Sinh ly tử biệt – P.1

Trong lúc tôi bị bọn tội phạm trả thù một cách dã man thì mẹ tôi đang tổ chức sinh nhật cho con gái nuôi của bà.

Thậm chí mẹ còn ngắt máy từ chối cuộc gọi cầu cứu của tôi: “Hôm nay là sinh nhật của Du Du, đừng làm mọi người mất hứng.”

Năm ngày sau, đích thân mẹ mổ tử thi một xác nữ không đầu.

Quá trình từ lúc mổ tử thi X đến lúc khâu lại mất khoảng 5 tiếng đồng hồ. 

Mẹ phân tích được hết những tra tấn vô nhân đạo mà X phải trải qua trước lúc chết, nhưng lại không phát hiện ra xác nữ không đầu này chính là tôi – đứa con gái mà mẹ vô cùng căm ghét. 

Tên truyện: Sinh ly tử biệt

Tác giả: 海棠未眠

Nguồn: Zhihu

Nguồn ảnh: ry_nek – Pinterest

Editor: Tuyết Vũ


1.

Thi thể của tôi được tìm thấy trong một bể chứa nước thải ở vùng ngoại thành vào lúc 3 giờ sáng. 

Đã năm ngày trôi qua, thi thể bị trương phình nổi lên trên. 

Sau khi nhận được tin báo, cấp trên lập tức phái cảnh sát đến đó. Bác sĩ pháp y Tần Tố miễn cưỡng gác lại niềm vui bên cạnh con gái nuôi để đến hiện trường vụ án. 

Mẹ thuần thục chỉ đạo trợ lý giúp kéo xác tôi ra khỏi bùn lầy hôi hám: “Nếu không muốn có thứ gì đó dính lên người thì cẩn thận một chút, đừng lắc mạnh.”

Trợ lý là một nam bác sĩ pháp y mới vào nghề, mang kính, dáng người cao gầy, dù đã đeo nhiều lớp khẩu trang nhưng vẫn không nhịn được phải nôn mửa một trận. 

Nghe mẹ tôi nói, anh ta ép xuống cảm giác buồn nôn, động tác trên tay trở nên nhẹ nhàng và vững vàng hơn. 

Sau khi điều tra tại hiện trường và thu thập chứng cứ, thi thể của tôi nhanh chóng được chuyển đến đội điều tra tội phạm và đặt trên bàn khám nghiệm tử thi.

Ánh sáng chói lóa chiếu vào thi thể tôi. 

Tôi lơ lửng trong không trung, lặng lẽ nhìn cơ thể bị thối rữa không chịu nổi của mình.

Trước khi bắt đầu công việc, mẹ vẫn giữ thói quen cúi đầu trước X: “Nhìn qua cháu vẫn còn rất trẻ, thật đáng tiếc.” 

Động tác của mẹ thuần thục và chuyên nghiệp. Theo mỗi nhát dao của mẹ, lòng tôi lại đau đớn khôn cùng. 

Đột nhiên động tác của mẹ dừng lại, đầu ngón tay cầm dao mổ hơi run lên. 

Có lẽ là do mẹ cảm thấy hình dạng thi thể trước mặt trông khá quen mắt, hoặc cũng có thể là do tình trạng của X giống với một vụ án cách đây vài năm.

Tôi thấy mẹ hơi cau mày, trong mắt hiện lên sự nghi ngờ, sau đó mẹ đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi.

Từ lúc mới sinh, trên cổ tay tôi đã có một vết bớt màu đỏ.

Cánh tay màu xám của X dính đầy bùn. Sau khi lau sạch, mẹ không thấy vết bớt đỏ nào cả. 

Tất nhiên là mẹ không thể nhìn thấy nó. Bởi vì nó đã bị dao găm cắt bỏ vào đêm hôm đó. 

Anh chàng trợ lý tò mò hỏi: “Chuyện gì vậy cô? Có phát hiện được gì không?” 

Cuối cùng mẹ tôi cũng thoát khỏi sững sờ, đặt cổ tay tôi xuống: “Không có gì.” 

Ôi!

Mẹ ơi, chúng ta lại lướt qua nhau. Đã bao lần rồi!

2.

Hôm sau, báo cáo khám nghiệm tử thi được giao cho đội trưởng đội điều tra tội phạm Lục Thành Giang. 

Trong cuộc họp, mẹ bình tĩnh miêu tả tình trạng của thi thể: “Nạn nhân X là nữ, độ tuổi từ 21 đến 24, trước lúc chết đã bị tra tấn, trên người có nhiều chỗ xương bị gãy và 32 vết đâm không gây tử vong, phần đầu bị chặt mất. Vì thi thể bị trương phình nên không thể dùng dấu vân tay để xác định danh tính. Tôi đã gửi mẫu xét nghiệm ADN, nhanh nhất ba ngày sẽ có kết quả.”

Nghe xong báo cáo, mọi người có mặt đều cau mày. 

Đội trưởng Lục Thành Giang tức giận ra mặt, tay nện mạnh xuống bàn: “Lũ súc sinh còn không bằng cầm thú.”

Lục Thành Giang nhanh chóng cử người ra ngoài dò hỏi điều tra, sau đó gọi mẹ tôi đến văn phòng: “Cách đây không lâu Vi Vi có đến tìm tôi. Con bé muốn gia nhập đội điều tra tội phạm sau khi tốt nghiệp, muốn lập lại vụ án năm xưa.”

Bàn tay đang cầm cốc nước của mẹ chợt khựng lại, trong mắt hiện lên ý hận: “Nó không xứng làm cảnh sát, càng không xứng lập lại vụ án của Kính Sơn. Nó chính là tai họa.”

Thấy mẹ tỏ ra kích động, Lục Thành Giang mím môi vỗ vai bà an ủi: “Tôi biết cái chết của lão Tống là một đả kích lớn đối với cô. Nhưng đó không hoàn toàn là lỗi của Vi Vi, lúc đó con bé vẫn còn nhỏ. Mấy năm qua con bé luôn sống trong tội lỗi, lúc nào cũng nghĩ đến cô và Du Du.” 

Mẹ không thể nghe tiếp được nữa, giọng điệu đầy tức giận: “Nó chỉ ước gì Du Du biến mất thì có. Nếu thật sự quan tâm chúng tôi thì tại sao lúc Du Du kinh hoảng vì bị bắt cóc mà nó cũng không gọi điện hỏi thăm một tiếng. Người làm chị như nó nên cư xử vậy hả? Nó là một con súc sinh máu lạnh. Tôi không muốn nghe bất cứ chuyện gì về Tống Vi Vi, sau này cũng đừng tìm tôi vì chuyện của nó. Du Du còn đang chờ tôi ở nhà. Tôi xin phép về trước.”

Mẹ bỏ đi. Tôi nhìn theo bóng lưng quyết tuyệt của mẹ, trong lòng nghẹn ứ khó chịu. Hai hàng nước mắt trong suốt thi nhau rơi xuống. 

Mẹ, con không hề máu lạnh, chỉ là con chết rồi, chết vào ngày Tống Du Du bị bắt cóc!

3.

Linh hồn tôi theo mẹ về nhà dưới sự trói buộc vô hình nào đó.

Trong phòng đèn sáng rực, Tống Du Du trốn trong chăn, nghe tiếng mẹ mới nhấc chăn lên rồi chui vào lòng mẹ: “Mẹ, con lại gặp ác mộng, con sợ quá.” 

Mắt ả đỏ hoe, nước mắt như hạt châu vỡ rơi xuống tay mẹ. Nhìn xem, ả khóc vừa đẹp vừa mủi lòng biết bao, thảo nào có thể khiến người khác yêu thích đến vậy.

Mẹ ôm chặt ả vào lòng: “Đừng sợ đừng sợ. Mẹ về rồi, mọi chuyện đã kết thúc, mấy kẻ xấu đó sẽ sớm bị bắt thôi con à.”

“Chị đâu mẹ? Mấy ngày rồi con không gặp chị ấy.” Giọng điệu nhẹ nhàng, trong mắt toàn là sự lo lắng, trông giống như con cừu nhỏ quan tâm đến người thân của mình. 

Nhưng con cừu nhỏ tưởng chừng như vô hại này lại hết sức máu lạnh khi cầm dao lên.

Chẳng qua ả chưa gây chết người, hơn ba mươi nhát dao nhưng không có một nhát dao nào gây tử vong. 

Nghe nhắc đến tôi, mẹ đang đau lòng vì Tống Du Du bỗng trở nên tức giận: “Đừng nhắc đến nó. Nó nên chết quách bên ngoài thì hơn.”

Tống Du Du thu lại ánh mắt chột dạ, vùi đầu vào lòng mẹ, môi nở nụ cười đắc ý.

Lần đầu tiên tôi thấy ả cười như vậy là vào sáu năm trước, ngay ngày sinh nhật thứ mười sáu của tôi.

Hôm đó bố đến hiện trường vụ án, còn mẹ đi cổ vũ Tống Du Du thi hùng biện. Một mình tôi ngồi nhìn bánh sinh nhật đến tận 12 giờ đêm, mãi đến sáng hôm sau mẹ mới trở về. Hóa ra là vì Tống Du Du thi đạt thành tích cao nên mẹ dẫn ả đi chơi ăn mừng, tối muộn nên họ ngủ lại trong khách sạn.

Tôi tức giận, nhưng mẹ còn cáu gắt hơn: “Quên cũng quên rồi, con còn muốn gì nữa? Du Du là em gái con, con có cần tính toán nhiều như vậy không? Con bao nhiêu tuổi rồi, lỡ mất một ngày sinh nhật thì có làm sao? Đừng ích kỷ như vậy.”

4.

Tôi đã khóc, vừa khóc vừa ném chiếc bánh sinh nhật vào thùng rác. Trong lòng tôi khó chịu nên tối đó rủ bạn bè đến quán bar uống rượu. 

“Không thích tớ? Được thôi, vậy tớ sẽ làm những gì bà ấy không thích.”

Tối đó tôi cố tình buông thả bản thân, nhưng lại phải trả giá quá đắt. Cái giá này lớn đến mức tôi phải dùng cả đời để chuộc tội.

Tôi uống được giữa chừng thì bố xuất hiện.

Bố không mắng tôi mà dùng bàn tay to lớn ấm áp nắm lấy tay tôi: “Nhìn xem ai đây, còn học uống rượu? Để bố dẫn Vi Vi đi ăn mừng sinh nhật.” 

Chúng tôi ngồi ở quán ven đường, dưới ánh nến lập lòe, bố cười hiền hậu và ấm áp: “Chúc mừng công chúa nhỏ Vi Vi của chúng ta sinh nhật vui vẻ, sống lâu trăm tuổi. Bố chúc cho nguyện vọng của Vi Vi sau này sẽ thành hiện thực, trở thành một cảnh sát hình sự giỏi hơn cả bố. Hai bố con mình sẽ cùng nhau chống lại cái ác, góp phần làm cho xã hội tốt đẹp hơn.”

Đáng tiếc điều ước của bố không thành hiện thực, tôi thậm chí còn không kịp thổi nến. 

Một chiếc xe bất ngờ lao tới tông vào chúng tôi. Hơn mười người đàn ông mặc đồ đen cầm gậy tiến về phía chúng tôi. 

Bố liều mạng bảo vệ tôi nhưng sức người có hạn, một mình ông ấy không địch lại đám đông, cuối cùng bị đám người đó đánh ngã xuống đất. 

Tôi ngất xỉu, lúc tỉnh lại đã thấy mình nằm trong bệnh viện. Có rất nhiều cảnh sát bảo vệ tôi, nhưng trong số đó không có bố. Bố mất tích rồi. 

Lúc tìm được bố thì xác đã không còn đầu, toàn thân chằng chịt vết thương. Hung thủ không rõ tung tích.

Mắt mẹ tôi lúc đó đỏ ngầu, dí di ảnh của bố lên ngực tôi, gào mắng đầy tuyệt vọng: “Đều là lỗi của mày, mày chạy ra ngoài làm gì? Sao mày có thể ích kỷ như vậy, vì một ngày sinh nhật mà hại chết bố mày. Tại sao người chết không phải là mày?”

Tôi quỳ dưới sàn, nước mắt nặng nề tuôn rơi. Lúc đó tôi cũng cảm thấy mình nên chết đi mới phải.

Tôi không được dự đám tang của bố. 

Mẹ không cho tôi vào: “Cút ra ngoài, đừng ở đây làm chướng mắt mọi người.”

Lúc đó Tống Du Du nhìn tôi chính bằng biểu cảm như vậy – thỏa mãn và đắc ý…

5.

Mẹ ôm Tống Du Du chặt hơn: “Chúng ta cứ xem như nó chết rồi. Từ nay về sau mẹ chỉ có một đứa con gái là con. Con chính là con ruột của mẹ.”

Mẹ đã trù tôi chết không biết bao nhiêu lần, nhưng lần này tôi chết thật rồi, chết vì sự tự tin của mình.

Sau khi đỗ vào học viện cảnh sát, thành tích của tôi luôn đứng đầu toàn trường, thành ra tôi luôn tự hào về năng lực của mình. 

Đối phương yêu cầu một mình tôi đến cứu người. Tôi thật sự đã làm như vậy.

Tống Du Du bị bắt cóc, đối phương gọi điện yêu cầu tôi đến đó một mình.

Mặc dù tôi không thích ả nhưng mẹ tôi lại thích. Bà ấy đã mất đi bố tôi, tôi không thể khiến bà ấy đau lòng thêm nữa. Điều quan trọng nhất là người đàn ông đó có nhắc đến chân tướng về cái chết của bố tôi.

Tôi tự cho rằng mình đã chuẩn bị đầy đủ, kết quả là hiện thực còn tàn khốc hơn tôi nghĩ. 

Số điện thoại vừa gọi đã ngắt máy. 

Dao găm lạnh lẽo khiến tôi đau đớn tột cùng. Một nhát, hai nhát, ba nhát…

“Đừng dừng tay, đủ 32 nhát, tao sẽ tha cho mày.”

“Các anh em, hôm nay tôi sẽ trả thù cho các người.”

“Dám ra ngoài nói lung tung thì kết cục của cô ta hôm nay sẽ là kết cục của mày ngày mai.”

Tống Du Du đi rồi, tôi tiếp tục chịu tra tấn cho tới tối hôm sau.

Nhân lúc tên côn đồ ngủ quên, tôi lấy điện thoại bị vỡ gọi cho mẹ.

Một lúc lâu sau mẹ mới bắt máy, giọng điệu chán ghét: “Hôm nay là sinh nhật của Du Du, đừng làm mọi người mất hứng. Con bé vừa bị kinh hoảng, cần phải thư giãn.” 

Mẹ nói xong, chẳng đợi tôi nói một lời đã lập tức ngắt máy, cũng cắt đứt luôn đường sống duy nhất của tôi.

Hôm sau, trên bàn làm việc của mẹ có đặt một bó hoa cẩm chướng.

Chú Lục cười nói: “Hôm nay là ngày của mẹ, của Vi Vi gửi đến đó.” 

Mẹ tặc lưỡi, tiện tay ném bó hoa ra ngoài cửa sổ: “Có muốn tôi tra camera hay không.”

“Nhất định là có chuyện quan trọng, bằng không con bé chắc chắn sẽ đến, mấy năm nay cũng đâu ít lần như vậy.”

Không sai, năm nào tôi cũng gửi hoa đến, nhưng lần nào hoa cũng bị ném ra ngoài cửa sổ.

Chú Lục đứng cạnh mẹ, đưa cho mẹ một tách cà phê: “Lần này hai người xảy ra bất hòa hơi lớn thì phải. Mấy ngày rồi không thấy Vi Vi đến đội điều tra hình sự. Trước đây con bé rất hay đến, nói là muốn gặp tôi. Nhưng kỳ thật mọi người đều biết con bé đến vì ai. Có lúc cô bận công việc, con bé cứ thế đứng chờ ngoài hành lang suốt mấy giờ liền.”

“Là ý muốn của nó, liên quan gì đến tôi.”

6.

Chú Lục là người từng trải qua vô vàn nguy hiểm, công tác trong ngành mấy chục năm, đã chứng kiến biết bao cuộc sinh ly tử biệt. 

“Lúc trẻ tôi cũng hay làm việc theo cảm tính, có anh em theo tôi tình như thủ túc, nhưng vì quan niệm khác nhau mà cãi vã ầm ĩ. Kết quả thì sao? Chúng tôi còn chưa kịp ngồi xuống nói chuyện với nhau về vấn đề đó thì người đã hy sinh trong lúc đi làm nhiệm vụ. Nếu trời cao cho tôi thêm một cơ hội, tôi sẽ không bao giờ tranh luận đúng sai. Ngồi xuống uống vài ly, chẳng phải mọi thứ sẽ ổn thôi sao? Không như bây giờ, muốn gặp cậu ta thì phải đến nghĩa trang liệt sĩ.”

Chuyện này luôn là nút thắt trong lòng chú Lục. Ngày thanh minh hằng năm, chỉ cần không có nhiệm vụ là chú sẽ ngồi trước mộ người anh em đó, vừa uống rượu vừa trò chuyện.

Thấy mẹ tôi không ừ hử gì, chú Lục đành thở dài một hơi: “Kỳ thật cô nên hỏi han Vi Vi nhiều một chút, mấy năm nay con bé đã khổ sở và chịu đựng nhiều rồi. Con bé mang mặc cảm tội lỗi lớn đến mức chúng ta không tưởng tượng nổi đâu, nhiều lúc gần như không thể vùng vẫy thoát ra. Tôi nghĩ lão Tống cũng không muốn nhìn thấy hai người xảy ra cớ sự này vì cậu ấy. Cậu ấy mà biết được chắc chắn sẽ rất đau lòng.”

Nói xong, vị đội trưởng đội điều tra tội phạm có vẻ ngoài mạnh mẽ dứt khoát cũng không giấu được đôi mắt đỏ hoe. 

Tôi cũng không kiềm được nước mắt, hai hàng lệ trong suốt tuôn rơi.

Chú Lục còn phải viết báo cáo nên rời đi trước: “Đời người chỉ được mấy mươi năm. Tôi nói với cô những lời này vì không muốn hai mẹ con sau này phải hối hận.”

“Hồ nước thải ở ngoại thành không phải là hiện trường vụ án đầu tiên, có lẽ phải phiền cô khám nghiệm tử thi thêm lần nữa, xem xem có phát hiện thêm manh mối hữu ích nào khác không.”

Mẹ không nói gì, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, sau đó không kiên nhẫn lấy điện thoại di động ra, mở lịch sử liên lạc giữa hai chúng tôi. Không có tin nhắn nào cả. Điều mà mỗi năm trước đây tôi đều gửi cho mẹ vào ngày của mẹ.

“Ờ thì… chúc cô ngày lễ vui vẻ, nhớ giữ sức khỏe.”

Cuối cùng mẹ nhìn thấy cuộc gọi cách đây năm ngày của tôi, sau đó buồn bực cất điện thoại vào túi.

Trợ lý mới vào làm chưa được bao lâu, còn chưa chứng kiến nhiều nên khi nhìn thấy thi thể của tôi một lần nữa, anh ta không khỏi lắc đầu thở dài: “Thật đáng thương, chỉ mới đôi mươi, có lẽ còn chưa tốt nghiệp nữa, ài, không biết đây là con cái nhà ai. Nếu bố mẹ cô ấy biết được, chắc sẽ đau lòng muốn chết.”

Mẹ tôi là bác sĩ pháp y lâu năm, đã chứng kiến quá nhiều thảm cảnh đến mức cảm xúc tê liệt: “Nếu muốn bù đắp cho người bị hại thì cậu phải làm việc nghiêm túc, phá án giúp họ càng sớm càng tốt.”

Lần khám nghiệm tử thi thứ hai bắt đầu, nhìn thi thể bị mổ ra lần nữa, bản thân tôi cũng cảm thấy tê dại, bình tĩnh nhìn vào đống thịt thối rữa. 

Trợ lý chợt dừng động tác, lôi ra một cục giấy trong dịch nhầy dạ dày: “Cô ơi, có phát hiện mới.”

Cục giấy được xử lý, mở ra thì bên trên có mấy chữ lớn: Đoán xem tôi là ai?

Mẹ khựng lại, đôi con ngươi run rẩy, bàn tay siết chặt góc bàn nổi đầy gân xanh.

Nét chữ vô cùng quen thuộc, bà ấy không thể giữ bình tĩnh được nữa.

Không sai, chính tôi đã viết những chữ này.

Đúng lúc đó, chú Lục cũng đến phòng pháp y: “Trường của Vi Vi gọi đến, báo rằng mấy hôm nay Vi Vi không đến trường.” 

Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!