Thời niên thiếu của Kiếm Tiên – C.13

Chương 13: Cây tỳ bà của nhà trưởng trấn

Editor: Tuyết Vũ


Sáng sớm hôm sau, ta tắm xong nhưng Tạ Như Tịch vẫn chưa thức dậy. Mưa rơi tí tách trên mái ngói màu đen, không khí ngày mưa thật là ẩm ướt. Ta dỏng tai lắng nghe, mới sớm tinh mơ đã có tiếng người cười nói huyên náo, có lẽ bắt nguồn từ trung tâm trấn nhỏ này.

Giữa sa mạc hoang vắng đầy cát hình thành một thế giới riêng, nơi đây có lẽ là một vùng đất trù phú được thiên nhiên ưu đãi.

Ta giơ tay hứng nước mưa ngửi thử, quả thật có một ít linh khí nhàn nhạt, mặc dù không sánh được với châu Lý Ngư nhưng đối với nơi này đã là rất tốt.

Ta định một mình ra ngoài thì có ai đó giơ tay đẩy cửa, nhưng trên cửa chằng chịt ổ khóa, có nhiều ổ bị gỉ sét rất khó mở. Ta cảm thấy buồn bực, Tạ Như Tịch đánh khắp giới Tu Chân không có mấy đối thủ, chỉ ở một trấn nhỏ như vậy mà lại khóa chặt cửa không thôi.

Người bên ngoài không ngừng thúc giục, nghe như giọng nói của tiểu đồng: “Tạ tiên sư, trưởng trấn mời ngài qua đó một chuyến. Ngài đã dậy chưa ạ? Xin mở cửa để tiểu thư nhà ta vào trước.”

Một giọng nữ nhẹ như bông ngắt lời hắn: “Ngươi vội làm gì, chúng ta có thể đợi, không được quấy nhiễu Tạ tiên sư.”

Cuối cùng ta cũng mở được hết khóa cửa, đẩy cửa ra: “Huynh ấy chưa dậy, để ta đi gọi.”

Ngoài cửa là quản sự đang cầm ô cho vị tiểu thư trong lời nói của hắn. Sắc mặt nàng nhợt nhạt, phải đánh phấn để mặt mũi được tươi tắn.

Thấy ta là người mở cửa, nàng không khỏi sững sờ, mặt càng tái hơn. Vì đã thấy quá nhiều nên ta chỉ cần nhìn qua là biết ngay cô nương này thích Tạ Như Tịch. Hắn quá mức xuất chúng trong giới Tu Chân, ngoại hình càng tuấn tú nổi bật, nhiều người thích hắn cũng là chuyện bình thường.

Kiếp trước ta đã hao phí bao nhiêu sức lực để ngăn chặn vận đào hoa của hắn, còn hiện tại chỉ hận không thể lập tức vạch rõ ranh giới: “Ta là biểu muội của Tạ tiên sư, là kiểu quan hệ họ hàng ruột thịt.”

Nàng mỉm cười ngượng ngùng: “Ta họ Lâm, theo lệnh của cha đến tìm Tạ tiên sư.”

Hóa ra là tiểu thư của nhà trường trấn.

Ta gật đầu tỏ ý đã hiểu, đang định để nàng đi vào thì phía sau vang lên một giọng nói. Ta ngoái đầu, thấy Tạ Như Tịch bước ra, hắn dựa vào tường xoa xoa hai đầu chân mày, chất giọng hơi khàn có chút lười biếng: “Xin lỗi ta dậy muộn.”

Lâm tiểu thư ngước mắt nhìn, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, nhẹ giọng nói: “Không muộn chút nào.”

Tạ Như Tịch đi lên phía trước, lúc ngang qua người ta chợt nghiêng đầu nói nhỏ: “Đi theo ta.”

Khóe môi ta giật giật, người này tự dưng không tỏ ra khách sáo với ta nữa. Mưa rơi óng ánh như sợi tơ tằm, vấy lên mặt ta có chút nhột. Lâm tiểu thư của nhà trưởng trấn bước tới sóng vai với hắn. Tạ Như Tịch tựa như hoa trên núi cao, nàng hỏi một câu, hắn lạnh nhạt đáp lại một câu, thật sự không nể mặt ai. 

Ta thấy mắt của cô nương mảnh mai kia đã đỏ hoe. Nhìn nàng bây giờ giống với bộ dạng đeo bám Tạ Như Tịch trước đây của ta, chỉ là mặt ta dày hơn, mặc dù đau lòng nhưng bên ngoài vẫn cố tỏ ra vui vẻ cười nói hi hi ha ha.

Bây giờ vào vai người ngoài cuộc đứng nhìn, ta mới biết lúc đó bản thân đáng xấu hổ đến mức nào.

Ta không nhìn nữa, cất bước đi về phía nhà của trưởng trấn. Càng đi càng thấy nhiều người, trước cửa mỗi nhà đều được trang trí đẹp mắt, dường như bọn họ đang tổ chức một lễ hội nào đó, bầu không khí trong trấn náo nhiệt mặc cho trời mưa ẩm ướt.

Mấy thiếu niên thiếu nữ xinh đẹp đeo vòng hoa đi lướt qua bọn ta, hơi thở thanh xuân tràn ngập khắp trấn.

Ta chợt dừng bước, chú ý đến những người xung quanh, da dẻ của mấy người lớn tuổi chỉ có vài nếp nhăn. Thời gian dường như đã bỏ quên trấn nhỏ vùng biên cương này.

Ta còn đang suy nghĩ thì một làn hương ập tới. Lâm tiểu thư bước đến cạnh ta, thấp giọng buồn bã hỏi: “Tạ tiên sư luôn lạnh lùng như vậy sao?”

Ta nhìn theo bóng lưng của Tạ Như Tịch, cả người nhất thời cứng nhắc, thở dài: “Đúng vậy, lúc nào cũng thế.”

“Nếu nói như vậy, dù có nhiệt tình đến mấy cũng sẽ sớm cạn kiệt. Cô nương như thế nào mới có thể khiến chàng động lòng?” Lâm tiểu thư tỏ ra chán nản thất vọng.

Trước đây ta cũng hết cách, chỉ đành bất lực hỏi Tạ Như Tịch phải làm thế nào hắn mới động lòng. 

Hắn cầm chắc thanh kiếm, mím môi không trả lời.

Kể ra cũng thật trùng hợp, không bao lâu sau khi ta hỏi Tạ Như Tịch lời này thì Vãn Nhĩ Nhĩ đến núi Phù Lăng. Sau đó hắn đích thân trả lời thắc mắc của ta, có một số việc, một số người là không thể cưỡng cầu.

Ta lắc đầu, kéo sự chú ý ra xung quanh, lúc này mới phát hiện bọn ta đã đến trung tâm trấn. Ở đây không thờ vua chúa cũng không thờ Thần Phật, chỉ có một cây tỳ bà khổng lồ với vô số dây ruy băng đỏ được treo bên trên. Trái vàng trĩu nặng trên cành lá xanh um, khoảng hai ngày nữa sẽ chín mọng.

Cây tỳ bà được bảo hộ nghiêm ngặt, có thủ vệ trông chừng.

Lâm tiểu thư chủ động giới thiệu với ta, dù giọng man mác buồn nhưng không giấu được niềm tự hào: “Quả tỳ bà sắp chín, lễ hội sẽ diễn ra sau hai ngày nữa. Trấn Thiên Hiệp hiếm khi cho người ngoài không có liên can đi vào, cô cũng nên xem qua. Mấy năm nay sức khỏe của ta tốt lên nhiều, đã có thể đảm nhận vai vu nữ trong lễ hội lần này. Đến lúc đó ta sẽ chia cho cô một quả tỳ bà.”

Ta gật đầu, định sẽ dành chút thời gian để quan sát kỹ cái cây kỳ lạ này.

Đến nhà họ Lâm, đã có quản sự chờ sẵn dẫn đường cho bọn ta. Vừa đến sảnh chính đã thấy một người đàn ông nho nhã ngồi đó bàn chuyện với những người khác.

Lâm tiểu thư dẫn đầu, mỉm cười ngọt ngào gọi một tiếng: “Cha!”

Đây chắc hẳn là trưởng trấn trong lời đồn của trấn Thiên Hiệp. Ông ấy nhanh chóng đứng dậy mời Tạ Như Tịch ngồi vào chỗ, sau đó mới nhìn tới Lâm tiểu thư, lên tiếng trách cứ, 

nhắc nhở a hoàn mặc thêm quần áo cho nàng: “Sức khỏe vừa tốt lên đã buông thả như vậy, con xem người chồng nào muốn lấy con cơ chứ!”

Trưởng trấn giống như vô ý nhìn sang Tạ Như Tịch, nhưng hắn thậm chí còn không ngước mắt, chỉ cầm tách trà thổi thổi vài hơi.

Lâm tiểu thư đỏ mặt, ngượng ngùng nói: “Cha, người nói linh tinh gì vậy.”

Đoán chừng bọn họ có chuyện cần bàn bạc, Lâm tiểu thư kéo tay ta, nhỏ giọng nói: “Để ta dẫn cô đi xem trang phục vu nữ mà ta sẽ mặc trong lễ hội. Chúng ta đi thôi.”

Ta vô thức nhìn Tạ Như Tịch, hắn cũng quay đầu nhìn ta, trên mặt có chút bất đắc dĩ, chỉ đành gật đầu. 

Ta theo đuổi Tạ Như Tịch nhiều năm, đôi lúc chỉ cần nhìn ánh mắt cũng có thể biết đối phương nghĩ gì. Ta muốn nhân cơ hội này để quan sát tình hình xung quanh, hắn cũng ngầm đồng ý.

Lâm tiểu thư nắm tay dẫn ta về phòng của nàng, không biết là do ngưỡng mộ hay là thứ gì khác mà lại lẩm bẩm: “Biểu ca của cô quan tâm đến cô thật đó.”

Ta nhìn lên, suýt chút nữa không nói nên lời vì phát hiện hoa dạ hợp nở rộ cả cây, cất giọng kinh ngạc hỏi: “Trấn Thiên Hiệp các cô có nhiều loài hoa, dọc đường đi ta thấy nào là hoa sen, hoa tỳ bà, hoa dạ hợp. Rõ ràng là chúng không nên xuất hiện trong cùng một mùa như vậy.”

Lâm tiểu thư mở cửa phòng, không khỏi tự hào đáp: “Đây là lý do tại sao bọn ta không chào đón người ngoài và người tu chân. Mọi người đều biết trấn của bọn ta không chỉ có loại trà thượng hạng nhất mà còn có linh khí hiếm thấy trên đời, rất khó để không nảy sinh lòng tham và ý muốn chiếm đoạt. Lễ hội được tổ chức hằng năm để tạ ơn cây tỳ bà do cha ta trồng vì đã mang đến nhiều phước lành cho người dân ở đây. Cô thử nhìn trấn của bọn ta xem, ai nấy cũng đều hòa thuận vui vẻ, trẻ trung, sống lâu sống thọ.”

“Cây tỳ bà này được trồng vào năm mẹ ta qua đời, cha ta trồng nó để tưởng nhớ đến mẹ. Kể từ lúc đó, trấn Thiên Hiệp bọn ta dần được phủ xanh, hoàn toàn khác biệt với sa mạc hoang vu trải dài hàng trăm dặm lân cận. Hơn nữa, ai ăn quả của cây tỳ bà này đều được nạp linh khí, tinh thần thoải mái, cơ thể khỏe mạnh. Ta nghĩ mẹ ta chắc hẳn là một thần tiên xinh đẹp, vì cảm nhận được tấm lòng thành của cha ta nên đã ban cho bọn ta nhiều phức lành đến thế.”

Đối diện với cửa phòng là một giá treo quần áo, bên trên đang treo một bộ trang phục lộng lẫy cầu kỳ phức tạp, phần eo để hở, vật tổ cổ xưa được đính trên nền vải màu đỏ.

Lâm tiểu thư đứng trước bộ trang phục này, đang âu yếm vuốt ve nó thì chợt ho sặc sụa, khuôn mặt nhợt nhạt bỗng chốc đỏ bừng.

Ta đỡ nàng ngồi xuống ghế nghỉ ngơi. Nàng nắm tay ta, mất một lúc cũng không biết nên xưng hô thế nào. Lúc này ta mới có dịp tự giới thiệu tên mình: “Triều Châu.”

Nàng đáp lại: “Cô nương Triều Châu, ta thật sự rất biết ơn biểu ca của cô. Ta bị tà ma quấn thân đã lâu, mấy năm nay thậm chí không thể bước xuống giường. Cha ta không thích người tu đạo bên ngoài, may mắn gặp được chàng, chàng đã giúp ta giải quyết bệnh tật triền miên. Bằng không tộc muội của ta sẽ tiếp tục thay thế ta sắm vai vu nữ trong lễ hội năm nay. Bị nó chèn ép nhiều năm, ta đã chịu đủ rồi.”

Chỉ mới nói bấy nhiêu mà sắc mặt của nàng đã hiện rõ vẻ mệt lử, xem ra thể trạng thật sự rất kém.

Ta không dám quấy rầy Lâm tiểu thư nghỉ ngơi nên một mình đi dạo trong nhà họ Lâm. Trên những cây cột được tu sửa đẹp mắt có vài vết xước nhỏ, ta cau mày nhìn, dường như là bị vật nhọn cạ vào. Ở giữa sân có một cái hố lâu năm, chắc là từng có cây được trồng rồi bị đào lên.

“Trong sân có cây tỳ bà do chính tay thê tử của ta trồng vào năm nàng qua đời. Bây giờ nó đã cao lớn, cành lá xum xuê.” Xa xa vọng đến giọng nữ hát ngân nga trên nền đàn sáo, có lẽ là đang tập dợt cho lễ hội sắp tới, lời ca rất rõ ràng, người dân cả trấn như thể cảm nhận được tình cảm sâu đậm của trưởng trấn. Dù sao cũng đã qua nhiều năm, nhưng ông ấy không hề đi thêm bước nữa.

“Cây tỳ bà cô nương vừa thấy ban đầu được trồng trong sân nhà ta. Sau đó vì để đáp ứng nguyện vọng của người dân trong trấn nên ta đã chuyển nó đến nơi ai ai cũng có thể nhìn thấy. Ta nghĩ nàng biết được mọi người vẫn còn nhớ đến mình chắc sẽ vui lắm.”

Ta quay đầu, trưởng trấn đã đứng cạnh ta, vừa giải thích vừa nở nụ cười về phía mà ta đang nhìn.

Nàng trong lời ông ấy chắc là mẹ của Lâm tiểu thư, phu nhân mất sớm của trưởng trấn.

Lòng ta không khỏi xúc động. Mẹ cũng ở vậy với ta đến năm ta bảy tuổi. Bà ấy là nữ quân tài giỏi của châu Lý Ngư, nhưng đôi lúc cũng hay thất thần, mỗi lần như vậy ta đều biết mẹ đang nhớ đến cha ta.

Ta vừa định nói gì đó thì một bóng người mặc áo trắng xuất hiện ở cuối hành lang. Ta âm thầm chế giễu, biết đâu mấy tiên sư giả vờ thích mặc đồ tang trắng để làm ra vẻ tiên phong đạo cốt. Mấy bông hoa dạ hợp trên hiên nhà rơi lất phất xuống đất. 

Tạ Như Tịch vẫy tay gọi ta: “Triều Châu qua đây.”

Ta vô thức bước về phía hắn. Tạ Như Tịch lạnh nhạt gật đầu với trưởng trấn xem như chào hỏi.

Ta theo Tạ Như Tịch ra ngoài, không muốn nói nhiều với hắn. Chân hắn dài sải những bước lớn nên ta luôn bị tụt lại phía sau vài bước.

Nhìn hoa dạ hợp rơi trên mặt đất, ta âm thầm tính toán kế hoạch tiếp theo, sau đó chợt phát hiện Tạ Như Tịch đã đi chậm lại. Trước đây chưa từng xảy ra chuyện như vậy. Ta theo đuổi hắn nhiều năm, lúc nào cũng phải chạy thật nhanh, vung kiếm nhanh hơn để có thể bắt kịp bước chân của hắn.

Hắn thật sự đã đi chậm lại, hỏi một cách không chắc chắn: “Ta đi nhanh quá phải không?”

Ta thành thật trả lời: “Ta không biết nên nói chuyện gì với huynh, đi tụt lại phía sau như thế này cũng tốt.”

Tạ Như Tịch sửng sốt, ánh mắt nhất thời có chút bối rối. Hắn mở miệng nhưng không biết phải nói thế nào.

Trên đường người qua lại ồn ào, đầy sắc màu rực rỡ, vậy mà hắn chẳng buồn liếc nhìn một cái. Ta trông thấy nhà nào nhà nấy cũng đều tràn ngập không khí lễ hội sôi nổi. Mấy tiểu cô nương vừa mắt một thân áo trắng của Tạ Như Tịch, muốn thử làm quen nhưng lại bị khí tức người lạ chớ đến gần của hắn dọa cho chùn bước.

Cả trấn ngưng hái trà. Bà lão có da dẻ láng mịn nhưng đôi mắt đục ngầu kể cho cháu trai nhỏ tuổi nghe chuyện xưa của phu thê trưởng trấn, nói rằng phu nhân của ông ấy là thần tiên tái thế khiến cho thằng bé cười ồ.

Ta chợt trông thấy bàn tay lộ ra khỏi ống tay áo của Tạ Như Tịch trở nên trắng bệch vì dùng sức.

Hồ sen dần dần xuất hiện trong tầm mắt, càng đến gần nơi ở của Tạ Như Tịch thì những âm thanh huyên náo càng nhỏ dần rồi mất hút. 

Ta nhỏ giọng nói: “Trấn này có gì đó rất cổ quái.”

Tạ Như Tịch dừng bước trước cửa, mở từng ổ khóa bên trên.

Ta không nhịn được buông lời trêu chọc: “Kiếm quân nhất kiếm phá vạn pháp*, không ngờ ở đây lại thận trọng như vậy.”

(*nhất kiếm phá vạn pháp: kiếm thuật cao siêu, chỉ cần một kiếm là có thể phá vỡ, áp đảo mọi thứ)

Hắn ngẩng đầu, lộ ra một phần quai hàm lạnh lùng. Ta cũng ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt hắn, lúc này mới để ý tường rào ở đây rất cao, bên trên phủ kín hoa lăng tiêu. Trước đây ta chưa từng chú ý đến điểm này.

Ta nói tiếp: “Ta cứ cảm thấy cây tỳ bà kia có chỗ là lạ. Linh khí các nơi đều do thiên đạo quyết định, sao có thể có nhiều kỳ tích như vậy? Ngay cả luyện khí sư hàng đầu của giới Tu Chân cũng chỉ có thể tạo ra trận tụ linh dành cho một người. Chuyện này nhất định có bàn tay của Ma tộc nhúng vào.”

Ta chưa bao giờ che giấu sự ghê tởm của mình đối với Ma tộc ở trước mặt Tạ Như Tịch. Chí hướng đầu tiên của ta từ khi còn nhỏ chính là tiêu diệt hết thảy tà ma trên thế gian.

Tạ Như Tịch chỉ nói hai chữ: “Không hẳn.”

Ta mím môi, kiềm chế không nói mấy lời trào phúng.


Comments

4 bình luận cho “Thời niên thiếu của Kiếm Tiên – C.13”

  1. Ngóng chương mới như ngóng mẹ đi chợ về á. Hay quá

    1. Cảm ơn đã ủng hộ nhà Vũ nha ❤️

  2. Ảnh đại diện Minh Minh
    Minh Minh

    Ngày ngày giờ giờ hóng chương mới, hay quá đi thôiiiiiii. Cảm ơn (các) em đã dịch truyện nhé

    1. Cảm ơn bạn đã ủng hộ nhà Vũ ❤️

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!