Giọt nước mắt của thần – P.2

7.

Thẩm Mục Xuyên trầm mặt, cuối cùng bị Hứa Y Vi kéo đi.

Sau khi trở về nhà, Lạc Lẫm tự nhốt mình trong phòng, đến tận đêm khuya cũng không xuất hiện.

Ta định mang cho hắn một đĩa trái cây để xoa dịu tình cảnh xấu hổ ban ngày. Nhưng thủ vệ nói với ta rằng hắn đang tắm.

Thế là ta ngoan ngoãn bưng đĩa trái cây đứng đợi, nhưng đã hai giờ trôi qua mà Lạc Lẫm vẫn chưa ra ngoài.

“Hay là các ngươi vào xem một chút, lỡ như Thần Vương có chuyện gì thì sao?”

Thú nhân gác cửa cúi đầu hành lễ với ta rồi kính cẩn thưa: “Thần Vương ra lệnh không ai được phép tiến vào cho đến khi ngài đi ra, kể cả một con ruồi cũng không được phép.”

Ta cắn môi, tính toán trong đầu “khả năng kỳ lân chết đuối trong bồn tắm là bao nhiêu”, cuối cùng quyết định trèo qua cửa sổ phía sau. 

Ta ngước nhìn thì thấy một người đàn ông nhắm mắt khỏa thân đang ngâm mình trong bồn tắm lớn.

Chiếc bờm kỳ lân màu trắng bạc của Lạc Lẫm giờ đã biến thành chùm tóc trắng buộc cao kiểu đuôi ngựa buông thõng sau lưng. 

Da dẻ hắn như tuyết ngoại trừ đôi má đỏ bừng.

Ta nuốt khan, muốn quay người bỏ chạy. Nhưng bên ngoài, thủ vệ tuần tra đang tới gần cửa sổ, nếu bây giờ ra ngoài thì nhất định sẽ bị phát hiện.

Trong lúc ta nhìn ngó xung quanh thì một hơi thở nóng hổi phả vào vai tôi: “Nhìn cái gì?”

Chân ta mềm nhũn, thuận thế ngã vào vòng tay phía sau. Cánh tay của Lạc Lẫm nhẵn nhụi và lạnh lẽo.

Sao lại nóng thế nhỉ…?

Hàng mi còn đọng nước của Lạc Lẫm khẽ run lên: “Nàng có chuyện gấp cần tìm ta sao?”

Ta lưỡng lự hồi lâu, trợn tròn mắt, ngẫm lại những lời mình vừa nghĩ ra. Nhưng khi ánh mắt rơi vào một chỗ, đầu óc ta đột nhiên trở nên trống rỗng.

Người đàn ông phía trên hít một hơi thật sâu như thể đang cố gắng kiềm chế điều gì đó.

Giọng nói lạnh lùng của hắn lúc này trở nên khàn khàn: “Ninh Diên. Nàng có biết hôm nay là ngày gì không? Nàng ăn mặc như vậy xuất hiện trước mặt ta, còn nhìn ta như thế này nữa.”

Ta sững người một lúc rồi vội lắc đầu, sau đó mới kịp phản ứng, nhận ra mình chỉ mặc một chiếc váy dài đến chân, thậm chí còn đi chân trần. 

“Ta… ta sẽ mặc thêm quần áo ngay đây.”

Chẳng còn thời gian để quan tâm hôm nay là ngày gì, ta nhấc chân định quay về phòng ngủ tìm áo khoác mặc vào. Không ngờ Lạc Lẫm lại kéo ta vào lòng.

Tay hắn nhẹ nhàng nâng cằm ta lên. Lúc này ta mới nhìn thấy đôi mắt màu vàng của hắn như phủ một lớp sương mù.

Ánh trăng tròn ngoài cửa sổ xuyên qua tấm rèm mỏng chiếu lên khuôn mặt của Lạc Lẫm.

Tim ta lỡ nhịp, chợt nhận ra hôm nay là đêm trăng tròn, phần lớn thú đực trưởng thành sẽ bước vào thời kỳ động dục.

Lúc này đây, hơi thở của Lạc Lẫm trở nên nóng hổi, hắn đặt lòng bàn tay lên bụng dưới của ta, chậm rãi xoa xoa.

Hắn giống như một đứa trẻ không được cho kẹo, ôm chặt lấy ta không buông, trên đầu bỗng nhiên xuất hiện chiếc sừng kỳ lân.

“Đừng đi, Ninh Diên.”

Hơi thở của Lạc Lẫm trở nên nặng nề hơn một chút, dường như hắn đã đè nén rất lâu, cuối cùng cũng bộc phát vào lúc này.

Ta nghe thấy giọng hắn khàn khàn pha chút hơi thở nóng rực phả vào tai ta: “Ninh Diên! Ở bên ta được không?”

8.

Đêm đó, Lạc Lẫm đã nói rất nhiều lời yêu thương ngọt ngào.

Ta không ngờ hắn cũng có một mặt như vậy.

Hắn khẽ gọi tên ta hết lần này đến lần khác, đầy sự cố chấp và chiếm hữu.

Trong lúc mơ màng, hắn lẩm bẩm: “Tha lỗi cho ta… Nếu ta đến sớm hơn, có phải nàng sẽ không đau khổ nhiều như vậy? Giá như ta quyết tâm hơn và cướp nàng đi… Ninh Diên, Ninh Diên…”

Lúc sau ta muốn hỏi thêm nhưng sức dẻo dai của Lạc Lẫm vượt quá khả năng chịu đựng nên ta đã ngất đi.

Lúc ta tỉnh dậy, tất cả thú nhân trong nhà đều gọi ta là “chủ nhân” giống như Lạc Lẫm.

Một thú nhân “tinh ý” lặng lẽ nói với ta: “Ninh tiểu thư thật lợi hại, giống cái cuối cùng muốn trèo lên giường của Thần Vương đã bị phơi thành thịt khô ban cho tộc kền kền. Ngài là người đầu tiên sống sót ra khỏi phòng của chủ nhân.”

Ta nhếch miệng, nếu nói tối qua bọn ta không làm gì cả thì có ai tin không?

Sau chuyện này… quan hệ của ta và Lạc Lẫm đã trở nên thân mật. Mặc dù cả hai đều không đề cập đến việc kết khế ước nhưng đã xem nhau là bạn đời.

Cho đến một ngày Lạc Lẫm không thể ngồi yên được nữa, sau khi uống quá nhiều, hắn chặn ta ở cửa phòng ngủ, lạnh lùng hỏi: “Nếu Thẩm Mục Xuyên hối hận, nàng có quay lại với hắn hay không?”

Ta ngạc nhiên đến mức suýt nhảy dựng lên: “Tại sao chàng lại nghĩ như vậy?”

“Thế tại sao nàng không đồng ý kết khế ước với ta?”

Giọng nói tủi thân của Lạc Lẫm khiến ta có chút sửng sốt.

“Chàng hỏi ta khi nào…?”

“Hôm qua ta viết giấy cho nàng rồi đặt trong nhà vệ sinh.”

Ta vỗ trán, chợt nhớ ra hôm qua lúc đi vệ sinh, ta phát hiện trong đó không có giấy, lại tình cờ nhìn thấy một mảnh giấy, thế là ta quơ vội lau mông…

“Cái này…” Ta liếm môi, chột dạ nói, “Ta thấy rồi… nhưng cứ nghĩ là người khác viết, dù sao trên đó cũng không viết tên ai cả.” 

Sắc mặt của Lạc Lẫm đỏ bừng, chắc là do uống quá nhiều rượu. Hắn loạng choạng bước đến gần ta: “Ninh Diên, nói thế nào thì nàng cũng đừng quay lại với hắn. Hắn là con sói xấu xa, còn ta là kỳ lân tốt. Có được không hả…”

Ta ậm ừ vài tiếng để dỗ dành Lạc Lẫm.

Một hôm nọ, ta vô tình nhìn thấy một đoạn thế này trong cuốn Bách thú toàn thư: Kỳ lân không bao giờ uống rượu bởi vì kỳ lân uống không say. Một khi kỳ lân ngà say thì ngươi sẽ phải khóc đấy.”

9.

Sau một thời gian, ta cảm thấy thuật ngự thú của mình gặp trở ngại. Ta định ra ngoài một mình để tìm thú nhân tầm trung thử xem bản thân có thể điều khiển được đối phương hay không.

Ta tình cờ bắt gặp một bóng dáng quen thuộc trong rừng.

Hứa Ý Vi đang ngồi trên một tấm thảm, nhìn thấy ta, ả hất cằm kiêu ngạo: “Ơ kìa chị, sắc mặt không tệ nha, chắc là Thần Vương chưa chơi chán chị đâu nhỉ?”

Ta cười khẩy muốn phớt lờ ả. Nhưng ả lại nắm cổ tay ta không cho ta đi.

“Ý Vi, nàng đang nói chuyện với ai thế?”

Giọng nói của Thẩm Mục Xuyên vang lên cách đó không xa, Hứa Ý Vi giả vờ bị ta đẩy ngã đúng lúc Thẩm Mục Xuyên thò đầu ra nhìn về phía này.

“A Xuyên, chị ấy đẩy ta…”

Hứa Ý Vi ngã xuống đất giả vờ đáng thương.

Ta lười để ý đến hai người họ, nhưng Thẩm Mục Xuyên lại dạy dỗ Hứa Ý Vi một bài học: “Vi Vi, ta chiều chuộng nàng, nhưng ta không thích những giống cái nói dối. Chính mắt ta nhìn thấy nàng cố ý ngã xuống.”

Hứa Ý Vi không ngờ Thẩm Mục Xuyên lại vạch trần lời xảo biện của mình tại chỗ, hai mắt đỏ hoe, khóc lóc bỏ chạy.

Thẩm Mục Xuyên nhìn ta thật lâu rồi đuổi theo.

Ta cảm thấy như thể mình đã giẫm phải phân khi đi ra ngoài. Ta thở dài một hơi nhẹ nhõm, cất bước đi về nhà.

Kết quả là ta lại gặp Hứa Ý Vi giữa đường.

Lần này ả chỉ đứng trong rừng, từ xa nói với ta mấy lời không đầu không đuôi: “Ninh Diên, cô không muốn biết thân phận của mình sao? Tại sao trên thế giới này chỉ có cô và ta là nhân loại? Phải rồi, có lẽ cô không biết, thú nhân đầu tiên cô nên gặp không phải là Thẩm Mục Xuyên, hắn chỉ là kẻ hớt tay trên mà thôi. Nếu cô muốn biết hết thảy thì giờ này ngày mai, chờ ta tại ranh giới lãnh địa của tộc kỳ đà và tộc sói. Đương nhiên, nếu sợ ta làm hại cô thì cô có thể dẫn theo Thần Vương.”

10.

Lời nói của Hứa Ý Vi giống như một hạt giống bén rễ nảy mầm trong lòng ta.

Ta thực sự tò mò tại sao mình lại mất trí nhớ và ngất xỉu trên hoang mạc.

Sau một hồi rối bời, ta kể cho Lạc Lẫm nghe toàn bộ câu chuyện.

Hắn suy nghĩ một lúc rồi nhìn ta trấn an: “Đừng lo, ta sẽ bảo vệ nàng.”

Lúc ta và Lạc Lẫm đến chỗ hẹn, Hứa Ý Vi đang ngồi trên lưng Thẩm Mục Xuyên. Thấy ta đến, hắn lập tức biến lại hình dạng nhân loại và ném Hứa Ý Vi xuống.

Ả cũng không tức giận mà vuốt thẳng váy, tiến về phía ta hai bước: “Sao cô đứng xa thế? Cô không tới gần thì làm sao ta nói cho cô biết được?”

Ta nhìn chằm chằm vào người sói phía sau Hứa Ý Vi, thầm tính toán nếu ả dám tấn công ta thì ta sẽ ra lệnh cho người sói cắn ả.

Khi ta bước đến chỗ Hứa Ý Vi, ả ghé vào tai ta thì thầm: “Quả nhiên các vị thần đều giống nhau, tốt bụng, mềm lòng và ngu ngốc. Xuống địa ngục đi chị à.”

Tay phải của Hứa Ý Vi nắm lấy vai ta, ngăn ta tránh đi. Tay trái của ả giơ cao con dao găm dường như đã bị tẩm độc, đâm thẳng vào người ta. 

Ta lập tức nhìn vào người sói phía sau ả.

Đáng tiếc đối phương là một thú nhân cấp cao, thuật ngự thú của ta không thể điều khiển được chúng. 

Con dao sắp cắt vào cổ ta.

“Ninh Diên!”

Lạc Lẫm và Thẩm Mục Xuyên đồng thanh gọi tên ta.

Hứa Ý Vi bị đá văng ra xa, một bóng dáng nhanh nhẹn đã bảo vệ ta  phía sau. 

Tiếng gầm của kỳ lân trắng bạc vang vọng khắp khu vực.

Mấy con sói bên cạnh Hứa Ý Vi bị móng vuốt của kỳ lân moi ruột ngay tại chỗ.

Thẩm Mục Xuyên gần như bị tiếng gầm hất văng đi.

Một tộc đàn thú lớn đang tiến về chỗ bọn ta.

Thấy có chuyện không ổn, Thẩm Mục Xuyên ra lệnh cho mọi người nhanh chóng rút lui.

Hứa Ý Vi nhận ra mình bị Thẩm Mục Xuyên bỏ lại, ả phun ra một ngụm máu, đứng dậy muốn đuổi theo.

Nhưng Thẩm Mục Xuyên chỉ hung tợn để lại vài câu: “Rác rưởi, ngươi  chung chạ với nhiều sói như vậy mà bụng không có dấu hiệu gì, ngươi không thể sinh con, ta không cần ngươi nữa. Giao ngươi cho Ninh Diên xử lý có thể xem là lời giải thích ta dành cho nàng!”

Hứa Ý Vi ngã xuống, cào loạn tóc mình rồi hét lên: “Thẩm Mục Xuyên, tên khốn kiếp này! Ngươi nhất định không được chết tử tế!”

Ả nhìn đàn sói rút lui, tuyệt vọng buông lời chửi rủa xối xả. 

Lạc Lẫm đã trở lại hình dạng nhân loại, nắm lấy cánh tay ta, sắc mặt trông không tốt lắm: “Đi thôi. Ta vừa đá vào nội tạng của ả, chẳng mấy chốc ả sẽ chết thôi.”

Đúng lúc này, giọng nói điên cuồng của Hứa Ý Vi vang lên từ phía sau: “Thần Vương, đừng giả vờ nữa, ngài vội vã như vậy là vì muốn trở về tìm thú y ư? Ta nói cho ngài biết, vô dụng thôi. Ngài có thể qua mắt được tên ngu ngốc Thẩm Mục Xuyên đó nhưng không thể qua mắt được ta.”

“Đây là dao găm được ngâm trong máu của ta 7 7 49 ngày. Không một thú nhân nào có thể sống sót nếu bị nó đâm phải. Ngài cho rằng mình có thể lành lặn quay về ư? Ta không tin.”

“Kỳ thật mục tiêu ngay từ đầu của ta chính là ngài, ngài không đến gần cũng không sao, bởi vì ta đoán ngài sẽ chặn nhát dao này cho Ninh Diên. Ta rất háo hức muốn xem bộ dạng bị kẻ khác bắt nạt của Ninh Diên sau khi ngài chết. Xem ra ta đoán đúng rồi, hahaha.”

“Câm miệng.” Lạc Lẫm hung hăng ném quả cầu lửa về phía ả.

Hứa Ý Vi bị bỏng, lăn lộn tại chỗ, liên tục kêu la. Nhưng trong tiếng gào đau đớn vẫn nghe được tiếng cười man rợ của ả: “Ninh Diên, ngươi nhìn xem, người đàn ông yêu dấu của ngươi, người duy nhất trên đời đối xử tốt với ngươi sắp rời xa ngươi rồi. Giờ ngươi sẽ lại nếm trải cảm giác mất đi sự che chở của thú nhân lần thứ hai.” 

Ta không rảnh bận tâm đến mấy lời điên rồ của Hứa Ý Vi mà vội vàng cúi đầu nhìn xuống phía dưới của Lạc Lẫm.

Ta thấy lòng bàn tay rút dao găm ra và phần lưng bị đâm của hắn đang bốc khói đen.

Hứa Ý Vi nôn ra từng ngụm máu lớn nhưng vẫn gắng gượng nói: “Ninh Diên, ha ha ha… ngươi không nhớ gì cả, ngươi cũng chỉ là đồ bỏ đi… Đời này ngươi sẽ không bao giờ biết được nguồn gốc của mình!”

Gân xanh trên mu bàn tay Lạc Lẫm nổi lên. Hắn gia tăng lực độ thiêu đốt Hứa Ý Vi. Chẳng mấy chốc ả bị đốt thành than, chỉ cần gió thổi là sẽ bay tán loạn.

Nhưng tất cả chỉ là một lần bộc phát sức mạnh, Lạc Lẫm không thể đứng vững được nữa. Cơ thể hắn vô lực, trượt theo cơ thể ta ngã xuống đất. 

Ta muốn giúp hắn, nhưng chợt nhận ra sức mạnh của mình lúc này không thể cứu được hắn. Cảm giác bất lực dâng trào trong lòng ta, những giọt nước mắt không ngừng rơi trên mặt hắn.

“A Diên đừng khóc.”

Lạc Lẫm giơ tay muốn chạm vào mặt ta nhưng sức lực nhanh chóng biến mất khiến hắn không thể duy trì hình dạng nhân loại được nữa.

Sau khi biến trở lại hình dạng thật của kỳ lân, dù hắn cố gắng hết sức cũng không thể đứng dậy.

Ta như người mất trí, nhặt dao găm của Hứa Ý Vi để chuẩn bị kết liễu đời mình, xuống địa ngục cùng Lạc Lẫm.

“Không được.”

Lạc Lẫm vung đuôi hất dao găm ra khỏi tay ta.

Hành động này dường như đã tiêu hao hết sức lực còn lại của hắn, hắn nhắm mắt, giọng yếu ớt đến mức không thể nghe rõ: “Đừng đánh mất bản thân trước bất cứ điều gì, ngay cả khi nàng yêu ta sâu đậm. Cuộc sống của nàng không nên chỉ có ta, nàng nên có con đường và lý tưởng tỏa sáng của riêng mình. Hứa với ta đi A Diên.”

Ta hôn lên trán hắn, vừa khóc vừa gật đầu: “Ta hứa với chàng, còn bây giờ hãy tiết kiệm chút sức lực, chúng ta về nhà trước…” 

Ta còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng chợt thấy hàng mày cau lại của Lạc Lẫm đột nhiên giãn ra, hắn nhìn ta thật lâu rồi buông xuôi, mắt nhắm lại trong vòng tay ta.

“Lạc Lẫm!”

11.

Sau khi về nhà, ta đã tìm vô số thú y chữa trị cho Lạc Lẫm. Nhưng bọn họ đều nói cách giải độc của hoa cà độc dược đã thất truyền kể từ khi nhân loại bị diệt vong cách đây hàng ngàn năm. Không một thú nhân nào biết cách chữa trị độc của hoa cà độc dược.

Cứ thế, Lạc Lẫm mãi hôn mê không tỉnh.

Dù ta đã phong tỏa nghiêm ngặt nhưng tin tức này vẫn bị rò rỉ ra ngoài. Không ít tộc đàn bắt đầu rục rịch hành động.

Sáng nay khi ta thức dậy, thủ vệ đã báo cho ta một tin nghe như sét đánh ngang tai.

Lạc Lẫm đang hôn mê đã biến mất.

Ta lập tức cử người đi tìm nhưng mấy chục ngày trôi qua vẫn không có tin tức gì.

Trong khoảng thời gian này, ta vô cùng lo lắng, bề ngoài ta phải bình tĩnh xử lý ổn thỏa những vấn đề được các tộc trình báo.

Ta làm theo Lạc Lẫm, quản lý các tộc một cách có trật tự, đồng thời càng thêm chăm chỉ nỗ lực học thuật ngự thú mà hắn dạy cho ta. 

Chỉ trong nửa năm, ta đã có thể điều khiển được thú nhân cấp cao.

Một thời gian sau, thú nhân tộc hổ thấy Lạc Lẫm hơn nửa năm không xuất hiện nên đã mạnh dạn phát động chiến tranh với bọn ta, hy vọng chiếm lấy nơi này để tự phong Vương.

Nhưng chúng đâu ngờ tinh thần lực của ta lúc này đã đủ sức trực tiếp điều khiển thủ lĩnh của chúng quỳ xuống đầu hàng.

Nghe được tin này, mấy tộc đàn đầy tham vọng khác lập tức trở nên im lặng.

Thẩm Mục Xuyên từng cử người đến truyền lời cho ta, lời còn chưa kịp nói đã bị ta đuổi về.

Hiện tại ta rốt cuộc cũng có thể tự đối mặt với mọi chuyện.

Lễ mừng trọng đại hằng năm của muôn thú lại sắp diễn ra, ta sẽ thay Lạc Lẫm sắp xếp mọi thứ.

Thẩm Mục Xuyên vẫn đứng dưới đài nhìn ta, ánh mắt nóng rực như bị ta mê hoặc.

Chỉ nhìn một cái mà ta đã cảm thấy buồn nôn, phải lập tức nhìn sang nơi khác.

Trong buổi lễ, thủ lĩnh của một vài tộc đàn khuyên ta từ bỏ việc tìm kiếm Lạc Lẫm, với năng lực hiện tại của ta, ta có thể kế nhiệm vị trí thần thú tiếp theo, cũng có thể tuyển bạn đời mới.

Ta lắc đầu, thẳng thừng từ chối.

Ta tin Lạc Lẫm sẽ trở lại, giống như trước đây hắn tin ta có thể vực dậy.

Thẳng đến một ngày, thú nhân canh cửa hoảng hốt chạy vào bẩm báo: “Chủ nhân, xảy ra chuyện không hay rồi. Lang Vương… Lang Vương dẫn theo một nhánh bầy đàn đến đây.”

Ta lập tức đứng lên đi theo thủ vệ, đập vào mắt là cảnh tượng một bầy sói đang chực chờ trong bóng tối bên ngoài.

Cầm đầu là Thẩm Mục Xuyên trong hình dáng sói nâu với ánh mắt háo hức.

Ngay khi nhìn thấy ta, đôi mắt sói màu cam của hắn sáng lên, hắn lập tức biến lại hình dạng nhân loại rồi chạy về phía ta.

Ta nhìn qua, đầu gối hắn gần như khuỵu xuống tại chỗ.

Thẩm Mục Xuyên ý thức được bản thân bị tinh thần lực của ta áp chế, sắc mặt lập tức thay đổi: “Thân xác của kỳ lân đã bị tử thần hủy diệt, không có khả năng tái sinh. Ninh Diên, nàng hà tất ngoan cố trấn giữ nơi này?” 

Hắn cố tình duỗi thẳng lưng lên, nói khoác mà không biết xấu hổ: “Hứa Ý Vi đã chết, oán hận trong lòng nàng chắc là đã tiêu tan phải không? Ngoan ngoãn trở về bên ta. Một khi ta trở thành thần thú, ta sẽ để nàng làm thần hậu của ta. Diên Diên, ta đã thể hiện lòng thành của mình, ta không nỡ làm tổn thương nàng, nhường đường cho ta đi.”

Thẩm Mục Xuyên không ngờ ta sẽ bật cười sau khi nghe những lời của hắn: “Thẩm Mục Xuyên, ngươi muốn đi vào mà không xem mình có đủ tư cách hay không ư?” 

Ta nhắm mắt, sau đó mở mắt nhìn A Man, trợ thủ đắc lực bên cạnh Thẩm Mục Xuyên.

A Man là con sói lớn nhất trong đàn, gã run rẩy, sau đó không tự chủ được mà tấn công Thẩm Mục Xuyên.

Thẩm Mục Xuyên đang trong hình dạng nhân loại không khỏi sửng sốt, hắn nhanh chóng nhảy sang một bên rồi biến trở lại dạng sói.

“A man, ngươi điên rồi sao?”

Thẩm Mục Xuyên tức giận gầm lên, móng vuốt giáng lên người A Man. 

A Man nhanh chóng nằm phục xuống nhận sai: “Không phải vậy đâu Vương, người muốn tấn công ngài không phải là ta mà là… nàng ấy…”

A Man cảnh giác nhìn ta một cái rồi vội cúi đầu xuống, sợ ta lại nhìn gã.

Bốn mắt nhìn nhau, lần này Thẩm Mục Xuyên cũng nằm rạp xuống. 

Đôi mắt hắn mở to kinh ngạc, giọng nói run rẩy: “Nàng… vậy mà có thể điều khiển thú nhân cấp độ thú vương?”

Ta lắc đầu: “Không chỉ có vậy. Mở to mắt mà nhìn đi.”

Phần trước | Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!