ngày càng lớn, kẻ thù cũng ngày càng nhiều.

Nhưng ông ấy đối xử rất tốt với Thẩm Vân Trạch, xem hắn như con trai ruột vậy, ngay cả con gái ruột là ta cũng phải nhún nhường hắn nửa phần.

Về phần tỷ tỷ của Thẩm Vân Trạch,  nàng mang thân phận con gái của tội thần ở trong cung, vậy mà trở thành Lam quý phi được sủng ái nhất hậu cung, có một trai một gái.

Đoán chừng nàng ta và hoàng đế đã cầm phải kịch bản ngược luyến tình thâm.

Vì vậy ta nghĩ Thẩm Vân Trạch có lẽ đã nhận được kịch bản nam tần* trả thù, hiện tại đang lợi dụng nhà ta làm bàn đạp, từng bước một leo lên, cuối cùng báo thù rửa hận cho gia đình mình.

(*nam tần: thể loại nội dung xoay quanh nhân vật nam)

Dựa theo thiết lập gian thần hiện tại của cha ta, biết đâu nhà ta sẽ trở thành một con mãnh thú trên con đường phát triển sơn lâm của hắn.

Thêm vào đó, ta sẽ “không từ thủ đoạn” để hoàn thành nhiệm vụ, biết đâu Thẩm Vân Trạch sẽ cho rằng trạng thái tinh thần của ta có vấn đề.

Ta đã dành hơn mười năm để chừa cho mình một con đường lui, nhưng ta không thể dành thêm mười năm nữa để Thẩm Vân Trạch biết được con người thật của ta, hắn có mối thù phải báo, ta cũng có lý tưởng để theo đuổi, càng huống hồ hắn không hề thích ta.

Như vầy cũng rất tốt.

Chỉ là bị người khác vạch trần như vậy khiến ta không khỏi cảm thấy có chút đau lòng và bực bội.

“Ký chủ đừng sa sút tinh thần, chỉ cần cô kiên trì, một ngày nào đó cô sẽ chứng minh được tấm chân tình của mình với hắn.” Hệ thống trong đầu chắc hẳn thấy ta ngồi ngoài sân đã lâu mà không nói gì, nên nảy sinh lòng tốt muốn an ủi ta.

Hừ hừ, Nhị đại gia nhà ngươi.

6.

Ta đang đau buồn thì giọng của lão Từ đột nhiên vang lên từ phía sau. 

“Cha nghe nói hôm qua con khóc lóc chạy về sân?” Lão Từ nói kiểu thăm dò.

Là tên mắt cận nào lan truyền tin đồn thái quá như vậy? Dù ta có đau lòng đến chết cũng sẽ không khóc lóc chạy về, cùng lắm là chạy về sân khóc thầm mà thôi.

Ta lắc đầu: “Con không có.”

Nhưng ánh mắt của lão Từ rõ ràng là không tin: “Không sao đâu, chuyện này chẳng có gì phải xấu hổ, tiểu tử Thẩm Vân Trạch kia đẹp trai vậy mà.”

“Con giống hệt mẹ con, đều thích những người đẹp trai. Nếu không thì mẹ con đã không nhìn trúng ta rồi đúng không?”

Thấy ta không để ý tới mình, ông ấy vỗ tay, hai tiểu đồng cầm một đống cuộn giấy đi đến trước mặt ta.

“Thời gian gần đây cha đã tìm cho con rất nhiều vị công tử, ai nấy cũng đều đẹp trai.” Ông ấy cố nhịn cười, làm như ta sắp tới lầu xanh vậy, “Bên trái tay ta hầu hết là các công tử thế gia, còn bên phải là những người có xuất thân trong sạch đơn giản. Nhưng ở nhóm bên trái, con chỉ có thể chọn tối đa một người, còn nhóm bên phải, muốn chọn bao nhiêu tùy thích, nếu không được thì cha sẽ mang đi hết.”

Ta chưa kịp mở miệng thì hai tiểu đồng đã thuận theo ý của cha ta, trực tiếp kêu người xếp các cuộn tranh họa ở hai bên trái phải trước mặt ta.

Không thể không nói, mắt nhìn của lão Từ rất tốt, trong số mấy nam tử này, chỉ nhìn qua tranh vẽ chân dung thì một số người đã có thể sánh ngang với Thẩm Vân Trạch.

Người bên trái nhanh chóng giới thiệu với ta.

“Cô nương, vị này là Tống công tử, giỏi văn thơ, tính tình hiền lành, dung mạo tựa Phan An*, phẩm chất đạo đức lại tốt.”

(*Phan An: người đứng đầu trong tứ đại mỹ nam thời cổ đại)

Trông có vẻ khá ôn hòa.

“Vị này là Liễu công tử, võ nghệ cao cường, dung mạo kém hơn một chút nhưng vóc dáng thuộc hàng cực phẩm.”

À há, tủ lạnh hai cửa*?

(*tủ lạnh hai cửa: dùng để chỉ nhân vật nam trong truyện tranh Hàn Quốc với tỷ lệ cơ thể gây sốc, đầu nhỏ, vai rộng, trông giống như chiếc tủ lạnh hai cửa, là xu hướng thẩm mỹ nam mới từ Hàn Quốc)

“Còn có…”

Nhìn thấy ta có hứng thú, tiểu đồng bên phải lập tức ngắt lời tên kia.

“Cô nương, bên đó không tốt, nhìn xem bên ta có gì nè.”

7.

“Bên chỗ ta có vị Kỳ công tử này, xuất thân danh môn, nhân phẩm đầy đủ, tương lai tươi sáng, hắn có cảm tình rất tốt với cô nương.”

Đây chẳng phải là huynh đệ tốt của Thẩm Vân Trạch sao? Hắn có cảm tình với ta lúc nào?

“Còn vị này là Phó công tử, tuổi trẻ tài cao, là con trai duy nhất của Hầu phủ, ngoại hình xuất chúng!”

“Vị Lý công tử này còn đáng kinh ngạc hơn…”

Bọn họ giới thiệu không ngừng nghỉ, càng ngày càng trở nên thái quá, ngay cả thiếu niên mới lớn cũng không tha.

Thế nhưng lão Từ lại tỏ vẻ mong đợi, biểu tình trên mặt như thể cuối cùng ta cũng đã nghĩ thông suốt.

“Con gái yêu à, con nhìn trúng ai nào?”

Đột nhiên ta không nhẫn tâm phụ lòng tốt của ông ấy.

Lão Từ có xuất thân nghèo hèn, được bà nội nuôi nấng nên không phải lao động tay chân, ngoài việc biết chữ và có khuôn mặt ưa nhìn thì chẳng còn gì đáng nhắc đến.

Nếu sinh ra ở thời hiện đại, ông ấy sẽ có rất nhiều cách để sống, nhưng ông ấy lại được sinh ở thời cổ đại, sau khi bà nội qua đời, nếu không gặp được mẹ ta thì chắc ông ấy đã chết đói từ lâu.

Mẹ ta là thiên kim của một tiêu cục, từ nhỏ đã luyện võ, gia đình có rất nhiều tài sản, trong một lần áp tiêu ra ngoài thì phải lòng tiểu bạch kiểm* lão Từ, bất chấp sự phản đối của ông ngoại ta, một mực gả cho cha ta, vì vậy mà ông ngoại đã cắt đứt quan hệ với bà ấy.

(*tiểu bạch kiểm: chàng trai có ngoại hình ưa nhìn, mặt trắng trẻo mịn màng)

Mẹ ta đã chịu không ít khổ cực cùng với lão Từ, nhưng cuối cùng lại qua đời vì bạo bệnh trước khi lão Từ có chút sự nghiệp.

Lão Từ lúc đó còn trẻ, chỉ có một đứa con gái là ta, tiền đồ rộng mở, rất nhiều người đánh giá cao tiềm năng của ông ấy, nhưng ông ấy đã từ chối tất cả.

Cha ta luôn làm mấy chuyện giống như tiểu nhân* vậy, bày âm mưu hoặc chèn ép người khác.

(*tiểu nhân: người làm việc xấu)

Nhưng ta thấy rõ lão Từ rất yêu mẹ ta, đến nỗi trong lòng không thể chứa thêm được ai khác nữa. Chính vì điều này nên ông ấy luôn cảm thấy có lỗi, trước đây đã không thể cho mẹ ta một cuộc sống tốt đẹp.

Đó là lý do tại sao ông ấy bất chấp tất cả để leo lên cao.

Đối với đứa con gái là ta, có thể nói là ông ấy nâng trên tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan.

Cho dù ta vì Thẩm Vân Trạch và sự bức bách của hệ thống khiến ông ấy không ít lần bị bẽ mặt, nhưng ông ấy không hề trách cứ ta nửa lời.


Comments

2 bình luận cho “Hỗn nữ truy phu – P.1”

  1. Nhảy hố mới, có vẻ hay nha

    1. Có vài hố, nhảy hết đi bồ

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!