Đường Tam trùng sinh – C.813

Chương 813: Kế hoạch


Độc Bạch cười nham hiểm nói: “Đệ cũng đã thành Thần, khi nào mới kéo huynh đệ theo đây! Ta miễn cưỡng lắm cũng chỉ mới là bát giai mà thôi.”

Đường Tam bật cười: “Huynh là Thiên Hồ biến, có thể đạt đến bát giai đã là chuyện không dễ dàng gì. Hiện tại khả năng khống chế khí vận của huynh đến đâu rồi?”

Độc Bạch trả lời: “Cũng tạm, mỗi ngày đều chúc phúc cho đảo Nguyệt Nha chúng ta. Đệ không thấy đảo Nguyệt Nha mưa thuận gió hoà, mọi thứ đều bình thường sao? Đây là do ta góp công lao không nhỏ. Thế nên đệ mau kéo ta theo đi! Đệ nói xem, sau này ta có thể đột phá thập giai không nhỉ?”

Đường Tam gật đầu: “Vẫn có khả năng đó. Vấn đề cường độ huyết mạch ta có thể giúp huynh giải quyết. Có điều tự bản thân huynh cũng phải khắc khổ tu luyện mới được, không được gián đoạn Tử Cực Ma Đồng. Huynh muốn đạt đến thập giai, Tử Cực Ma Đồng ít nhất phải luyện đến giới hạn, để tinh thần lực của huynh đạt đến trạng thái bão hoà trước.”

“Được, được. Ta cái gì cũng nghe lời đệ là được rồi.” Độc Bạch cười hi hi nói.

Trương Hạo Hiên lên tiếng: “Được rồi Độc Bạch, ngươi đừng có nói chen vào. Đường Tam, nói một chút về kế hoạch tiếp theo của ngươi đi.”

Đường Tam gật đầu: “Lão sư, ta chuẩn bị thành lập quốc gia cho những di dân đã di cư ra biển.”

“Kiến quốc*?” Nghe đến hai chữ này, tất cả mọi người đều không kiềm được mà giật mình, toàn bộ ánh mắt đều tập trung lên người Đường Tam.

(*Kiến quốc: thành lập và xây dựng đất nước.)

Vũ Băng Kỷ có chút lo lắng nói: “Kiến quốc có phải là hơi vội rồi không, các đảo phân tán khắp nơi, không dễ quản lý đâu.”

Đường Tam trả lời: “Vấn đề các đảo phân tán để ta giải quyết. Kiến quốc là để có thể quản lý di dân tốt hơn. Số lượng di dân hiện tại càng ngày càng nhiều, sau này sẽ càng khổng lồ hơn. Nếu không có một chế độ quản lý thống nhất, đối với việc phát triển sẽ vô cùng bất lợi. Sau này để có thể chống lại tộc Yêu Quái, Tinh Quái, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm. Thống nhất giáo dục trẻ nhỏ, thống nhất đào tạo và phát triển, chế độ tu luyện, phát triển kinh tế, canh tác nông nghiệp, việc cần phải làm sẽ rất nhiều.”

“Mới đầu di dân, mọi người sẽ hưng phấn vì đã có được không gian sinh tồn, việc đoàn kết đương nhiên cũng không thành vấn đề. Nhưng song song với việc mọi người đã có thể sinh sống tốt hơn sẽ dễ dàng sinh ra tính ỷ lại, thậm chí còn đủ thứ vấn đề thế này thế kia nữa. Tổ chức Cứu Rỗi mặc dù có thể điều tiết ở một mức độ nhất định nhưng vẫn không đủ, cái mà chúng ta cần chính là một chế độ quản lý hoàn chỉnh. Giống như một đất nước quản lý con dân của chúng ta, từ đó giúp con dân chúng ta tiến bộ hơn, để tương lai càng thêm cường đại một cách chân chính.”

Cố Lý hỏi: “Mặc dù chúng ta ở ngoài biển, nhưng nếu kiến quốc liệu có bị Yêu Tinh Đại Lục tấn công nữa hay không?”

Đường Tam hiểu ý hắn, thấp giọng nói: “Trên Vô Tận Lam Hải, ta có thể nắm chắc bảo vệ đất nước của chúng ta.”

Trương Hạo Hiên nói: “Vậy chúng ta không còn vấn đề gì nữa. Ngươi có gì cần bọn ta làm không?”

Đường Tam đáp: “Về mặt quản lý đất nước quả thật cần lão sư giúp đỡ. Nếu đã là quốc gia, vậy chúng ta cần phải có một hệ thống thống nhất. Mới đầu có thể thô sơ đơn giản một chút, nhưng phương hướng tổng thể thì không thể có vấn đề được.”

Trương Hạo Hiên hỏi: “Vậy ai sẽ là người lãnh đạo của đất nước này? Ngươi hay là Mỹ thành chủ?”

Đường Tam lắc đầu, trả lời: “Đều không được. Ta cảm thấy chúng ta có thể tạm thời tham khảo phương thức của Yêu Tinh Đại Lục, cũng thành lập ra một quốc hội để thống nhất quản lý. Quốc gia mà chúng ta thành lập sơ bộ không thích hợp có đế vương, như vậy mọi người sẽ dễ dàng tiếp nhận hơn. Quốc hội này ta, Mỹ công tử, Thánh Mẫu, người, cùng với các cấp cao của tổ chức Cứu Rỗi đều có thể tham dự, thống nhất xây dựng chế độ. Tổng thể mà nói thì có thể chia thành hai hướng chính là văn và võ.”

“Văn để trị quốc thái bình, võ để chống giặc ngoại xâm và bảo vệ sự an toàn trong nước. Sau khi kiến quốc vẫn phải hiểu rõ được tình hình trước mắt. Sự cường đại của hai tộc Yêu – Tinh, muốn có thể đối kháng với chúng, ít nhất trong vòng trăm năm chúng ta vẫn chưa thể làm được. Nhưng nhân loại chúng ta cũng có ưu thế riêng của mình, đó chính là khả năng học tập và sáng tạo. Trong một thời gian ngắn, ngoài biển vẫn là nơi sinh tồn của chúng ta, ta cũng sẽ cố gắng vì nhân loại mà đấu tranh giành thêm không gian lớn hơn. Ở phương diện quản lý đất nước vẫn phải nhờ đến khả năng vốn có của tổ chức Cứu Rỗi, vấn đề chống giặc ngoài và bảo vệ nội địa tạm thời giao cho chúng ta. Ý tưởng đại khái thì là như vậy.”

Độc Bạch nhịn không được hỏi: “Đường Tam đệ nói xem, thật sự có một ngày nhân loại chúng ta sẽ có được khả năng chống lại hai tộc Yêu Quái và Tinh Quái sao?”

Đường Tam mỉm cười: “Tin ta, ngày đó sớm muộn cũng tới thôi. Hiện tại không phải đã xuất hiện ánh bình minh rồi sao? Mười năm trước huynh có thể tưởng tượng ra nhân loại chúng ta sẽ có được một nơi sinh tồn ngoài biển thế này không?”

Độc Bạch gật đầu: “Đúng vậy nha! Thật sự vẫn có chút khó tưởng tượng được. Đệ không biết đâu, khi bọn ta vừa mới đến đây, cái cảm giác tự do đó, cảm giác không phải đề phòng xung quanh đó, thật sự quá tốt đẹp đi.”

Đường Tam đáp: “Đây chính là lý do để chúng ta tiếp tục nỗ lực, để có thêm càng nhiều nhân loại có được cảm giác này. Như vậy chúng ta mới có thể phát triển tốt hơn, để cho nhân loại càng thêm con đàn cháu đống.”

Trương Hạo Hiên nói: “Ngươi nói những điều này ta đều tán thành. Ta sẽ nhanh nhất có thể liên lạc với tổ chức Cứu Rỗi. Có lẽ sẽ không có quá nhiều ngăn cản đâu.”

Đường Tam chưa từng gặp qua các cấp cao của tổ chức Cứu Rỗi nhưng Mỹ công tử là thành chủ thành Gia Lý, chắc chắn một điều mẹ con nàng trong tổ chức là người có quyền lên tiếng lớn nhất. Còn Trương Hạo Hiên hiện tại là người quản lý chung của di dân ngoài biển, có sự ủng hộ của bọn họ, tổ chức Cứu Rỗi muốn phản đối cũng rất khó. Càng huống hồ kiến quốc ngoài biển đối với nhân loại sẽ là một sự kiện mang tính bước ngoặc, không có gì khiến cho người ta cảm thấy hạnh phúc hơn được nữa. Tổ chức Cứu Rỗi căn bản không có lý do để phản đối.

Vũ Băng Kỷ hỏi: “Vậy khi nào thì kiến quốc?”

Đường Tam mỉm cười trả lời: “Đợi chúng ta liên kết các đảo lại với nhau cũng là lúc thời cơ đến.”

Trình Tử Chanh nghi hoặc hỏi: “Làm sao để liên kết? Dùng pháp trận Truyền Tống sao? Chỉ là pháp trận Truyền Tống thông thường cũng không dễ sử dụng, có chút bất tiện.”

Đường Tam lắc đầu, đáp: “Không phải trận Truyền Tống mà là cách khác. Cho phép ta được giữ bí mật, tới khi đó mọi người sẽ biết thôi.”

Mỹ công tử ngồi bên cạnh cũng không khỏi mỉm cười, chỉ có nàng mới biết, thực tế Đường Tam hiện tại vẫn chưa rõ tộc Hải Cự Nhân và Hải Thiên Thụ sẽ làm thế nào để hoàn thành liên kết. Nhưng có thể khẳng định một điều là hai tộc này sẽ nỗ lực hết mình.

Đường Tam nói: “Đại sư huynh, Chanh Tử sư tỷ, ta thấy hai người đều đã đạt đến cửu giai đỉnh phong. Đặc biệt là đại sư huynh, có lẽ đã cửu giai đỉnh phong được một thời gian. Chuẩn bị đột phá sao?”

Vũ Băng Kỷ gật đầu, trả lời: “Ta chuẩn bị đột phá rồi, Chanh Tử còn cần tích lũy thêm một thời gian nữa. Ta gần đây vẫn luôn áp chế huyết mạch chi lực của mình, càng áp chế ta càng hiểu được hậu tích bạc phát mà đệ nói có nghĩa là gì. Trước khi độ kiếp, tích lũy càng sâu, con đường sau này đi được có thể sẽ càng xa. Bây giờ ta đã có chút áp chế không nổi nữa, nên cân nhắc đến việc đột phá thôi.”

Đường Tam gật đầu mỉm cười, nói: “Như vậy là tốt nhất. Vậy sư huynh chuẩn bị đi, đợi huynh chuẩn bị xong thì ta sẽ thủ hộ cho huynh độ kiếp. Chanh Tử sư tỷ và Cố Lý sư huynh cũng nên bắt đầu chuẩn bị, làm giống như đại sư huynh nói, hậu tích bạc phát mới là quan trọng nhất. Cố gắng để tương lai ít nhất có thể đạt đến thập nhất giai mới được.”

Thiên phú huyết mạch của bọn họ đều không tính là quá mạnh, nếu không có Đường Tam, muốn đột phá đến thập giai là chuyện rất khó, nhưng cho dù có sự trợ giúp của Đường Tam, dựa vào thiên phú huyết mạch của bọn họ, thập nhất giai đã là giới hạn, không thể có cơ hội thành Hoàng giả.

Trên thực tế, trong cả lịch sử nhân loại, Mỹ công tử là người đầu tiên đạt đến thập nhất giai, việc này bên phía nhân loại vẫn còn chưa biết. Đường Tam chính là người thứ hai.

Trương Hạo Hiên hỏi Đường Tam: “Trước đó ngươi nói sẽ vì nhân loại chúng ta tìm con đường tu luyện thuộc về mình, thế nào rồi?”

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!