Địa Mẫu – P.1

Vào tháng cô hồn hằng năm, bà nội đều đào hố dưới gốc cây liễu già bị sét đánh chỉ còn một nửa ở cuối làng để chôn sống tôi.

Lúc đầu chỉ là hố nông, một tuổi chôn một ngày, hai tuổi chôn hai ngày.

Bà dạy tôi cách nín thở, cách lấy nước từ rễ cây liễu cũng như cách cảm nhận những thay đổi của hơi đất.

Tên truyện: Địa Mẫu

Tác giả: Khát Vũ

Nguồn: Zhihu

Nguồn ảnh: kelleeox – Pinterest

Đề cử: Quỳnh Di

Editor: Tuyết Vũ

Mỗi lần đào tôi lên, cây liễu già dường như ngày càng khô héo cằn cỗi.

Năm tôi bảy tuổi, bà đào một cái hố sâu để chôn tôi trong bảy ngày.

Đến ngày thứ tư, tôi cảm thấy lượng nước trong đất ngày càng nhiều, rễ cây tôi đang tựa vào ngày một khô héo.

Mưa giông, sấm sét kéo dài suốt một ngày một đêm. 

Đến lúc bà nội đào tôi ra, cây liễu già ngàn năm đã bị sét đánh thành than, rễ cây vẫn còn bốc khói.

Bà nội bảo tôi cúi đầu lạy cây liễu già ba cái: “Liễu Yêu, cháu là Cửu Chuyển Địa Thi, lẽ ra không thể xuất hiện trên thế giới này. Mỗi năm phải ẩn trốn một lần, tất cả đều nhờ cây liễu già ngàn năm này chặn sấm sét cho cháu. Chỉ cần cháu có thể sống sót qua chín tuổi, trải qua chín lần chuyển đổi thì sẽ không khác gì người sống, hơn nữa còn có thể tiếp địa thông âm, phước lớn mạng lớn. Nhưng hiện tại mới là năm thứ bảy mà cây liễu già ngàn năm đã bị thiêu rụi…”

Tay bà run rẩy ôm lấy tôi: “Đây là ý trời, Liễu Yêu à, ý trời khó tránh.”

Nói cách khác, tôi sẽ không sống quá chín tuổi.

Năm đó bà nội đào tôi ra từ gốc cây hoè già đã chết khô ở núi Lão Thi.

Khi ấy bà nội vào núi Lão Thi cứu người, bị mắc kẹt trong núi ròng rã bảy ngày bảy đêm tưởng chừng sắp chết, đúng lúc đó bà nghe tiếng tôi khóc truyền đến từ cây hoè già. 

Mọi người đồng tâm hiệp lực đào tôi ra.

Nghe nói cơ thể tôi lúc đó sạch sẽ như vừa được tắm, không dính một chút bụi đất nào.

Ngay khi tôi vừa ra khỏi đất, chướng khí của núi Lão Thi lập tức tan biến, mây tan trời sáng.

Bà ôm tôi vào lòng, mở đường dẫn mọi người an toàn xuống núi. Đến dưới chân núi, bà cúi lạy ba cái, thề rằng đời này sẽ bảo vệ tôi.

Với kinh nghiệm nhiều năm làm bà mo thông âm, bà đã tìm ra ngôi làng có cây liễu già ngàn năm này, mỗi năm mang tôi đi giấu một lần để tránh sấm sét. 

Nào ngờ cây liễu già còn không chống đỡ nổi qua năm thứ bảy. 

Từ hôm đó, bà nội thường thất thần nhìn tôi, nửa đêm bà hay ngồi bên mép giường, tay sờ mặt tôi, miệng thì buông tiếng thở dài. 

Tôi đành an ủi bà: “Có bà nội đối xử tốt với cháu, cháu sống mấy năm nay cũng đủ rồi. Từ nay bà không cần phải ở lại cái làng này nữa, bà có thể đi đến những danh lam thắng cảnh mà bà nhắc đến…”

“Nhưng bà hy vọng cháu cũng có thể đi, hơn nữa còn đến khu vui chơi mà cháu hằng mong ước.” Bà nội ôm tôi thật chặt, dường như đã hạ quyết tâm, trực tiếp đi gọi điện thoại.

Hôm sau, đoàn xe nhà họ Chu đã đến trước cửa nhà.

Chu Tuấn Hào dẫn theo Chu Nghi đến tặng quà cáp, cung kính chào bà nội.

“Tôi có thể giúp nhà họ Chu tìm mỏ khoáng sản, trấn thần núi, nhưng nhà họ Chu phải đáp ứng một ít điều kiện.” Bà nội dắt tôi đứng ở cửa.

Chu Tuấn Hào vội vàng đáp lại: “Điều kiện gì cũng được, chỉ cần bà đến trấn giữ nhà họ Chu, còn bà muốn tìm mỏ khoáng sản hay không tùy bà.” 

Ông ấy còn đẩy Chu Nghi lên trước: “Đây là cháu trai Chu Nghi của tôi, lớn hơn Yêu Yêu một tuổi, nếu bà còn lo lắng thì bây giờ lập tức để hai đứa nhỏ hứa hôn với nhau. Từ giờ trở đi, Yêu Yêu sẽ là con dâu cả của nhà họ Chu chúng tôi.” 

Chu Nghi lập tức bước lên, ngọt ngào chào bà nội rồi nắm tay tôi: “Em Yêu Yêu dễ thương quá đi mất, em có thể đến nhà anh chơi hay không?” 

Chu Nghi vừa đẹp mắt vừa đáng yêu, răng trắng môi đỏ.

Anh ấy móc túi lấy ra một quả cầu thủy tinh rồi nhìn tôi bằng cặp mắt đen láy.

Tôi liếc nhìn bà, thấy bà gật đầu mới cầm lấy quả cầu thủy tinh.

Hôm đó, đoàn xe nhà họ Chu đưa tôi và bà nội đến khu vực khai thác mỏ.

Trên đường đi, Chu Nghi đưa cho tôi đồ chơi và đồ ăn vặt, còn liên tục nói chuyện với tôi.

Tôi chưa từng nghe những chuyện như vậy trước đây nên say sưa lắng nghe.

“Xem ra hai đứa nhỏ rất có duyên, sau này lấy nhau thì tốt biết mấy. Yêu Yêu xinh xắn dễ thương, cả nhà tôi đều thích những cô bé ngọt ngào sạch sẽ như vậy.” Chu Tuấn Hào thậm chí định tặng cho tôi một miếng ngọc bội.

“Trẻ con còn thay đổi nhiều, chờ vài năm nữa rồi lại nói tiếp.” Bà nội lắc đầu ngăn ông ấy lại.

Chu Tuấn Hào cười ha ha hai tiếng để che giấu sự lúng túng của mình.

Nhưng tôi biết bà nội sợ tôi không sống được đến chín tuổi, không muốn làm lỡ dở Chu Nghi.

Trên đường đi, bà nội nói rõ bốn điều kiện:

Thứ nhất, sau khi bà tìm được mỏ khoáng sản, nhà họ Chu phải đi tìm chín mươi chín cây liễu ít nhất một trăm năm tuổi, càng già càng tốt, sau đó trồng chúng ở nơi bà chọn quanh mỏ khoáng sản. 

Thứ hai, bà và tôi sẽ sống trong khu mỏ, người ngoài không được quấy rầy. 

Thứ ba, cho dù mỏ khoáng sản mà bà tìm được có tốt đến mấy, dễ khai thác đến mấy, bà nói đào sâu bao nhiêu thì chỉ được đào bấy nhiêu, không thể đào lố dù chỉ một centimet. 

Thứ tư, nếu bà xảy ra chuyện, nhà họ Chu phải đối xử với tôi như cháu gái ruột, nhất định phải tôn trọng nguyện vọng của tôi. 

“Bà nội!” Tôi lập tức nắm lấy tay bà.

Thế nào gọi là xảy ra chuyện?

“Được!” Chu Tuấn Hào vỗ đùi, sảng khoái đồng ý.

Sau khi đến khu khai thác mỏ, bà nội trước tiên làm lễ tế trời đất.

Chờ nhà họ Chu mua về hàng ngàn con rắn, bà nội cắt cổ tay nhỏ máu vào nước, lấy nước đó cho rắn uống trước khi thả vào mỏ, cuối cùng đốt ngải cứu khắp nơi để đuổi rắn.

Bà ngồi xếp bằng trên tế đài, cảm nhận sự chuyển động của hàng ngàn con rắn thông qua mối tương thông giữa máu và nước. 

Rắn là loài có linh tính nhất. Chúng ẩn mình trong lòng đất, nhạy cảm nhất với hướng của mạch đất.

Chỉ mất một đêm, bà nội đã xác định được vị trí của mỏ khoáng sản, đánh dấu nơi bắt đầu đào mỏ.

Nhà họ Chu vui mừng khôn xiết.

Nửa tháng sau, nhà họ Chu vận chuyển về một lượng lớn cây liễu trăm tuổi được mua từ khắp mọi miền, sau đó trồng chúng vào chỗ bà chỉ.

Trong thời gian đó, Chu Nghi chiêu đãi tôi rất nhiều đồ ăn ngon. Anh ấy còn cõng tôi chạy loạn khắp núi đồi, chạy mệt rồi, khắp người dơ bẩn thì xuống suối nghịch nước. Anh ấy còn chu đáo cởi giày cho tôi, giúp tôi rửa tay chân, dùng áo lau khô cho tôi rồi giúp tôi mang giày và vớ. 

Thậm chí đến tối anh ấy còn không chịu về, muốn ngủ với tôi, không nỡ xa tôi. Nhưng buổi tối bà nội sẽ dạy cho tôi vu thuật, như vậy rất bất tiện.

Một năm cứ thế trôi qua, mới đó tôi đã lên tám.

Bà nội cho thợ mỏ đồng loạt nghỉ phép, sau đó dùng dây rơm quấn quanh chín mươi chín cây liễu già rồi dẫn đến mỏ.

Trong mỏ, bà chọn vị trí thật tốt để bày trận và đào hố, sau đó dùng dây rơm kia quấn lấy tôi rồi chôn tôi xuống hố.

Hầm mỏ quanh năm không tiếp xúc với ánh mặt trời, trực tiếp thông xuống lòng đất, là nơi ẩn âm tránh sáng tốt nhất. Cộng thêm chín mươi chín cây liễu già phụ trợ, ít nhiều gì cũng mạnh hơn một cây liễu già ngàn năm.

Nhờ đó mà tôi an toàn vượt qua năm tám tuổi.

Trong số chín mươi chín cây liễu già có vài cây chết đi. Bà nội nói với Chu Tuấn Hào rằng mấy cây liễu già đó khóa địa khí để ngăn không cho mỏ khoáng sản tự ý di dời, cần phải bổ sung lại.

Thế là Chu Tuấn Hào đăng tin thu mua liễu già với giá cao.

Ông ấy hết lòng cung kính bà nội tôi, gần như là phục tùng.

Thấy tôi an toàn vượt qua kiếp nạn năm tám tuổi, cộng thêm mấy cây liễu già ngày càng cao lớn, rõ ràng là bà nội tỏ ra nhẹ nhõm hơn nhiều.

Ngoài việc định kỳ hàng tháng xuống mỏ đo độ sâu, không để nhà họ Chu đào sâu hơn, bình thường bà đều tịnh tâm an dưỡng.

Bà cũng không quá khắt khe với việc học của tôi, còn vui vẻ nhìn Chu Nghi sang chơi với tôi.

Khu khai thác mỏ rất rộng, có khu nhà ở dành cho gia đình, cũng có trường học riêng. 

Chu Nghi cố ý ở lại vì tôi, phàm chuyện gì cũng bảo vệ tôi, anh ấy đối xử với tôi tốt đến mức mọi người trong khu mỏ đều biết tôi là công chúa nhỏ của Chu Nghi. 

Nhưng vào mùa hè năm tôi chín tuổi, khu mỏ xảy ra một chuyện hết sức kỳ lạ. 

Nhiều công nhân xuống mỏ đột nhiên biến mất. Lúc đầu chỉ có một hoặc hai người biến mất trong chớp mắt. Về sau là cả một đội trực tiếp biến mất.

Nơi họ biến mất có thể đào lên những viên đá đỏ như máu.

Sau khi biết chuyện, bà nội muốn niêm phong miệng hầm, tự mình xuống dưới thăm dò. 

Nhưng Chu Tuấn Hào bằng mặt không bằng lòng, vẫn cử người xuống hầm khiến mỏ bị sập, hàng trăm người bị mắc kẹt bên trong.

Gân lá của chín mươi chín cây liễu già chuyển sang màu đỏ máu giống như vừa hút máu.

Bà nội và Chu Tuấn Hào cãi nhau ầm ĩ một trận.

Bà đến trường tìm tôi, nắm lấy tay tôi rồi nói: “Cháu lập tức rời khỏi đây đi. Nhà họ Chu đã lừa dối chúng ta, cho người đào sâu hơn, khoét rỗng mỏ khoáng sản, chọc giận Địa Mẫu. Tất cả quặng mỏ đều là máu thịt của Địa Mẫu. Nợ máu trả bằng máu, nợ thịt trả bằng thịt.”

Bà nội sờ lên đầu tôi, hai mắt đẫm lệ: “Liễu Yêu, bà đã phạm phải tội nghiệt ích kỷ, biết rõ nhà họ Chu thấy lợi mờ mắt nhưng bà vẫn giúp họ tìm kiếm mỏ khoáng sản. Yêu Yêu, những thợ mỏ đó đều là do bà hại chết, bà phải đưa họ ra ngoài. Đây là tội nghiệt của bà, đã đến lúc bà phải đền tội.” 

Bà nội giơ tay kéo Chu Nghi qua rồi nói: “Cháu sinh ra ở núi Lão Thi. Hiện tại sắp đến lần chuyển đổi thứ chín, núi Lão Thi là hy vọng duy nhất của cháu. Chu Nghi sẽ đưa cháu đến đó, đừng trở lại đây nữa.”

“Bà nội…” Tôi còn muốn nói thêm gì đó nhưng đã bị bà đánh vào gáy bất tỉnh.

Lúc tôi tỉnh dậy, thấy mình không phải ở trên xe, cũng không phải ở trên núi Lão Thi toàn cây cối cằn cỗi trong truyền thuyết mà là ở trong một chiếc lồng sắt phủ vải đen. 

Tay chân tôi bị trói bằng dây thép, miệng bị nhét khăn. Tôi càng giãy giụa thì sợi dây càng siết chặt. 

Không biết đã qua bao lâu, tôi vừa đói vừa khát, vừa cảm thấy chóng mặt.

Chu Nghi kéo tấm vải đen lên, trên khuôn mặt ngây thơ nở nụ cười nham hiểm: “Bà nội của mày chết rồi. Để cứu hàng trăm người bị mắc kẹt trong mỏ, bà ta tự cắt máu thịt của mình để cúng tế cho Địa Mẫu. Bà ta nhảy múa trên tế dài suốt bảy ngày, tự biến mình thành một bộ xương khô.” Đôi mắt hắn đầy tia máu.

Hắn còn cầm một cuốn sách ố vàng vỗ nhẹ vào mặt tôi: “Bà ta nhờ tao đưa thứ này cho mày.”

Trên cuốn sách chỉ có vỏn vẹn hai chữ cổ: Vu mạch.

Bà nội chết rồi?

Nhưng bà tìm mỏ khoáng sản, di dời mấy cây liễu già là để giúp tôi sống sót vượt qua năm chín tuổi.

Tôi còn chưa chết thì sao bà có thể chết được?

Tôi nhìn Chu Nghi chằm chằm, cố gắng vùng vẫy! 

Nhưng sợi dây càng lúc càng siết chặt khiến da của tôi bị rách đến mức máu chảy dọc cánh tay. 

“Công chúa nhỏ của tao, không phải bọn mày nói rắn là thứ tốt nhất trong các buổi vu tế hay sao?” Chu Nghi nhe răng cười với tôi.

Hắn vẫy tay một cái, vệ sĩ của nhà họ Chu mang vào hai lồng rắn. 

Chu Nghi vẫn cười hết sức ngây thơ: “Hai năm qua tao diễn trò với mày, dỗ dành mày, cung phụng mày, nhưng kết quả thì sao, bà nội của mày vẫn không tin tao, không chịu dạy vu thuật cho tao.” 

“Để lừa gạt bà nội của mày, ông nội bảo tao hứa hôn với một đứa nhà quê như mày. Mày không cha không mẹ, lấy tư cách gì xem thường tao?”

Sau đó hắn vẫy tay: “Để mấy con rắn này chơi với công chúa nhỏ. Xem thử vu thuật kia có thật hay không!” 

Vệ sĩ mở nắp lồng, trút toàn bộ số rắn vào trong.

Tôi lập tức bị lũ rắn nhấn chìm. Thân rắn trơn trượt và tanh tưởi không ngừng lướt qua mặt tôi. 

Giờ đây tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng cười lạnh lùng của Chu Nghi xen lẫn tiếng cười ha hả khi lật cuốn “Vu mạch”: “Mày cứ từ từ tận hưởng cảm giác bị rắn cắn chết đi nha!” 

Phần sau

Comments

4 bình luận cho “Địa Mẫu – P.1”

  1. Hay quá, hóng hóng phần tiếp theo

    1. Cảm ơn đã ủng hộ nhà Vũ ❤️

  2. Đợi phần tiếp theo trong mòn mỏi

    1. Có full rồi nha bồ ❤️

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!