Đường Tam trùng sinh – C.812

Chương 812: Quay về đảo Nguyệt Nha


Hải Thiên Thụ Vương cười khổ đáp: “Còn có thể nói sao nữa? Hải Thần đại nhân lấy đức báo oán, nếu còn tiếp tục không biểu hiện gì thì chúng ta đúng là không biết xấu hổ. Càng huống hồ chúng ta vốn dĩ đã thua cược, tộc ta cùng dời đi với các ngươi.”

Trung Trụ Vương gật đầu: “Vậy được, chúng ta phải sắp xếp thật tốt. Chúng ta đã phạm phải quá nhiều sai lầm, lần này phải bù đắp lại mới được.”

“Đúng là phải như vậy.”

Đảo Nguyệt Nha. Ánh sáng lóe lên, Đường Tam và Mỹ công tử đã xuất hiện trên bờ biển.

Toạ độ của đảo Nguyệt Nha vô cùng rõ ràng, vì vậy chỉ cần trực tiếp truyền tống thẳng từ Hải Thiên Thần Điện về đây là được, không cần phải truyền tống định hướng rắc rối như trước.

Về đến bờ biển, ánh mắt của Mỹ công tử nhìn Đường Tam rõ ràng có chút khác thường.

Đừng nói đến các Vương giả Hải Cự Nhân kinh ngạc về năng lực Thần Chỉ Hải Thần của Đường Tam thế nào, ngay cả Mỹ công tử làm sao có thể không chấn kinh đây?

Chỉ mới cùng với Đường Tam ra biển chưa đến mười ngày, thần thức của nàng đã được đề thăng vượt bậc. Đây còn là đề thăng bị động nhờ Đường Tam dẫn dắt theo. Còn bản thân hắn, chỉ trong mười ngày lại có thể từ thập giai tăng đến thập nhất giai. Hiện tại nàng mới thật sự hiểu vì sao ban đầu Đường Tam lại nói, chỉ cần hắn có thể đột phá thành Thần thành công, vậy thì tất cả mọi thứ đều không còn là vấn đề.

Bây giờ xem ra thật sự không còn là vấn đề nữa. Cho dù Hoàng giả có đến Vô Tận Lam Hải, dựa vào quyền binh Hải Thần của mình, Đường Tam vẫn có thể đối kháng. Hơn nữa tốc độ đề thăng của hắn thật sự quá nhanh. Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi từ thập giai đột phá thập nhất giai. Việc này sẽ khiến cho tộc Yêu Quái, Tinh Quái với lịch sử lâu đời kia cảm thấy thế nào?

Thông thường từ thập giai tiến cấp lên thập nhất giai, không mất vài chục năm thì căn bản không thể, mà để làm được thì còn phải có thiên phú trác tuyệt. Nhớ lại những lời Đường Tam từng nói, có rất nhiều vấn đề đến bây giờ Mỹ công tử mới thật sự hiểu ra.

Ví dụ như Đường Tam từng nói, bọn họ độ kiếp sẽ vô cùng khó khăn, nhưng độ kiếp xong sẽ mang lại lợi ích rất lớn, chỉ cần có thể vượt qua lôi kiếp thì sau này sẽ khai phá được tiềm năng tốt hơn, tương lai tu luyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Cái này đâu chỉ đơn giản là dễ hơn nhiều? Đây là quá dễ rồi có được không? Một năm trước nàng và hắn chỉ mới cửu giai, còn không biết khi nào mới có thể thành Thần, vậy mà một năm sau đều đã là thập nhất giai, còn có cả thần khí cường đại, bản thân nàng lại trở thành thành chủ thành Gia Lý, có thể nói là đã có một chỗ đứng trên cả Yêu Tinh Đại Lục.

Nếu như lần đầu tiên khi Đường Tam nói giữa bọn họ có duyên tiền kiếp, Mỹ công tử còn có chút không tin, hiện tại nàng đã hoàn toàn tin rồi.

Hơn nữa, chính ngay lúc vừa rồi khi Đường Tam thi triển thần lực, nàng dường như đã nhìn thấy thêm nhiều mảnh vỡ hình ảnh, hơn nữa lần này còn nhìn thấy rõ hơn lần trước.

“Làm sao vậy? Sao lại nhìn ta như thế? Yên tâm đi, tộc Hải Cự Nhân sẽ không có vấn đề gì đâu, bọn họ có ngốc cỡ nào cũng không thể không hiểu ý nghĩa của việc lần này. Như vậy cũng tốt, nếu không ta cũng không thể đi miễn cưỡng người ta dời đi được. Bây giờ không cần ta nói gì nữa, bọn họ tự nhiên sẽ dùng cách tốt nhất để đến giúp nhân loại chúng ta.”

Mỹ công tử gật đầu: “Ca, huynh thật sự quá lợi hại rồi.”

Đường Tam đột nhiên sững người: “Nàng vừa gọi ta là gì?” Từ trước đến nay Mỹ công tử luôn để hắn gọi nàng là Mỹ tỷ. Thông thường nàng sẽ gọi thẳng tên hắn, lúc đùa giỡn thì sẽ gọi hắn là Tiểu Đường.

Một tiếng “ca” này khiến cả người Đường Tam run rẩy, cho dù khi bị sáu đại Vương giả áp bức, hắn cũng không hề có phản ứng như vậy.

Ánh mắt của Mỹ công tử có chút mơ màng, nhìn Đường Tam, trong mắt dường như có thêm chút gì đó.

Hơi thở của Đường Tam rõ ràng có chút dồn dập: “Nàng, nàng có phải đã nhớ ra gì rồi không?”

Mỹ công tử nhẹ gật đầu rồi lại lắc đầu: “Giống như đã nhìn thấy gì đó, nhìn thấy chúng ta cùng leo lên những bậc thang, nhìn thấy huynh ở trong một thần điện khổng lồ đang ra sức rút thứ gì giống như Hoàng Kim Tam Xoa Kích. Ta dường như đang lo lắng cho huynh, lo lắng chuyện gì đó.”

Đường Tam run rẩy nói: “Đó là khi chúng ta thực hiện Hải Thần Cửu Khảo ở đảo Hải Thần. Leo lên cầu thang là thử thách thứ nhất. Rút Hải Thần Tam Xoa Kích là thử thách cuối cùng. Chính ngay lúc đó ta trở thành Hải Thần. Nàng nhớ ra rồi sao? Tiểu Vũ.”

Nghe thấy hai chữ “Tiểu Vũ”, ánh mắt của Mỹ công tử đột nhiên thanh tỉnh, nàng nhìn Đường Tam, hỏi: “Huynh hy vọng ta là Tiểu Vũ như vậy sao?”

Đường Tam hơi ngây người, hắn không trả lời, bởi vì hắn không biết nên trả lời thế nào mới phải.

Hắn đương nhiên hy vọng nàng là Tiểu Vũ, nhưng Mỹ công tử ở kiếp này cũng có những trải nghiệm của riêng nàng, những trải nghiệm này đã tạo thành một cuộc đời hoàn chỉnh, mà bản thân hắn cũng luôn tham gia vào một đời này của nàng. Nếu hoàn toàn thức tỉnh ký ức của Tiểu Vũ mà xoá đi triệt để ký ức ở kiếp này, đối với nàng mà nói không hề công bằng chút nào.

“Xin lỗi! Ta không nên hỏi huynh như vậy.” Mỹ công tử chủ động bước đến kéo lấy tay của hắn, “Ta của kiếp trước có lẽ đã gọi huynh như vậy, ta cũng không biết vừa rồi là chuyện gì, cứ như vậy buột miệng thốt ra, hơn nữa còn cảm thấy gọi rất thuận miệng. Ta có thể cảm giác được có một vài thứ đang theo sự đề thăng thần thức của ta mà dần dần khôi phục, những ký ức này cũng đang dung hợp với ta ở hiện tại. Phần ký ức này khôi phục càng nhiều, ta dường như càng trở nên lưu luyến huynh, việc này cũng khiến ta càng rõ ràng kiếp trước chúng ta đã yêu thương nhau thế nào. Mà ta của kiếp này dường như cũng yêu huynh rồi. Huynh quá bá đạo, người ta đã chuyển thế mà vẫn không tha.”

Nghe nàng nói như vậy, Đường Tam không nhịn được bật cười, mạnh mẽ kéo nàng vào lòng: “Đúng vậy! Ta chính là bá đạo thế đó. Cho dù là kiếp này, kiếp sau, hay là đời đời kiếp kiếp ta cũng đều bá đạo như vậy, vì nàng vĩnh viễn là của ta.”

“Huynh… ưm…ưm…” Mỹ công tử định phản kháng lại thì đôi môi đã bị Đường Tam cúi đầu giữ chặt, khoảnh khắc đó nàng chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, ký ức kiếp này hay kiếp sau cũng đều tan thành mây khói trong nháy mắt này.

Hoàng hôn chiếu rọi trên mặt biển, một vùng sáng màu đỏ vàng chiếu lên người bọn họ, hai cái bóng hợp lại với nhau, kéo dài trên bãi cát.

Màn đêm buông xuống, buổi tối trên biển rất lạnh. Đảo Nguyệt Nha nằm ở phía đông bắc Yêu Tinh Đại Lục, một năm bốn mùa rõ ràng, mùa đông sẽ rất lạnh.

Nhiều ngôi nhà lớn nhỏ khác nhau đã được xây dựng ở trên đảo. Những ngôi nhà này được xây dựng vô cùng chắc chắn, ở một vài nơi còn được xây những bức tường lớn để ngăn chặn sự xâm nhập của gió biển.

Trong một căn nhà gỗ khá lớn, Trương Hạo Hiên, Đường Tam, Mỹ công tử cùng với những người bạn của Đường Tam: Vũ Băng Kỷ, Độc Bạch, Cố Lý, Trình Tử Chanh cũng có mặt ở đó. Mọi người ngồi quây thành một vòng tròn.

Ở bên cạnh là lò sưởi được làm bằng đá. Đây cũng là vật duy nhất có chất liệu bằng đá trong nhà.

Trọng lượng của đá quá nặng, số lượng đá cũng có hạn, mà từ đất liền vận chuyển đến đây cũng quá phức tạp, trang bị trữ vật dù sao cũng có số lượng rất ít. Với lại, gỗ dẻo dai hơn và tính ứng dụng cũng tốt hơn. Vì vậy, nhà ở trên đảo đều được xây dựng từ gỗ nhưng lò sưởi thì không được, dùng đá và đất sét để làm vẫn có hiệu quả tốt hơn.

Bên ngoài gió biển gào thét, mặc dù thời tiết rất lạnh, nhưng trong phòng lại rất ấm áp, vô cùng dễ chịu.

Sau khi Đường Tam đến đảo Nguyệt Nha thì đây là lần đầu tiên hắn hội họp với mọi người. Trước đó hắn luôn chúc phúc cho Vô Tận Lam Hải, sau đó lại dung hợp Thần Chỉ của mình với đại hải, mãi đến hôm nay mới có thời gian.

Mỹ công tử ngồi bên trái Đường Tam, Độc Bạch ngồi bên phải, thỉnh thoảng còn chạm chạm bả vai vào người hắn, có lúc thì lại nháy mắt.

Đường Tam có chút bó tay nói: “Huynh rốt cuộc muốn nói gì hả?”

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!