Linh Châu 32: Trận pháp cầu con – P.5

33.

Chuyến đi đến địa phủ đầy bất ngờ nhưng không nguy hiểm.

Tôi đặc biệt chọn ngày hoàng đạo tốt lành này quả thật không uổng công, trong cái rủi có cái may.

Gần như chỉ trong chớp mắt, chúng tôi đã trở lại nhà của Lục Ngạn. Nơi đây vẫn là một màu xám tro với ánh đèn mờ. 

Tôi ngồi xuống ghế sofa, thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ.

Chiếc ghế sofa này rất mềm, ngồi lên có cảm giác như toàn bộ cơ thể đang chìm xuống.

Không đúng, tôi đang chìm xuống thật!

Chết toi rồi!

Một bàn tay lạnh buốt ghì chặt eo tôi hòng kéo tôi xuống sâu bên dưới.

“Ào!”

Tôi trơ mắt nhìn mình rơi khỏi ghế xuống nước.

Nước hồ lạnh buốt, nhớp nháp ập đến phủ vây lấy tôi. Trong nước có mùi tanh thoang thoảng, tôi lập tức nín thở nhưng vẫn uống phải hai ngụm nước.

Dường như đây là một hồ chứa nước, trên mặt hồ có một tấm kính trong suốt. Dù tôi đập mạnh thế nào tấm kính cũng không lung lay.

Lực tay kia mạnh đến mức tưởng chừng như muốn bẻ gãy eo tôi.

Giấy bùa không thể mở trong nước, đậu đỏ cũng mất tác dụng một khi tiếp xúc với nước.

Tôi lập tức rút đinh đâm thật mạnh vào bàn tay phù thũng trắng xanh kia.

Ma nước cũng sợ đồ sắt, biết đau rụt tay lại. 

Tôi chớp cơ hội liều mạng bơi lên cao nhất có thể, sau đó rút cây trâm cài tóc bằng sắt trên đầu đâm về phía mặt hồ.

“Loảng xoảng!”

Mặt nước lại biến thành ghế sofa.

Cả người tôi ướt sũng bò ra khỏi ghế, quỳ lên sàn thở hổn hển.

May là ở đây có nhiều người, bằng không có trăm cái miệng cũng khó mà giải thích.

34.

Đáng tiếc tôi còn chưa thở được mấy hơi, ngẩng đầu nhìn đã thấy căn nhà hỗn loạn rồi. 

Lục Ngạn bị ma nữ treo cổ trong thang máy, toàn thân treo lơ lửng trên trần như chuông gió.

Đạo diễn béo và trợ lý giống như hai con thú dữ lao vào cắn xé nhau một mất một còn.

Trương Cầm đẩy ngã Chu Kỳ xuống đất, mạnh bạo cởi quần anh ta, trông như muốn cưỡng hiếp anh ta đến nơi.

Đạo diễn béo và trợ lý không thể chết ngay được. Giờ nên cứu Lục Ngạn hay Chu Kỳ trước?

Giữa trinh tiết và tính mạng, dĩ nhiên tính mạng quan trọng hơn rồi. 

“Ả khốn kia mau thả tay ra!”

Tôi hét lớn, tay rút kiếm gỗ đào, chân nhảy lên lao về phía ma nữ.

Ma nữ bị tôi đánh trúng, toàn thân bốc lên mùi khét lẹt.

Cô ta ném Lục Ngạn sang một bên, quay lại căm giận nhìn tôi, mắt chảy ra hai dòng máu đỏ: “Cô muốn nhúng tay vào nhân quả giữa tôi và hắn?!”

Sương mù dâng lên, cuộc đời ngắn ngủi của ma nữ nhanh chóng lướt qua trước mắt tôi.

Đó là một cô gái vô cùng trẻ trung và xinh đẹp với ước mơ trở thành ngôi sao, dốc hết tâm huyết cho từng vai diễn. Cô đã phải nỗ lực rất nhiều mới giành được một vai có lời thoại trong phim. Vai diễn đó là một cô gái đáng thương bị kẻ xấu cưỡng hiếp.

Nào ngờ đạo diễn lại bảo nam diễn viên đóng giả làm thật để cảnh quay được chân thật hơn.

Gã đạo diễn đó chính là chồng của Đường Vân, Trần Văn Viễn.

Sau khi quay xong, cô suy sụp tinh thần, gục xuống khóc nức nở.

Nam chính Lục Ngạn thấy vậy thì chủ động an ủi cô.

Cô cho rằng mình gặp được người tốt nên không đề phòng Lục Ngạn. Nhưng đêm đó Lục Ngạn đã chuốc say và dâng cô lên giường của đạo diễn.

Cô quẫn bách, suy nghĩ không thông nên nhảy xuống hồ tự tử.

35.

Tôi kiên nhẫn thuyết phục ma nữ: “Cô giết hắn như vậy chẳng phải quá hời cho hắn hay sao? Ít nhất cũng phải khiến cho hắn thanh bại danh liệt mới phải!” 

Đáng tiếc cô ta đã hóa thành lệ ma, không có kiên nhẫn nghe tôi khuyên giải.

Lục Ngạn có thể chết nhưng không thể chết ở đây.

Tôi lại giơ kiếm gỗ đào trong tay: “Cô ráng chờ một tuần rồi quay lại lấy mạng hắn. Hôm nay thì không được.”

“Á!”

Ma nữ ngẩng đầu, không cam lòng hét lên, giận dữ trừng mắt nhìn tôi.

“Đừng nói nhảm nữa, quần lót của tôi bị rách rồi!”

Chu Kỳ nằm trên mặt đất liều mạng giãy giụa, khuôn mặt đẹp trai đỏ bừng.

Trương Cầm há to miệng, le lưỡi liếm mặt anh ta hết lần này đến lần khác.

Chu Kỳ sắp không trụ được: “Lục Linh Châu! Cứu mạng với!”

Tôi cũng muốn cứu anh ta nhưng ma nữ bám chặt lấy tôi không buông.

Kể ra cô ta cũng thật đáng thương nên tôi không đành lòng đánh cô ta hồn bay phách tán, đành phải chịu cảnh bó tay bó chân.

Chu Kỳ tuyệt vọng. Nhìn mảnh vải nhỏ cuối cùng trên người bị Trương Cầm vứt đi, anh ta khóc nghẹn cổ họng: “Trời đất ơi! Nếu ai có thể cứu được con, con nguyện cả đời nhận người đó làm đại ca!”

“Đại ca của cậu đến đây!”

Một giọng nữ trong trẻo vang lên từ cửa sổ.

36.

Người đến là một cô gái trẻ vô cùng xinh đẹp, chân mặc quần bó màu đen, đi đôi bốt cao quá đầu gối, tóc dài tung bay, vòng eo mảnh mai, trông giống như nữ đặc vụ nổi tiếng nhất trong các bộ phim bom tấn của Mỹ.

Cô ấy đá vỡ cửa kính, đu dây nhảy qua cửa sổ, vừa vào trong đã quỳ một chân, tay thoăn thoắt rút ra một thanh kiếm làm bằng đồng xu vàng óng ánh từ sau lưng. 

“Nghiệt súc! Chịu chết đi!”

Sau đó, một kiếm đâm thẳng vào ngực Chu Kỳ.

Tôi nhắm mắt không nói nên lời: “Tống Phỉ Phỉ, nửa đêm đừng đeo kính râm được không?! Đâm nhầm người rồi kìa!”

Tống Phỉ Phỉ ra tay không nhẹ, nhưng Chu Kỳ chẳng hề rên lấy một tiếng, ánh mắt si ngốc nhìn chằm chằm Tống Phỉ Phỉ.

“Hả? À, xin lỗi nhé, để tôi làm lại!”

“Nghiệt súc, nhìn kiếm của ta đây!”

Tống Phỉ Phỉ vội vàng thu kiếm, đâm thẳng vào bụng Trương Cầm.

Trương Cầm hét lên, trợn mắt ngất đi.

Tống Phỉ Phỉ cúi đầu nhìn, đồng tử không khỏi run lên.

Tôi nhìn theo ánh mắt của cô ấy, lập tức nhận lấy đòn chí mạng nhất đêm nay.

Quần của Chu Kỳ vừa bị Trương Cầm lột sạch.

“Khụ khụ…”

Tống Phỉ Phỉ hắng giọng, giả vờ bình tĩnh chìa tay về phía Chu Kỳ: “Anh chim lớn này! Mặt đất lạnh lắm, mau đứng dậy đi!”

Cái này lại là gì?!!

37.

Sự xuất hiện của Tống Phỉ Phỉ khiến cho cục diện thay đổi.

Ma nữ bất đắc dĩ dẫn theo những hồn ma khác rời đi.

Căn phòng nhanh chóng trở lại bình thường, đèn đuốc trở nên sáng hơn một chút.

Sắc mặt của đám người Lục Ngạn tái nhợt, ngồi dưới đất thở hổn hển.

Chu Kỳ ngồi trên sofa, xấu hổ lấy gối che chân, chỉ hận không thể vùi mình luôn vào đó.

Chờ mọi người khôi phục lại tinh thần, lúc này Tống Phỉ Phỉ mới vỗ tay.

Vệ sĩ của cô ấy dẫn theo một người phụ nữ xinh đẹp và gợi cảm từ cửa đi vào.

“Mấy người biết cô ta hay không?”

Lục Ngạn đứng dậy, vừa kinh ngạc vừa tức giận: “Trương Thủy Dao, sao cô lại ở đây?!”

Ban nãy Tống Phỉ Phỉ tới cửa nhà Lục Ngạn thì phát hiện Trương Thủy Dao đang thập thò nhìn lén ngoài cửa. 

Xui cho cô ta, một thuật sư lợi hại như vậy lại bị Tống Phỉ Phỉ dùng gậy đánh bất tỉnh.

Hóa ra mọi chuyện trong nhà Lục Ngạn đều là do Trương Thuỷ Dao sắp đặt.

Để lấy lòng Trần Văn Viễn, Lục Ngạn không ngừng giới thiệu phụ nữ cho ông ta. Trương Thuỷ Dao cũng là nhờ Lục Ngạn giới thiệu.

Sau khi ở bên Trần Văn Viễn, Trương Thuỷ Dao bắt đầu ganh ghét đố kị với Đường Vân.

Vì vậy cô ta đã bố trí trận phong thủy trong nhà Đường Vân hòng khiến Đường Vân không thể sinh con. 

Hơn nữa vì chướng mắt việc Lục Ngạn giới thiệu phụ nữ cho Trần Văn Viễn nên cô ta cũng nhúng tay bố trí phong thủy trong nhà Lục Ngạn.

Rơi vào yêu hận tình thù, con người ta có thể làm ra những chuyện khó bề tưởng tượng nổi.

Hồi lâu sau, Tống Phỉ Phỉ lặng lẽ thở dài: “Vòng tròn này thật là một mớ hỗn độn!”

38.

Đạo diễn đã ghi lại mọi chuyện, đôi mắt như muốn phát sáng vì quá đỗi hưng phấn. 

Trương Thuỷ Dao bị tôi ép cung đành phải nhận tội, mặt sắt đen sì bị chúng tôi đưa đến đồn cảnh sát.

Việc cô ta giở trò phong thủy khó tìm được bằng chứng nhưng mấy năm nay, cô ta đã giúp Trần Văn Viễn làm không ít chuyện: rửa tiền, trốn thuế, kết băng đảng.

Chỉ nhiêu đây thôi cũng đủ khiến cô ta ngồi tù mọt gông.

Bận rộn suốt cả một ngày, tôi buồn ngủ đến díu cả mắt, nửa dựa nửa bám lên người Tống Phỉ Phỉ.

Hôm sau tôi bị tiếng gõ cửa lớn đánh thức.

“Mở cửa! Lục Linh Châu, đồ lừa đảo, mau mở cửa!”

Cư dân mạng thật là thần thông quảng đại, không chỉ tìm được nhà tôi mà còn đến tận nơi chặn cửa.

Đám người hâm mộ nhao nhao kích động, nhất quyết đưa tôi đến bệnh viện, muốn tôi quỳ lạy Đường Vân xin tha thứ. 

Tôi dụi mắt, chưa kịp hiểu ra chuyện gì đã bị họ nhét lên xe. 

Họ đều là những cô gái trẻ mười chín đôi mươi, tôi cũng không thể làm gì họ. 

“Tôi chưa từng thấy người phụ nữ nào độc ác như vậy!”

“Tôi tức đến mức mấy ngày không ngủ, thế mà cô ta lại ngủ say sưa!”

“Nhìn cái gì? Đang nói cô đó, con khốn!”

“Còn nhìn nữa tôi sẽ móc mắt cô ra!”

Tôi phớt lờ họ, nhắm mắt ngủ tiếp mặc kệ mấy lời chửi rủa ồn ào xung quanh.

“Thật không biết xấu hổ, còn không mau đứng dậy!”

Tôi bị lay mạnh, không còn cách nào khác đành phải vươn vai, theo họ ra khỏi xe.

Lối vào bệnh viện chật cứng.

Đám người hâm mộ này còn gọi cho phóng viên, muốn phát sóng trực tiếp cảnh tôi quỳ lạy xin lỗi.

39.

Tôi cảm thấy đám người hâm mộ này hơi điên rồ.

Để Đường Vân nằm dưỡng trên giường không tốt sao, cứ một hai muốn cô ấy phải nhọc lòng ngồi dậy.

Nhưng rõ ràng họ không nghĩ như vậy. Họ tự cho mình là sứ giả của công lý, ai nấy tham gia cũng đều tỏ ra tự hào.

Cô nàng Tống Phỉ Phỉ mỗi lần làm màu thì rất có tinh thần, còn gặp những chuyện thế này đều nói mình bị lệch múi giờ, cứ thế nằm nhà ngủ.

“Đường Vân tới rồi!”

“Ôi chúa ơi, cô ấy hốc hác quá!”

“Tất cả là do con khốn này hại!”

Tôi trợn mắt.

Chuyện này không phải do mấy người gây ra sao?

“Xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi!”

Họ đẩy tôi đến trước mặt Đường Vân, trong đám đông có người cầm đầu giơ tay hét lên. 

Một người hô nhiều người hưởng ứng, tiếng hô hào vang như sấm rền.

Tôi kinh ngạc nhìn cảnh này, thậm chí còn kích thích hơn quay phim điện ảnh.

Chẳng qua sắc mặt của Đường Vân thật sự rất kém. Môi nhợt nhạt, hốc mắt trũng xuống, chỉ mới mấy ngày mà trông già đi vài tuổi.

Cô ấy được trợ lý dìu đỡ, lảo đảo bước đến chỗ tôi.

Sau đó, trước ánh mắt mong chờ của mọi người, cô ấy quỳ xuống, hết sức thành kính dập đầu với tôi: “Cầu xin đại sư Linh Châu cứu tôi!”

40.

“Quỳ xuống chưa?”

“Quỳ rồi!”

“Hay lắm, nên để con khốn này dập đầu thêm mấy cái!”

“Khụ khụ… Người quỳ là Đường Vân.”

Đám người xung quanh giống như vịt bị bóp cổ, mắt nhìn thẳng xuống cổ.

Đường Vân rất gầy, lại mặc quần áo mong manh, lúc quỳ lạy có thể thấy rõ gờ sống lưng qua lớp áo.

Tôi thở dài, cúi xuống đỡ cô ấy dậy: “Bát tự của cô là kim hàn thủy lãnh, vốn là mệnh số khó có con nối dõi.”

Đường Vân chợt ngẩng đầu, đôi đồng tử sáng lạ thường: “Tôi chưa từng làm chuyện gì xấu. Tại sao người khác có thể có con còn tôi thì không?! Cha mẹ tôi mất sớm, tôi không có người thân cũng không có bạn bè, tôi chỉ cần một người thân có quan hệ huyết thống với mình!”

Thôi được rồi.

Mệnh số vốn không cố định.

Thế nào gọi là dị lý*?

(*từ gốc “易理”: 易 [dị] là thay đổi; 理 [lý] là cái lẽ, lý lẽ. Tạm hiểu là chân lý của sự thay đổi?)

Sự thay đổi của vĩnh hằng chính là dị lý.

Mọi thứ đều không thể thoát khỏi một chữ “dị”.

Khó có con nối dõi nhưng chung quy vẫn còn một tia hy vọng.

Giống như một tia lửa nhỏ cũng có thể cháy lan đồng cỏ.

Tôi sẽ giúp cô ấy tranh thủ một tia hy vọng này.

41.

Thấy tôi gật đầu, Đường Vân vui mừng đến mức lại quỳ xuống dập đầu: “Cảm ơn đại sư Linh Châu đã có ơn cứu mạng. Đường Vân không có gì để báo đáp, nguyện xin hiến tặng một nửa thu nhập hàng năm của mình cho đạo quán!”

Được rồi, một tia hy vọng đã biến thành nắm chắc bảy phần. 

Tôi gật đầu hài lòng.

Dùng số tiền này hỗ trợ cho một số trẻ em cơ nhỡ, sau khi tích được duyên lành nghiệp thưởng, duyên con cái tự nhiên sẽ thênh thang hơn.

Đường Vân trở lại phòng bệnh nghỉ ngơi, còn tôi vỗ mông rời đi, chỉ để lại đám đông người hâm mộ ngẩn ngơ trong gió, chính là kiểu: tôi là ai và đây là đâu?

Mọi chuyện còn lâu mới kết thúc.

Đạo diễn béo đăng đoạn video lên mạng tạo nên một trận sóng to gió lớn. 

Tập thể người hâm mộ của Lục Ngạn cảm thấy bị động chạm, bắt đầu gây hấn với người hâm mộ của Đường Vân, nhưng mắng mỏ không được bao lâu thì phát hiện Lục Ngạn đã bị cảnh sát bắt đi.

Lịch sử trò chuyện trên điện thoại giữa Trần Văn Viễn và Lục Ngạn bị lộ. Cả hai đều là thành viên cấp cao của một trang web đen.

Chuyện nữ diễn viên tội nghiệp tự tử vì Lục Ngạn cũng bị phanh phui. 

Có rất nhiều nạn nhân giống với cô ấy. Nhiều người lấy hết can đảm đến trình báo cơ quan công an.

Mọi chuyện ngày càng bung bét, rất nhiều ngôi sao thần tượng tham gia vào đường dây này.

Người người trong giới giải trí lao đao.

Cư dân mạng đặt cho tôi biệt danh “người hùng chống mại dâm”.

Bọn họ đặt tên vẫn khó nghe như ngày nào. 

42.

“Linh Châu!”

Tống Phỉ Phỉ phấn khích cầm điện thoại di động chạy tới: “Ê này, đố cậu biết nhà sản xuất chương trình của các cậu là ai?”

Tôi đang luyện thái cực trong sân, nghe vậy vẫn ung dung thực hiện thế rẽ bờm ngựa, động tác tay không hề dừng lại: “Tớ đoán là có quan hệ thân thiết với Đường Vân chứ gì?”

Tống Phi Phi sửng sốt: “Vãi chưởng! Làm sao cậu biết người này là bạn học cấp ba của Đường Vân hay vậy?”

“Chương trình [tôi đến nhà người nổi tiếng] là do Đường Vân lên kế hoạch! Cô ấy đã sớm phát hiện có chuyện không ổn, nhưng không đủ năng lực chống lại Trương Thuỷ Dao nên mới nhắm mục tiêu vào cậu! Lục Ngạn và cậu đều là do cô ấy đặc biệt sắp xếp. Wow, người phụ nữ này thật là lợi hại.”

“Khoan đã, cậu đã biết cô ấy lợi dụng cậu?”

Tôi chỉ nhếch môi cười, tiếp tục đi quyền: “Thái cực chú trọng mượn lực đả lực, lấy nhu thắng cương. Đường Vân muốn mượn tay tớ diệt trừ bọn họ nên tớ thuận nước đẩy thuyền. Cô ấy mượn sức mạnh của tớ thì tại sao tớ lại không mượn sức mạnh của cô ấy? Kết quả cuối cùng là trừ hại cho dân.”

Tống Phỉ Phỉ kinh ngạc nhìn tôi, mắt sáng lên, tràn đầy vẻ kính phục và sùng bái.

“Trâu bò thật!”

Tống Phỉ Phỉ dâng trào cảm xúc, cảm khái rời đi.

Tôi thu tay lại, chột dạ lau mồ hôi trên trán.

Sáng nay đột nhiên xuất hiện một bài viết vạch trần toàn bộ kế hoạch của Đường Vân.

Logic chặt chẽ, lập luận tỉ mỉ.

Tôi chỉ xem nó sớm hơn Tống Phỉ Phỉ nửa giờ.

Giới giải trí quả thực đầy rẫy người giả tạo, tôi sẽ không bao giờ giao du với họ nữa!

Phần trước | Xem thêm

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!