Sinh ly tử biệt – P.2

7.

“Tôi gọi điện cho con bé nhưng điện thoại đã tắt máy. Tôi thật sự lo con bé xảy ra chuyện.”

Vẻ mặt của mẹ dịu đi sau vài giây: “Nó mạnh như trâu thì có thể xảy ra chuyện gì. Đừng suy nghĩ nhiều. Nó chỉ muốn thu hút sự chú ý của người khác, chuyện này thường gặp quá rồi. Mặc kệ nó đi, vài ngày nữa sẽ ngoan ngoãn xuất hiện lại thôi.”

Bà ấy đưa tờ giấy vừa phát hiện được cho chú Lục: “Có mấy hạt lấm tấm màu đen dính trên đó. Tôi sẽ gửi mẫu đến phòng thí nghiệm, rất có thể sẽ tìm ra hiện trường đầu tiên của vụ án.”

“Phải rồi, nếu nó gọi điện cho anh thì phiền anh chuyển lời dùm, bảo nó đừng chơi trò lừa gạt này nữa, thật sự khiến người khác kinh tởm.”

Mẹ không nói với chú Lục chuyện chữ viết.

Cũng phải thôi, bà ấy đâu có tin đó là tôi.

Đến tối, điện thoại của mẹ reo lên, mẹ liếc nhìn số gọi tới, mất kiên nhẫn thở ra một hơi: “Tống Vi Vi, mày đang làm cái trò gì vậy? Giả vờ mất tích với mẹ mày bộ vui lắm hả? Đừng mơ mẹ đau lòng vì mày, nói cho mày biết, dù mày có chết xó ở bên ngoài thì mẹ cũng không bao giờ đau lòng. Mày nên chết quách đi cho rồi.”

Đầu bên kia im lặng vài giây: “Thật xin lỗi bà Tần, tôi là nhân viên của tiệm hoa. Lúc trước cô Tống có đặt hoa ở chỗ chúng tôi, nói rằng sẽ đến lấy vào ngày của mẹ. Nhưng đã qua một ngày mà cô ấy không đến, chúng tôi không thể liên lạc với cô ấy qua điện thoại. Cô Tống có để lại số điện thoại của bà, tôi chỉ muốn hỏi cô ấy có đến lấy hoa nữa không?”

Lúc này mẹ mới nhìn lại số gọi đến, khá giống với số của tôi nhưng không phải của tôi: “Cứ vứt đi.”

Sau khi cúp điện thoại, mẹ bực bội bấm gọi cho tôi nhiều lần, nhưng lần nào máy cũng báo tình trạng tắt máy.

Mẹ mất hết kiên nhẫn nên mở WeChat của tôi: “Ngày mai nhớ gọi lại cho đội trưởng Lục. Ông ấy rất quan tâm đến mày. Sao mày có thể nhẫn tâm khiến ông ấy lo lắng như vậy. Đừng ích kỷ nữa. Mày có biết hiện giờ cả đội đang bận bù đầu bù tóc vì chuyện gì không. Đừng ở đó sinh sự.”

Tôi ngồi trên ghế sát bên mẹ, cảm nhận cơn tức giận của bà ấy. Tim tôi đau nhói.

Mẹ, con không cố tình sinh sự, con ở ngay đây nè.

8.

Tống Du Du từ bên ngoài về, thấy tâm trạng của mẹ tôi không tốt thì lập tức khoác nhẹ tay lên vai bà: “Mẹ, gần đây công việc áp lực lắm hả? Mẹ có muốn nghỉ phép không, chẳng bằng để con đi cùng mẹ một chuyến.”

“Mẹ cần phải theo sát vụ án. Chờ vụ án kết thúc mẹ sẽ xin nghỉ phép. Thời gian này mẹ không thể dành nhiều thời gian cho con, con có giận mẹ không?”

“Sao có thể chứ. Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất trên đời, không đời nào con lại giận mẹ.”

Tôi ngồi chôn chân một bên nhìn tình cảm mẹ con thắm thiết giữa hai người họ, trong lòng chỉ biết gượng cười.

Trong lúc thất thần, dường như tôi đã quay trở lại ngày Tống Du Du đến nhà tôi. 

Bố mẹ tôi tìm thấy ả ở một hiện trường vụ án. Năm đó ả mới tám tuổi, là con tin bị bọn tội phạm bắt giữ. 

Ả không có hộ khẩu, thậm chí không nhớ bố mẹ mình là ai. Mẹ tôi thấy ả đáng thương nên đưa ả về nhà, đặt tên là Tống Du Du.

“Vi Vi, con bé chỉ có một mình, từ bây giờ để em gái chơi chung với con nhé.”

Khoảng thời gian đó tôi rất vui vẻ, đến trường đều giới thiệu ả là em gái tôi. 

Nhưng tôi chẳng vui vẻ được bao lâu. Tôi thi được 800 điểm, còn ả đạt 801 điểm, hơn tôi 1 điểm. 

Trước mặt mọi người ả chỉ ăn cơm trắng với rau, mẹ tôi bảo ả ăn nhiều thịt, lúc nào ả cũng nói: “Mẹ ơi, để dành thịt cho chị đi. Được ăn bữa cơm như vậy là con đã mãn nguyện lắm rồi.”

Nhưng trên đĩa rõ ràng có rất nhiều thịt.

Người nói vô tình người nghe có ý, mẹ tôi càng thêm đau lòng: “Con bé này đã phải trải qua nhiều khổ cực, sao còn có thể lý trí như vậy.”

Sau đó mẹ gắp cánh gà chiên Coca trước mặt tôi rồi đặt trước mặt Tống Du Du: “Con học hành thế nào mà không biết cách chăm sóc em gái hả!” 

Sau đó còn có rất nhiều chuyện tương tự như vậy…

“Vi Vi, con đã mười tuổi rồi, phải học cách sống độc lập, tan trường tự đi về nhé. Mẹ sẽ đón em trước.”

“Không phải chỉ là một chứng chỉ thôi sao, rách cũng rách rồi, con la lối làm gì?”

“Nhìn em gái của con hiểu chuyện biết bao, khiến người khác yêu thích không thôi. Con nhìn lại mình đi, chẳng nói được lời nào tử tế.”

Lúc đó Tống Du Du thấp hơn tôi, mỗi lần nghe vậy ả đều bắt ghế đứng một cách kiêu hãnh, ra giọng với tôi: “Chị là con ruột thì sao? Mẹ nói thương tôi nhất, chị đừng hòng tranh giành với tôi.”

Ngược lại bố đối xử với tôi rất tốt. Nhưng lúc nào ông ấy cũng bận, phải giải quyết vô số chuyện. 

Lúc đó tôi cứ trông ngóng bố về nhà. Chỉ khi có bố ở nhà, tôi mới có thể làm một đứa trẻ.

Nhưng Tống Du Du rất thông minh, rất biết cách lấy lòng người khác. Thấy bố từ xa là ả đã chạy ào tới: “Bố ơi, Du Du nhớ bố lắm. Bố có mệt không, để Du Du rót nước cho bố.”

Mẹ tôi cũng cười phụ họa: “Anh may mắn lắm mới có một cô con gái biết điều như vậy.”

Bố chú ý đến cảm xúc của tôi nên đặt Du Du lên ghế sô pha: “Chị có chuyện muốn nói với bố. Để mẹ chơi với con nha.”

Bố mỉm cười bước về phía tôi, dang rộng tay muốn ôm lấy tôi, nhưng tiếng hét của Tống Du Du lại vang lên từ phía sau, ả bị phỏng nước sôi. 

Ả khóc rống lên khiến mẹ tôi đau lòng không thôi: “Tống Vi Vi, con cố ý buồn tủi cái gì, mọi người đều biết tỏng chiêu trò của con rồi. Tất cả đều là phái nữ, đừng tưởng mẹ không biết con đang nghĩ gì, muốn dùng thủ đoạn để tranh giành tình cảm của em gái chứ gì. Con nên nhớ bố mẹ sinh ra và nuôi dưỡng con, cái nhà này không nợ con gì cả.”

Mẹ trừng mắt nhìn tôi, bảo bố ôm Tống Du Du đến bệnh viện.

Bố còn muốn nói gì đó nhưng đã bị mẹ đẩy ra cửa: “Nó lớn rồi còn có thể xảy ra chuyện gì. Đưa Du Du đến bệnh viện quan trọng hơn.”

9.

Bảy ngày sau khi tôi chết, kết quả điều tra đã có tiến triển. Thông qua việc điều tra những người mất tích gần đây, cảnh sát khoanh vùng được ba đối tượng, trong đó có tôi, chính giáo viên của tôi đã báo cảnh sát.

“Bạn học Vi Vi xin nghỉ năm ngày, nhưng hôm nay đã là ngày thứ bảy, chúng tôi vẫn không liên lạc được với em ấy.”

Nghe nói vậy, mẹ tôi tỏ ra trấn tĩnh: “Mặc kệ nó đi, cứ để nó tự tung tự tác. Ai cũng có thể chết chứ nó thì không đời nào. Mạng nó cứng lắm.”

Chú Lục biết tính cách mẹ tôi bướng bỉnh, không giải thích nhiều mà trực tiếp dẫn bà ấy đến phòng trọ của tôi.

“Đây là chỗ ở của Vi Vi. Trước tiên tìm xem có phát hiện manh mối nào hay không.”

Phòng thuê không lớn, tôi thuê nó chủ yếu để học ôn thi. Trên bàn trong phòng vẫn còn thức ăn hôm đó tôi chưa ăn xong, bên cạnh còn đặt tài liệu ôn thi. Quần áo trong máy giặt chưa kịp phơi đã bốc mùi ẩm mốc. 

Chú Lục cau mày: “Nhất định là có chuyện xảy ra đột xuất nên Vi Vi mới vội ra ngoài, nếu không phòng ốc đã không bừa bộn như vậy. Con bé không phải là người không có kế hoạch.”

Chú Lục nói không sai. Một người mắc bệnh sạch sẽ quá mức như tôi sao có thể để phòng ốc thành cái dạng này. 

Là Tống Du Du. Hôm đó ả gọi điện tới, ở đầu dây bên kia khóc lóc thảm thiết: “Chị ơi cứu em với.”

“Nếu mày không đến chỗ hẹn trong vòng một giờ thì chờ nhặt xác nó đi. Còn có chuyện này chắc mày rất quan tâm, có liên quan đến cái chết của cảnh sát Tống.”

Lúc đó tôi không quan tâm được nhiều thứ. Tôi cho rằng mình đã chuẩn bị đầy đủ, không ngờ tôi phải đối mặt với một kẻ hung thần ác sát.

Tôi lượn lờ đến bên cạnh mẹ, nhìn thẳng vào bà ấy, muốn tìm kiếm trên khuôn mặt bà một chút gì đó gọi là quan tâm. 

Mẹ mang thai tôi mười tháng, cũng là người hiểu rõ tôi nhất, sao có thể không biết thói quen của tôi.

Trước đây mẹ luôn giữ nhà cửa ngăn nắp sạch sẽ, thậm chí không có một sợi tóc rơi vãi: “Mẹ biết Vi Vi sợ bẩn nhất.”

Nhưng bây giờ mọi thứ đã thay đổi.

Mẹ lạnh lùng nói: “Nó lăn lộn bên ngoài nhiều năm, ai mà biết được. Nói không chừng nó đã thay đổi thói quen từ lâu.”

10.

Trong lúc tìm kiếm, điện thoại của chú Lục reo lên, là đội điều tra gọi đến báo cáo đã có kết quả xét nghiệm hạt đen trên cục giấy.

Những hạt đen đó chính là than mỏ.

Mỏ than bị bỏ hoang ở vùng núi phía nam thành phố đúng là hiện trường vụ án đầu tiên.

Bọn chúng đã ép tôi nuốt cục giấy: “Pháp y Tần vừa tỉ mỉ vừa chuyên nghiệp. Chúng ta đùa giỡn bà ấy một chút, xem thử bà ấy có phát hiện ra đây là con gái ruột của mình hay không?”

Tôi biết mình không còn đường sống nên âm thầm nhặt mấy vụn than đen dưới đất nuốt cùng cục giấy, hy vọng có thể để lại một chút manh mối giúp họ phá án.

Ở Giang Thành không có nhiều mỏ than, rất nhanh họ đã tìm ra. 

Tôi lại theo họ đến hiện trường vụ án, một lần nữa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt khiến tôi không khỏi run rẩy.

Ký ức đau đớn tràn về như nước lũ nhấn chìm lấy tôi. Tôi thu mình trong góc, nhìn họ đào bới từng chút một để tìm chứng cứ hữu ích.

Mẹ tôi vừa tìm chứng cứ vừa nói: “Trên vách vẫn còn vết máu, trở về kiểm tra sẽ xác định được có phải máu của X hay không.”

Bước chân của mẹ chợt khựng lại, dường như vừa giẫm phải thứ gì đó. Mẹ cúi người nhặt lên.

Là một chiếc vòng tay dính đầy bụi bẩn, nếu nhìn kỹ có thể thấy ba chữ QSW được khắc ở mặt trong chiếc vòng, đó là ký tự viết tắt họ của bố mẹ và tên tôi. 

Mùa hè năm tôi tám tuổi, Tống Du Du còn chưa đến nhà tôi. Lúc đó bố mẹ đưa tôi đi du lịch và cầu được chiếc vòng này ở một ngôi chùa.

“Vi Vi, mẹ dẫn con đi chọn kiểu dáng con thích, cầu cho Vi Vi của chúng ta bình an khỏe mạnh suốt đời.”

Vòng tay có thể khắc chữ nên tôi đã nhờ sư thầy khắc giúp ba chữ này: “Cầu cho ba mẹ và con bình an khỏe mạnh ở mãi bên nhau. Gia đình chúng ta sẽ không bao giờ xa cách.”

“Giỏi lắm, chúng ta sẽ không giờ chia ly.”

11.

Mẹ tôi nhìn chiếc vòng, cả người cứng đờ, tay dần run lên, chân mềm nhũn tựa lên vách.

“Sao thế? Có chuyện gì vậy?” Chú Lục bước tới hỏi.

Ánh mắt mẹ trống rỗng, giọng nói hơi khàn: “Là… là của nó.”

“Của Vi Vi?” Làm cảnh sát hình sự nhiều năm, chú Lục vô cùng nhạy bén, lập tức liên tưởng đến sự mất tích của tôi, tay siết chặt thành quyền, mặt đầy lo lắng.

“Không chừng chiếc vòng đã bị lấy cắp, không chừng nó từng vô tình đến đây. Lão Lục, anh nói có đúng không?”

Điện thoại của chú Lục reo lên, giọng ở đầu dây bên kia hết sức nghiêm túc: “Đội trưởng, đã có kết quả đối chiếu ADN, anh và pháp y Tần nên quay lại càng sớm càng tốt. Chuẩn bị sẵn tâm lý đi.”

Tôi thấy trán chú Lục đổ mồ hôi lạnh, tay liên tục siết chặt, cuối cùng nói: “Chúng ta quay về trước đã.”

Kết quả được bày ra sờ sờ trước mặt mẹ tôi nhưng bà rất điềm tĩnh, sau đó còn cười: “Đừng đùa nữa. Tôi biết tất cả mọi người đều muốn tôi và Tống Vi Vi hàn gắn tình cảm, nhưng cách này chẳng vui chút nào. Nói đi, nó đang ở đâu, bảo nó nhanh chóng xuất hiện đi.”

Chú Lục lau nước mắt: “Đội điều tra tội phạm có bao giờ đùa những chuyện như thế này chưa? Kết quả rõ ràng như vậy rồi, người chết… người chết chính là Vi Vi.”

“Kết… kết quả cũng có lúc sai, đâu phải chưa từng xảy ra trường hợp như vậy. Anh còn nhớ vụ án cách đây vài năm hay không, tôi sẽ tìm tư liệu cho các người xem. Mọi người chờ chút, tôi đi ngay đây.”

Mẹ ngoan cố nhấn mạnh kết quả có thể sai, thậm chí không nhận ra bản thân rối rắm đến mức không đứng dậy được. Lần gần nhất bà ấy mất bình tĩnh như vậy là khi tự tay giải phẫu thi thể của chồng mình. 

Phần trước | Phần sau

Comments

2 bình luận cho “Sinh ly tử biệt – P.2”

  1. Mắc mệt với bà mẹ, mong quả báo đến sớm cho mẹ con “ruột” của bà này. Những tưởng bà ta hận con gái sau cái chết của chồng nhưng không, thiên vị ngay từ khi còn nhỏ, trong khi nữ chính là con đẻ. Quá ghê tởm, nội chung thế này mong không có sự tẩy trắng hay thương xót ở đây.

    1. Cái này là mê lời đường mật nè, đứa con nuôi biết nịnh quá mà

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!