Vòng lặp tình yêu – P.2

8.

Nhìn thấy Dung Hồi, Chu Kha cau mày, vẻ mặt bất cần trở nên lạnh lùng hơn một chút, thản nhiên nhét thuốc vào tay tôi.

“Xem ra đại tiểu thư không cần tôi bôi thuốc nữa rồi. Xe ở bên ngoài, cô cứ đi thong thả, không tiễn.”

Chu Kha uể oải dùng tay ra hiệu cho tôi rồi bước vào phòng.

Tôi vội vàng đưa thuốc cho Dung Hồi, nhấc chân đi theo hắn.

Căn phòng vốn chỉ có một chiếc giường nhỏ làm bằng ván gỗ nhưng giờ đã có thêm một tấm nệm dày, thậm chí còn có ga trải giường ở bên trên.

Tôi thản nhiên nhếch môi, xoay người ngồi lên tấm nệm, bắt đầu ra lệnh: “Chu Kha, anh phải phục vụ tôi một tháng. Mới có một ngày mà không chịu nổi rồi sao?”

Sắc mặt của Chu Kha cứng đờ, ánh mắt sắc bén liếc tới liếc lui, hồi lâu mới mở miệng nói bóng nói gió: “Người không chịu nổi là đại tiểu thư cô đấy. Nếu hôm qua tôi không kìm chế thì cô không đi nổi rồi.”

Lời nói của Chu Kha khiến tôi đỏ mặt.

Hắn cao lớn, khỏe mạnh, thể lực kinh người, làm sao tôi có thể chịu được mấy động tác dẻo dai như vậy?

“Tôi không quan tâm, dù sao anh cũng đã đồng ý phục vụ tôi. Còn là một tháng như đã hứa, không thể ít hơn một ngày.”

Tôi giở tính khí đại tiểu thư với hắn. 

Chu Kha dường như rất thích điều này, hàng lông mày rậm nhìn tôi chằm chằm hồi lâu, sau đó cười lạnh bế tôi lên.

Mấy ngón tay thô ráp của hắn nắm lấy mắt cá chân tôi, sau đó chậm rãi xoa bóp. 

“Đại tiểu thư đã muốn như vậy… đừng có mà hối hận.”

9.

Sau khi tiễn Dung Hồi đi, tôi ở lại nhà Chu Kha.

Có lẽ vì để thực hiện lời hứa của mình, mỗi ngày Chu Kha đều kiên trì thực hiện nghĩa vụ với tôi. Từ ban đầu tôi tự mình đi tắm biến thành Chu Kha ôm tôi đi tắm mỗi ngày. 

Thế nhưng cuộc sống ở khu ổ chuột không mấy dễ chịu, môi trường nóng bức và muỗi khắp nơi, cả người tôi đầy dấu muỗi đốt. 

Nhưng Chu Kha chẳng bị gì cả, thậm chí cơ bắp còn dẻo dai hơn trước.

Tôi nằm đè trên người hắn, bất mãn hỏi: “Sao muỗi không đốt anh? Chúng chỉ nhằm vào tôi.”

Chu Kha không nói gì, đột nhiên đứng dậy, lấy chậu rửa mặt dưới gầm giường ra rồi dùng khăn nóng lau người cho tôi.

Lau xong, hắn thả khăn xuống, sau đó ôm tôi vào lòng, trầm giọng nói: “Đại tiểu thư cô mỏng manh quá đó.”

Tôi lập tức vặn lại: “Tôi không mỏng manh.”

Trước đây tôi chưa bao giờ trải qua hoàn cảnh khó khăn như vậy. Ở đây không có nước nóng, tôi chỉ có thể tắm táp qua loa, thậm chí có khi còn bị mất điện.

Tôi thực sự không biết làm sao mình có thể trụ vững trong mấy ngày này.

Chu Kha nghe vậy không khỏi trầm mặc một lát.

Hắn ôm eo tôi, để tôi ngồi lên bụng hắn rồi nghiêng người về trước, cuồng nhiệt chiếm lấy môi tôi. 

Nụ hôn sâu kéo dài lâu đến mức khiến tôi gần như khó thở, lúc này Chu Kha mới mủi lòng thương mà buông tôi ra.

Hắn tựa vào vai tôi, chất giọng nam trầm đầy lôi cuốn thì thầm: “Vậy tại sao đại tiểu thư còn ở lại đây? Tại sao còn xuất hiện… hết lần này đến lần khác?”

Tôi ngơ ngác không nghe được nửa câu sau.

Lúc đầu là tôi khiêu khích Chu Kha vì ham muốn vẻ đẹp của hắn.  Nhưng ở bên nhau mấy ngày, Chu Kha cũng có vẻ hứng thú với tôi, thậm chí còn biết một số thói quen lặt vặt của tôi. Giống như… hắn đã biết tôi từ trước rồi.

10.

“Chu Kha, chúng ta từng gặp nhau chưa?”

Tôi không nhịn được hỏi ra thắc mắc trong lòng. 

Nhưng trong trí nhớ của tôi, không có ai giống như Chu Kha. Chưa kể với thân phận của tôi thì sao có thể quen biết một người đàn ông thô lỗ sống ở khu ổ chuột. Hai người chúng tôi tựa như hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.

Chu Kha không trả lời mà chỉ chạm vào mặt tôi, cảm xúc trong mắt hắn ngổn ngang và mơ hồ.

Cuối cùng, yết hầu hắn di chuyển lên xuống, ánh mắt tối lại.

“Đại tiểu thư, cô lại đổ mồ hôi nữa kìa. Được rồi, đừng lãng phí thời gian, lát nữa chúng ta tắm chung.”

Vừa dứt lời, Chu Kha ôm lấy tôi đè lên chiếc bàn nhỏ lung lay.

Bàn kêu cót két, tôi đỏ mặt, vội vàng đẩy hắn: “Đổi đi, chuyển chỗ khác.”

Nếu cứ tiếp tục như vậy thì chiếc bàn sẽ sụp đổ mất. Chu Kha rất nghe lời, bế tôi vào phòng tắm. Tiếng nước chảy trong phòng tắm cũng làm xáo trộn suy nghĩ của tôi.

Tôi kìm nén nước mắt: “Chu… Chu Kha, không muốn nữa.”

Nhưng Chu Kha chỉ ôm tôi từ phía sau, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi tôi: “Đại tiểu thư đừng khóc, tôi chỉ đang thỏa mãn yêu cầu của cô thôi mà…”

Sau khi ra khỏi phòng tắm, tôi mất hết sức lực, để mặc Chu Kha bế lên giường.

Nhưng tối nay hắn có vẻ đặc biệt hưng phấn, lại dùng sức đè tôi xuống. Cho đến khi điện thoại của tôi reo lên.

Tôi với lấy điện thoại như nhặt được cọng rơm cứu mạng, nhưng Chu Kha đã vươn tay nhanh hơn một bước.

“Chiêu Chiêu, bây giờ anh mới nhận ra người mà mình yêu luôn là em. Anh biết mình sai rồi, chúng ta quay lại nha em.”

Giọng nói kích động qua điện thoại của Trình Vọng Hoài đặc biệt rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.

Ánh mắt của Chu Kha đột nhiên tối sầm, hắn mở miệng, khẽ hỏi: “Hắn là ai?”

Tôi ngây người, hồi lâu không biết nên phản ứng thế nào.

Trình Vọng Hoài đang phát điên gì thế?

Trong lòng tôi âm thầm mắng Trình Vọng Hoài, nhưng trên mặt lại cắn môi xin tha.

“Đừng, nhẹ một chút…”

Nhưng động tác của người đàn ông càng hung hăng hơn, chất giọng trầm khàn đầy vẻ chất vấn: “Đại tiểu thư, thằng ất ơ đó là ai? Để ông đây bắt được nhất định sẽ tẩn cho hắn một quyền.”

11.

Giọng nói của Chu Kha đầy vẻ tức giận.

Tôi dám cá nếu biết người gọi đến là người cũ của tôi thì hắn sẽ đánh chết anh ta không chút do dự.

Chắc hẳn Trình Vọng Hoài không ngờ có đàn ông ở bên cạnh tôi nên giọng nói bỗng chốc trở nên lạnh lùng: “Khương Phùng Chiêu, ai đang ở bên cạnh em thế? Chúng ta chia tay mới được bao lâu mà em đã có người đàn ông khác rồi hả?”

Nhưng không hiểu sao Trình Vọng Hoài lại đột nhiên cười lớn: “Chiêu Chiêu, anh biết em tìm người đàn ông khác nhất định là vì ghen tị với Niệm Niệm. Anh thề với em, từ nay về sau anh sẽ chỉ coi Niệm Niệm như em gái của mình mà thôi. Tha thứ cho anh và đừng giận anh nữa nhé?”

Trình Vọng Hoài càng nói càng kích động.

Tôi chỉ có thể nhìn biểu cảm trên mặt Chu Kha từ u ám dần dần chuyển sang nghiền ngẫm.

“Thì ra đây chính là nguyên nhân mà đại tiểu thư qua lại với tôi.”

Chu Kha ngắt điện thoại, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt.

Da đầu tôi phát run, nịnh nọt hôn lên mặt hắn: “Anh Chu Kha, nghe tôi giải thích…”

Tôi còn chưa nói xong, Chu Kha đã nắm lấy mắt cá chân tôi, ánh mắt đầy nguy hiểm: “Đại tiểu thư, đêm nay đừng khóc nhé. Cô phải ráng chịu đựng đó.”

Suốt một đêm, tôi bị dày vò đến mức xương cốt rã rời, Chu Kha không buông tôi ra dù chỉ một giây. Nhưng sáng hôm sau thức dậy, thứ chờ đón tôi là căn phòng vắng vẻ. Không chỉ có một mình Chu Kha biến mất mà ngay cả chiếc Maserati tôi đậu ở khu ổ chuột cũng không còn.

Hắn bỏ chạy rồi!

12.

Dung Hồi chạy đến, tặc lưỡi đứng bên cạnh tôi: “Không phải chứ, cậu chẳng những bị lừa thân xác mà còn bị lừa tiền lừa tình?”

Tôi chán nản ngồi trên tấm nệm Chu Kha mua, nhẹ nhàng lắc đầu: “Bọn tớ… đều lấy những gì mình cần.”

Chỉ là không ngờ Chu Kha lại bỏ chạy trước thời hạn.

Rõ ràng đêm qua hắn dọa sẽ đấm Trình Vọng Hoài, vậy mà vừa quay đầu đã chạy nhanh hơn thỏ.

“Chậc, chậc, chậc, nhìn cậu thế này, đừng nói là bị lún sâu rồi nha?” Nhìn vẻ mặt suy sụp của tôi, Dung Hồi tặc lưỡi, vỗ vai tôi, “Chẳng phải chỉ là một tên đàn ông thôi sao? Cậu và Trình Vọng Hoài ở bên nhau ba năm, tớ chưa từng thấy cậu hồn bay phách lạc vì anh ta đến thế. Trên thế giới có rất nhiều đàn ông, tại sao cậu không tìm người khác? Đợi đấy, tớ sẽ sắp xếp cho cậu vài tên đàn ông tốt hơn Chu Kha, đảm bảo cậu nhìn thấy họ thì sẽ quên hắn ngay.”

Dung Hồi vô cùng tự tin nháy mắt với tôi.

Tôi: “…”

13.

Tốc độ làm việc của Dung Hồi rất nhanh.

Sau khi rời khỏi khu ổ chuột, cậu ấy lập tức đưa tôi đến công ty người mẫu nam nổi tiếng nhất Bắc Kinh, nói rõ rằng tôi muốn người mẫu đẹp nhất ở đây.

Người quản lý có vẻ do dự: “Hai vị khách quý, số một ở chỗ chúng tôi chính là ông chủ của chúng tôi.”

Hai mắt Dung Hồi sáng lên: “Vậy chọn anh ta. Chỉ cần anh ta có thể khiến cô bạn thân của tôi hài lòng thì giá cả không thành vấn đề. À phải rồi, ngoài anh ta ra, chọn thêm vài người đẹp trai, dáng người chuẩn nữa nha.”

Mí mắt tôi giật giật, vội vàng ôm lấy Dung Hồi, nhỏ giọng nói: “Hồi Hồi, đủ rồi, tớ căn bản không cần…”

Nhưng Dung Hồi hoàn toàn không nghe, trực tiếp đưa thẻ đen. 

Tôi: “…”

Không cần vì tớ mà lãng phí nhiều như vậy.

Ngay sau đó, một nhóm người mẫu nam đeo mặt nạ đen đi tới.

Họ đều có dáng người vai rộng eo thon, thoạt nhìn có thể thấy cơ bắp cuồn cuộn dưới bộ vest đen để hở. Trong số đó nổi bật nhất là người mặc vest xanh, đeo mặt nạ vàng.

Người quản lý giới thiệu anh ta là ông chủ ở đây.

Ông chủ rất cao, chân dài vai rộng, làn da màu đồng thô ráp không hợp với người mẫu nam bên cạnh. 

Dung Hồi hài lòng gật đầu, xua tay chỉ thẳng vào ông chủ ở giữa: “Anh! Tới đây chăm sóc tốt cho bạn của tôi nhé.”

Lời vừa dứt, tôi rõ ràng cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông đó đang nhìn mình.

Anh ta không nói gì, chỉ ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh tôi, đầu ngón tay chai sạn ngập ngừng vuốt ve lưng tôi từng chút một.

Một cảm giác quen thuộc và tê dại lập tức tràn ngập khắp cơ thể tôi.

Anh ta hơi cúi xuống, thì thầm vào tai tôi: “Đại tiểu thư, để tôi phục vụ cô nhé!”

14.

Chu Kha!

Lưng tôi bất giác căng cứng, hơi thở trở nên nhanh hơn một chút.

Không phải hắn là một tên lưu manh thô lỗ ở khu ổ chuột sao? Khi không lại trở thành ông chủ của công ty người mẫu nam?!

Trong lúc tôi còn đang thắc mắc thì Dung Hồi đã rời khỏi phòng bao.

Chu Kha ngừng giả vờ, tháo mặt nạ xuống, hất cằm về phía những người mẫu nam còn lại: “Ra ngoài!”

Đột nhiên chỉ còn lại hai chúng tôi trong căn phòng rộng lớn.

Chu Kha nắm tay tôi đặt vào lòng bàn tay hắn, tùy ý đùa bỡn, dáng vẻ thản nhiên có chút bỉ ổi: “Đại tiểu thư đến tìm đàn ông à?”

Tôi lập tức nhếch môi, khẽ mỉm cười: “Ai bảo tên đàn ông mà tôi bao dưỡng trước đó đã lấy xe của tôi chạy mất, tại sao tôi không được tìm người khác cơ chứ?”

Chu Kha nắm tay tôi, trên môi vẫn treo nụ cười mỉm. Nhưng khuôn mặt bất cần và động tác cúi thấp người dần trở nên nguy hiểm: “Lúc đầu đại tiểu thư bỏ rơi tôi, để tôi cô đơn lẻ bóng, vậy tôi nên làm gì đây?”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!