Như đã từng yêu – C.4

Chương 4: Yêu thôi chưa đủ

Những ngày này phải thường xuyên tiếp xúc liên lạc trao đổi với Kiều Tuyết, vì cô ta thiết kế trang phục đẹp mắt, tâm tình Tiểu Vũ không tình nguyện nhưng đạo đức nghề nghiệp buộc cô phải tỉ mỉ trong từng chi tiết.

Không thể không thừa nhận Kiều Tuyết hiện tại so với trước đây càng thêm phong tình vạn chủng. Là con gái, đôi lúc Tiểu Vũ cũng cảm thấy xiêu lòng.

Có lần Tiểu Vũ vô tình nhìn thấy trợ lý Trịnh Lăng của Đường Tam đưa đón Kiều Tuyết. Một cảm giác chua chát nực cười ẩn sâu trong lòng, Tiểu Vũ chướng mắt ném bó hoa hồng đỏ ai đó mới tặng vào sọt rác khiến Lạc Ân luyến tiếc không thôi.

Từ hôm ấy, Lạc Ân chỉ có thể lén lút giấu bó hoa được tặng mỗi ngày, không để Tiểu Vũ nhìn thấy. Lạc Ân rất bất đắc dĩ, đương nhiên cô ấy biết người tặng là ai. Đây chính là chàng có lòng nhưng nàng lại vô ý. Nếu Tiểu Vũ biết mấy món ăn sáng cô ấy mang đến là do Đường Tam đưa chắc sẽ phát hỏa mất. Tiểu Vũ bình thường rất dễ nói chuyện, nhưng một khi tức giận thì chính là thỏi than hồng. Đến cả tổng giám đốc Phương Mộc Triết của bọn họ còn bị hứng bão kia mà.

Nhắc đến Phương Mộc Triết, Tiểu Vũ nhận ra mấy ngày này tâm tình anh ta không vui, có lương tâm gọi hỏi thăm một chút. Nhưng người bắt máy lại là một nhân viên quán bar.

Người nhân viên chỉ tên đàn ông say mèm đang nằm gục trên bàn.

Tiểu Vũ đi đến lay gọi Phương Mộc Triết vài cái, đối phương vẫn nằm im bất động. Cô nhịn xuống xung động muốn mắng tửu lượng không tốt còn học đòi đến quán bar người người phức tạp như vậy để gây họa hay chi. Hết cách, Tiểu Vũ quay lại nhờ người nhân viên kia giúp đỡ, khi trở về đã thấy một dáng người nóng bỏng dán lên người Phương Mộc Triết.

Hai mắt Tiểu Vũ trợn to, nhanh chóng chạy đến ngăn cản. Cô gái kia tức giận đẩy Tiểu Vũ va vào cạnh bàn làm mấy chai bia rơi xuống đất vỡ nát.

“Em gái phải biết quy tắc trước sau chứ. Anh đẹp trai này, chờ chị chơi xong sẽ tới lượt cưng.”

Tiểu Vũ ngây người, chỉ nghe ức hiếp con gái yếu đuối, giờ tận mắt thấy rõ phụ nữ cũng có thể hoá sói nha. Cô còn tưởng Phương Mộc Triết uống say hoá lẫn quấn lấy người ta, ai mà ngờ…

Thật muốn bỏ mặc anh ta, nhưng đường tình của Phương Mộc Triết quá lận đận rồi, thêm việc này nữa chắc anh ta sốc lắm.

“Chờ đã, chị hiểu lầm rồi. Tôi là bạn của anh ấy. Phương Mộc Triết, anh tỉnh táo lại xem.” Tiểu Vũ luống cuống tay chân lay mạnh con ma men kia nhưng anh ta nửa tỉnh nửa mê lung lay nhìn cô.

“Là em sao? Tôi không cần em thương hại. Em cút đi.” Phương Mộc Triết hất mạnh tay, dù say nhưng khí lực không nhỏ.

Tiểu Vũ không đề phòng bị Phương Mộc Triết đẩy ngã xuống sàn, tay chống phải mảnh chai vỡ, nhất thời cơn đau truyền đến đại não. Cô nóng nảy muốn mắng anh ta lại phát bệnh gì thì một bóng người ập đến, một đôi môi nồng nặc mùi rượu hôn lên môi cô.

Tiểu Vũ nhất thời sửng sốt, đến khi phản ứng lại muốn đẩy đối phương ra thì Phương Mộc Triết đã bị thô bạo đẩy sang một bên, một bàn tay to lớn nắm tay kéo cô đứng dậy, một đường rời đi.

Đến một góc khuất cách đó không xa, cả người Tiểu Vũ bị đẩy vào tường, một vòng tay rắn chắc bao lấy không cho cô trốn thoát. Cả thân hình đàn ông cao lớn phủ lấy cô, môi lần nữa bị chiếm đoạt. Khoang miệng bị hơi rượu nhàn nhạt xâm lấn nhưng Tiểu Vũ vẫn nhận ra mùi hương quen thuộc của riêng một người.

Nụ hôn này như phát tiết, đối phương chính là chủ đạo, cuồng bạo cắn nuốt. Có người đi ngang qua còn huýt sáo cổ vũ mọi chuyện đi xa hơn.

Tiểu Vũ cơ bản không có cơ hội phản kháng, mặc cho người đối diện dày vò.

Đường Tam chứng kiến một màn vừa rồi, lửa giận ngút trời, chỉ muốn dung nhập cô gái đáng giận này vào người. Đến khi trong miệng có mùi máu tanh anh mới dần bình tĩnh lại, anh đang cường bạo người mà anh muốn dùng cả sinh mệnh để nâng niu.

Anh bối rối rời khỏi môi cô, thấy ánh mắt hừng hực ủy khuất của cô, chỉ muốn dịu dàng an ủi nhưng Tiểu Vũ đã đẩy anh ra, vung tay.

Chát!

Đường Tam ngây ngẩn nhìn Tiểu Vũ chạy đi, đáy lòng chua xót.

Bàn tay vừa tát anh vẫn còn truyền đến từng đợt đau nhói. Tiểu Vũ muốn khóc thật to, rốt cuộc anh xem cô là thứ gì chứ?

Quay trở lại hiện trường hỗn loạn, Phương Mộc Triết nằm ngủ bất tỉnh nhân sự. Tiểu Vũ thật muốn lập tức trở về kệ xác anh ta, nhưng rồi cũng lấy ra mấy tờ tiền trả cho thu ngân bồi thường hư hại. Tiểu Vũ muốn đỡ Phương Mộc Triết đứng dậy nhưng có người còn nhanh tay hơn cô.

Tiểu Vũ cắn môi nhìn Đường Tam cõng Phương Mộc Triết đi phía trước, do dự một lúc cũng đi theo.

Ngô Thiên sửng sốt chứng kiến ba người rời đi. Từ đầu đến cuối anh ta giống người vô hình vậy. Cô gái kia xoắn xuýt nhìn anh ta: “Anh Ngô, anh xem có phải người ta đắc tội Đường tổng rồi không?” Cô ta cũng rất tiếc nuối, mồi ngon đến miệng rồi mà còn chạy.

Ngô Thiên khoác tay, ý vị thâm trường nói: “Cậu ấy có thời gian để ý chắc. Thu dọn đống hỗn loạn này đi. Còn cô nữa, bớt phóng túng lại.”

Ngô Thiên đi cùng Đường Tam nên chứng kiến hết tất cả. Nhìn biểu cảm phong phú của Đường Tam lúc nãy mà anh ta cảm thấy nhân sinh mỹ mãn. Như vậy mới giống con người chứ. Chỉ là cô gái xinh đẹp lúc nãy là em dâu ư? Em dâu thân mật với người đàn ông khác? Bên má Đường Tam đỏ lựng, mới bị ăn tát?

Chậc! Tình huống máu chó gì thế này. Lão đại ơi~

Đường Tam vứt Phương Mộc Triết vào băng ghế sau, mở cửa ghế lái phụ chờ đợi. Tiểu Vũ miễn cưỡng ngồi vào, thủy chung nhìn ra bên ngoài cửa xe.

“Địa chỉ nhà hắn.” Đường Tam âm trầm hỏi.

Tiểu Vũ thật ra không biết nhà Phương Mộc Triết ở đâu, không muốn nói nhiều, qua loa trả lời: “Cứ đến nhà tôi đi.” Nói xong cô mới thấy không đúng, muốn sửa lời nhưng lại thôi. Cô cần gì phải giải thích với anh.

Tiểu Vũ không nhìn thấy bàn tay Đường Tam siết chặt vô lăng, đáy mắt lạnh băng. Anh đột nhiên tăng tốc. Cảnh vật bên ngoài không ngừng vụt nhanh qua.

Két!

Tiếng phanh xe thắng lại khiến Tiểu Vũ giật mình. Cô nhìn cảnh vật lạ lẫm xung quanh, không phải khu chung cư nhà cô.

Đường Tam đang lay hoay kéo Phương Mộc Triết dậy. Tiểu Vũ kinh ngạc tiến lên giúp anh, do dự hỏi: “Đây là đâu?”

“Nhà anh.” Đường Tam trả lời.

“Như vậy rất phiền cho anh. Hay là…” Tiểu Vũ biết điều nói. Đường Tam không thích ở cùng người lạ.

“Ở nhà em thì sẽ thuận tiện đúng không?” Đường Tam đóng mạnh cửa xe, cõng Phương Mộc Triết đi thẳng đến thang máy.

Tiểu Vũ ngây người. Cô muốn nói hay là đưa Phương Mộc Triết đến khách sạn ở tạm cũng được. Anh nổi nóng cái gì chứ?

Đường Tam đứng trước thang máy, không nghe thấy tiếng bước chân của Tiểu Vũ, nhìn sang thấy cô còn đứng ngốc ở đó.

“Anh cõng hắn hoặc là bế em. Em chọn đi.”

Tiểu Vũ trợn mắt nhìn anh. Ngữ điệu của anh không cho phép cô khước từ. Cô cắn môi bước theo anh. Thật ra cô có thể bỏ về nhưng cô sợ Đường Tam sẽ làm gì đó không nên với Phương Mộc Triết. Anh bây giờ đang trên đà bùng nổ.

Đường Tam mở cửa nhà, đi thẳng vào một căn phòng rồi vứt Phương Mộc Triết nằm nghệch trên giường, sau đó đóng cửa chẳng quan tâm gì đến anh ta.

Tiểu Vũ thấp thỏm ngồi trên ghế sofa không biết nên làm gì mới phải. Cô bất giác quan sát căn hộ của anh, khá rộng lớn nhưng trang trí rất đơn điệu, điển hình của người đàn ông độc thân.

Đường Tam lần nữa xuất hiện trong phòng khách, tay cầm theo một hộp dụng cụ y tế tại nhà. Anh ngồi xổm trước mặt Tiểu Vũ khiến cô vô cùng hốt hoảng.

“Đưa tay cho anh.” Đường Tam trầm thấp nói.

“Anh muốn làm gì?” Tiểu Vũ cảnh giác, vô thức giấu hai tay sau lưng.

Đường Tam thở dài bất đắc dĩ, vươn tay bắt lấy cánh tay trái của cô kéo ra trước. Anh lại thỏa hiệp, không thể không quan tâm đến cô.

Tiểu Vũ rụt tay lại nhưng Đường Tam giữ rất chặt. Đáy mắt anh hiện lên tia đau lòng: “Em luôn không biết tự chăm sóc cho bản thân.” Anh dịu dàng trách cứ.

“Không cần anh lo.” Tiểu Vũ bướng bỉnh nói, giờ mới để ý bàn tay trái của mình có một vết rách nông đã cầm máu nhưng lem luốc máu khô, đang ân ẩn đau. Cô vẫn ương ngạnh: “Em có thể tự làm.”

Đường Tam xem như không nghe thấy lời của Tiểu Vũ, một tay giữ chặt tay cô, tay còn lại thành thạo lấy dụng cụ.

Anh ngước mắt nhìn Tiểu Vũ, ôn nhu nói: “Đừng nháo. Em có thể bài xích anh nhưng không được mặc kệ bản thân mình.”

Dù động tác của Đường Tam rất nhẹ nhưng thuốc sát trùng vẫn khiến Tiểu Vũ đau đến rùng mình. Đường Tam khẽ lắc đầu, Tiểu Vũ của anh lúc nào cũng cứng miệng như vậy. Băng bó xong vết thương, Đường Tam lại nắm lấy bàn tay phải của Tiểu Vũ xoa thuốc.

“Ngày mai sẽ không bị đau.”

Tiểu Vũ kinh ngạc nhìn anh, đến khi hiểu được câu nói kia, lập tức cảm giác mặt nóng bừng. Bàn tay này lúc nãy đã tát anh. Bây giờ nhìn lại bên má của anh vẫn còn đỏ.

“Tiểu Vũ, chúng ta…” Đường Tam trầm thấp nói.

“Em mệt rồi, muốn ngủ một chút.” Tiểu Vũ không cho anh cơ hội nói hết câu. Cô sợ không khí yên bình hiếm hoi này sẽ bị phá vỡ.

“Được rồi, phòng ngủ bên đó, trong đó có phòng vệ sinh riêng. Em vào ngủ đi.” Đường Tam vô lực thỏa hiệp.

Tiểu Vũ nhanh chóng đóng cửa phòng như trốn chạy, nằm trên giường đắp kín chăn. Nhưng rất nhanh cô lập tức hối hận. Căn phòng này mọi thứ đều tràn ngập hương vị của anh. Tiểu Vũ mơ hồ tự huyễn hoá hơi ấm của anh còn lưu lại trên chiếc giường êm ái này.

Cô biết bản thân đang tự lừa dối, rốt cuộc chỉ vì muốn tìm cho mình một lý do lưu lại.

Biết rằng không nên nhưng tại sao cô lại lén lút tham lam dư vị quen thuộc này.

Có tiếng cửa mở, Tiểu Vũ nhắm chặt mắt giả vờ ngủ, tim đập từng hồi dồn dập.

Đường Tam vươn tay muốn sờ tóc cô nhưng cuối cùng chỉ lẳng lặng đứng đó nhìn gương mặt yêu kiều như đang say ngủ.

Anh ngồi xuống tựa vào thành giường, đối lưng lại với Tiểu Vũ. Ánh mắt anh nhìn xa xăm vầng trăng tròn sáng tỏ bên ngoài cửa sổ, đáy lòng yên bình đến lạ. Anh không biết cô đã ngủ hay chưa. Giọng anh vang lên như tiếng thủ thỉ trong đêm vắng.

“Tiểu Vũ, không có thời khắc nào mà anh ngừng nhớ em. Anh vẫn luôn yêu em chưa hề thay đổi. Năm năm qua anh đã nỗ lực tìm em nhưng tất cả đều vô vọng. Giờ em xuất hiện trước mặt anh, nói với anh rằng em không còn yêu anh nữa. Em biết tim anh đau thế nào không? Anh không biết mình đã làm sai chuyện gì. Em chưa bao giờ nói cho anh biết. Quá khứ của anh, anh đã kể với em tất cả. Hiện giờ anh chỉ giúp đỡ Kiều Tuyết như một người bạn… Không sao cả, chỉ cần em đừng đi, anh sẽ dùng tất cả truy cầu lại tình yêu vốn thuộc về chúng ta. Ngủ ngon, cô bé của anh.”

Đáy lòng Tiểu Vũ run rẩy. Đôi mắt hé mở nhìn bóng dáng cô độc của anh dưới ánh trăng mờ ảo qua làn nước mắt. Cô cố ngăn nước mắt trào khỏi khoé mi.

Đối xử tốt với những người phụ nữ khác còn tỏ ra thân mật với cô làm gì. Đó là tình yêu của anh sao? Cô chính là ích kỷ, thứ cô muốn là một anh toàn tâm toàn ý dành cho cô. Nhưng anh không thể.

Anh rất tốt, tốt đến người khác xiêu lòng. Có lẽ anh nghĩ đó là điều bình thường nhưng người khác lại không nghĩ vậy.

Anh là người vô cùng có trách nhiệm. Mà giữa anh và cô ta tồn tại một ràng buộc không thể xoá bỏ. Gặp lại, cô ta đã tỏ rõ thái độ sẽ không từ bỏ. Cô ta có nhiều thứ có thể trói buộc anh. Còn cô thì sao? Nói cho hoa mỹ, thứ cô có chính là sự không cam lòng của anh mà thôi. Yêu, còn có lòng tin sao?

Cho dù yêu thì một lúc nào đó anh cũng phải đưa ra sự lựa chọn. Mà cô chính là không muốn anh phải lựa chọn, càng không muốn bản thân trở thành một trong những lựa chọn của anh. Cô không muốn đánh cược, cảm giác bản thân lúc nào cũng có khả năng bị loại bỏ thật không dễ chịu chút nào.

Trước đây cô từng nghĩ bản thân sẽ không sống nổi nếu thiếu vắng anh, nhưng sự thật thì cô vẫn sống rất tốt đó thôi. Rồi anh cũng sẽ hiểu được một điều.

Muốn hạnh phúc vẹn toàn thì yêu thôi chưa đủ!

Mà giữa bọn họ, lời yêu cũng đã không trọn vẹn.

‘Xin lỗi Tiểu Tam. Em không muốn chơi, cũng không chơi nổi nữa.’

Đêm nay Tiểu Vũ cảm thấy giấc ngủ đặc biệt yên bình, không còn dựa vào những viên thuốc ngủ ma quái kia. Nghĩ thông suốt, tâm tự nhiên nhẹ hơn nhiều.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!