Địa Mẫu – P.2

Sau khi thả hàng ngàn con rắn vào mỏ để thăm dò mạch đất, bà nội từng dặn dò: Thợ mỏ nhìn thấy rắn, không thể đập mà chỉ có thể đuổi chúng đi.

Đám rắn này bò tới bò lui trong mỏ khoáng sản, một khi có chuyện bất thường thì bà có thể kịp thời cảm nhận.

Tương tự vậy, khi nhìn thấy chuột trong hầm mỏ cũng không được đập.

Vì khi có chuyện bất thường, rắn và chuột sẽ cảnh báo ngay. 

Trong lúc ăn cơm, Chu Nghi đã nghe bà nội nói về đám rắn này. Thế là nhà họ Chu đã bắt hết rắn để che giấu hành vi đào mỏ sâu hơn.

Chiếc lồng chật hẹp đến nỗi sau khi đổ hai lồng rắn vào, tôi bị chèn ép đến mức không thở được.

May là trong cơ thể những con rắn này có vu huyết của bà nội, cộng thêm trên người tôi toàn là hơi đất khiến chúng không cảm thấy nguy hiểm nên không cắn tôi.

Tôi trốn giữa đám rắn, trong lòng hối hận khôn cùng.

Lẽ ra bà nội không nên vì giúp tôi tránh họa mà tìm đến nhà họ Chu, cũng không nên vì tôi cần bạn đồng trang lứa chơi cùng mà thả lỏng cảnh giác với Chu Nghi.

Tôi từ từ vặn cổ tay, dựa vào máu bôi trơn để rút hai bàn tay ra khỏi dây trói.

Bên ngoài có tiếng động, tôi vùi đầu vào đám rắn.

Tấm vải đen được vén lên, ánh sáng tràn vào, đám rắn lập tức rít lên rồi bò lung tung.

Chu Nghi cười lạnh: “Chết rồi sao? Không có ai nhìn thấy, chúng ta xem thử đi.”

Vệ sĩ khuyên hắn: “Người này bị rắn cắn chết nhất định là rất khó coi. Chúng ta tìm nơi nào đó chôn đi cho rồi.” 

“Tao muốn xem.” Giọng Chu Nghi lạnh lùng đầy vẻ tức giận, “Cậu chủ như tao phải cởi giày, rửa chân cho nó, hầu hạ nó suốt hai năm qua. Dù nó chết thảm đến mấy thì tao cũng không bỏ được cục tức này.” 

Tôi trốn trong đám rắn, mặc kệ bị rắn trườn loạn qua mặt và cơ thể, lúc này chỉ cảm thấy phát lạnh. 

Người xu nịnh ắt có điều dối trá.

Hồi đó bà nội từng cảnh báo tôi, Chu Nghi đối xử tốt với tôi nhất định là có mục đích.

Nhưng Chu Nghi chỉ là một đứa trẻ không lớn hơn tôi bao nhiêu, khuôn mặt hồn nhiên, nhiệt tình, ánh mắt cũng rất chân thành. 

Hai năm qua hắn đều như vậy, ngay cả bà nội cũng bị hắn lừa nên mới bảo hắn đưa tôi về núi Lão Thi.

Hồn nhiên ngây thơ là lớp mặt nạ hoàn hảo nhất! 

Ngay khi lồng sắt vừa được mở ra, bàn tay giấu sau lưng tôi nắm lấy một con rắn lục núi* rồi đột ngột nhảy ra khỏi đám rắn.

(*rắn lục núi: từ gốc là lạc thiết đầu xà, đây là một loài rắn độc phân bố ở phía nam Trung Quốc, Đài Loan và Việt Nam)

Đám rắn bổ ra khiến mấy vệ sĩ sợ hãi lùi về sau.

Tôi dùng hết sức lao tới chỗ Chu Nghi, xoay tay bóp cổ hắn rồi dí rắn lục núi vào cổ hắn.

Tôi bóp đầu con rắn bảy tấc, ấn răng nanh sát động mạch cảnh của Chu Nghi: “Không được nhúc nhích!”

“Liễu Yêu!” Chu Nghi nhìn thân rắn ngày càng siết chặt cổ mình: “Mày… sao có thể?”

Hắn cho rằng tôi bị trói cổ tay bằng dây thép thì không tự tháo được à? Hay cho rằng sẽ nhìn thấy cơ thể phù thũng tím đen của tôi sau khi đám rắn tản ra?

“Anh Nghi, cõng tôi đi.” Tôi bị nhốt trong lồng ít nhất bảy ngày, nếu không nhờ luyện cách nín thở từ nhỏ thì tôi đã chết từ lâu.

Nói thì nói vậy, nhưng khi vừa thoát khỏi lồng sắt chật hẹp, tay chân tôi vẫn cứng đờ mất sức.

Chu Nghi nghiến răng muốn từ chối, tôi lại ấn nanh rắn vào sát cổ hắn. 

“Đừng!” Hắn sợ hãi hét lên.

Hắn giận dữ trừng mắt nhìn tôi, mặc dù không muốn nhưng vẫn chậm chạp ngồi xổm xuống, giữ chân tôi rồi cõng tôi trên lưng như trước.

Tôi cũng giống những lần mệt phờ người sau khi chạy khắp núi trước đây, hai tay vòng qua cổ hắn, nhẹ nhàng tựa lên vai hắn.

Tôi bóp đầu con rắn dí sát cổ Chu Nghi rồi nói với vệ sĩ: “Bảo Chu Tuấn Hào đến gặp tôi.”

Chu Tuấn Hào có nhiều cháu, nhưng lại là một người cổ hủ, ông ta rất đặt nặng chuyện cháu trai trưởng. Nếu không vì vậy thì ông ta cũng không cần bảo Chu Nghi hứa hôn với tôi hòng lấy lòng bà nội.

Vì Chu Nghi nằm trong tay tôi nên đám vệ sĩ không dám liều lĩnh, chỉ có thể tránh sang một bên rồi mới đi mời Chu Tuấn Hào. 

Mặc dù khu khai thác mỏ rất rộng nhưng Chu Tuấn Hào đi xe việt dã, chẳng mấy chốc đã đến nơi.

Tôi bảo người mang nước và sữa bò đến, nhờ đó khôi phục được một phần sức lực. 

Chu Tuấn Hào nhìn thấy tôi thì lập tức tỏ vẻ kinh ngạc: “Yêu Yêu, cháu sao vậy? Lại chơi trò gì với Chu Nghi hả? Chẳng phải thằng nhóc này nói cháu xin nghỉ phép về nhà rồi ư? Sao cháu còn ở đây?”

Trong nháy mắt, ông ta nở nụ cười hiền hậu với tôi: “Yêu Yêu ngoan nào, rắn nguy hiểm lắm, cháu bỏ xuống trước đi. Có gì tủi thân cứ nói với ông, ông sẽ làm chủ cho cháu.” 

Nói xong ông ta quay sang mắng Chu Nghi: “Thằng nhóc chết tiệt này, sao lại chọc tức Yêu Yêu? Xem con bé đau lòng đến mức nào rồi kìa? Để xem ông có đánh chết cháu hay không!” 

Chu Tuấn Hào luôn đội lốt người tử tế như vậy.

Nhưng tôi không còn sức để tranh luận, cũng như không có tâm trạng vạch trần bộ mặt thật của ông ta.

Tôi cầm con rắn, hỏi: “Xác bà tôi đâu?”

“Cái này…” Chu Tuấn Hào tỏ vẻ khó xử, yếu ớt nói, “Yêu Yêu à, vì cứu mấy thợ mỏ bị mắc kẹt dưới lòng đất mà bà của cháu gặp chuyện. Bà đã anh dũng hy sinh. Các thợ mỏ được cứu đều rất biết ơn bà nên họ muốn xây mộ và dựng bia cho bà. Nếu cháu muốn xem thì bây giờ ông lập tức dẫn cháu đi.”

Chu Tuấn Hào tỏ ra hết sức đau buồn.

Tôi nằm trên lưng Chu Nghi, trầm giọng nói: “Tôi không đi. Ông mang xương của bà tôi đến đây rồi tìm tài xế đưa tôi và Chu Nghi đến núi Lão Thi.”

Núi Lão Thi vừa quỷ dị vừa phức tạp. Bà nội nói đó là địa bàn của tôi, vào được núi Lão Thi thì tôi sẽ có đường chạy trốn. 

Nếu không có tôi, bọn họ đừng hòng ra ngoài!

“Yêu Yêu!” Chu Tuấn Hào bày ra dáng vẻ bề trên, giọng điệu thành khẩn.

“Làm đi!” Tôi dí nanh rắn vào cổ Chu Nghi, “Con rắn lục núi này mà cắn vào động mạch cảnh trong tư thế bị bóp đầu thì toàn bộ nọc độc trong túi nọc sẽ được tiêm vào cơ thể anh ta. Lượng nọc độc này đi lên não thì chỉ cần vài phút, cháu trai trưởng của ông sẽ đi đời nhà ma.” 

Tôi nằm trên lưng Chu Nghi, máu trên cổ tay chảy từng chút một. 

Ngón tay của tôi cứng đờ, cộng thêm không dám động mạnh nên chỉ việc vẽ bùa chú cũng khiến tôi cảm thấy chật vật. 

Chu Tuần Hào thấy tôi mềm cứng không ăn nên chẳng cần làm bộ làm tịch thêm nữa, vẻ mặt trở nên lạnh lùng, lấy điện thoại gọi cho ai đó.

“Bật loa ngoài!” Tôi siết chặt cổ Chu Nghi, ngón tay di chuyển xuống dưới để hoàn thiện phù văn. 

Điện thoại được nối máy, Chu Tuấn Hào chỉ nói một câu: “Bảo Long Thăng Điền mang thi thể qua đây, đồng thời chuẩn bị một xe tải đưa Yêu Yêu và bà nội con bé về núi Lão Thi.”

Tôi chăm chú lắng nghe, không phát hiện có vấn đề gì, lại tiếp tục giả vờ suy yếu tựa lên vai Chu Nghi, ngón tay cũng vờ như cứng nhắc, hoạt động khó khăn.

Tôi vẽ xong bùa chú không bao lâu thì một chiếc xe tải nhỏ chở quan tài chạy đến.

Một người đàn ông trung niên lạ mặt bước xuống xe: “Ông chủ, thi thể ở trong quan tài.”

Tôi đẩy Chu Nghi: “Mở ra, tôi muốn xác nhận.”

Dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải mang theo thi thể của bà. 

Thi thể chứa một hồn một phách, lỡ như tôi chạy trốn rồi, một người dám dùng cháu trai mình làm mồi nhử như Chu Tuấn Hào không biết sẽ làm gì với thi thể của bà nữa đây.

Long Thăng Điền liếc nhìn tôi, ánh mắt dừng lại trên con rắn trong tay tôi. 

Chu Tuấn Hào bảo đích danh người này tới, chắc chắn đây không phải là người tầm thường. 

Tôi bóp đầu rắn ấn xuống, Chu Nghi lập tức sợ hãi gào lên: “Chú Long! Chú Long!”

Đôi mắt sắc lẹm của Long Thăng Điền tối sầm, nhảy lên xe tải mở nắp quan tài: “Đến xem đi.”

“Đi lên!” Tôi véo cổ Chu Nghi.

“Á!” Hắn sợ bị rắn cắn đến mức hét ầm lên. 

Chu Tuấn Hào cũng hừ lạnh một tiếng: “Mày làm cháu tao sợ rồi kìa.”

“Tôi không quan tâm!” Tôi lại véo cổ Chu Nghi, móng tay cấu vào làm rách da hắn.

Máu rỉ ra, dính lên lá bùa tôi vừa vẽ bằng máu. 

“Liễu Yêu, đừng không biết tốt xấu giống như bà nội của mày!” Chu Tuấn Hào hoàn toàn bị chọc giận.

Tôi biết cái chết của bà không đơn giản như vậy.

Tôi lạnh lùng nhìn Chu Tuấn Hào, móng tay cấu mạnh một chút bóc ra một miếng thịt trên cổ Chu Nghi, bỏ vào miệng trước mặt Chu Tuấn Hào.

Chu Nghi không ngừng gào thét: “Ông nội! Nghe theo nó, nghe theo nó!”

“Mày!” Chu Tuấn Hào hừ lạnh một tiếng, nói với vệ sĩ bên cạnh, “Giúp cậu chủ đi lên!”

“Lấy ghế đi!” Tôi làm bộ muốn véo Chu Nghi. 

Nếu để vệ sĩ đến giúp, lỡ như họ đột ngột ra tay trong khi tôi còn chưa hồi phục sức lực thì sao tôi đề phòng cho được.

Lần này Chu Tuấn Hào không nói gì mà chỉ xua tay.

Chu Nghi bắt ghế leo lên xe tải, một mùi hôi thối lập tức xộc vào mũi tôi. 

Tôi trừng mắt nhìn Long Thăng Điền, bảo ông ta đi xuống xe trước để đề phòng ông ta đột ngột ra tay, sau đó mới thúc giục Chu Nghi tiến về trước.

Đập vào mắt tôi là một thi thể bầy nhầy máu thịt, thậm chí có chỗ còn lộ cả xương.

Da mặt bà nội bị bong tróc, nứt nẻ do tiếp xúc với ánh mặt trời.

Hầu hết các buổi vu tế cổ xưa đều sử dụng người sống làm vật tế.

Quả thật là bà đã tế bản thân để cứu những thợ mỏ kia. 

“Đóng nắp quan tài, đi đến núi Lão Thi.” Tôi liếc nhìn Long Thăng Điền.

Đúng lúc này, mùi hôi thối ập thẳng vào mũi tôi.

Thi thể của bà nội đột nhiên nhảy ra khỏi quan tài, đôi bàn tay dính đầy máu khô cào lấy tôi. Đầu ngón tay có ánh sáng xanh mờ nhạt, rõ ràng là có độc.

Vài con côn trùng sặc sỡ quỷ dị dạng cánh bay ra từ trong thịt thối.

Tôi nhanh chóng quấn con rắn quanh cổ Chu Nghi rồi quay người né tránh, vừa di chuyển đã thấy trước mắt lóe lên tia sáng đỏ, tiếp theo là đau nhói ở huyệt thái dương, toàn thân cứng ngắc, ngã thẳng xuống thùng xe.

“Không ngờ tới chứ gì, tao mời Tương Tây Tam Tà đến luyện hóa thi thể của bà nội mày để nuôi cổ, sao mày phòng bị cho được.” Chu Tuấn Hào đá tôi một cái.

Nhưng đúng lúc này, Chu Nghi đột nhiên ngã “rầm”, nằm ngay đơ trên đất. 

Toàn thân tôi cứng đờ không thể nhúc nhích, nhưng vẫn dành cho Chu Tuấn Hào ánh mắt cười cợt. 

“Con nhỏ này hạ chú đồng mệnh lên người cậu chủ.” Long Thăng Điền vội vàng ôm lấy Chu Nghi, lạnh lùng nói, “Mày còn nhỏ mà lòng dạ đã độc ác như vậy.” 

Chẳng phải họ mới là người độc ác hay sao?

Bà nội đã hy sinh thân mình để cứu đám thợ mỏ, vậy mà khi chết còn bị luyện hóa thi thể để nuôi cổ.

Tôi có chết cũng phải bắt Chu Nghi chôn cùng!

Chẳng qua là tôi không thể sống được tới lần chuyển đổi thứ chín…

Suy cho cùng mệnh trời khó cãi!


(Phần 3+4 nguồn Ting Ting Tang Tang – FB)

Phần 3

Phần 4

Hết!


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!