Tác giả không viết cảnh động phòng, em viết – P.4

Chương 4: “Có lẽ thật là do ta quá bận. Vậy sao này nhờ nàng chiếu cố ta, Tiểu Vũ.”

Tác giả: Nguyễn Thuật 

Cảnh báo H


“ Vô sỉ” nghe hai từ này Đường Tam cũng không mảy may để ý, bước một chân qua người Tiểu Vũ, quỳ xuống, thổi khí vào tai nàng một cái.

“ Phù” sau đó thì thầm nói khẽ:

“ Cẩn tuân bảo lệnh của lão bà, ta sẽ hết mực vô sỉ.”

Nói rồi,Đường Tam cũng không để cho Tiểu Vũ kịp phản ứng, một tay ấn giữ hai tay nàng đang chống cự, một tay khác dừng ngay trên một vùng đồi núi bồng bềnh, cảm giác mềm mại như mây truyền đến từng tế bào xúc giác trên tay, khiến hắn rên rỉ một tiếng đầy thỏa mãn.

Nhưng như thế này nào có đủ cho con mãnh thú đang mãnh liệt kêu gào trong nội tâm Đường Tam, hắn bắt đầu hết nắn rồi lại bóp, tuy bàn tay hắn rất to nhưng dường như có cảm giác sắp không nắm bắt được vùng đồi núi này. Vùng đồi núi vốn đã rất to nay còn thấm đẫm mồ hôi, trơn trượt, lại cộng thêm hỏa dục công tâm hắn giờ đây máu liều nhiều hơn máu não, đem tiểu huynh đệ của mình đặt vào giữa cái khe nhỏ, dưới chân đồi núi.

Tiểu Vũ trong nội tâm một cơn lốc xoáy hiện lên, cuốn bay tâm trí nàng, nhưng vẫn kịp thất thanh nói.

“ Ca, đừng mà…. đừng…”

“Ư…A…”

Tiểu Vũ cũng không có nói hết câu, bởi vì ai kia đã nhanh chóng nhớ đến trận đau vừa rồi, đem miệng nàng khóa lại, tay kia dời đồi núi mềm mại, niết lấy càm nàng, mạnh mẽ chế trụhàm dưới nàng, tàn phá khắp khuôn miệng, bắt lấy đầu lưỡi tinh nghịch kia điên cuồng trêu chọc , không cho thoát ra.

Hạ thân thì không ngừng thúc mạnh, qua lại liên tục dưới chân núi cảm nhận xúc cảm chưa từng có. Tiểu huynh đệ một trận sung sướng, nó được hai vùng đồi núi Tiểu Vũ liên tục ép chặt, nếu nói nơi u mật kia đem đến một áp lực cực hạn bức người như vắt cạn, thì cái khe giữa hai vùng đồi núi này cực kì thoải mái, hệt như ngàn vạn tiên nữ đang thay nhau hầu hạ, mát xa nó.

Dưới sự sung sướng đó, Đường Tam cùng tiểu huynh đệ bắt đầu phản ứng kịch liệt. Đường Tam tin tưởng buông tha cho khuôn miệng Tiểu Vũ nâng người thẳng lưng hưởng thụ, thỉnh thoảng lại ngâm vài tiếng thỏa dục.

“Ưm…A…”

Tiểu Vũ bị Đường Tam làm như vậy, có thể nói rằng, nếu vào lúc ban đầu nàng còn có thể phản kháng đôi chút, nhưng ai ngờ Đường Tam lại cẩn thận như vậy đem miệng nhỏ, xinh xắn của nàng khóa lại chứ. Tiểu huynh đệ của hắn thì liên tục qua lại giữa hai đồi núi, nóng rực, cứng rắn, không ngừng ma sát, gia tăng nhiệt độ cơ thể nàng.

Nếu nói cơn lốc cuốn bay tâm trí Tiểu Vũ, thì sau cơn lốc đó thật là một trận kinh lôi. Cả người nàng có một cảm giác tê dại, ấm nóng khó tả, lôi điện truyền qua từng chân tơ khẽ tóc,rồi từ sâu trong nơi u mật ấy, tiểu cô nương của nàng không ngừng run rẩy, ngứa ngáy, khó chịu, cảm giác trống vắng lan tràn thúc giục Tiểu Vũ đụng chạm nó một chút.

Tiểu Vũ thật muốn đem hai tay của mình thoát ra, an ủi tiểu cô nương nhưng chẳng thể, một trận ngứa ngáy lại truyền đến thúc giục nàng đem thứ gì đó cứng rắn đầy hơi ấm lấp đầy.
Tiểu Vũ không nhịn được nhìn con người đang thỏa mãn kia, rồi lại liếc nhìn tiểu huynh đệ của hắn đỏ mặt, hướng hắn ánh mắt hơi sóng sánh nước như ủy khuất cầu xin.

“ Ca… tha cho ta đi…Ư…”

“A…”

“ Đừng mà… chậm… chậm…. thôi”

“Á…Đừng mà…”

Thì ra là Đường Tam không có tha cho Tiểu Vũ, mà càng nghe nàng nỉ non xin,hắn lại càng điên cuồng như xe không phanh, cứ thế trượt dài qua lại hăng say, cuồng nhiệt.

Thấy người ta không có ý định tha cho mình, Tiểu Vũ lại hướng tiểu huynh đệ của hắn mà xin song cũng muốn giảm bớt phần nào ngứa ngáy. Tiểu Vũ hơi đưa lưỡi nhỏ của mình ra, chạm vào tiểu huynh đệ của hắn, liếm nhẹ một cái rồi rụt lại như thử vị của món ăn. Thấy có thể thử được,Tiểu Vũ mới bắt đầu đưa lưỡi nhỏ lượn quanh vài vòng, rồi sau “ Oàm” một cái ngậm chặt, lại lượn quanh vài vòng cảm nhận tất thảy rồi dừng ở đầu khấc ma sát một thứ gì đó như đường chỉ nhỏ.

Đường Tam lúc đầu hơi kinh ngạc, chỉ sợ Tiểu Vũ định đoạn tử tuyệt tôn mình nhưng bây giờ khổ nỗi hắn đã là xe không phanh, dừng được sao?

Không! Bởi vậy hắn mới mặc nàng, để tùy nàng xử lý nhưng ai ngờ được nàng lại đem tiểu huynh đệ của hắn hảo hảo mà chăm sóc chứ. Đường Tam trong cổ họng như khát nước, hầu kết không ngừng lên xuống tạo ta thanh âm “ Ực”, “ Ực” như đang làm dịu cơn khát, lại nhìn Tiểu Vũ phát ra tiếng ngâm thỏa mãn.

“ Ưm…Tiểu Vũ thoải…thoải mái quá… Ưm”

Tiểu Vũ thấy Đường Tam thoải mái có chút không cam lòng, thương cảm với tiểu cô nương trống vắng của mình. Nhưng nàng cũng không có bỏ tiểu huynh đệ của hắn qua mà nàng càng gặm mút mãnh liệt. Nước bọt của nàng cùng với chất lỏng của tiểu huynh đệ hòa quyện cùng nhau ,thấm đẫm toàn thân tiểu huynh đệ như đánh bóng nó, chủ nhân của nó thì liên tục động thân tạo ra cái âm thanh như nghịch nước.

“ Tách..”

“Tiểu Vũ…Tiểu Vũ….”

“Ưm”

“ Tiểu Vũ, sao ta không sớm phát hiện ra nơi này chứ?”

“Ưm”

“Ca…chàng…chàng biến thái…Ưm..Ư”

“Ta là thật tâm cảm thấy vậy.”

“Hộc…hộc…”

“Chẳng phải là do lúc trước chàng quá bận hay sao?”

“Ư…Á…”

“Có lẽ thật là do ta quá bận. Vậy sao này nhờ nàng chiếu cố ta, Tiểu Vũ.Hắc hắc…”

“Chàng…”

“Ưm…Ưm…”

“ Hộc…”

“Ưm”

“Ư…A…”

“ Tách.Tách.Tách……..”

“ Ca..”

“Ta đây….”

“Ca…ta…ta… cái đó.”

“Ta hiểu. Ta cũng sắp…Hộc…Hộc…”

“Phụt…Phụt…”

“Tiểu Vũ…Tiểu Vũ..”

“Phụt…”

“Ca… ca..”

Sau một đoạn thanh âm vang lên , Tiểu Vũ và Đường Tam cảm thấy như có thứ gì đó được buông lỏng, cả hai người thân thể tựa như lông hồng, thở hổn hển. Tiểu huynh đệ của Đường Tam sung sướng phun ra một thứ chất lỏng màu trắng ngà ngà như sữa, nóng ấm, văng đầy khắp gương mặt trắng nõn Tiểu Vũ. Ở nơi u mật ấy tiểu cô nương cũng e thẹn đáp trả tiểu huynh đệ của hắn, một dòng thủy dịch phun trào thấm ướt một khoảng đệm giường.

Tiểu Vũ có tí hơi tò mò, sẵn có một vệt sữa lưu lại trên môi anh đào, nàng đưa lưỡi thử nếm một cái, trong đầu cũng không biết hình dung là vị gì nhưng khẳng đây một tí cũng không giống sữa.

Đường Tam giờ khắc này đang lâng lâng sung sướng cũng không có quản Tiểu Vũ, đem cái nơ tinh tế ở tay nàng tháo ra, nhu thuận nằm xuống bên cạnh, từ phía sau ôm lấy nàng nói.

“ Tiểu Vũ vất vả cho nàng rồi”

Sau câu nói đó, Tiểu Vũ mừng thầm , nghĩ cũng thật may là hắn không đem tiểu huynh đệ khủng bố kia dung nhập vào người nàng, nhưng Tiểu Vũ đâu biết được, Đường Tam vốn tâm viên ý mã, sinh khí tràn trề, rất nhanh chóng , từ ngày mông nàng có một thứ gì đó to lớn cạ cạ, dẫn dụ tiểu cô nương của nàng lần nữa ngứa ngáy. Khỏi đoán Tiểu Vũ cũng biết được, vội vàng vùng vẫy nghĩ trước hết phải thoát khỏi ma trảo của hắn rồi tính. Nhưng nào đâu được thế…

Phần trước | Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!