Tác giả không viết cảnh động phòng, em viết – P.3

Chương 3: “Nàng có thể mưu sát phu quân. Nhưng không thể đoạn tử tuyệt tôn!!!”

Tác giả: Nguyễn Thuật 

Cảnh báo H


“ Ưm…”

Trong cơn thống khoái triền miên, thanh âm trầm ấm của một nam nhân, đôi chút ngắt quãng vang lên khiến mặt trăng trên cao kia phải đỏ mặt, e thẹn nép mình sau đám mây. Nhưng lâu lâu lại he hé chiếu một vầng sáng qua khung cửa sổ nhìn trộm. (P/S: Con Trăng đó là tui á. Cameraman bất tử<>. Thôi không xàm ngôn nữa.Chúc các bác đọc vui vẻ nha.)

Ánh sáng của mặt trăng cứ như vậy, tựa như vô hình không nắm bắt được, nhưng lại hữu hình vô cùng phản chiếu lên hai thân ảnh, chiếu rọi lên tường kia như một quyển xuân cung đồ sống động ghi lại tất cả , dù chỉ là một cái khẽ động.

“ Tiểu …Vũ, chặt…chặt quá…”

“ Ưm…A…”

“ Phù…”

“ Hộc…”

Thanh âm nam nhân ấy lại một lần nữa vang lên, nhưng đáp lại hắn chỉ là những âm thanh rên rỉ ám muội đầy mê người như mật ngọt rót tai. Mà nam nhân ấy không ai khác chính là Đường Tam, giờ đây hắn như đang trong ở mê cảnh, cảm nhận sự co thắt liên tục đến từ nơi ấy, hai nụ hoa ngay vùng đồi núi đang nhấp nhô, phập phồng căn cứng hơn nữa tưởng chừng như sắp nở. Hai tay nàng nàng vô thức bấu chặt vào bờ vai rắn chắc của Đường Tam hệt như con mèo nhỏ cào cào.

Đường Tam cũng không có thua gì, tìm tòi môi nàng tấn công, một hôn, hai gặm, ba cắn,… càng lúc càng mãnh liệt , đầu lưỡi điên cuồng uốn lượn, dạo quanh khắp chốn, cuối cùng dừng lại ở nơi đầu lưỡi kia, quấn quýt như sam.

Tiểu Vũ hơi thở vốn đã trở nên gấp gáp, nhịp tim gia tăng thúc đẩy mạch máu lưu thông cấp tốc đem không khí nhập thể nhưng giờ đây chính bởi vì một nụ hôn bá đạo này của hắn mà có chút chịu không nổi, hai tay rời bờ vai rắn chắc của hắn, đặt trên lồng ngực vuông vức kia, vô lực cố đẩy hắn ra nhưng chẳng thể.

Thấy Tiểu Vũ bất lực đẩy mình ra, hắn cảm thấy vô cùng thương tâm, đưa tay gạt đi những hạt châu sa thấm đẫm trên trán nàng như trước sau vẫn không có buông tha.

Thấy Đường Tam không có ý định buông tha cho chính mình, Tiểu Vũ hơi tức giận, trong lòng đưa ra một cái quyết định. Mà cái quyết định này của nàng thật sự là sai lầm lớn a, nàng đã chính thức triệu hồi lên một con mãnh thú.

Tay Tiểu Vũ sẵn thế đã đặt trước cái lòng ngực vuông vức, đầy trơn trượt vì thấm đẫm mồ hôi kia, lần mò một tí, rất nhanh đã tìm được một vật thể phi xác định, nhìn qua rất giống so với của nàng chỉ có điều lại bé quá nhưng rất cứng chắc, cho nên nàng liền đặt tên cho nó là tiểu đậu nhỏ.

Trong tay đã lần tìm và xác định chắc chắn được hai tiểu đậu nhỏ, Tiểu Vũ lại dùng chút sức lực , ngón cái và ngón trỏ đan nhau, xoay nó một phát tận 720 độ, lại vặn thêm vài cái thật đau.

Đường Tam bị Tiểu Vũ tấn công bất ngờ, hai mày nhíu lại nhăn nhó trông thật đau, buông tha cho nàng, tiểu huynh đệ cũng vì thế mà miễn cưỡng ra ngoài mang theo cả xuân thủy của Tiểu Vũ giọt giọt nhiễu xuống đệm giường.

Nhưng tiểu huynh đệ này không giống như chủ nhân nó buông tha cho Tiểu Vũ, mà là càng lúc càng cường đại như thể một cơ bắp lực lưỡng ,những mạch máu biến lớn trải dài đến tận đầu khấc ,trong nó giờ đây thật giống một chiến binh nhiệt huyết sôi trào,sẵn sàng vì chủ nhân xuất trận báo thù ,hướng Tiểu Vũ giật giật như cúi đầu chào.

Tiểu Vũ trong lòng cả kinh, thầm nghĩ có phải hay không là quá lớn rồi? Cái thứ này mà đem đặt vào nơi hoa huyệt ấy có thể vừa sao, vốn đã lớn nay còn như vậy nữa. Nghĩ tới đây Tiểu Vũ bỗng có chút run sợ, dù sao đây cũng là cơ thể nàng lần đầu tiếp nhận loại này cảm giác, trên mặt tinh thần nàng còn chấp nhận được, nếu là cơ thể e phải một trận rất lâu mới có thể rời giường.

Đột nhiên trong đầu Tiểu Vũ có một cái ý nghĩ xấu xa , nếu đã lỡ , vậy cứ thuận theo đó mà xử lý. Tiểu Vũ hít thở vài ngụm, bồi bổ khí lực, hướng chỗ sơ hở ngay ngực Đường Tam, gặm cắn , rồi nghiến một cái trông vẻ đau đớn trả thù cho bờ môi anh đào nàng đồng thời cũng mong rằng sẽ hạ thủ được hắn.

“ A a a a… Đau”

Trong miệng Đường Tam một cổ âm thanh khuẩn khoản vang lên như cầu xin Tiểu Vũ tha cho. Tiểu Vũ không thèm liếc hắn một cái, im lặng nghiến thêm vài lần, tới lúc nàng nhả tiểu đậu nhỏ ra thì trên thân nó đã đỏ ửng ,thấm đẫm nước bọt của nàng.Xung quanh còn hằng lại vết tích của răng và móng tay trong thật thảm thương . Nhưng Tiểu Vũ vẫn trước sau không nhìn hắn một cái.

Thấy Tiểu Vũ tuyệt tình với hắn như vậy, hắn không nhịn được nhìn về phía nàng than vãn.

“ Tiểu Vũ, nàng có phải hay không là đang mưu sát phu quân?”

Nghe Đường Tam nói thế,Tiểu Vũ liền nhìn thử hắn một cái một cái, tầm mắt vừa vặn rơi trên chỗ hai tiểu đậu nhỏ, nhận thấy cái ánh mắt ấy cộng thêm tê đau chưa dứt, hắn theo bản năng như gặp phải cướp sắc hai tay vắt chéo che trước ngực, làm ra một cái động tác kinh điển thường thấy kiểu như “ Sắc lang, đừng nhìn, ta ngại.”

Tiểu Vũ có chút không tin được vào mắt mình, suýt nữa không nhịn mà cười phá lên. Nhưng khi dời mắt tới tiểu huynh đệ của hắn, Tiểu Vũ liền không cười nổi nữa, cái này so với lúc nãy sao còn có vẻ lớn hơn, nhìn nó một loạt hình ảnh liên tưởng hiện lên trong đầu nàng tựa như nước chảy mây trôi, làm tâm trí nàng có một chút rối rắm, lại rơi vào trạng thái gấp gáp bồi khí.

Thấy vẻ mặt Tiểu Vũ có chút bất thường, Đường Tam có dự cảm chẳng lành , thầm nghĩ chẳng lẽ nàng muốn … Tay và miệng của hắn trong tình huống này thì nhanh hơn não của nhiều, hai tay vắt chéo trước ngực, nay chỉ còn một. Một cái khác nhanh chóng che lấy tiểu huynh đệ của hắn, vẻ mặt thành thật nói.

“ Nàng có thể mưu sát phu quân. Nhưng không thể đoạn tử tuyệt tôn a!!!”

“ Có, cũng là đáng đời. Ai bảo chàng lại… Biến thái.”

Tiểu Vũ khuôn miệng cong lên, hai má phụng phịu nhưng lại nhỏ giọng, trong đó nghe ra được.

“ Ca này,ai muốn càng đoạn tử tuyệt tôn chứ. Chàng mà đoạn tử tuyệt tôn thì ta phải làm sao? Bất quá cái đó lớn quá rồi.”

Nhưng cái nguyên văn như thế chỉ Tiểu Vũ và chúng ta biết, còn Đường Tam nào biết chứ, hắn chỉ nghe được câu “ Cái đó lớn quá rồi.”. Trong lòng thụ sủng nhược kinh, Tiểu Vũ khen cái đó của hắn lớn, hắn làm sao mà không kinh hỷ đây ,chỉ có điều nàng đang giận, e là có thể sẽ đoạn tử tuyệt tôn mình thật.

Đang lạc lõng trong một chuỗi dài suy nghĩ, thì tiểu huynh đệ của hắn lại một lần nữa to lên, lửa nóng lan khắp người, hướng hắn như thúc giục “ Ê, lâu quá, chủ nhân ta sắp đau chết rồi đây”. Nhìn tiểu huynh đệ của mình hắn một lần nữa lấy lại phong độ, ánh mắt kiên quyết hướng tiểu huynh đệ gật đầu một cái, tiểu huynh đệ có vẻ hiểu được ý hắn nên từ nơi đầu khấc một chất lỏng rỉ ra, cả người nó gật gù như đồng tình.

Đường Tam trên môi cười nhàn nhạt toát ra ý cười ôn nhu như ẩn chứa cái gọi điên cuồng của mãnh thú hướng Tiểu Vũ động thân, tiểu huynh đệ thì oai phong lẫm liệt, hướng tiểu cô nương của Tiểu Vũ tỏ ra ý chào thân thiện.

Tiểu Vũ lúc này cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng lùi vào góc giường, nhưng rất nhanh đã bị Đường Tam bắt được,lần này hắn rất cẩn thận, bàn tay to lớn của hắn nắm lấy hai tay nàng, rồi từ đâu rút ra một sợi dây nhỏ, tinh tế thắt nơ. Tiểu Vũ lúc này biết mình đã hết đường trốn chạy, nhưng vẫn khiêu khích hắn.

“Đường Tam, bây giờ ta muốn đoạn tử tuyệt tôn chàng!!!”

Đường Tam mặt vẫn giữ ý cười thản nhiên nói:
“ Ta lúc trước cùng nàng sinh qua hai hài tử cũng không tính là đoạn tử tuyệt tôn . Hơn nữa chúng ta cái đó, tôn nhi cũng có rồi a!”

“Chàng…”

Tiểu huynh đệ thúc giục hạ thân, lửa nóng lan đến từng mạch máu,Đường Tam có cảm giác như giờ đây hắn đang bị nhốt trong lò luyện đơn vô cùng nóng rát, lại ngứa ngáy khắp người. Để Tiểu Vũ không đôi co cùng mình nữa, hắn nói:

“ Sau đêm nay nếu nàng còn muốn đoạn tử tuyệt tôn ta, ta sẽ hướng nàng giao nộp, bất quá ta phải cố gắng một chút lưu lại cái gọi là hạt giống, hảo hảo cùng nàng sinh một cái hài tử cho vui nhà vui cửa.”

“Ca…chàng thật là ngày càng vô sỉ.”

Phần trước | Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!