Đường Tam trùng sinh – C.847

Chương 847: Dung hợp thần khí


Một vầng sáng màu trắng từ trong ngực Đường Tam phát ra, chính là thần khí Thời Không Chi Tháp. Vầng sáng vặn vẹo tản rộng ra bên ngoài, gia cố thêm cho vách ngăn mà Mỹ công tử phóng thích trước đó, không chỉ như vậy, trong khu vực được ngăn cách này, tốc độ thời gian trôi qua đột nhiên tăng nhanh. Tốc độ hấp thu lực lượng tín ngưỡng vốn đã không chậm, lúc này lại càng thêm nhanh tràn vào trong cơ thể Đường Tam. 

Lực lượng tín ngưỡng khổng lồ được Đường Tam là Thần lọc thành thần tính, ùa vào trong quyển sách trước mặt, không ngừng giúp nó đề thăng.

Còn có động tĩnh nào có thể lớn hơn việc sáng tạo ra một thần khí? Đường Tam đã sớm nghĩ ra phải xử lý Thiên Cơ Linh như thế nào, đúng lúc có thể thừa dịp thực hiện việc này. Ít nhất phải hoàn thành luyện chế Thiên Cơ Linh sơ bộ theo ý mà bản thân hắn muốn. 

Dưới sự thấm nhuần của ánh sáng thần tính, quyển sách tiến hoá một cách nhanh chóng, hơn nữa đối với Đường Tam cũng càng thêm gần gũi. Mặc dù Đường Tam không để cho nó nhận hắn làm chủ, nhưng lúc này, vì được liên tục rót thần tính vào nên khí tức của nó cũng trở nên gắn kết chặt chẽ với Đường Tam.

Đương nhiên sẽ có lợi ích qua lại lẫn nhau, một vị Thần dùng thần tính của mình không ngừng nuôi dưỡng một món thần khí, khi đạt đến một trình độ nhất định, món thần khí này tự nhiên cũng sẽ có được ánh sáng thần tính của vị Thần đó, hơn nữa trở nên gần gũi với vị Thần đó đến mức không thể tách rời.

Hỏa Thần Quyền Trượng mà Đường Tam từng gặp qua trước đó không phải cũng là vậy sao? Cho dù Hỏa Thần đã chết đi không biết bao nhiêu năm nhưng hiện tại nó vẫn còn thần tính của Hỏa Thần, ban phước cho tộc Hỏa Lê.

Khí tức của quyển sách ở trước người Đường Tam không ngừng tăng lên, khiến cho Mỹ công tử ở bên cạnh cũng cảm thấy hơi ngây ngốc, còn Thiên Cơ Linh thì ngày càng sốt sắng. Dường như nó đang muốn nói, tại sao không phải là ta, tại sao không giúp ta được đề thăng!

Dường như cảm nhận được yêu cầu của nó, Đường Tam mỉm cười, tay trái vung lên, chuyển Thiên Cơ Linh đến trước mặt mình, sau đó cứ như vậy đặt nó ở trên quyển sách, để cho nó cùng được hưởng sự dung nhập của thần tính.

Thiên Cơ Linh đương nhiên vô cùng mừng rỡ, không chút khách khí hấp thu thần tính, rất nhanh, bản thể vốn dĩ là màu trắng bạc biến thành màu vàng nhạt, không chút do dự hấp thu thần tính mà Đường Tam mang lại.

Mỹ công tử lúc này nhìn thấy nét cười trên khuôn mặt của Đường Tam, đó là nụ cười mang theo vài phần gian xảo. Khóe miệng lập tức khẽ động, hắn có lẽ muốn ra tay với Thiên Cơ Linh rồi. Thiên Cơ Linh đáng thương còn ngốc nghếch chủ động yêu cầu để cho thần tính của hắn dung nhập vào nữa.

Nương theo sự dung nhập không ngừng của thần tính vào trong Thiên Cơ Linh, bản thân Mỹ công tử cũng có thể cảm giác được, sự liên kết giữa bản thân và Thiên Cơ Linh đang dần dần yếu đi. Nó đã bắt đầu rời bỏ chủ nhân vốn dĩ là nàng.

Thật may khi Thiên Cơ Linh cũng không phải là thần khí bổn mạng của nàng, mặc dù đã nhận chủ, nhưng ảnh hưởng không lớn đến nàng, tuy nhiên vẫn có cảm giác như mất đi một cái gì đó.

Mỹ công tử đã có chuẩn bị trước đối với việc này, Đường Tam đã sớm nói với nàng, nàng không thể sử dụng món thần khí này. Hậu quả của việc nhìn trộm thiên cơ thật sự rất nghiêm trọng. Nàng đương nhiên hoàn toàn tin tưởng Đường Tam, huống hồ bản thân hiện tại cũng đã có Tu La Thần Kiếm. 

Thần thức không ngừng nuôi dưỡng kiếm ý của Tu La Thần Kiếm, Mỹ công tử bây giờ có thể cảm giác được Tu La Thần Kiếm đang trở nên ngày càng ngưng thực, giống như Đường Tam đã nói, Tu La Thần Kiếm chân chính đang cách nàng càng ngày càng gần. Khi Tu La Thần Kiếm trong thần thức chi hải của nàng hóa thành thực thể, đó chính là thời khắc thanh kiếm Thẩm Phán này trở về đúng vị trí của nó.

Ngày mà siêu thần khí như vậy thật sự đến, chỉ cần dựa vào khí tức của nó cũng đủ làm cho Mỹ công tử có được lực lượng cực kỳ mạnh mẽ. Đương nhiên, bản thể của siêu thần khí không thể tiến vào Pháp Lam Tinh, vị diện tuyệt đối sẽ không cho phép trường hợp này xảy ra. Một siêu thần khí với uy năng như vậy, một khi tiến vào vị diện này, cho dù muốn phá hủy toàn bộ vị diện cũng không phải là nói quá.

Việc này để sau rồi hẵng nói vậy.

Lúc này, hai món thần khí trên người Đường Tam nhập vào cùng một chỗ, toàn lực hấp thu thần tính trên người hắn. Trong mắt Đường Tam lóe ra ánh sáng kỳ dị, Thời Không Chi Tháp liên tục tản ra lực lượng thời không, dẫn dắt lực lượng tín ngưỡng bắt đầu vô thanh vô tức chui vào trong hai món thần khí trước người.

Nếu cẩn thận quan sát thì có thể phát hiện, khí tức mà Thời Không Chi Tháp phóng thích ra đa số đều dung nhập vào trong Thiên Cơ Linh. Còn Thiên Cơ Linh thì đang liều mạng hấp thu thần tính, háo hức thêm phần cho mình để không bị chênh lệch với sách, không hề chú ý tới lực lượng thời không của Thời Không Chi Tháp cũng đang theo đó mà chui vào. Bản thân nó chính là thần khí thuộc hệ không gian, đương nhiên sẽ không cự tuyệt những gì có thuộc tính không gian.

Phù văn trên mặt đất trở nên càng thêm sáng rực. Bản thân Đường Tam cũng hoàn toàn được bao phủ bởi ánh sáng màu vàng.

Dần dần, một vài quang ảnh kỳ dị bắt đầu hiện ra bên cạnh Đường Tam. Những quang ảnh này vô cùng rực rỡ và kỳ lạ, tựa hồ từng cảnh tượng đang được hiện ra. Mà Thiên Cơ Linh ở trên quyển sách trước người Đường Tam lại bắt đầu phát ra các loại ánh sáng lạ kỳ, những hình ảnh giống như là được phát ra từ những ánh sáng kia vậy.

“Nhắm mắt lại, đừng nhìn.” Thần thức của Đường Tam truyền vào trong đầu Mỹ công tử. Nàng vội vàng nhắm hai mắt lại, ngưng thần.

Bởi vì vừa rồi nàng mơ hồ nhìn thấy trong những hình ảnh kia, dường như có những cảnh tượng mà nàng từng nhìn thấy khi vừa mới chấp chưởng Thiên Cơ Linh.

Chắc chắn đó chính là thiên cơ mà Thiên Cơ Linh nhìn trộm được.

Đường Tam cũng nhắm hai mắt lại, nhưng ánh sáng của Thời Không Chi Tháp lại càng trở nên mạnh mẽ hơn. Từng hình ảnh mơ hồ dưới sự dẫn dắt của thần tính kỳ dị bắt đầu chui vào trong quyển sách dày phía dưới Thiên Cơ Linh, một vài trang đầu của sách bắt đầu xuất hiện những dao động rất nhỏ, dường như có thứ gì đó đang được thêm vào trên nền màu vàng ban đầu kia.

Hình ảnh mà Thiên Cơ Linh phát ra ngày càng nhiều, trang sách phía dưới cũng rung động không ngừng, liên tục hấp thu.

Bản thân Thiên Cơ Linh dường như cũng cảm nhận được gì đó, định giãy giụa. Thế nhưng hiện tại sao nó còn giãy giụa được nữa! Hấp thu một lượng lớn thần tính của Đường Tam, lại thêm Thời Không Chi Tháp áp chế, còn có trang sách phía dưới thôn phệ. Trong thời gian ngắn, thần khí này mặc dù vẫn đang cố gắng vùng vẫy, nhưng căn bản không có cách nào thoát ra được.

Đường Tam mang theo giọng nói thần tính uy nghiêm vang lên: “Dung hợp với nó là kết cục tốt nhất của ngươi. Nếu không, ngươi chỉ có thể là hung khí giết chủ. Ta sẽ làm suy yếu khả năng nhìn trộm thiên cơ của ngươi, nhưng bù lại sẽ tăng thêm thần tính cho ngươi. Ngoan ngoãn dung hợp đi. Trong tương lai, ngươi sẽ có cơ hội đạt được những thành tựu cao hơn. Ta có thể hứa với ngươi, với tư cách là Hải Thần, cho ngươi một lời tiên đoán. Tiên đoán ngươi của tương lai nhất định sẽ đến được Thần Giới, trở thành thần khí trong Thần Giới.” 

Mỗi một chữ trong lời nói của Đường Tam dường như đều hóa thành khí tức của Thần, không ngừng trùng kích đến bên ngoài của Thiên Cơ Linh. Thiên Cơ Linh cũng dần dần ngừng vùng vẫy. Ba nhánh lông chậm rãi bay lên hướng về phía Đường Tam, sau đó lại từ từ hạ xuống, giống như là đang bái lạy hắn vậy.

Ngay tiếp theo, nó hoàn toàn buông bỏ chống cự, ánh sáng màu bạc xán lạn chợt phát ra, hóa thành vô số ánh sáng bạc rực rỡ và chói lóa.

Đúng lúc này, Đường tam vung tay lên, giải trừ cấm chế do Thời Không Chi Tháp và Mỹ công tử lập ra.

Ánh sáng màu bạc xán lạn kia lập tức phóng thẳng lên trời, vượt qua cả phủ Thành Chủ, vọt đến đường chân trời.

Ánh sáng lấp lánh chiếu rọi cả bầu trời thành màu bạc, toàn bộ thành Gia Lý đều bao phủ trong ánh sáng bạc đó.

Cho dù lúc này vẫn đang là ban ngày, nhưng ánh mặt trời trên bầu trời đã hoàn toàn bị ánh sáng bạc kia che phủ. Có thể thấy rõ ràng quang ảnh khổng lồ của Thiên Cơ Linh lơ lửng trên không trung, còn khí tức mà nó phóng ra lại khiến cho cả thành Gia Lý như đang rung chuyển nhẹ. 

Trên không trung, từng hình ảnh hư ảo mơ hồ không ngừng xuất hiện, hóa thành vòm trời bao phủ cả toà thành.

Mỗi sinh vật ở thành Gia Lý khi ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời đều xuất hiện một loại cảm ứng kỳ dị, phảng phất ở trong hình ảnh mình đang nhìn thấy kia, bọn họ thấy được tương lai của mình. Nhưng đó chỉ là một loại cảm giác chứ không hề có ký ức chân thật. Nói cách khác, bọn họ không thật sự nhìn thấy, chỉ cảm thấy như thể đó là tương lai mà thôi.

Mục lục | Chương sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!