Đường Tam trùng sinh – C.871

Chương 871: Dẫn đội xuất phát


Thân ảnh hư ảo của Đường Tam bay đến trước mặt nàng, đưa tay xoa đầu nàng, dù chỉ là quang ảnh hư ảo nhưng Mỹ công tử kinh ngạc phát hiện bản thân vậy mà có cảm giác tiếp xúc chân thật.

“Đồ ngốc, sao ta có thể bỏ mặc nàng được chứ? Yên tâm đi, đến lúc chiêu thân, chắc chắn ta sẽ tới. Không ai có thể cướp vợ của ta. Nhưng để tránh các Hoàng giả sinh nghi, hiện tại không thể nói cho nàng biết ta sẽ dùng thân phận gì để tham gia. Đến lúc đó nàng sẽ biết. Chỉ cần nàng tin tưởng ta vẫn luôn thủ hộ bên cạnh nàng là được.”

“Vậy còn tạm chấp nhận.” Mỹ công tử hừ mũi nhưng vẫn tiến lên ngã vào vòng tay hắn.

“Thiệt thòi cho ta quá mà.” Đường Tam cười khổ nói.

“Sao huynh lại chịu thiệt thòi?” Mỹ công tử tò mò hỏi.

“Nàng có xúc cảm, nhưng ta thì không, chỉ có thần thức tiếp xúc mà thôi.” Đường Tam bất đắc dĩ nói.

“Thần thức còn cao cấp hơn tâm linh, tiếp xúc như vậy còn chưa đủ sao? Huynh còn không biết hài lòng. Ai bảo bản thể của huynh không trở về, đáng đời.” 

Hai người cứ thế ôm nhau, đối với Mỹ công tử thì đây cũng là giây phút thư giãn hiếm hoi trong quá trình tu luyện căng thẳng, trên mặt nàng hiện lên nụ cười khẽ đầy thỏa mãn.

Đường Tam hỏi về tình hình xây dựng Kiến Mộc Chi Quốc, sau khi xác nhận thành Gia Lý và việc kiến quốc hiện tại không có vấn đề gì thì hắn mới cảm thấy yên tâm.

Đoạn thời gian này, hắn tin rằng Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng sẽ không có thời gian gây rắc rối cho thành Gia Lý. Thụ Tổ sống lại mang đến nguồn sinh mệnh lực và khí vận khổng lồ cho Yêu Tinh Đại Lục, không có lúc nào thích hợp để Thiên Hồ Đại Yêu Hoàng tu luyện hơn lúc này. Bên cạnh đó, những Yêu Hoàng khác thật sự không đáng để Đường Tam lưu tâm. Trong số tám Đại Yêu Hoàng, hiện tại cơ bản đã có bốn vị đứng về phía Mỹ công tử, còn gì phải lo sợ nữa?

Tiếp theo phải xem hắn làm mưa làm gió thế nào bên phía tộc Tinh Quái. Sau lần dày vò này sẽ là lúc hắn và Mỹ công tử phải đối mặt với trở ngại lớn nhất, chỉ cần hai người có thể đột phá thành Hoàng thì những Hoàng giả trên vị diện này sẽ không thể gây trở ngại cho họ được nữa.

Sau đôi chút thời gian hâm nóng tình cảm với Mỹ công tử, Đường Tam thông qua Thời Không Đạo Tiêu trở về nội thành Kiến Mộc.

Hết thảy đều bình thường, thậm chí sau khi thần thức rời khỏi, bản thể của hắn vẫn luôn tu luyện, hấp thu và chuyển hoá năng lượng sinh mệnh vô cùng nồng đậm.

Hiện tại Đường Tam không còn ra sức đề thăng cảnh giới tu vi, tăng tu vi không khó nhưng cái khó nhất chính là nuôi dưỡng bản nguyên, đây cũng là chuyện quan trọng nhất. Bây giờ có quang huy của Thụ Tổ chiếu rọi, không có thời điểm nào tốt hơn lúc này, tương đương với việc hắn dùng sinh mệnh bản nguyên của toàn bộ Pháp Lam Tinh để nuôi dưỡng bản thân, chuẩn bị tích lũy thật tốt. 

Một tháng tiếp theo, Đường Tam vẫn lưu lại trong nội thành Kiến Mộc, dẫn dắt các vị trưởng lão cảm ngộ những thay đổi do lạc ấn Thụ Tổ mang lại, khiến cho các cấp lãnh đạo của tộc Lam Kim Thụ có loại cảm giác thay xương đổi thịt.

Thụ Tổ thức tỉnh có ảnh hưởng rất lớn đến toàn bộ Yêu Tinh Đại Lục. Tổ Đình chính thức ban bố tin tức Thụ Tổ thức tỉnh là sự thật, đồng thời tuyên bố Cận Miểu Lâm tạm thời đảm nhiệm vị trí thành chủ thành Kiến Mộc, chính thức trở thành người cầm quyền thực thụ tại thành Kiến Mộc.

Đồng thời Tổ Đình cũng căn cứ theo yêu cầu của “Cận Miểu Lâm”, thông báo đến tất cả các chủng tộc trên khắp Yêu Tinh Đại Lục, nếu còn trường hợp cầm tù hoặc sử dụng tộc nhân Lam Kim Thụ thì phải lập tức chấm dứt và hoàn trả toàn bộ những gì liên quan đến tộc Lam Kim Thụ về tộc Lam Kim Thụ. Nếu không, tộc Lam Kim Thụ sẽ có quyền tiến hành xử lý.

Thông báo này khá mơ hồ, lập lờ nước đôi, lời lẽ không mấy nghiêm trọng, nhưng như vậy đã là quá đủ đối với Đường Tam. Thông báo này mang đến cho hắn một cái cớ danh chính ngôn thuận.

Hơn nữa, đúng như hắn dự đoán, đến khi các trưởng lão kết thúc thời gian bế quan một tháng, không có một tộc nhân hoặc bộ phận cơ thể còn sót lại nào được gửi trả về tộc Lam Kim Thụ. Như thể các tộc căn bản không nghe được thông báo của Tổ Đình nên không biết gì về chuyện này.

Tất cả những chuyện này đều nằm trong dự liệu của Đường Tam.

Các ngươi không chịu trả về đúng không, vậy thì ta tự đến lấy.

Đường Tam dùng thân phận thành chủ thành Kiến Mộc, tộc trưởng tộc Lam Kim Thụ ra lệnh cho đại trưởng lão ở lại thành Kiến Mộc, còn hắn dẫn theo mười hai trưởng lão khác, trong đó có hai vị cấp bậc Đại Tinh Vương, chuẩn bị rời khỏi thành Kiến Mộc đi về phía Đông.

Trong số mười hai trưởng lão đi cùng có cả “em gái” Cận Miểu Sâm của hắn.

Đường Tam cũng đã cân nhắc kỹ chuyện này. Một là vì Cận Miểu Sâm quyết liệt yêu cầu được đi cùng với hắn, hai là vì cân nhắc đến việc hiện tại Tổ Đình đã tuyên bố Cận Miểu Lâm là người đứng đầu thành Kiến Mộc và là tộc trưởng tộc Lam Kim Thụ, cho nên nếu Cận Miểu Lâm thật không chết và trở lại thì phải làm thế nào?

Đây là vấn đề mà Đường Tam phải cân nhắc cẩn thận, hơn nữa trước mắt còn là điểm yếu duy nhất của hắn trong thân phận giả.

Lần này dẫn theo các trưởng lão đến các toà chủ thành, một là để tạo uy cho việc báo cáo công tác, đồng thời để nghênh đón các tộc nhân Lam Kim Thụ, ngoài ra còn để tìm Cận Miểu Lâm thật, xem thử có thể tìm được người này hay không. Chỉ cần giải quyết xong vấn đề truyền thừa của Thụ Tổ thì thân phận của hắn sẽ vững chắc, sẽ không còn vấn đề gì nữa.

Mang theo Cận Miểu Sâm, thân phận Cận Miểu Lâm sẽ dễ dàng xác nhận hơn, song song đó, nếu một mình Cận Miểu Lâm thật trở về tộc Lam Kim Thụ, Cận Miểu Sâm lại không có mặt thì sẽ chẳng có ai tin thân phận của hắn ta. Đại trưởng lão đã bị Đường Tam thuyết phục, nếu có ai đó tự nhận là Cận Miểu Lâm thì e rằng cũng không có cơ hội gặp Thụ Tổ để xác nhận thân phận, ắt hẳn sẽ bị đại trưởng lão bắt giam. Đây là lý do tại sao Đường Tam muốn dẫn Cận Miểu Sâm theo cùng.

Hắn không lo lắng về việc gặp Cận Miểu Lâm thật trên đường, với cường độ lạc ấn huyết mạch tộc Lam Kim Thụ của hắn hiện tại, một khi có chỗ phát hiện thì thần thức và khí tức sinh mệnh của hắn nhất định sẽ phát hiện ra Cận Miểu Lâm nhanh hơn. Đương nhiên cần có thời gian để giải quyết tất cả những chuyện này.

Đại trưởng lão dẫn theo các trưởng lão tộc Lam Kim Thụ còn lại đưa tiễn đoàn người Đường Tam đến tận cổng thành Kiến Mộc rồi mới dừng lại.

Ban đầu đại trưởng lão muốn Đường Tam dẫn theo nhiều trưởng lão hơn, thậm chí còn muốn tự mình đi cùng. Dù sao thì hiện tại thành Kiến Mộc đã được bản thể Thụ Tổ thức tỉnh thủ hộ, căn bản không cần quan tâm đến vấn đề an toàn nữa.

Nhưng Đường Tam lại nói với ông ta mục đích chuyến đi lần này của hắn không phải để tấn công các tộc khác mà là để tìm kiếm tộc nhân trở về, nếu huy động cường giả của cả tộc trên quy mô lớn thì trên mặt danh nghĩa sẽ xuất hiện vấn đề. Do đó tốt hơn thì thanh thế nên nhỏ một chút.

Đại trưởng lão cũng không cố chấp, hiện tại các trưởng lão tộc Lam Kim Thụ bọn họ có thể nói là rất nghe lời Đường Tam.

“Đến đây thôi, mời các trưởng lão trở về. Sau khi ta hoàn thành báo cáo công tác ở Tổ Đình thì sẽ tự khắc quay lại.” Đường Tam khẽ gật đầu với các trưởng lão đưa tiễn mình. 

“Cung tiễn tộc trưởng, chúc tộc trưởng thành công.” Tất cả trưởng lão tộc Lam Kim Thụ đều đồng loạt cúi đầu, cung kính hành lễ với Đường Tam.

Thành công là chắc rồi, Đường Tam không khỏi cười thầm trong lòng nhưng vẫn gật đầu với họ. Thân hình lóe một cái đã bay lên không trung, dẫn theo các trưởng lão tiến về phía Đông.

Điểm dừng chân đầu tiên của bọn họ đương nhiên là thành Kim Cương thuộc Nhật Thần Đế Quốc, toà chủ thành gần nhất với thành Kiến Mộc. Cách đây không lâu, Kim Cương Thiên Tinh Hoàng cũng từng “ghé thăm”, nếu không đáp lại thì thật không phải phép. Đây là mục tiêu đầu tiên trong chuyến đi lần này của Đường Tam.

Cận Miểu Sâm đi theo bên cạnh Đường Tam, vừa bay vừa nhìn dáo dác xung quanh, trên mặt đầy vẻ hưng phấn.

Đã một thời gian dài nàng không được rời khỏi thành Kiến Mộc. Đối với các chủng tộc khác, tộc Lam Kim Thụ chính là thiên tài địa bảo, hơn nữa những tộc nhân có cấp bậc Vương giả được ví là chí bảo trong số các loại chí bảo. Nếu Tinh Vương hoặc Yêu Vương của các tộc sử dụng hoặc thôn phệ được Vương giả của tộc Lam Kim Thụ thì gần như chắc chắn có thể trở thành Đại Yêu Vương hoặc Đại Tinh Vương. Đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến cho tộc Lam Kim Thụ không dám rời khỏi thành Kiến Mộc, bản thân bọn họ có sức hấp dẫn quá lớn kia mà.

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!