Vòng lặp tình yêu – P.1

Mới đường ai nấy đi với thái tử của giới nhà giàu Bắc Kinh không được bao lâu, tôi quay sang bao nuôi một anh chàng lưu manh sống ở khu ổ chuột.

Tính khí của hắn thất thường, có chút lỗ mãng, một tiếng không hợp là vung nắm đấm, nhưng hắn lại phục vụ tôi vô cùng thoải mái. 

Cho đến một ngày, người cũ cuối cùng cũng nhớ đến mặt tốt của tôi nên chủ động gọi điện làm hòa, ý muốn quay lại.

Tôi không khỏi liếc nhìn người đàn ông đang đè trên người mình, cắn môi nhẹ giọng xin tha.

“Đừng, nhẹ một chút…”

Nhưng động tác của người đàn ông càng hung hăng hơn, chất giọng trầm khàn đầy vẻ chất vấn:

“Đại tiểu thư, thằng ất ơ đó là ai?”

“Để ông đây bắt được nhất định sẽ tẩn cho hắn một quyền.”

Tên truyện: Vòng lặp tình yêu

Tác giả: 一屋橘子香

Nguồn: Zhihu

Nguồn ảnh: Candy – Pinterest

Hỗ trợ raw: Tao Yan

Editor: Kat

Beta: Tuyết Vũ


1.

Sau khi Trình Vọng Hoài chia tay tôi, anh ta lập tức công khai mối quan hệ của mình với thanh mai từ tấm bé.

Bạn thân cảm thấy bất bình thay tôi: “Trình Vọng Hoài bị mù à? Cô nàng thanh mai đó sặc mùi trà xanh như vậy, cả ngày cứ “anh ơi anh à”. Tớ nghe thôi cũng muốn buồn nôn rồi.”

Tôi cười nhạo một tiếng: “Đàn ông ấy à, chỉ cần gọi một tiếng “anh ơi” là đã điên đảo thần hồn.”

Chỉ là tôi không ngờ Trình Vọng Hoài cũng không khác gì những gã đàn ông đó.

Hừ, tên cặn bã mắt mù!

Tôi rời quán bar, mang theo vài chai rượu rồi một mình lái xe đến con hẻm yên tĩnh.

Chỗ này ít người qua lại, là nơi thích hợp để giải sầu.

Đỗ xe xong, tôi cô đơn ngồi bên đường, mở nắp chai uống một ngụm lớn.

Tôi vừa uống rượu vừa chửi mắng: “Trình Vọng Hoài, anh là đồ cặn bã, đầu óc bị hỏng rồi đúng không? Tôi nguyền rủa anh uống nước lạnh sẽ bị ê răng, rụng tóc hói đầu!”

Tôi và Trình Vọng Hoài cưới nhau vì môn đăng hộ đối, nhưng ở bên nhau ba năm sao có thể nói là không có một chút tình cảm nào được. Chỉ là tôi không ngờ anh ta còn có một cô nàng thanh mai từ tấm bé. 

Anh ta vừa trở về nước, lời nói đầu tiên chính là giữa hai chúng tôi không có tình yêu, từ trước đến nay anh ta chỉ thích cô nàng thanh mai của mình.

Mẹ kiếp, đồ cặn bã không biết xấu hổ!

2.

“Khương Phùng Chiêu, mày khóc cái gì!? Trên đời nhiều đàn ông như vậy, vì một tên cặn bã thật sự không đáng!”

Tôi uống thêm một ngụm rồi đập vỡ cái chai.

Đúng vậy, trên đời có rất nhiều đàn ông, tại sao lại treo cổ trên một cái cây như Trình Vọng Hoài chứ.

Tôi loạng choạng đứng dậy, đang định gọi bảo trợ lý sắp xếp cho tôi mười anh chàng lực lưỡng thì đột nhiên trong ngõ truyền đến một loạt tiếng gào thảm thiết.

“Anh Chu tha mạng, sau này em không dám làm như vậy nữa.”

“Anh Chu nhẹ một chút, đừng tát vào mặt em.”

“Ôi ôi, anh Chu, em biết sai rồi.”

……

Tôi thập thò bước tới.

Ở cuối ngõ, một người đàn ông lực lưỡng mặc quần bò áo phông đen đang hút thuốc, vóc dáng cường tráng dễ dàng giẫm đạp vài tên côn đồ dưới chân.

Cơ bắp rắn chắc màu đồng cuồn cuộn, gân xanh nổi lên chằng chịt trên cẳng tay, cảm giác như một bàn tay cũng có thể bóp chết người.

Hắn nhìn chằm chằm người nằm dưới đất, tay huơ nắm đấm khiến cả đám sợ hãi, vội vàng ôm đầu xin tha.

“Anh Chu, tha cho bọn em lần này, bọn em sẽ không bao giờ dám tái phạm nữa.”

“Cút!”

Hắn dập tàn thuốc, lạnh lùng mắng mỏ, đám côn đồ mặt mày bầm tím bỏ chạy trối chết.

Tôi nheo mắt lơ đễnh thưởng thức người đàn ông đang đứng cách đó không xa.

Làn da màu đồng, vóc người cường tráng, cơ bụng chí ít cũng tám múi, còn có…

Tôi đảo mắt nhìn xuống phía dưới, càng nhìn càng thấy hài lòng.

Anh chàng này đẹp trai, vừa ngang tàng lại vừa lưu manh, hoóc-môn bắn ra tứ phía khiến cho bộ não bị rượu bào mòn của tôi chộn rộn.

Chậc, tôi muốn ngủ với hắn.

Ngay khi tôi đang nghĩ mình nên đưa ra điều kiện gì để hắn chấp nhận thì ánh mắt hắn đột nhiên nhìn về phía tôi.

“Nhìn đủ chưa cô em?”

Chất giọng nam trầm đầy từ tính, hơi thở thành thục.

Đôi giày ống của hắn giẫm trên mặt đất phát ra âm thanh nặng nề, từng bước như giẫm thẳng vào trái tim tôi, rung động đến mức khiến tim tôi tê dại.

Tôi nhìn anh chàng trước mặt mình, thướt tha đi về phía hắn. 

Sau đó tôi đưa tay, móc một ngón tay vào chiếc áo phông của hắn.

“Anh đẹp trai, có muốn hẹn hò hay không?”

3.

Sau khi nhìn rõ mặt tôi, hắn sững sờ trong giây lát. Chờ phản ứng lại, hắn chế giễu, nhìn tôi từ trên xuống dưới, còn thiếu kiên nhẫn dọa vung nắm đấm: “Ông đây không có hứng thú với phụ nữ, cút!”

Nói xong hắn quay người rời đi.

Nhưng Khương Phùng Chiêu tôi chưa từng muốn thứ gì mà không đạt được. Tôi dứt khoát ném mồi: “Một triệu!”

“Ông đây không thiếu tiền đến mức cần phụ nữ bao dưỡng!”

Giọng điệu của hắn đầy vẻ bất cần, nhưng dạng người này càng khiến lòng tôi rung động.

Tôi liếm môi, lấy điều khiển từ xa bấm nút chiếc Maserati đậu gần đó: “Chỉ cần anh phục vụ tôi một tháng, chiếc xe này sẽ là của anh!”

Đây là chiếc xe yêu thích của tôi từ thuở mới thành niên, chưa từng để người khác lái qua. 

Nhìn từ quần áo, không khó nhận ra anh chàng này sống ở khu ổ chuột gần đó. Mặc dù hắn đẹp trai vạm vỡ, nhưng từ da dẻ và màu da thì chắc hẳn hắn thuộc tầng lớp lao động tay chân.

Giá của một chiếc ô tô cao hơn số tiền hắn có thể kiếm được trong mấy đời.

Quả nhiên hắn dừng lại. Ánh mắt hung hãn đảo qua đảo lại giữa tôi và chiếc xe.

Hắn đút tay vào túi, nửa khuôn mặt âm trầm chìm trong bóng tối. Sau một lúc lâu, hắn cười khẩy bước tới, đặt tôi lên vai: “Thành giao.”

4.

Hắn vác tôi trên vai cả chặng đường.

“Cạch” một tiếng, hắn đặt tôi xuống, khung cảnh xung quanh hiện ra trước mắt.

Trong phòng chỉ có một chiếc giường nhỏ làm bằng ván gỗ và một chiếc ghế sofa, ngay cả phòng tắm cũng nhỏ đến mức kinh ngạc.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy một căn phòng tồi tàn như vậy.

“Tên tôi là Chu Kha.”

Tôi tranh thủ nhìn một vòng. 

Chu Kha rót cho tôi một ly nước nóng, vẻ mặt ngang ngược bất cần: “Nói đi, muốn tôi phục vụ thế nào?”

Tôi cầm ly nước chậm rãi ngồi xuống mép giường, sau đó ngước cằm nhìn hắn: “Cởi ra.”

Chu Kha rõ ràng có chút kinh ngạc nhưng vẫn làm theo, mấy giây sau đã cởi bỏ chiếc áo phông đen. Dưới làn da màu đồng là cơ bụng tám múi săn chắc, mỗi khối cơ như ẩn chứa một sức mạnh khó tả.

“Lại gần chút nữa.”

Tôi ngoắc tay, không nhịn được đưa tay chạm vào.

Hô hấp của Chu Kha bỗng chốc trở nên gấp gáp, mặt không biến sắc né tránh tay tôi: “Đại tiểu thư, bây giờ luôn sao?”

Hắn nhanh chóng đổi giọng gọi một tiếng đại tiểu thư, nghe cũng thuận miệng đó chứ. 

Xem ra hắn rất thiếu tiền, còn thứ tôi không thiếu nhất lại chính là tiền.

Tôi nhếch môi cười, ánh mắt say khướt ra hiệu cho hắn đi tắm trước. Lát sau hắn đi ra, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm, lông mày rậm không giấu được vẻ mặt bất cần. Đặc biệt là những khối cơ cuồn cuộn, chúng khiến tôi mê tít mắt.

“Ôm tôi.” Tôi lười biếng ra lệnh.

Chu Kha làm theo lời tôi, bàn tay thô ráp của hắn chạm vào làn da trần trụi của tôi khiến tôi run rẩy. Thế nhưng cảm giác này lại quen thuộc một cách khó hiểu như thể tôi đã làm điều đó vô số lần.

Nhưng tôi cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ cười duyên tiến lại gần môi hắn: “Nếu anh khiến tôi thoải mái, tôi sẽ cho anh thêm tiền.”

Ánh mắt của Chu Kha lập tức tối sầm, ôm lấy eo tôi, trầm giọng hỏi: “Đại tiểu thư, cô không chịu nổi thì có trừ tiền tôi không đấy?”

Tôi bất mãn đáp lại: “Tôi chịu được hay không không quan trọng, quan trọng là anh có làm được hay không thôi.”

“Được rồi, đại tiểu thư đừng hối hận nha… sẽ đau đó.”

5.

Chiếc giường kêu cót két suốt đêm.

Chu Kha không biết nặng nhẹ, động tác cực kỳ thô lỗ, nhưng tác phong phục vụ rất tốt, không khiến tôi cảm thấy khổ sở chút nào. Chỉ là tôi mệt đến mức không còn sức lực, làn da mềm mại đầu vết ửng hồng.

Tôi mơ màng mở mắt nhìn Chu Kha đang mặc quần áo, buông lời phàn nàn: “Có thể đổi sang một tấm nệm tốt hơn được không? Đau hết cả người.”

Tôi chưa bao giờ ngủ trên một chiếc giường cứng như vậy, nói đơn giản thì nó còn cứng hơn thứ ở trên người hắn.

Chu Kha ngừng mặc quần áo, khuôn mặt bất cần có chút tức giận: “Yếu ớt.”

Nhưng tôi buồn ngủ quá, không nghe thấy mấy lời phía sau của hắn mà lại ngủ thiếp đi. 

Lúc tôi tỉnh dậy, trong phòng đã chẳng còn ai khác, chỉ có sào phơi quần áo bên ngoài là có thêm đồ lót của tôi.

Tôi nhìn xuống, nhận ra quần áo trên người đã được thay. Kể ra thì một tên lưu manh như Chu Kha cũng khá là chu đáo đó chứ.

Vừa mở điện thoại đã thấy vô số cuộc gọi nhỡ trên màn hình, tôi lướt thấy số của nhỏ bạn thân nên nhấn nút gọi. 

Cuộc gọi vừa được kết nối, tiếng hét của cậu ấy truyền đến khiến tai tôi đau nhức: “Khương Phùng Chiêu, đêm qua cậu chết ở đâu?! Bọn tớ tìm cậu muốn điên luôn rồi.”

Tôi bình tĩnh trả lời cậu ấy: “Tớ đang hẹn hò với một chàng trai hoang dã.”

Đầu óc của bạn thân tôi nhất thời chưa kịp nhảy số: “Gì mà chàng trai hoang dã?”

Tôi: “Ồ, quên nói với cậu, tối qua tớ vừa lăn lên giường với một chàng trai hoang dã, anh ta phục vụ tớ khá thoải mái.”

Nghe tôi nói, cậu ấy rõ ràng bị nghẹn không thốt nên lời.

“Ơ mà giờ cậu đang ở đâu?”

Tôi thong dong nói ra mấy chữ: “Khu ổ chuột.”

6.

Trong lúc Dung Hồi lái xe việt dã vào khu ổ chuột thì tôi đang nhìn Chu Kha đánh nhau với một đám người ở bên ngoài.

Mấy kẻ đến gây rối chính là bọn côn đồ bị đánh bầm dập tối qua.

Bọn chúng thấy Chu Kha không có ở nhà nên muốn động tay động chân với tôi. May là anh chàng lưu manh thô lỗ đã về kịp lúc.

Tôi nhào vào lòng hắn, khóc đến mức mủi lòng: “Anh Chu Kha, những người này có ý đồ đen tối với em…”

Ban đầu tôi cảm thấy gọi một tiếng “anh” có vẻ giả tạo, nhưng giờ nghe cũng khá êm tai đó chứ.

Chu Kha lập tức chửi tục, tung cước đá tới mặc cho trên vai đang vác một tấm nệm dài mấy mét. 

“Mẹ kiếp, ai cho bọn mày lá gan động vào đại tiểu thư của tao?!”

Đám người lập tức lao vào đánh nhau.

Tôi trốn sang một bên hóng chuyện.

Chu Kha có thể lực kinh người, một đánh bảy không hề nao núng, gần như chỉ cần một cú đấm. 

Mấy tên côn đồ đó không phải là đối thủ của Chu Kha nên nhanh chóng rơi vào thế yếu, không còn cách nào khác đành để lại lời hăm dọa rồi vắt chân bỏ chạy. 

“Chu Kha, mày chờ đó, đại ca của bọn tao sớm muộn gì cũng sẽ tính cả gốc lẫn lãi với mày!”

Chu Kha nghe vậy chỉ cau mày mà không nói gì, cúi người nhặt tấm nệm trên mặt đất rồi nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Mấy tên tạp nham đó không làm tổn thương đại tiểu thư chứ?”

Tôi giả vờ bẽn lẽn cho hắn xem cổ tay đỏ bừng của mình: “… Đau quá.”

Chu Kha cau mày, thô lỗ liếc tôi một cái, miệng lẩm bẩm: “Chờ một chút.”

Nói rồi hắn đi vào nhà. 

Dung Hồi không biết từ đâu xuất hiện, mặt đỏ bừng, thở hổn hển hét lớn: “Khương Phùng Chiêu!”

7.

Tôi sửng sốt, vội vàng bước tới: “Sao cậu lại ở đây?”

“Tớ đến xem thử chàng trai hoang dã được cậu bao nuôi trông như thế nào mà lại có thể mê hoặc cậu đến mức quên cả lối về?” Dung Hồi mệt lử, vừa chống hông vừa liên tục phàn nàn.

Tôi mỉm cười, ra hiệu cho cậu ấy nhìn vào phòng.

Dung Hồi lập tức cúi xuống khe cửa nhìn trộm, sau đó vội vàng nháy mắt với tôi.

“Ơ này, cậu có thể… chịu được hả?”

Tôi nhếch môi cười, vẫy tay với cậu ấy: “Anh chàng lưu manh này tuy rất thô lỗ nhưng năng lực phục vụ người khác rất tốt. Chẳng qua… thời gian hơi dài.”

Dung Hồi bày ra vẻ mặt không thể tin được: “Người như anh ta còn biết phục vụ người khác?”

Tôi vừa định giải thích thì thấy Chu Kha cầm hộp thuốc mỡ từ trong phòng đi ra.

“Đại tiểu thư, để tôi bôi thuốc cho cô…”

Lời còn chưa dứt, Dung Hồi đã nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.

Ánh mắt đó như muốn nói: Này, tớ chỉ muốn nói hai người không phù hợp thôi mà.


Comments

6 bình luận cho “Vòng lặp tình yêu – P.1”

  1. Truyện hay nha, nữ chính cá tính.

    1. Cảm ơn đã ủng hộ nhà Vũ ❤️

  2. Thú vị đấy, nữ chính tém lại đi :))

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!