Hỗn nữ truy phu – P.2

8.

“Cảnh báo ký chủ, tình yêu đẹp cần có sự chung thủy, xin ký chủ đối diện với nội tâm mình, đừng để bị mê hoặc bởi hoa thơm cỏ dại ven đường.”

“Sao cô có thể vì ba trăm chín mươi lăm lần bị đả kích mà từ bỏ cảm tình đẹp đẽ này?”

Cảm ơn nha, nếu ngươi không nhắc thì ta thật sự đã quên Thẩm Vân Trạch từng đả kích ta hơn ba trăm lần.

Mặc kệ hệ thống trong đầu không ngừng “cảnh báo”, ta vẫn gật đầu.

“Được rồi cha, con đi đây.” Ta đáp.

Lão Từ vui mừng khôn xiết.

Sau khi lão Từ vui vẻ rời đi, ta mới nói chuyện với hệ thống.

“Ngươi không hiểu đâu, ta đây gọi là lạt mềm buộc chặt, hệ thống các ngươi căn bản không hiểu được tình cảm và suy nghĩ của con người.” Ta thản nhiên nói.

Hệ thống phản bác: “Tiếp xúc với nam nhân khác, đã thỏa điều kiện phản bội, ký chủ, cô đừng có ngụy biện.”

Ta nói tiếp: “Ngươi nghĩ xem, trước đây đều là ta công khai theo đuổi hắn, có phải lần nào cũng thất bại hay không?”

Hệ thống im lặng một lúc rồi đáp: “Đúng là vậy.”

“Thế nên ta đang thay đổi chiến lược, khiến hắn nổi lòng ghen, quan tâm đến ta. Một khi hắn nhận ra tầm quan trọng của ta thì sẽ không giống như trước nữa.” Không hổ là ta, có thể PUA* cả hệ thống, “Ngươi thấy vậy có được không, đến lúc đó chẳng phải nhiệm vụ sẽ hoàn thành sao?”

(*PUA: viết tắt của từ Pick-up Artist, người có thể khiến cho người khác cảm thấy có lỗi, tự nghi ngờ bản thân)

Giọng nói máy móc của hệ thống bỗng chốc trở nên hưng phấn: “Được đó, ký chủ nói không sai, hoàn thành nhiệm vụ, ở bên nhau thật hạnh phúc, ta cũng có thể nghỉ phép rồi.”

Ta cười nói: “Chính nó, đối với ta cũng thế.” Nghỉ phép, bà đây cũng muốn nghỉ phép, ngày qua ngày chẳng khác nào đi làm cả.

Vài ngày sau, cha ta sắp xếp cho ta xem mắt. Để bảo vệ danh tiếng không mấy tốt đẹp vốn có của ta, ông ấy đã mời nam tử trong mấy bức họa được ta chọn đến phủ vào những thời điểm khác nhau.

Không ngờ hiếm có dịp ta ngoan ngoãn như vậy mà phải trả giá đắt.

Trước đây ta từng nghe nói lừa đảo qua ảnh chứ chưa bao giờ nghe lừa đảo qua tranh!

9.

“Từ cô nương quả thật xinh đẹp như hoa.” Tống công tử giỏi văn thơ, tính tình hiền lành, dung mạo tựa Phan An, hiện tại đang ra sức tâng bốc ta, “Không hổ là con gái duy nhất của Từ đại nhân, ngay cả khí phách cũng giống hệt ngài ấy.”

Khí phách chỗ nào? Cha ta còn có khí phách?

Ta cười đáp: “Quá khen rồi.”

Ta thầm mắng, tên này nhìn qua còn chưa được hai lạng thịt, ta sợ nếu ta đấm hắn, nói không chừng hắn sẽ bị khảm luôn vào tường, không tài nào kéo ra được.

Chưa kể trông hắn như người khác vậy, hắn sẽ không dốc tiền hối lộ họa sư đó chứ.

Thấy ta không muốn nói chuyện, hắn tự chọn chủ đề: “Không biết cô nương có sở thích ưa chuộng gì? Tại hạ nghe nói quý nữ như nàng nhất định sẽ tinh thông cầm kỳ thi họa.”

“Vậy chúng ta cùng đối thơ đi, hồng tụ thiêm hương* cũng là một chuyện tốt.”

(*hồng tụ thiêm hương: mang ý chỉ chàng thư sinh thức đêm rèn sách, sẽ có người con gái cùng thức, thêm hương cho chàng)

Hồng tụ thiêm hương, không ngờ hắn còn có lòng dạ thâm độc như vậy.

Ta cười nhạt, dùng kỹ năng diễn xuất như khi ta đối phó với Thẩm Vân Trạch: “Cũng không có gì, ta chỉ thích động thủ với người khác mà thôi…”

Không biết hắn còn nghĩ đây là một chuyện tốt đẹp nữa không.

Hắn ngây ra một lúc rồi nói: “Động… động thủ? Ý nàng nói là động thủ* vẽ tranh hay thêu thùa?”

(*động thủ: đánh nhau hoặc ra tay làm gì đó, Tống công tử đang cố hiểu theo ý thục nữ nhất, cơ bản là không cùng tần số với chị Từ)

Ta tỏ vẻ ngây thơ: “Từ nhỏ ta đã luyện tập võ nghệ, nếu một ngày không động thủ với người khác thì sẽ cảm thấy cả người ngứa ngáy. Nếu Tống công tử ở đây rồi thì chắc hẳn đã nghe cha ta nói qua chuyện này.”

Sắc mặt của hắn biến đổi như ánh đèn neon, vô cùng tức giận nói: “Danh tiếng của Từ cô nương ở kinh thành rất lớn, nếu không phải Từ đại nhân chống lưng cho cô thì cô thật sự cho rằng các thanh niên tài ba ở kinh thành sẽ đến để cô kén cá chọn canh hay sao?”

Ta không biết mình có kén cá chọn canh hay không, nhưng người theo phái trừu tượng trước mắt này tuyệt đối không được xếp vào bốn chữ “thanh niên tài ba”.

Ta đứng lên, cử động cổ tay mấy cái, mỉm cười nhìn hắn: “Tống công tử nhỏ tiếng một chút, hôm nay vội vàng ra cửa nên không mang theo dây buộc hay sao?”

“Không thì cứ thoải mái sủa lớn,  cũng không cần tự tróc buộc mình như vậy.”

Cười chết mất, ta không thể mắng Thẩm Vân Trạch, còn không thể mắng con chó gầy trơ xương, ruột thông lên não này hay sao?

10.

Nghe ta nói xong, đám người làm trong sân che miệng cười trộm.

Hắn tức đến run người, giơ ống tay áo chỉ vào ta: “Cô cô cô, thô tục!”

“Bà cố nội của thô tục!”

Thì cũng chỉ là một bà già nằm trong ổ chăn mà thôi — ta không khỏi bật cười.

Ta trợn mắt nói: “Thô tục? Ta còn có thể thô tục hơn.”

“Không biết ngươi lấy tự tin nào để liệt vào Sơn Hải Kinh*, còn hồng tụ thiêm hương ~ người khác nhìn ngươi sẽ chỉ cảm thấy khó chịu trong lòng mà thôi, Tống công tử à, mặt của ngươi dài quá, nếu ta là ngươi, ta nhất định sẽ luôn cúi mặt khi đi đường.”

(*Sơn Hải Kinh: là một bộ sách kỳ lạ, quái dị, độc đáo, huyền bí mà khoa học của Trung Quốc thời cổ đại, ghi chép về nhiều thứ như truyền thuyết, thần thoại dân gian, địa lý, tôn giáo, động thực vật…)

“Ủa, không đúng, phải là nhiều lớp xếp chồng dày quá, ngay cả tường thành biên giới cũng không dày bằng mặt của ngươi.”

Nói xong, ta tao nhã nhấp ngụm trà súc miệng, sau đó lắc đầu, chán ghét hỏi tỳ nữ đang đứng bên cạnh: “Sao trà này lại béo ngậy như vậy?”

Tỳ nữ đón lời ta đáp: “Cô nương, là do nô tỳ chểnh mảng, trà như vậy sao có thể vào cửa Từ gia chúng ta?”

Ánh mắt ta khen ngợi, nói: “Còn không mau vứt đi, nhìn nhiều nhất định sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe tinh thần và thể chất của ta lẫn mấy cô nương các ngươi.”

Tống công tử giận run cả người nhưng không thể làm gì ta, hắn nhìn ta bằng ánh mắt không có ý tốt, còn mấy tỳ nữ và gia đinh trong sân thì che miệng cười trộm nhìn hắn. Hắn chỉ có thể xấu hổ bỏ đi.

Ta thật sự không nói nên lời, sao cha hắn có thể mở cửa thả hắn đi đi về về như vậy.

Có vẻ như ta phải nói chuyện nghiêm túc với lão Từ về vấn đề này mới được, làm sao một kẻ xấu xí như vậy có thể đến nhà lừa người cơ chứ.

Không lâu sau khi hắn bỏ đi, trong lúc ta đang chờ ứng cử viên tiếp theo thì đột nhiên có một người vội vàng chạy từ ngoài vào, ta nhìn kỹ mới nhận ra đó chính là thuộc hạ của Thẩm Vân Trạch.

Nhưng hắn lại có vẻ hoảng hốt, đi thẳng đến chỗ ta: “Cô nương, thiếu gia bị té ngựa rồi! Vừa mới được đưa về, hiện đang hôn mê bất tỉnh.”

Ta lập tức đứng dậy, vô thức nói: “Đưa ta tới đó nhanh lên!”

11.

Lúc ta vội vã chạy đến biệt viện của Thẩm Vân Trạch thì đại phu đã kê thuốc xong.

Ta nhìn người vẫn đang hôn mê bất tỉnh nằm trên giường, miệng hỏi đại phu: “Huynh ấy bị thương ở đâu?”

Đại phu vuốt chòm râu dài, vẻ mặt nghiêm trọng: “Huynh trưởng của cô bị thương ở đầu, nếu hôm nay tỉnh lại thì sẽ không sao, bằng không… tất cả phải xem tạo hóa của hắn.”

Không thể nào, không phải Thẩm Vân Trạch có hào quang nam chính ư? Tại sao hắn lại té ngựa thành cái dạng này?

Cũng chẳng còn cách nào khác, ta chỉ có thể sai tiểu đồng đi nấu thuốc, còn mình thì ngồi canh bên giường của hắn.

Ta ngẩn người nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, không khỏi thở dài, thiết lập của nam chính quả thật không giống người thường, mày rậm như mực, sống mũi thẳng, vành môi rõ ràng, da dẻ như ngọc, dù là nam nhưng nhìn còn đẹp hơn nữ. 

Lúc nhỏ ta thường gọi hắn là Thẩm tỷ tỷ để chọc giận hắn, sau này lớn lên, hắn lại quản thúc ta nên ta gọi hắn là mẹ Thẩm.

“Ài.” Ta cảm thán một tiếng, say mê ngắm nhìn khuôn mặt hắn.

Kết quả là lúc ta còn đang ngẩn ngơ thì nghe tiếng của hệ thống vang lên: “Kích hoạt nhiệm vụ theo tình huống: yêu cầu ký chủ hôn Thẩm Vân Trạch.”

Ta cmn*, kích hoạt nhiệm vụ ngu ngốc gì thế này!

(*cmn: chửi tục)

Ta ngẩng đầu liếc nhìn căn phòng vắng người, Thẩm Vân Trạch không thích có người hầu hạ, lại sợ gặp phải nội gián, vì vậy ngoại trừ một hai người hầu hạ thân cận thì không còn ai khác.

Nhưng hiện tại hai người đó đã bị ta đuổi đi chỗ khác, hắn lại đang hôn mê, mặc dù có thể làm được, nhưng hắn không thích ta, ta đây là thừa nước đục thả câu, chẳng phải giống với mấy kẻ biến thái chuyên quấy rối người khác hay sao?

Ta cười nói: “Ngươi nghe ta giảo biê… giải thích, trước tiên, bọn ta hiện vẫn chưa xác định quan hệ, ngươi sắp xếp như vậy là không hợp lý.”

Hệ thống đắc ý nói: “Đây là nhiệm vụ sáng tạo độc đáo mà bản hệ thống nghĩ ra, ký chủ không được từ chối, nếu không… ký chủ biết rồi đó.”

Bà đây muốn bỏ quách ngươi đi cho xong.

12.

Ta cố gắng đấu tranh: “Không thể thương lượng thêm sao? Ngươi có thể giao thêm cho ta vài nhiệm vụ riêng biệt nữa cũng được.”

Nhưng hệ thống rởm này dường như rất thích ghép cặp người khác nên kiên quyết từ chối.

Ta chỉ có thể quay đầu nhìn Thẩm Vân Trạch trên giường, lòng thầm nghĩ, việc ta hôn hắn để hoàn thành nhiệm vụ sẽ không bị ai phát hiện đâu ha?

Ta còn đang suy nghĩ thì đột nhiên phát hiện khuôn mặt trắng trẻo của Thẩm Vân Trạch đang nằm đó có vài vệt ửng đỏ.

Hắn bị sốt rồi?

Ta đưa tay chạm lên trán hắn, không sốt nha.

Nếu để ý kỹ có thể thấy hơi thở của hắn có chút hỗn loạn.

Với kinh nghiệm luyện võ nhiều năm của ta, tình trạng hiện tại của hắn không mấy lạc quan, có lẽ hắn bị nội thương.

Không thì cứ nghe theo lời của hệ thống hôn hắn một cái, lỡ như đến tối thật sự xảy ra chuyện thì phải làm sao? Ta không thể ôm hận cả đời.

Không ngờ ta vừa suy nghĩ xong thì hơi thở của người nằm trên giường càng thêm hỗn loạn.

Thấy ta chần chừ, hệ thống chó chết lại bắt đầu nói: “Được rồi đó ký chủ, ta bắt đầu đếm ngược đây.”

“Mười, chín…”

Ta thật sự bị hệ thống ngu ngốc này dắt mũi, sớm muộn gì nó cũng sẽ bị đập nát và bán làm phế liệu cho coi.

Nhưng hiện tại ta chỉ có thể đem con bỏ chợ, nhắm hai mắt lại, cúi đầu chạm vào môi của Thẩm Vân Trạch, lòng thầm cầu nguyện hắn sẽ không tỉnh dậy.

Trên môi truyền đến cảm giác mềm mại, hương thơm quen thuộc đọng lại trên chóp mũi rất lâu.

Trong lúc ta còn đang sững sờ thì chợt cảm thấy đầu lưỡi của hắn chạm vào khóe môi ta, cảm giác ẩm ướt như bị điện giật chạy thẳng vào não, ta sợ đến nỗi lập tức đứng dậy thở hổn hển.

Sau khi cẩn thận quan sát Thẩm Vân Trạch còn đang mê man, ta liên tục thuyết phục bản thân: “Chưa tỉnh, chưa tỉnh, chắc là vừa rồi do ta dùng lực mạnh quá nên không cẩn thận chạm vào.”

Ta nhìn đôi môi hồng nhuận của hắn, không nhịn được nuốt nước bọt.

Thẩm Vân Trạch trông thật gần gũi.

Hệ thống lập tức đề nghị: “Ký chủ, có muốn hôn lại lần nữa hay không?”

Ta từ chối ngay: “Không được đâu, mặc dù ta rất muốn, nhưng làm như vậy là không đúng, chỉ một lần là đủ, ta không muốn chết đâu.”

Kết quả là khi ta đứng dậy, Thẩm Vân Trạch đột nhiên nắm lấy cổ tay ta.

Ta giật mình, lập tức cười giải thích: “Vân Trạch ca ca, ta chỉ muốn… đo nhiệt độ giúp huynh.”

Căng thẳng hồi lâu, ta cúi đầu nhìn xuống, vậy mà phát hiện Thẩm Vân Trạch chưa tỉnh, thậm chí khóe môi còn nở nụ cười khó nhận ra.

Ta tức quá, tên ngốc Thẩm Vân Trạch này ghét ta đến mức dù chết rồi cũng không cho ta hôn thêm cái thứ hai.

Hết cách, ta bị hắn giữ lại nên không thể rời đi, chỉ có thể ngồi ở mép giường, chờ đến khi màn đêm buông xuống, ta nằm bên giường hắn, từ từ chìm vào giấc ngủ.

13.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta thấy mình đang nằm trong chăn gấm ấm áp, môi có cảm giác hơi đau. Ta còn chưa ngủ đủ thì lại nghe thấy tiếng hệ thống vọng bên tai.

“Ký chủ, khi người mình thích bị ốm, chăm sóc tốt cho hắn sẽ được cộng thêm phần thưởng. Hãy cho hắn thấy tài nghệ nấu nướng hoàn hảo của cô đi!”

Tại sao giọng nói máy móc này lại có vẻ hưng phấn và xúc động đến thế? Như thể nó là một đứa yêu đương mù quáng vậy.

Còn nữa, tài nghệ nấu nướng hoàn hảo? Sợ là Thẩm Vân Trạch ăn phải tài nghệ nấu nướng của ta, không khéo sẽ đi đời nhà ma đó.

Thấy ta chậm chạp không muốn đi, hệ thống thúc giục: “Kích hoạt nhiệm vụ: Làm cho người mình thích một bát canh tẩm bổ hoàn mỹ!”

Thật sự tức cười đến mức mặt mày muốn nở hoa luôn.

Một giờ sau, ta bưng một bát lớn gọi là “canh thập toàn đại bổ” đi vào sân biệt viện của Thẩm Vân Trạch.

Kết quả là ta vừa bước chân đến cửa thì nghe thấy giọng của lão Từ cha ta đang nói chuyện với hắn.

“Vân Trạch, ta luôn biết con là người làm nên chuyện lớn.” Trong giọng nói của lão Từ có chút khẩn cầu, “Nhưng Dung nhi từ nhỏ đã có tính cách phóng khoáng tự do.”

“Ta là một người đàn ông, một người cha, cũng là một vị quan, ta không muốn nó bị trói buộc vì con, cuối cùng sinh hận.”

Thẩm Vân Trạch mặc đồ trong, khuôn mặt hơi đỏ, trông như một mỹ nhân yếu ớt vừa hồi phục sau cơn bệnh hiểm nghèo.

Hắn khẽ liếc về phía cửa rồi nói: “Từ bá phụ có ơn với tiểu điệt, không chỉ thu nhận ta mà còn minh oan cho cha ta, không ngại đi vào vũng bùn.”

“Lẽ ra tiểu điệt không nên làm trái lời của bá phụ, thậm chí mấy ngày trước ta còn vạch rõ quan hệ với nàng. Chỉ là mấy ngày qua, lòng ta không sao buông bỏ được nàng, hy vọng bá phụ lượng thứ.”

Ta mở to hai mắt, suýt chút nữa đánh rơi cái bát trong tay, rõ ràng là cách đây không lâu, hắn còn nói ta ngốc nghếch, muốn ta tránh xa hắn.

Kết quả hiện tại thì sao? Vậy mà tiểu tử này có hai bộ mặt nha.

“Xem ra chiến lược lạt mềm buộc chặt của ký chủ rất thành công!” Hệ thống ở một bên thêm mắm dặm muối.

… Ta cũng không ngờ mình có thể bắt được hắn.

Giây tiếp theo, nhìn qua lỗ hổng, ta thấy Thẩm Vân Trạch đột nhiên gắng gượng bước xuống giường, cung kính quỳ lạy cha ta: “Sớm hôm gắn bó, thanh mai trúc mã, Thanh Dung hoạt bát đáng yêu, thời niên thiếu có người như vậy bầu bạn, dù tiểu điệt kiềm chế đến mấy cũng khó mà không rung động. Mong bá phụ tác thành.”

14.

Hệ thống trong đầu lúc này thật khiến người khác chán ghét, không ngừng vui vẻ hét lên: “Thành công rồi, nghỉ phép! Đến lúc nghỉ phép rồi!”

Ta đỏ mặt, đứng trước cửa không biết phải làm gì.

Trong lúc ta còn đang do dự thì cái bát đột nhiên nghiêng nghiêng tuột ra khỏi tay.

Ta vô thức muốn chụp lấy nó nên nhào xuống đất, nắm chặt cái bát trong tay.

Kết quả là phần lớn nước canh đổ hết lên đầu.

Thấy hai người họ quay lại nhìn mình, ta vội giấu mặt ra sau cái bát: “Ta… ta mang canh đến.”

Cứu mạng, ta thật sự không thể tìm được lý do nào thích hợp.

Lão Từ cười to hỏi ta: “Nghe hết rồi?”

Ta đứng dậy, vội vã xua tay: “Không có không có, con không nghe thấy gì cả.”

Kết quả là hai người họ bắt đầu cười to, lúc đó ta mới nhận ra lời giảo biện vừa rồi của mình chẳng khác nào chưa đánh đã khai.

Cuối cùng ta chỉ có thể thở dài: “Phải, con nghe hết rồi.”

“Nghe rồi mà không có gì để nói sao?” Lão Từ trêu chọc, “Cách đây không lâu là ai khóc sướt mướt sau lưng ta vậy.”

Ta lập tức phủ nhận: “Con không có khóc!”

Nhưng thấy đôi mắt đẹp của Thẩm Vân Trạch đang nhìn mình, ta không khỏi cảm thấy có chút ngượng ngùng, từ nhỏ hay hi hi ha ha, đây là lần đầu tiên ta chọc thủng giấy dán cửa đó.

Hơn nữa trước đây hắn thường hay giáo huấn ta, phạt ta vì bị ta chọc giận, nhưng giờ đây hắn lại nhìn ta dịu dàng như vậy, ai có thể chịu được chứ?

Nhưng ta không muốn từ chối hắn, chỉ có thể cúi đầu nói: “Ừ thì ta đích thân mang canh đến, còn phải nói gì nữa?”

Hai người họ cười to, không tiếp tục khiến ta thêm xấu hổ.

Lão Từ đỡ Thẩm Vân Trạch đứng dậy, chua xót nói: “Con gái ngoan, từ nhỏ đến lớn con chưa từng làm gì cho ta cả, bây giờ lại nấu canh cho tên tiểu tử này.”

“Nhìn con giống hạng người đó sao, cha muốn nếm thử trước không?”

Nhưng khi nhìn vào bát canh còn lại trong tay ta, sắc mặt của ông ấy đột nhiên thay đổi hẳn: “Cha còn nhiều việc quan trọng cần phải xử lý, không thể tiếp tục ở lại.”

Trước khi rời đi, ông ấy nhìn Thẩm Vân Trạch bằng ánh mắt khích lệ và thương hại.


Comments

Một bình luận cho “Hỗn nữ truy phu – P.2”

  1. Cười chếc, hệ thống với nữ chính bựa quá huhi

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!