Như đã từng yêu – C.2

Chương 2: Học trưởng học muội

Chuông đồng hồ réo vang kéo Tiểu Vũ khỏi cơn mộng mị. Cô ngồi bật dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh. Không biết đêm qua mấy giờ mới ngủ thiếp đi, tác dụng phụ của thuốc ngủ vẫn còn.

Đầu truyền đến từng cơn đau như trống gõ. Cô giơ tay ôm đầu, thoáng chạm qua khoé mắt. Ươn ướt? Cô chẳng nhớ nổi mình đã nằm mơ thấy gì, chỉ là trong tim có chút quặn thắt. Chắc chắn không phải giấc mơ đẹp đẽ gì.

Tiểu Vũ nuốt khan một cái, cổ họng khô khốc, đau âm ỉ. Cô ảo não, lại bị cảm rồi. Cái sức khỏe này thật đáng lên án!

Lê cơ thể mỏi mệt vào phòng vệ sinh, Tiểu Vũ không khỏi khiếp sợ nhìn dáng vẻ của mình trong gương. Mặt cô tái nhợt đến dọa người. Cô không thể không dặm chút son phấn cho mình tươi tắn một chút.

Dặm phấn đến vùng cổ, Tiểu Vũ thảng thốt nhìn thấy dấu vết xanh xanh đỏ đỏ nổi bật ở đó.

Tên đàn ông chết tiệt!

Cô bôi một lớp phấn dày nhưng cũng không che mờ nổi dấu vết ái muội đêm qua. Không còn cách nào khác, Tiểu Vũ chọn một cái áo cổ cao, che che giấu giấu một đường đến công ty.

Tiểu Vũ rầu rĩ nhìn Phương Mộc Triết đang chủ trì cuộc họp. Thấy anh hăng hái với lần hợp tác này khiến Tiểu Vũ lời đến miệng đành phải nuốt ngược vào. Cô thật sự rất muốn lâm trận chạy trốn á!

Giữa giờ giải lao, Tiểu Vũ đứng ở góc hành lang gọi điện thoại. Mới một tiếng chuông người bên kia đã bắt máy.

“Tiểu Vũ, nhớ anh à!”

Giọng đàn ông ấm áp khiến đáy lòng Tiểu Vũ an tĩnh lại. Cô khẽ cười.

“Dĩ nhiên là nhớ anh rồi. Em không phiền anh nghỉ ngơi chứ?”

“Anh đang đọc sách, không phiền.” Trương Hạo Minh đẩy ra góc chăn, bước xuống giường ngủ đi về phía cửa sổ. Bên ngoài trời đã đầy sao, đẹp đẽ như đôi mắt của một người nào đó nơi xa.

“Muốn tâm sự với anh sao?” Anh dịu dàng hỏi.

Tiểu Vũ có cảm giác như anh đang đứng trước mặt, bất giác muốn khóc thật to.

Trương Hạo Minh không lên tiếng, yên lặng lắng nghe tiếng thở nhè nhẹ hơi hỗn loạn của Tiểu Vũ, chờ đợi đến khi cô sẵn sàng mở lòng với anh.

“Em… gặp lại anh ấy rồi…” Tiểu Vũ như gặp được tri kỷ, kể ngắn gọn quá trình cô gặp lại Đường Tam, chỉ là lượt bớt đi tình tiết hoang đường đêm qua.

Trương Hạo Minh vô thức cau mày. Duyên phận này cũng quá ly kỳ rồi. Năm năm không tin không tức. Cô chỉ mới rời đi một đoạn thời gian, người không nên gặp nhất lại vô tình chạm mặt.

“Vậy cảm giác của em đối với anh ta là gì? Tiểu Vũ, anh đã từng nói với em, em càng lẩn tránh càng chứng tỏ em còn nặng lòng. Chỉ khi thật sự có thể buông tay bình thản đối mặt, em mới có thể thoát ra khỏi đoạn tình cảm đó.”

Trương Hạo Minh không chờ câu trả lời của Tiểu Vũ. Anh tin chắc chỉ cần anh bảo cô quay về, cô chắc chắn sẽ rời khỏi đó. Nhưng tâm của cô thì sao? Nếu không dứt khoát đoạn tình, tâm của cô sẽ mãi không yên. Mà anh không hề hy vọng điều đó.

“Em biết rồi. Cảm ơn anh.” Tiểu Vũ im lặng cân nhắc thật lâu. Đúng vậy, cô không nên trốn chạy như trước nữa. Cô nghĩ đêm qua mình đã đủ dứt khoát.

“Nhớ chăm sóc tốt bản thân mình.”

Trương Hạo Minh tắt máy, nhìn xa xăm ngoài cửa sổ. Cô gái nhỏ bệnh rồi.

‘Anh sẽ đau lòng.’

Phương Mộc Triết vừa hay tìm được Tiểu Vũ đang đứng đăm chiêu suy tư gì đó. Anh đến gần cô cũng không hay biết. Anh bất đắc dĩ cốc nhẹ vào trán cô.

Tiểu Vũ bị hù dọa suýt chút hét lên.

“Anh nói này, em siêng năng ra ngoài hít thở khí trời, vận động một chút cho khỏe người, suốt ngày nhốt mình trong nhà, chẳng mấy chốc sẽ như cái bánh thiu thôi. Thời tiết mới thay đổi một chút đã ốm rồi.” Phương Mộc Triết nói một tràng dài như gà mẹ.

Tiểu Vũ nhướn mày liếc anh: “Anh còn dám nhắc. Nếu không phải gần hết thời gian mới thông báo cho em biết thì em có cần làm ngày làm đêm như vậy không?”

Phương Mộc Triết chột dạ, ho khan một tiếng chuyển đề tài: “Hồi sáng tìm anh có việc gì?”

Còn không phải đơn từ chức ư! Tiểu Vũ lắc đầu, cảm thấy trút giận lên đàn anh này là không đúng. Anh không biết chuyện giữa cô và Đường Tam.

Tiểu Vũ xua tay: “Em quên rồi. Chúng ta vào họp tiếp đi.”

Phương Mộc Triết nhìn bóng lưng cô, đáy mắt lộ vẻ trầm mặc. Anh làm vậy có đúng không? Nhưng mọi thứ đã không thể thay đổi. Anh nhất định phải cho bọn họ nhìn thấy anh có khả năng tự đi bằng đôi chân của mình.

‘Tiểu Vũ, xin lỗi em.’

Chiều nay, Tiểu Vũ cùng trợ lý Lạc Ân đến tập đoàn Vân Mỹ bàn về dự án hợp tác lần này.

Tiểu Vũ cảm thấy bản thân không ổn rồi, cả đoạn đường mỏi mệt không thôi, có muộn phiền cũng chẳng còn sức nghĩ. May là cô rất biết điều, đã uống thuốc đầy đủ, xem như cũng chống chọi qua cuộc họp đầu tiên.

Có lẽ đối phương thấy cô không khỏe nên sớm thả người. Tiểu Vũ ngàn vạn lần biết ơn, lập tức kéo Lạc Ân rời khỏi.

Đinh!

Thang máy rất nhanh dừng lại. Tiểu Vũ chỉ kịp nhận ra thang máy còn chỗ trống, không nghĩ nhiều lập tức bước vào. Cô đau đầu quá, chỉ muốn thật nhanh về nhà nằm một chút.

Nhưng Lạc Ân vô cùng tỉnh táo, ngẩng đầu nhận ra người bên trong thang máy, thoáng cảm thấy nhịp tim đập nhanh như trống, mặt hơi đỏ lên. Cô nàng bỗng chốc ngây ra như phỗng.

Tiểu Vũ nhướng mày khó hiểu nhìn Lạc Ân còn đang đứng bên ngoài, muốn mở miệng gọi, chợt cơn chóng mặt ập đến khiến thân người cô lung lay không vững.

Lạc Ân bừng tỉnh, kinh hô: “Tiểu Vũ cẩn thận…” vừa nói vừa lao vào thang máy.

Tay Lạc Ân giơ ra khẽ dừng lại vì có người đã đỡ lấy Tiểu Vũ.

Cơn chóng mặt qua đi rất nhanh. Tiểu Vũ ổn định thân mình, lúc này mới nhận ra sau lưng có hơi ấm… quen thuộc? Cô đang tựa lưng vào một người. Ngay lập tức Tiểu Vũ cảm thấy da đầu căng lên.

“Em gái không sao chứ?” Một giọng nữ ôn nhu vang lên bên cạnh.

Tiểu Vũ lập tức đứng thẳng người, hơi bối rối sửa lại tóc. Cô ngước nhìn, cảm giác quen thuộc ấy còn ai khác ngoài anh nữa. Thật là tình cờ mà!

Đường Tam nhìn Tiểu Vũ không rõ ý vị. Anh vô thức muốn vươn tay chạm lên khuôn mặt nhợt nhạt của cô.

“Cảm ơn anh, học trưởng!”

Tâm… dường như có thứ gì rơi vỡ.

Tiểu Vũ không dám nhìn thẳng vào mắt Đường Tam. Cô sợ mình lại bị hãm sâu vào đó, chỉ có thể lơ đãng nhìn bên cạnh anh.

Tiểu Vũ kinh ngạc nhìn thấy một người khác đang tò mò nhìn mình, là chủ nhân của giọng nói lúc nãy. Một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp quyến rũ. Không thể đoán ra tuổi của cô ta vì làn da được bảo dưỡng rất tốt, trông còn trẻ nhưng dáng vẻ đầy thuần thục quý phái.

“A Tam, hai người quen nhau?” Cô ta thân thiết hỏi Đường Tam.

Cũng thân thiết quá nhỉ! Tiểu Vũ thầm nghĩ, nhưng sợ Đường Tam nói gì đó không thích hợp, nhanh nhẹn trả lời: “Đúng vậy. Tôi và Đường tổng trước đây học cùng trường, từng gặp vài lần.”

Tiểu Vũ trông thấy cô ta nhìn Đường Tam có chút khác lạ, nhất thời trong lòng có cảm giác khó tả thành lời.

“Tiểu học muội, lâu rồi không gặp!”

Đường Tam nói rất bình thản nhưng vào tai của Tiểu Vũ lại như âm thanh đòi nợ.

Anh cố ý liếc nhìn dấu vết ái muội ẩn hiện dưới lớp cổ áo của Tiểu Vũ, lòng thoáng mềm mại. Nếu Tiểu Vũ của anh muốn diễn thì anh sẽ diễn theo cô.

Không khí trong thang máy thoáng chốc trở nên lúng túng. Cũng may chẳng bao lâu thang máy dừng lại, Đường Tam cùng người phụ nữ kia bước ra. Cuối cùng bọn họ cũng không nói thêm lời nào.

Rời khỏi tập đoàn Vân Mỹ, Tiểu Vũ thở phào nhẹ nhõm, chắc anh đã chết tâm rồi, so với đêm qua như hai người hoàn toàn khác.

Nghĩ đến đây, trong lòng cô bỗng dưng cảm thấy ngũ vị tạp trần. Đây là điều cô muốn kia mà, sao lòng lại không vui vẻ? Có lẽ do cơ thể quá mệt mỏi đi.

Giờ tan tầm đón xe rất khó, Tiểu Vũ và Lạc Ân chờ một lúc vẫn không bắt được xe. Lạc Ân nhìn sắc mặt Tiểu Vũ rất kém, định gọi nhờ Phương Mộc Triết đến đón nhưng có chiếc Bentley đen dừng lại trước mặt hai người.

Lạc Ân nhận ra người vừa xuống xe, lập tức kinh ngạc.

“Ngôn tiểu thư, Lạc tiểu thư, xin chào. Nếu không ngại, tôi có thể đưa hai người một đoạn. Khu vực này tan tầm rất khó đón xe.”

Lạc Ân nhìn Tiểu Vũ. Tiểu Vũ nhìn người đàn ông trước mặt. Cô thật muốn giả vờ không quen biết người này, nhưng cuối cùng cũng đành lên xe.

“Làm phiền trợ lý Trịnh.” Tiểu Vũ khách sáo nói.

“Không có việc gì, tiện đường thôi.” Trịnh Lăng lịch sự trả lời.

Tiểu Vũ không muốn vạch trần anh ta. Trịnh Lăng là trợ lý của Đường Tam. Xe này của Đường Tam. Không cần nghĩ cũng biết.

Trịnh Lăng cho xe chạy thật chậm theo lời dặn dò của Đường Tam. Anh ta nhìn lén Tiểu Vũ đang nhắm mắt tựa người vào ghế qua kính hậu, trong lòng không ngừng tò mò về nữ thiết kế sư xinh đẹp này. Anh ta nhớ lại lần đầu tiên mình gặp Tiểu Vũ.

Hôm ấy Đường Tam chủ trì cuộc họp khẩn kéo dài bốn tiếng, lỡ mất giờ cơm trưa.

“Thức ăn đã được chuẩn bị. Sếp rửa mặt một chút rồi qua ăn ạ!” Trịnh Lăng nhanh tay dọn đồ ăn ra bàn.

Đường Tam trả lời một tiếng, cởi hai cúc áo trên rồi đi đến phòng vệ sinh, vừa đi vừa hỏi: “Chiều nay còn lịch trình gì không?”

Trịnh Lăng nghiêm túc trả lời: “Người của Bình Phàm còn chờ ở phòng khách, sếp ăn một chút rồi qua gặp cũng được!”

Đường Tam dừng bước, chuyển hướng cửa phòng. Anh không ngờ đối phương còn đợi mình. Anh không thích sự chờ đợi cho nên không muốn người khác phải chờ đợi mình.

Trịnh Lăng chưa kịp nói gì thì Đường Tam đã rời đi. Nữ thư ký ngồi bàn tiếp tân thấy anh, lập tức đứng dậy ưỡn bộ ngực đầy đặc của mình cung kính chào, cố gắng che giấu ánh mắt mê luyến.

Đường Tam không để tâm đến cô ta, đi thẳng đến phòng tiếp khách.

Hệ thống âm thanh của Vân Mỹ tốt vô cùng. Cả tiếng cửa cũng nhẹ nhàng êm ái.

Đường Tam đẩy cửa vào vừa lúc nghe được tiếng nói chuyện bên trong. Đối phương đứng tựa vào thành ghế sofa, đưa lưng về phía anh, đang vui vẻ nói chuyện điện thoại.

Ngay khoảnh khắc ấy, ánh nắng xuyên qua bức tường kính, chiếu rọi bóng hình quen thuộc làm anh nhoè mắt. Trái tim anh lâm vào trống rỗng rồi lập tức đập liên hồi. Bàn tay anh vô thức siết chặt.

Trịnh Lăng bất đắc dĩ đuổi theo Đường Tam. Anh ta thấy Đường Tam đứng trước cửa, không hiểu chuyện gì liền muốn đi lên hỏi. Ấy vậy mà Đường Tam chợt đóng cửa, bỏ lại một câu rồi rời đi.

“Cậu thay tôi tiếp cô ấy!”

Trịnh Lăng ngây người một lúc, nếu tiếp chuyện bình thường thì được, còn nói về thiết kế thời trang thì anh ta hoàn toàn mù tịch.

“Dùng tai nghe.” Đường Tam nhắc một câu, người cũng đi mất.

Trịnh Lăng chuẩn bị một chút rồi đi vào, ho khan một tiếng.

Tiểu Vũ lập tức ngắt điện thoại.

“Xin chào, tôi là Trịnh Lăng, trợ lý của Đường tổng. Xin lỗi đã để cô chờ lâu.”

“Chào trợ lý Lăng. Tôi tên Ngôn Vũ, thiết kế sư chính của Bình Phàm.”

Trịnh Lăng theo thói quen muốn đưa tay bắt tay đối phương.

“Không cần!” Giọng nói lành lạnh truyền từ tai nghe. Dĩ nhiên người đàn ông nào đó đang quan sát tình hình qua camera.

Trịnh Lăng bất đắc dĩ thu tay, may là hành động cũng không rõ ràng. Anh không nhịn được quan sát cô gái trẻ trước mắt thật kỹ. Tuy nhìn qua có chút non nớt nhưng thật sự quá xinh đẹp rồi, nhất là đôi mắt to long lanh biết cười. Cô nàng này thật sự là thiết kế sư chính hay lại là chiêu trò.

Tiểu Vũ không biết suy nghĩ của Trịnh Lăng.

Hai người bắt đầu trao đổi. Tiểu Vũ rất nhanh đã hoà mình vào công việc, trình bày lưu loát, thỉnh thoảng còn xen thêm vài ý tưởng mới.

Trịnh Lăng thoáng toát mồ hôi. Anh xem thường cô gái nhỏ này rồi. Nếu không có Đường Tam thông qua tai nghe giúp đỡ thì anh đã đầu hàng mất.

Nói hai người bọn họ không có gì, có quỷ mới tin…

Cuối cùng xe cũng dừng lại trước một toà chung cư.

Tiểu Vũ nói mình có thể đi một mình nhưng Lạc Ân không đồng ý, nhất quyết đưa cô lên tận nhà.

Lúc trở xuống, Lạc Ân kinh ngạc phát hiện xe của Đường Tam chưa rời khỏi. Trịnh Lăng ra hiệu mời Lạc Ân lên xe.

“Lạc tiểu thư có thời gian rảnh chứ?” Trịnh Lăng nhoẻn miệng cười khởi động xe.

Lạc Ân ngây ngốc gật đầu. Tuy không thể so với Đường tổng nhưng trợ lý Trịnh cũng rất phong độ và dễ nhìn nha.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!