Đường Tam trùng sinh – C.831

Chương 831: Thành Hỏa Thần


Một bên hang động là một con đường nhỏ để đi lên cao hơn. Đường Tam xuống thuyền, dưới sự hướng dẫn của Hỏa Tinh mà đi về phía trước. Bọn họ đến một đường rẽ và đi theo hướng nghiêng lên trên.

Bởi vì vách núi xung quanh đều là màu đỏ vàng nên nơi đây không cần bất cứ vật gì để chiếu sáng. Đi một mạch từ dưới lên trên, không khí chẳng hề loãng mà dưỡng khí còn vô cùng dồi dào.

Liên tiếp xuyên qua hai hang động, đi khoảng năm trăm mét hướng từ dưới lên thì Hỏa Tinh dừng lại ở một cửa ra.

Đường Tam đi đến bên cạnh Hỏa Tinh, lập tức nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ. Hắn phóng tầm mắt nhìn xung quanh và theo tầm nhìn có thể thấy được thì tất cả đều là màu đỏ vàng.

Đây là một thành phố dưới đáy biển, quy mô tương đối lớn, mặc dù không thể so với các toà chủ thành trên Yêu Tinh Đại Lục, nhưng cũng lớn bằng một phần tư. Đây là một công trình khổng lồ khi xây dựng một thành phố như vậy bên cạnh núi lửa, lại còn nằm sâu dưới đáy biển. Trong thành phố này thậm chí có thể nhìn thấy ao hồ, chẳng qua trong đó không phải nước mà là nham thạch nóng chảy.
Kiến trúc trong thành hầu như đều làm bằng đá, hơn nữa đa số đều có màu đỏ sẫm. Mà bản thân hang động cực lớn này tản ra màu đỏ vàng nhàn nhạt khiến cho ánh sáng trong thành phố nhìn qua vô cùng phong phú.

“Đây thật sự là một chốn thần kỳ.” Đường Tam cảm thán nói.

Hỏa Tinh mỉm cười nói: “Đây là thành Hoả Thần của tộc ta. Quý khách, xin mời.” Nói xong, hắn dẫn đầu bước xuống cầu thang. Có hàng trăm hang động tiến vào thành Hoả Thần như thế này, tộc nhân Hỏa Lê có tới trên trăm vạn người.

Hiện tại Đường Tam cơ bản có thể kết luận, tộc nhân Hỏa Lê là hạch tâm chính thức của toàn bộ tộc Hỏa Lê. Bọn họ có thể sống trên đất liền, còn những tồn tại chỉ có thể sinh sống trong Nham Tương Xích Hải sẽ có cấp bậc thấp hơn tộc nhân Hỏa Lê.

Trong thành Hoả Thần, ngoài nguyên tố Hoả hầu như không có nguyên tố thuộc tính khác. Không thể nghi ngờ, nơi này là chỗ thích hợp nhất để tộc nhân Hỏa Lê sinh sống. Trong hoàn cảnh như vậy, năng lực thuộc tính hỏa của tộc nhân Hỏa Lê muốn không mạnh cũng không được. Nếu không có đủ thực lực cũng không thể sinh tồn trong một thế giới có nhiệt độ cực hạn như thế này.

Đi xuống cầu thang, Hỏa Tinh nói: “Quý khách, trước tiên để Hỏa Chiếu dẫn ngươi đi nghỉ ngơi, lễ mừng Hỏa Thần của tộc ta sắp bắt đầu. Đối với bọn ta, đây là một ngày lễ trọng đại, ta phải đi báo cáo với tộc trưởng, sau đó sẽ dẫn ngươi đi tham gia buổi lễ long trọng này.”

Đường Tam gật đầu đáp: “Được, ngươi cứ làm việc của mình đi.”

Hỏa Tinh quay người nhanh chóng rời đi. Hoả Chiếu lập tức tiến lên, dẫn Đường Tam đi vào trong thành Hoả Thần.

Thành Hoả Thần rất lớn. Sau khi vào thành có thể nhìn thấy người dân tộc Hỏa Lê ở khắp nơi, những người này đều tò mò nhìn Đường Tam. Bọn họ dường như rất bạo dạn, không hề cảnh giác, bài xích hay sợ hãi bởi vì Đường Tam không phải là đồng tộc. Hiển nhiên, bọn họ không chỉ một lần nhìn thấy ngoại tộc ở trong thành.

Đường Tam hỏi Hỏa Chiếu: “Nơi này thường xuyên có người ngoài đến sao?”

Hỏa Chiếu lắc đầu: “Không phải, nhưng ngẫu nhiên sẽ có, ít nhất chủng quần có thể khiến bọn ta đồng ý mới có cơ hội đến thành Hoả Thần. Vừa rồi trưởng lão đã nhận thức ngươi khi nghênh đón, nếu không ngài ấy sẽ không mang ngươi tới đây mà sẽ để ngươi rời khỏi Nham Tương Xích Hải.”

Đường Tam tò mò hỏi: “Tiêu chuẩn nhận thức ngoại tộc của các ngươi là gì?”

Hỏa Chiếu nói: “Không thể bị Hỏa Thần bài xích, ít nhất phải thân hòa với nguyên tố Hoả, đó là tiêu chuẩn mà tộc Hỏa Lê bọn ta nhận thức ngoại tộc. Chỉ có tồn tại gần gũi với nguyên tố Hoả mới có thể sinh tồn trong Nham Tương Xích Hải, mà muốn đến thành Hỏa Thần thì phải có thực lực nhất định, nếu không chính là hại người khác.”

Đường Tam gật đầu nói: “Hợp lý.”

Quả thật không thể đến đây nếu không có thực lực nhất định. Ở trong một thế giới tràn ngập nguyên tố Hoả, nếu không có đủ tu vi thì sẽ bị nguyên tố Hỏa ăn mòn, hoả độc ở đây cũng không phải là trò chơi. Người tộc Hỏa Lê có thân hình cao lớn hơn nhân loại một chút, hầu hết đều rất ưa nhìn. Quần áo của bọn họ tương đối hở, đa số nam nhân đều mặc quần ngắn, trên da có các hoa văn kỳ dị, nước da trắng kết hợp với hoa văn màu đỏ, rất dễ khiến người khác để ý.

Quần áo của nữ tử diễm lệ hơn một chút, nhưng bọn họ cũng chỉ che những chỗ quan trọng mà thôi. Các cô nương tộc Hỏa Lê đều rất đẹp, dáng người mảnh mai và cao ráo. Các nàng có đôi mắt màu hồng phấn, dọc theo đường đi, thỉnh thoảng lại có tiếng cười truyền đến. Có lẽ vì lễ mừng sắp bắt đầu nên các nàng đều rất hào hứng.

Qua quan sát, Đường Tam phát hiện thành Hỏa Thần có không ít điểm giống với thành thị trên Yêu Tinh Đại Lục. Trên đường cũng có cửa hàng, chỉ là không có tiệm cơm, khách sạn, nhưng vẫn có các cửa hàng bán vật phẩm.

Đường Tam muốn đi xem những vật phẩm trong cửa hàng, nhưng hắn vừa mới đến, vẫn là nên theo sự dẫn dắt của Hỏa Chiếu đi sâu vào trong thành.

Càng gần trung tâm thành, quy mô kiến trúc càng lớn. Hỏa Chiếu dẫn Đường Tam tới một tòa nhà tương đối cao và nói với hắn: “Đây là nơi tộc ta đãi khách. Khách từ ngoài đến đều ở đây, cũng mời ngươi ở chỗ này chờ một lát.”

Đường Tam gật đầu: “Là khách thì liền theo chủ, đội trưởng Hỏa Chiếu cứ sắp xếp là được.”

Lầu đón khách được làm từ đá, có tổng cộng ba tầng. Đi vào bên trong lập tức có hai nữ tử tộc Hỏa Lê tiến lên tiếp đón. Hỏa Chiếu nói với các nàng vài câu, ánh mắt hai vị này liền rơi trên người Đường Tam.

Hỏa Chiếu đến bên cạnh Đường Tam, cười nói: “Các nàng nhìn thấy ngươi đều rất ngạc nhiên, dù sao thì ngươi cũng là nhân loại đầu tiên đến chỗ bọn ta. Nhìn thấy ngươi, bọn ta mới biết Nhật Thần Đế Quốc nói không sai, bề ngoài nhân loại thật sự rất giống bọn ta. Nếu như ngươi đổi màu mắt và màu tóc thành đỏ thì không khác gì tộc ta cả. Các nàng nói ngươi rất anh tuấn, muốn biết có phải ngươi cũng tham gia tết Hỏa Thần cùng bọn ta hay không?”

Đường Tam cười nói: “Quả thật ta cũng cảm thấy rất thân thiết khi nhìn thấy các ngươi, dù sao bề ngoài mọi người cũng không khác nhau là mấy.”

Hai vị nữ tử tộc Hỏa Lê làm một tư thế “mời” với Đường Tam. Đường Tam gật đầu với các nàng, được các nàng dẫn lên lầu hai.

Căn phòng bố trí cho Đường Tam rộng khoảng bốn mươi mét vuông, không có phòng rửa mặt, cũng không biết người dân tộc Hỏa Lê giải quyết vấn đề sinh lý như thế nào, có lẽ bọn họ cũng không có nhu cầu này. Trong phòng chỉ có một giường lớn, thậm chí một cái bàn cũng không có, nhưng có cửa sổ để có thể nhìn thấy những gì diễn ra bên ngoài.

“Quý khách, mời nghỉ ngơi ở chỗ này.” Một nữ tử tộc Hỏa Lê cười nói với Đường Tam, ánh mắt rất nhiệt tình, không có chút rụt rè nào bởi vì hắn là ngoại tộc.

Đường Tam mỉm cười, gật đầu nói: “Làm phiền các ngươi.” Hai cô nương đi ra ngoài, đóng cửa lại cho hắn.

Đường Tam đi đến bên cửa sổ, nhìn ra phía ngoài. Không cần dùng đến thần thức hắn vẫn có thể cảm nhận được bên ngoài vô cùng náo nhiệt. Bầu không khí trong nội thành Hỏa Thần rất sôi động, điều này hẳn có liên quan đến lễ mừng sắp tới. Không nghĩ tới hắn đến thật đúng lúc.

Thật là một nơi thần kỳ, không biết lễ mừng Hỏa Thần như thế nào, nhưng hắn có thể đi cảm thụ một phen.

Sau khi đi vào Nham Tương Xích Hải, trong lòng Đường Tam đã có cảm ngộ rõ ràng. Ở chỗ này, tất cả người trong tộc Hỏa Lê đều sinh tồn dựa vào nguyên tố Hoả, thiên phú của bọn họ cũng đến từ nguyên tố Hoả tinh khiết. Đây là một tình huống rất đặc biệt, khí tức nguyên tố Hoả vô cùng nồng đậm có thể khiến tộc Hỏa Lê hình thành nguyên tố chi tâm, thông qua đó để tăng cường bản thân.

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!