Giọt nước mắt của thần – Phần cuối

12.

Trong chớp mắt, đám thú nhân của tộc sói bắt đầu lao vào đánh nhau. 

Thẩm Mục Xuyên bị vô số tộc đàn của mình tấn công và cắn xé. Dù hắn có mạnh đến đâu cũng không thể chịu được sự tấn công của hàng trăm con sói.

Sau vài hiệp, hắn thua cuộc ngã xuống đất thở hổn hển. Hắn nhìn lên trời và gầm lên, cố gắng gọi quân tiếp viện. Nhưng không một thú nhân nào dám đáp lại hắn.

Ta cầm một con dao rọc xương, chậm rãi xoay nó trong không trung: “Nói cho ta biết ngươi muốn chết như thế nào.”

Thẩm Mục Xuyên run rẩy, lập tức bò tới gần ta, dùng răng nanh cắn vào gấu quần của ta, nôn nóng hét lên: “Ninh Diên, nàng không phải là thần sao? Thần linh vốn nhân từ, không được sát sinh cũng như thấy chết không cứu. Nàng không thể giết ta!”

Ta chợt giật mình, đá hắn ra rồi nghiêm nghị hỏi: “Có ý gì, giải thích rõ ràng đi.”

Thẩm Mục Xuyên đau đến mức cụp đuôi, nghiến răng nghiến lợi nhìn ta: “Tại sao nàng lại học theo bộ dạng giả ngu của Lạc Lẫm? Nàng ở đây vờ vịt cái gì? Chẳng lẽ nàng muốn nói ngay từ đầu nàng không hề hay biết người nên cứu nàng khỏi hoang mạc phải là Lạc Lẫm mới đúng?” 

Hứa Ý Vi từng nói qua chuyện này một lần.

Lúc đó ta rất đau đầu, dù đã cố hết sức nhưng không thể nhớ ra gì cả. 

Nhưng lần này, lời nói của Thẩm Mục Xuyên giống như một chiếc chìa khóa thành công mở ra ký ức bị phong ấn trong đầu ta.

Từng khung cảnh quen thuộc và xa lạ tràn vào như thác nước.

Hàng ngàn năm trước, nhân loại và thú nhân cùng tồn tại trên một đại lục. Khi đó, người mà Thú Vương yêu nhất là một nữ nhân loại. Nhưng nàng ta tiếp cận hắn, lừa dối tấm chân tình của hắn để đánh cắp bí mật về thú nhân.

Nàng ta giao lại tình báo cho vua của nhân loại, nhưng không muốn vì vậy mà làm dấy lên chiến tranh giữa nhân loại với muôn thú.

Cuộc chiến này kéo dài hàng trăm năm, cuối cùng kết thúc bằng sự diệt vong của nhân loại.

Không có nhân loại, bản chất dã thú của thú nhân ngày càng trở nên khó kiểm soát, thậm chí thú nhân trong cùng một tộc cũng bắt đầu tàn sát lẫn nhau.

Vì sự biến mất của nhân loại mà nền văn minh khoa học dậm chân tại chỗ. 

Khi thú nhân đang trên đà suy thoái chỉ còn vài chục loài, chúng bắt đầu nhớ nhung thế giới từng có nhân loại tồn tại. Nhưng đó đã là chuyện của hàng ngàn năm trước.

Kỳ lân là giống loài được muôn thú tôn sùng xem như thần thú, hằng ngày được người tới quỳ bái và thờ phụng như thần.

Cuối cùng cũng có một ngày thần xuất hiện.

Nàng nhìn đại lục của muôn thú ảm đạm, thế giới thú nhân đang sống trong cảnh khốn cùng nên không nhịn được rơi một giọt nước mắt thương cảm.

Nhưng giọt nước mắt này đã biến thành nhân loại khi rơi xuống hoang mạc.

Sau khi kỳ lân Lạc Lẫm nhận được ý chỉ của thần, lẽ ra hắn nên chạy vào hoang mạc để cứu ta, người vừa mới được sinh ra và không có trí nhớ.

Nào ngờ thức ăn của hắn bị đánh thuốc mê, hắn cứ thế hôn mê suốt nửa tháng.

Lúc hắn tỉnh lại đã lập tức chạy tới hoang mạc nhưng Thẩm Mục Xuyên mang ta đi rồi.

Thần không biết tất cả những gì nàng làm đều bị hoa cà độc dược mà nàng dưỡng trồng nhìn thấy.

Bông hoa bắt đầu có ý thức và nảy sinh tà niệm trong lúc thần không để ý.

Chân thân của Hứa Ý Vi là một bông hoa. Đây chính là lý do tại sao vô số thú nhân giao phối với Hứa Ý Vi mà ả vẫn không hoài thai. Hoa cà độc dược có độc tính cao nên máu của ả có thể gây hại cho thú nhân hơn cả vũ khí. 

13.

Ta lấy lại tinh thần, mặt không biểu cảm bước về phía Thẩm Mục Xuyên.

Hắn nhìn thấy ánh mắt đằng đằng sát khí của ta, linh cảm có chuyện không ổn nên muốn vắt chân bỏ chạy, đáng tiếc xung quanh đã bị ta bao vây. 

“Nàng… nàng muốn làm gì? Ta là Lang Vương! Được mọi người lựa chọn là thần thú tiếp theo! Ninh Diên, nàng… nàng muốn làm gì!!”

Thẩm Mục Xuyên thảm thiết hét lên.

Tay ta hạ xuống, chính thức tuyệt đường con cháu của hắn. 

“Á…”

Thẩm Mục Xuyên đau đớn phát ra tiếng sói tru chói tai, tay chân quằn quại trong đau đớn, nhe răng trợn mắt, cụp đuôi vào giữa hai chân xin tha: “Ninh Diên, cầu xin nàng thả ta đi. Ta không còn muốn vị trí thần thú đó nữa. Xin thả ta trở về tộc sói, ta vĩnh viễn không dám tái phạm. Nể tình trước đây ta yêu nàng nhiều đến thế, có thể tha mạng cho ta được không?”

Ta mỉm cười lắc đầu.

Mặt đất rung chuyển cách đó không xa, mấy con voi đang đi đến đây.

Ta điều khiển thú nhân khống chế Thẩm Mục Xuyên, dang rộng tứ chi của hắn xuống đất.

Thẩm Mục Xuyên đột nhiên ý thức được điều gì đó, vuốt sói sắc bén lộ ra ngoài, nhe nanh múa vuốt trong không trung: “Không, nàng không thể đối xử với ta như vậy. Ninh Diên, nàng là bạn đời tiên tri ta, ta là chồng thú của nàng. Không phải trước đây nàng là người tốt bụng và dịu dàng nhất sao? Cầu xin nàng, làm ơn đi, làm ơn…”

Lời nói còn dang dở của hắn biến thành tiếng hét thảm vì mấy con voi đã dẫm nát tứ chi của hắn.

Ta mỉm cười vỗ tay, bỗng nhiên trên trời xuất hiện vài con kền kền bay lượn vòng.

“Cảm giác từ một Lang Vương tôn quý nhất tộc sói giờ lại trở thành một kẻ tàn phế như thế nào? Đừng lo, ta sẽ tiễn ngươi một đoạn.”

Sau khi mấy con voi rời đi, đám kền kền như phát hiện ra một bữa ăn tươi ngon, từng con lần lượt sà xuống mổ lấy thịt trên người Thẩm Mục Xuyên. 

Ta không có hứng thú thưởng thức bữa tiệc này nên quay người chậm rãi bước đi.

Trước khi chết, Thẩm Mục Xuyên hít sâu một hơi, không bỏ cuộc hỏi ta: “Ninh Diên, nàng có thể quay đầu nhìn ta được không? Không phải trước đây nàng là người tốt bụng và dịu dàng nhất sao? Đừng để chúng ăn thịt ta… Nàng có thể vứt ta vào hố đen hoặc khu ổ chuột để ta tự xoay sở được không?” 

Ta không trả lời, thậm chí còn chẳng buồn nhìn hắn một cái.

14.

Thẩm Mục Xuyên chết được chín ngày thì Lạc Lẫm trở lại.

Ta lao đến ôm hắn thì hắn lại tránh né ta, nhưng chắc hắn cảm thấy có chỗ không đúng nên lúng túng nói thêm: “Vết thương trên người ta chưa khỏi, ta đã bôi thuốc nên không thể chạm vào.”

Ta sửng sốt, giả vờ ngoan ngoãn gật đầu.

Những ngày tiếp theo, Lạc Lẫm vẫn rất kỳ lạ.

Ta thường bắt gặp hắn bí mật lẻn ra ngoài gặp một người đội mũ trùm đầu màu đen, dáng vẻ mơ hồ không thể phân biệt được là nam hay nữ. Người này hơi nhỏ con, trông không giống thú nhân một chút nào cả.

Hai người có cử chỉ thân mật, thoạt nhìn quan hệ không hề tầm thường. Nhưng chẳng hiểu sao ta không cảm thấy ghen ghét chút nào.

Đêm đến, sau khi xác nhận “Lạc Lẫm” đã ngủ, ta cầm dao găm lẻn vào phòng của hắn. Ngay trước khi hắn kịp mở mắt, ta đã kề dao vào cổ hắn: “Ngươi là ai? Lạc Lẫm thật đang ở đâu?”

“Lạc Lẫm” hơi nheo mắt lại, hơi thở lạnh lẽo khiến ta nổi da gà toàn thân.

Hắn giơ tay gạt dao găm của ta ra rồi từ từ ngồi dậy, không nói lời nào mà chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho ta đi theo.

Ta đi theo hắn đến một hang động. Hắn giơ tay ấn vào cơ quan mở cửa.

Bên trong vậy mà tựa như một thế giới thần tiên thuộc về các vị thần. 

Một nữ nhân loại ngồi trước quan tài băng, cẩn thận đút thuốc vào trong.

Nghe tiếng bước chân, nàng cũng không ngẩng đầu nhìn: “Lạc Lâm Dạ, chàng mau nghĩ cách cho em trai chàng uống thuốc đi, ta thử cả nửa ngày rồi, một giọt thuốc cũng vô dụng.” 

Người đàn ông bên cạnh ta bước tới, trừng mắt tức giận nhìn Lạc Lẫm vẫn đang hôn mê.

“Chú em còn không tỉnh lại thì anh đây sẽ bị em dâu giết chết đó.”

Không biết có phải nhờ câu nói này phát huy tác dụng hay nhờ một đá của Lạc Lâm Dạ mà Lạc Lẫm trong quan tài băng run nhẹ hàng mi, sau đó chậm rãi mở mắt.

Lạc Lâm Dạ tức đến mức cười gằn, bồi cho Lạc Lẫm thêm một đá nữa: “Anh và chị dâu cậu vất vả chăm sóc cậu cả nửa ngày mà cậu không tỉnh, vợ vừa đến là tỉnh ngay đó hả?” 

“May là bọn ta lo không ai cứu được cậu nên đã trộm đưa cậu đến đây chữa trị.” 

Ta chớp mắt nhìn chị dâu.

Vừa khéo nàng cũng chú ý đến ta, mỉm cười xin lỗi: “Chào Tiểu Diên Nhi, ta tên Tống Ca. Thật xin lỗi, hôm đó bọn ta đến tìm Lạc Lẫm đúng lúc em ngủ thiếp đi, vì một số lý do đặc biệt nên không thể ở đó lâu được. Nói ngắn gọn thì là bọn ta không thuộc về thế giới này nên không thể chờ em tỉnh lại, vì vậy đã đưa Lạc Lẫm đi trước.”

“May là bọn ta đến kịp lúc, kịp thời loại bỏ toàn bộ độc tố của hoa cà độc dược trên người hắn, nhưng hắn vẫn hôn mê. Trong khoảng thời gian này, bọn ta đã nghĩ ra cách kéo dài thời gian lưu lại trên thế giới này, vậy nên Lâm Dạ đã giả dạng thành Lạc Lẫm trở về gặp em.”

Cùng lúc tiếp nhận nhiều thông tin khiến đầu óc ta mông lung. Mãi cho đến khi ta cảm thấy có thứ gì đó mềm như lông cọ vào chân mình thì ta mới lấy lại tinh thần.

Ta nhìn thấy một sinh vật nhỏ bé có sừng không rõ danh tính lượn vòng quanh chân mình.

“Đây là…”

Ta chớp mắt tỏ ra bối rối.

Tống Ca kinh ngạc nhìn cái bát trong tay: “Chẳng lẽ lộn thuốc rồi!”

“Nói đơn giản thế này, em trai ta dường như đã cải lão hoàn đồng, bây giờ đang ở trong hình dạng kỳ lân con.” 

Lạc Lâm Dạ vui vẻ bật cười ôm lấy Tống Ca: “Không có chuyện gì đâu, đến lúc chúng ta nên đi rồi.”

Bóng dáng của họ chớp mắt trở nên trong suốt, trước khi biến mất, Tống Ca vội hét lên với ta: “Tiểu Diên Nhi, bọn ta có việc gấp phải làm, quay lại sẽ tìm em chơi sau.” 

“Yên tâm đi, qua một thời gian nữa là cậu ấy sẽ lớn lên thôi. Giai đoạn này phiền em quan tâm chăm sóc cậu ấy nhiều hơn.”

Từ đầu đến cuối hai người họ tự biên tự diễn như thoi đưa khiến đầu óc ta cảm thấy mê mang. 

“Ngao ngao…”

Phiên bản bé con Lạc Lẫm cọ vào chân ta, ngao ngao như một con mèo.

Ta ngồi đó suy ngẫm một chút về nhân sinh, sau đó quyết định đưa Lạc Lẫm về nhà.

15.

Một ngày nọ, ta nhìn thấy một dòng chữ nhỏ nằm trong quyển sách giống như bách khoa toàn thư: “Nhân loại kết hợp với kỳ lân có thể khiến cho kỳ lân con tăng nhanh tốc độ trưởng thành.”

Ta đã thử nghiệm theo câu viết này nhiều lần. Cho đến một hôm, ta phát hiện hóa ra có người cố ý viết thêm dòng này nên đã nhặt roi ngựa quất thẳng vào Lạc Lẫm.

Thời gian trôi qua, cuối cùng Lạc Lẫm cũng trưởng thành.

Không ngờ việc đầu tiên hắn làm sau khi lớn lên lại là tự đâm vào tim mình để trích cho ta một bát máu kỳ lân.

Ta phát cáu: “Lạc Lẫm, nếu chàng chán sống thì cứ nói với ta, ta sẽ tìm chồng thú mới!”

Hắn phát hoảng, nhanh chóng giải thích với ta:

“Không phải vậy đâu A Diên, nàng nghe ta giải thích. Nhân loại uống máu kỳ lân có thể trẻ mãi không già, có được cuộc sống bất tử. Chẳng phải nàng hay nhìn vào gương rồi hỏi tại sao tộc rùa có thể kéo dài tuổi thọ đó ư…”

Ta cảm động đến mức không nói nên lời, giây tiếp theo bị Lạc Lẫm lừa vào bể tắm.

Có một đêm, ta nép mình trong lòng Lạc Lẫm đọc sách sử ngàn năm về thú nhân.

Trên đó có ghi chép rằng, người cưỡng ép cướp đi bạn đời tiên tri của tộc sói sẽ bị trời phạt.

Ta lập tức ngồi thẳng dậy, ôm lấy mặt của Lạc Lẫm rồi hỏi: “Lạc Lẫm, chàng bị trời phạt thế nào?” Lạc Lẫm cười lắc đầu: “Đồ ngốc, nàng còn chưa xem mặt sau đúng không? Cách đây rất lâu có một Thú Vương và một nữ nhân loại đã thành công phá vỡ sức mạnh tiên tri, hai người yêu nhau cuối cùng cũng về với nhau. Kể từ lúc đó, sức mạnh tiên tri không thể cưỡng ép trói buộc bất kỳ ai lại với nhau.”

Hắn ôm ta, hôn nhẹ lên trán ta: “A Diên, chỉ cần là nàng, ta làm trái ý trời cũng không quan trọng. Huống hồ là ta đường đường chính chính thuận nước đẩy thuyền mà có được.”


Ngoại truyện: Góc nhìn của Lạc Lẫm

1.

Sau khi tỉnh lại, Lạc Lẫm được biết tộc sói mới phát hiện một nữ nhân loại nên lập tức đến đó. 

Nhưng hắn vừa đến nơi thì bị thủ vệ của tộc sói ngăn lại: “Xin Thần Vương điện hạ thứ lỗi, thiếu chủ của bọn ta đang kết khế ước với bạn đời, tạm thời ngài không thể vào được…”

“Bạn đời của thiếu chủ là nữ nhân loại đầu tiên xuất hiện trên thế giới loài thú chúng ta trong một ngàn năm qua, việc này rất quan trọng, bọn ta không dám phạm một sai lầm nào…” 

Lạc Lẫm hơi do dự, nhưng vẫn kiên quyết muốn xông vào. 

Đến khi hắn thấy nữ nhân loại kia, nàng đang hạnh phúc rúc vào ngực của Thẩm Mục Xuyên. Lạc Lẫm nắm chặt tay, lạnh lùng rời đi.

Trong lòng Lạc Lẫm có cảm giác khó tả, hắn không hiểu, rõ ràng nữ nhân loại này là món quà thần ban cho hắn. Có trời mới biết hắn muốn có bạn đời bao lâu rồi.

Nhưng hắn biết nữ nhân loại này thích Thẩm Mục Xuyên. 

Tính cách của Lạc Lẫm có chút giống anh trai hắn, gặp chuyện đều dửng dưng, không tranh giành, trừ khi không thể nhịn được nữa.

2.

Sau khi nghe được cái tên Ninh Diên, Lạc Lẫm đã luyện viết hai chữ này hàng ngàn lần trên giấy.

Hắn muốn viết chút gì đó, nhưng cuối cùng chẳng viết được gì.

3.

Lạc Lẫm vẫn luôn chú ý đến tình hình của Ninh Diên.

Hắn biết Thẩm Mục Xuyên không phải thứ tốt lành gì, hắn lo lắng nàng sẽ bị hắn ta bắt nạt.

Đúng như dự đoán, sau khi nữ nhân loại khác xuất hiện, thái độ của Thẩm Mục Xuyên thay đổi rõ rệt, mỗi ngày đều nói dối bản thân ra ngoài giải quyết công việc, nhưng thực tế là ở bên nữ nhân loại mới xuất hiện kia.

Lạc Lẫm rất tò mò, khi đó theo chỉ dụ của thần thì chỉ đón một nhân loại mà thôi. Vậy tại sao giờ lại xuất hiện thêm một người nữa?

Hắn quỳ xuống trước thần muốn hỏi cho rõ ràng, nhưng thần lại không hiển linh.

Hết cách, Lạc Lẫm chỉ có thể tự thăm dò.

“Hứa Ý Vi? Nghe đã thấy không phải người tốt lành gì.” Trong lòng hắn thầm nghĩ.

Hắn ở trong tối âm thầm quan sát Hứa Ý Vi, chỉ cần ả động vào Ninh Diên, cho dù mang tội bất kính với thần thì hắn cũng sẽ giết chết ả.

Chờ đợi rồi lại chờ đợi… 

Đợi thật lâu, cuối cùng cũng đợi đến lúc Hứa Ý Vi tự tìm đường chết, đến gần ranh giới lãnh địa của kỳ đà.

Lạc Lẫm phái người nhanh chóng báo tin cho kỳ đà biết ở ranh giới lãnh địa của chúng có bảo bối lớn.

Hắn nhìn đám thú nhân kỳ đà vạm vỡ bao quanh Hứa Ý Vi, không kìm nén được kích động mà xoa tay.

Chỉ cần Hứa Ý Vi chết đi, Thẩm Mục Xuyên sẽ thay lòng đổi dạ mà đối xử tốt với Ninh Diên. 

Ninh Diên sẽ không còn buồn lòng nữa.

4.

Nhưng Lạc Lẫm đã đánh giá thấp tính đa tình của Thẩm Mục Xuyên, đã có bạn đời thần ban mà còn thích kẻ khác. Hơn nữa, để kết khế ước với Hứa Ý Vi, hắn dám để Ninh Diên ở lại hoang mạc, còn truyền tin để đám anh em người sói của hắn đến “nhặt của hời”.

Lạc Lẫm tức đến phát điên, lập tức biến về chân thân kỳ lân, một giây đi trăm dặm, dùng tốc độ nhanh nhất đến hoang mạc.

Nhìn thấy mấy tên thú nhân đang xé quần áo của Ninh Diên, có trời mới biết hắn đã kiềm chế đến mức nào mới không lập tức chém chúng thành trăm mảnh.

Mấy mật thám bên cạnh Ninh Diên  đã nói trong thư rằng nàng từng thuyết phục Thẩm Mục Xuyên đừng giết người trước mặt nàng, nàng sẽ sợ.

Thế nên Lạc Lẫm nhịn.

Đám thú nhân kia thấy thần thú kỳ lân xuất hiện thì không dám đắc tội, lập tức bỏ chạy thoát thân.

Lạc Lẫm cúi đầu, phát hiện Ninh Diên ngã trên đất, cuộn người khóc thút thít.

Hắn không dám chạm vào nàng vì sợ nàng cự tuyệt, ghét bỏ mình. Vì thế hắn định tìm một giống cái đến mang nàng về.

Nhưng đúng lúc này Ninh Diên lại đưa tay nắm lấy gấu quần hắn: “Cầu xin ngài cứu ta, ta rất ngoan, nhất định sẽ vâng lời…”

Khuôn mặt to bằng lòng bàn tay của nàng tràn đầy vẻ sợ hãi, yếu ớt tưởng như chỉ cần chạm nhẹ vào thì sẽ vỡ ngay.

Lạc Lẫm theo phản xạ muốn đỡ nàng dậy, nhưng trong đầu hắn lại vang lên giọng của anh trai: “Cậu có thể bảo vệ nàng lúc này, nhưng có thể bảo vệ nàng cả đời hay không? Nếu thật sự yêu nàng thì dạy nàng trở nên mạnh mẽ đi.”

Lạc Lẫm nghĩ đến chị dâu dũng cảm và mạnh mẽ của mình, lúng tùng kìm lại hai tay đang rục rịch.

Hắn giả vờ hờ hững nói: “Nếu nàng có thể tự đứng lên thì ta sẽ giúp nàng.”

Thật ra Lạc Lẫm nghĩ kĩ rồi, nếu cô nhóc này sống chết không đứng dậy thì hắn sẽ giúp nàng.

Dù sao anh trai cũng không ở đây nên sẽ không nhìn thấy.

Dứt khoát.

Ninh Diên đứng lên, không lâu sau nàng thậm chí còn sánh vai bên cạnh hắn.

Kết thúc!

Phần trước

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!