Đường Tam trùng sinh – C.811

Chương 811: Phục


Quả thật nhất tộc Hải Cự Nhân vì để toạ trấn hải vực, thủ hộ tộc Hải mà bỏ ra không ít cống hiến, vì vậy nên lực lượng tín ngưỡng ngưng tụ vô số năm cũng không phải là con số nhỏ.

Nếu không phải như vậy, Đường Tam sớm đã không nhẫn nhịn, tha thứ mà trực tiếp hạ sát thủ với bọn họ. Thế nhưng nhất tộc Hải Cự Nhân lại vì lòng riêng của mình, không quan tâm đến lợi ích mà Hải Thần mang lại cho Vô Tận Lam Hải, trước sau hai lần định chèn ép, thậm chí giam giữ Đường Tam, trừng phạt bọn họ là việc không thể thiếu.

Đường Tam đương nhiên sẽ không huỷ diệt tộc Hải Cự Nhân, thân là một trong những tộc cường đại nhất của Vô Tận Lam Hải, sự tồn tại của bọn họ có lợi ích cực lớn đối với sự cân bằng của Vô Tận Lam Hải. Nếu không phải lần này Trung Trụ Vương một lần nữa phát động công kích nhắm vào hắn, Đường Tam thậm chí còn có thể cân nhắc xem thử khi hắn rời khỏi vị diện có thể giúp tộc này chân chính có được một vị Hoàng giả hay không.

Nhưng hiện tại những việc này không có khả năng nữa rồi. Đường Tam lúc này vừa chúc phúc cho đại hải, vừa thôn phệ hấp thu nội hàm của tộc Hải Cự Nhân.

Khí tức của Đường Tam nhanh chóng tăng lên, phần tăng lên này không chỉ ở phương diện thần thức mà còn cả năng lượng của bản thân hắn.

Thân là Hải Thần, năng lượng trong đại hải đối với hắn là thứ dễ hấp thu nhất, trong khi năng lượng mà tộc Hải Cự Nhân tích lũy trong tổ địa đều nằm trong những Hải Trụ đó, bao gồm cả toà Hải Thiên Thần Điện này, đều là những năng lượng thuần tuý nhất được lọc qua vô số năm, sau khi hấp thu gần như đều trực tiếp dung nhập vào cơ thể hắn.

Tất cả lạc ấn huyết mạch của Đường Tam trong khoảnh khắc này đều thăng hoa, toàn bộ đề thăng nhanh chóng, khí tức cũng bắt đầu tăng lên.

Bản thân hắn tu luyện, không ngừng tích lũy, rồi lại đột phá, đương nhiên quá trình này cũng sẽ rất nhanh, nhưng nếu so với trực tiếp thôn phệ thế này thì hiển nhiên chậm hơn không ít. Lúc này, tất cả lực lượng mà hắn tích luỹ đều đang thông qua việc hấp thu năng lượng tổ địa của tộc Hải Cự Nhân mà dung hợp một cách thuận lợi trong người hắn. Vòng xoay ánh sáng sau lưng hiện ra, Hỗn Độn Lam Ngân Hoàng toạ trấn ở giữa phát sáng, một giọt Hỗn Độn Chi Thuỷ vô thanh vô tức phóng thích ra khí Hỗn Độn, mờ ảo bay xung quanh người Đường Tam, giúp hắn có thể thanh lọc những năng lượng đến từ Vô Tận Lam Hải này một cách tốt hơn.

Đường Tam có thể cảm nhận được rõ ràng biến hoá của bản thân, cả người hắn đều đang thăng hoa, đến cả thần vị Hải Thần cũng đang được củng cố.

Một vùng biển lớn xung quanh khu vực tập trung Hải Cự Nhân đều đang được khí tức Hải Thần Đường Tam chúc phúc, lượng lớn lực lượng tín ngưỡng cũng theo đó trào dâng, chỉ có tích luỹ của tộc Hải Cự Nhân là đang bị suy yếu, Đường Tam dùng cách hấp thu lực lượng tích lũy của tộc Hải Cự Nhân để trừng phạt bọn họ vì dám xúc phạm mình.

Năm vị Hải Cự Nhân Vương đều có thể cảm nhận rõ ràng đã xảy ra chuyện gì, lúc này bọn họ đã vô cùng hối hận, nhưng bây giờ đến nói cũng không thể nói, động cũng không động được, chỉ có thể để mặc Đường Tam thôn phệ tích luỹ của tộc, bọn họ thậm chí còn có cảm giác năng lượng trong mỗi một cây Hải Trụ đang nhanh chóng giảm đi, trong khi khí tức của Đường Tam lại ngày càng trở nên cường đại hơn.

Thần Chỉ, đây chính là Thần Chỉ sao? Rõ ràng chỉ mới thập giai, nhưng ở trong Vô Tận Lam Hải hắn lại là chúa tể chân chính, là một vị chúa tể không có cách nào chống lại!

Một nét cười nhàn nhạt hiện lên trên mặt Đường Tam, ngay sau đó, ánh sáng chói loà phóng thẳng ra khỏi Hải Thiên Thần Điện, thậm chí còn vượt ra khỏi độ sâu hơn ngàn mét, phóng thẳng đến tận trời.

Ánh sáng vàng khuếch trương rộng ra ngoài, quang ảnh Hải Thần khổng lồ xuất hiện trên mặt biển.

Vô số sinh vật đại dương hướng về phía đó mà cúi lạy, cúi lạy Thần của bọn họ, lực lượng tín ngưỡng điên cuồng trào dâng. Đúng vậy, chính ngay khoảnh khắc vừa rồi, Đường Tam thăng cấp.

Chỉ mới vài tháng ngắn ngủi kể từ ngày độ kiếp thành Thần, Đường Tam chính thức đột phá thập nhất giai, thời gian còn ngắn hơn so với Mỹ công tử.

Đây chính là tích luỹ khổng lồ mà Cửu Thiên Thập Địa Đại Phá Diệt Yên Thần Kiếp đem lại sau khi hắn độ kiếp, cũng là sự phản hồi đến từ đại hải. Thập nhất giai, tu vi tổng thể của Đường Tam lại lần nữa tiến thêm một bước, thực lực và quyền binh Hải Thần cùng lúc đề thăng.

Ánh sáng vàng đang chiếu rọi Vô Tận Lam Hải kia chính là lời chúc phúc chân thành nhất của Hải Thần.

Hải Thiên Thần Điện cũng đang toả sáng, những Hải Trụ vừa rồi bị Đường Tam hút sạch năng lượng, sau khi được ánh sáng mà Đường Tam phóng thích chiếu rọi lại một lần nữa ngưng tụ năng lượng. Đó là sự phản hồi của lực lượng tín ngưỡng khổng lồ, hơn nữa sau khi được Đường Tam phụ trợ thêm thần tính, những năng lượng đó mặc dù không còn nồng đậm như lúc đầu, nhưng cấp bậc không còn giống trước.

Trên mỗi cây Hải Trụ đã có thêm nhiều đường vân sáng vàng, những đường vân này khắc hoạ lên trụ không phải là lịch sử của tộc Hải Cự Nhân mà là hình dáng của những sinh vật đại dương khác nhau.

Một giọng nói hùng dũng và to lớn vang vọng cả một vùng biển hơn vạn dặm: “Tộc Hải Cự Nhân, trong vô số năm tháng lịch sử lâu dài đã toạ trấn Vô Tận Lam Hải, vì sự ổn định của Vô Tận Lam Hải mà góp phần cống hiến cực kỳ to lớn. Nay, ta, Hải Thần, đặc biệt chúc phúc cho tộc Hải Cự Nhân. Sau khi tộc nhân tộc Hải Cự Nhân vẫn lạc, Hải Trụ được sinh ra sẽ gọi là Hải Thần Trụ, ban phúc và bảo vệ cho tộc Hải.”

Năm vị Hải Cự Nhân Vương và Hải Thiên Thụ Vương nghe thấy giọng nói này đều kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Đường Tam cao cao tại thượng. Bọn họ thậm chí còn không phát giác ra mình đã cử động được.

Khi Đường Tam bắt đầu thôn phệ lượng lớn tích luỹ của tộc Hải Cự Nhân, bọn họ thậm chí còn cảm thấy tuyệt vọng, nhưng lại không thể nói gì về hành động của Đường Tam? Dù sao thì cũng do bọn họ động thủ trước, là bọn họ muốn thí Thần! Nhưng khi Đường Tam đột phá lại không tiếp tục thôn phệ mà hoàn về lại cho Hải Thiên Thần Điện và tộc Hải Cự Nhân, hơn nữa còn đặt tên cho Hải Trụ, ban phúc cho Hải Trụ thành Hải Thần Trụ.

Nhất thời, tâm trạng của sáu vị Vương giả đều trở nên vô cùng phức tạp, không biết nói gì mới tốt. Bản thân đối xử với người ta như vậy, thế nhưng thân là Thần, người ta lại lấy đức báo oán. Tích luỹ của tộc Hải Cự Nhân quả thật đã bị giảm mất gần như một nửa. Đường Tam thân là Thần, hơn nữa dùng phương thức hậu tích bạc phát để tiến hành đột phá, năng lượng mà hắn cần đương nhiên cực kỳ khổng lồ. Thế nhưng dù sao cũng còn dư lại một nửa! Hắn hoàn toàn có thể thôn phệ toàn bộ để cho thực lực của bản thân càng thêm cường đại, nhưng hắn lại không làm vậy. 

Đồng thời hắn còn thêm thần tính cho Hải Trụ, từ đó hóa thành Hải Thần Trụ. Khi tất cả tộc Hải thờ bái Hải Thần, không nghi ngờ gì sẽ có một phần lực lượng tiến vào trong Hải Thần Trụ của tộc Hải Cự Nhân. Đây vậy mà là lực lượng mang thần tính, lợi ích mà tộc Hải Cự Nhân có được tuyệt đối lớn hơn nhiều so với việc bị tiêu hao tích lũy. Cũng chính là nói, mặc dù Đường Tam đoạn đi một phần lực lượng của họ, nhưng cũng hoàn trả lại cho họ chỉ có nhiều chứ không có ít hơn. Việc này có lợi ích rất lớn đối với tương lai của tộc Hải Cự Nhân.

Bọn họ ngẩng đầu, còn Đường Tam ngồi trên thần tọa đang cúi đầu nhìn xuống các vị Vương giả, điềm nhiên hỏi: “Các ngươi đã hiểu rồi chứ?”

Lúc này sáu đại Vương giả đều đã đứng dậy. Vẻ mặt của Trung Trụ Vương xấu hổ, quỳ rạp xuống đất, từ trong tận đáy lòng bái lạy Đường Tam. Năm vị Vương giả khác cũng làm theo hắn, cùng nhau bái lạy Đường Tam.

Đường Tam nở một nụ cười, gật đầu, nói: “Ta về trước đợi các ngươi.” Nói xong câu này, hắn hoá thành một luồng sáng vàng bay thẳng lên trời. Tất cả những cấm chế trong Hải Thiên Thần Điện căn bản không có cách nào ngăn cản được hắn, chỉ trong nháy mắt Đường Tam đã biến mất.

Trong Hải Thiên Thần Điện, sáu đại Vương giả bị áp chế đến mức thân hình thu nhỏ cũng dần hồi phục, khôi phục lại dáng vẻ bình thường. Sáu vị nhìn nhau, nhất thời nói không nên lời.

Hải Thiên Thụ Vương nhìn Trung Trụ Vương, nửa nén hương sau mới hỏi: “Bây giờ chúng ta nên làm thế nào?”

Trung Trụ Vương thở dài một tiếng, đáp: “Đều trách chúng ta có tầm nhìn hạn hẹp! Chúng ta cuối cùng cũng biết thế nào là Thần thật sự. Trước mặt một vị Thần chân chính, chúng ta quá đỗi nhỏ bé. Hải Thần đại nhân nói đúng, chúng ta căn bản không biết cái gì gọi là Thần, ở phương diện này, cho dù chúng ta tích luỹ thế nào cũng không thể thành Thần được. Từ giờ trở đi, tộc Hải Cự Nhân chúng ta sẽ không tiếc mọi giá ủng hộ những việc mà Hải Thần đại nhân làm, tạo phúc cho tộc Hải, tạo phúc cho cả Vô Tận Lam Hải. Mệnh lệnh của Hải Thần đại nhân, chúng ta nhất định không chút dị nghị mà chấp hành. Ta quyết định rồi, chuyển dời cứ địa tộc Hải Cự Nhân, chỉ giữ lại tổ địa, đưa mọi người trong tộc chuyển đến đảo Nguyệt Nha, nghe Hải Thần đại nhân sai khiến, giúp ngài ấy liên kết các đảo, xây dựng nơi sinh sống tốt hơn cho nhân loại. Thụ Vương, ngươi thấy thế nào?”

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!