Kế hoạch sinh bảo bảo – Fanfic Tam Vũ

Tác giả: Dudu Lá

Cảnh báo H


“Ai…” Không biết đây là lần thứ mấy trong ngày Tiểu Vũ thở dài. Từ lần đi thăm Nguyệt Thần về, Tiểu Vũ vẫn cứ buồn bực không vui, thỉnh thoảng tâm thần không yên, hay ngồi than thở. Đường Tam thấy vậy khẩn trương vô cùng, vội hỏi nàng nguyên do, nhưng mỗi lần Tiểu Vũ đều lắc đầu nói không có việc gì, hôm sau lại trưng ra khuôn mặt u buồn nhìn về phương xa.

“Sao? Có chuyện thế sao?” Nguyệt Thần nghe nói việc này vô cùng kinh ngạc, Tiểu Vũ lúc ấy khá vui vẻ, không có gì khác thường. Đường Tam chưa từ bỏ ý định mà hỏi thêm: ”Nguyệt Thần nghĩ lại xem, phải chăng có chỗ bỏ sót?”

Nguyệt Thần nghĩ nghĩ, trên tay lắc lắc bình sữa bột cho con nàng, sau đó cúi đầu nói: “Nói như vậy ta chợt nhớ ra, lúc Tiểu Vũ chơi cùng Tiểu Hi, đôi lúc nàng thất thần trong nháy mắt, không biết suy nghĩ gì…”

Đường Tam kinh ngạc, nhìn bình sữa trong tay Nguyệt Thần, trầm tư một lúc, sau đó nói lời cảm tạ: “Ta biết đại khái rồi, quấy rầy Nguyệt Thần.”

Nguyệt Thần mỉm cười nói: “Không có gì Hải Thần đại nhân.”

Hiểu rõ sự tình, Đường Tam gật đầu cáo biệt.

Ban đêm.

Thần giới mặc dù không có mặt trời, nhưng vẫn phân chia ngày đêm. Mỗi lần ngắm bầu trời đêm Tiểu vũ đều suy nghĩ, ánh sao trên bầu trời thần giới là ảo giác hay là những tiểu thế giới bên ngoài đây?

Vấn đề này Tiểu Vũ đã suy nghĩ rất lâu, nàng không hỏi ai. Tiểu Vũ cảm thấy đây là một “trò chơi nhỏ” chỉ thuộc về mình. Lúc nhàm chán nàng sẽ ngẩng đầu nhìn lên tinh không, tưởng tượng đủ loại ý nghĩ diệu kỳ, giống như rất lâu về trước khi còn ở cùng Đại Minh Nhị Minh trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.

Đại Minh Nhị Minh lúc đó là bá chủ Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, bọn họ lúc nào cũng tranh thủ đi ra ngoài tu luyện, Tiểu Vũ biết rõ bên ngoài rất nguy hiểm nên không dám đi, đôi khi nàng thường một thân một mình nằm ra đất làu bàu nói chuyện với hoa cỏ. Đến tối thì nằm đếm sao, đếm một lúc thì ngủ mất. Chờ đến ngày hôm sau buổi tối lại tiếp tục đếm sao…cho tới bây giờ, Tiểu Vũ chưa từng chơi chán.

Đường Tam trở về thì thấy được cảnh tượng: mỹ nhân ngồi trước cửa sổ đôi chân đung đưa, tay ngọc chống cằm, từ phía sau lưng chỉ thấy dáng người yểu điệu cùng với da thịt toả sáng dưới ánh đèn. Khiến người chú ý nhất là cặp chân ngọc thon dài, váy ngủ màu trắng khó khăn lắm mới che khuất được bờ mông, mà đôi chân đung đưa làm váy áo kéo lên lúc ẩn lúc hiện. Thấy vậy con mắt Đường Tam tối lại.

Tiểu Vũ vẫn đang mơ màng, lúc nhận ra có người đằng sau thì đã bị nam nhân ôm ngang lưng bế bổng lên.

“Ah…” Tiểu Vũ kêu lên một tiếng, hai tay vội vòng lên cổ nam nhân giữ thăng bằng. Tư thế ôm công chúa làm làn váy tuột xuống ngang hông, mơ hồ lộ ra quần lót trắng.

Đường Tam vỗ nhẹ vào mông người yêu, sau đó đem nàng thả xuống giường, ”Nàng xem nàng, không mang giày.”

“Xú Tam ca, lại khi dễ ta.” Tiểu Vũ cong lên cái miệng nhỏ nhắn, nhấc chân ấn lên phần bụng của nam nhân, còn đá đá vài cái như gãi ngứa.

Dưới góc độ của Đường Tam, liếc mắt là thấy được quần lót dưới làn váy đang bao trùm vùng cấm địa, chợt có chút đáng tiếc mà nghĩ: Tiểu Vũ à, bên trong không mặc gì còn đẹp hơn. Đương nhiên loại ý nghĩ này hắn chỉ giấu trong đầu, nói ra chắc chắn sẽ bị nàng đánh đến thảm.

Đường Tam thò tay cầm lấy chân ngọc trước ngực, bàn tay lớn ma sát vài cái khiến cho Tiểu Vũ dưới thân uốn éo vội tránh ra.

“Ngứa…” Tiểu Vũ vội vàng thu lại hai chân, lòng bàn chân còn lưu lại hơi ấm đôi bàn tay, ngón chân nhịn không được rụt rụt.

Đường Tam ngồi vào bên cạnh Tiểu Vũ, đem nàng ôm vào trong ngực, lại để người yêu dạng chân ngồi trên người mình. Hai tay vươn tới sau đầu, đem tóc tết thật dài cởi bỏ, rồi bàn tay xuyên vào tóc vuốt ve ngọt ngào.

Tiểu Vũ thuận theo dựa lên ngực Đường Tam, từ từ nhắm mắt lại tận hưởng giây phút yên bình ấm áp.

“Tiểu Vũ…” Đường Tam sờ xuống đôi má Tiểu Vũ, do dự nói: “…chúng ta sinh bảo bảo đi.”

“Ưm…ừm.” Tiểu Vũ vô ý thức đáp lại một tiếng.

Lúc sau nàng lập tức mở mắt bật dậy, bộ dạng Tiểu Vũ trợn tròn mắt quả thực đáng yêu, Đường Tam nhịn không được cúi đầu hôn lên khuôn mặt nàng.

“Tam ca, sao chàng đột nhiên nói vậy?” Tiểu Vũ nghi ngờ hỏi.

“Tiểu Vũ không phải rất thích tiểu hài tử sao? Vậy thì chúng ta tự mình sinh một đứa.”

Tiểu Vũ ưu sầu ủ rũ: “Nhưng mà thần linh mang thai quá khó khăn, Nguyệt Thần mấy vạn năm mới được một hài tử, chúng ta phải chờ bao lâu…”

“Chúng ta cố gắng thêm nữa là có thôi.” Đường Tam nghiêm túc nói. Mà bàn tay cực kỳ không thành thật mò vào làn váy, sờ lên đùi vuốt ve da thịt trắng nõn.

“Sắc lang!” Tiểu Vũ mắc cỡ đỏ mặt, tay muốn lấy ma trảo kia ra nhưng bị Đường Tam trở tay bắt lấy, đặt lên miệng hôn rồi liếm. Tiểu Vũ ngượng ngùng quay mặt đi lại bị Đường Tam xoay lại, đôi môi hắn áp lên đôi môi ngọt ngào của nàng triền miên không dứt. Cái lưỡi đinh hương bị Đường Tam dẫn dụ ra, bị cuốn lấy sang bên hắn tiện nhấm nháp, chốc lát Tiểu Vũ đã mềm cả người.

Phía dưới Tiểu Vũ chỉ có đồ lót mỏng manh ngăn trở bao vây lấy cấm địa, bờ mông vừa vặn ngồi ở hạ bộ nam nhân, hoa văn lập thể trên quần cách một tầng vải vóc ma sát cửa huyệt. Thân thể của nàng đã được dạy dỗ cực kỳ mẫn cảm, bình thường bị Đường Tam hôn nhẹ cái miệng nhỏ nhắn hay sờ sờ cặp vú trắng, phía dưới đã chảy ra dâm dịch ướt đẫm. Bị hoa văn cọ vào mà tiểu huyệt càng không biết cố gắng, dâm thuỷ thấm ướt quần lót.

Không biết bao lâu, Đường Tam chưa đã thèm mà buông ra đôi môi mật đào bị hôn đến ướt át sáng bóng. Hai bờ môi lúc tách nhau còn kéo ra tơ bạc thật dài.

Tiểu Vũ bị hôn run lên, vô ý thức vặn vẹo thân thể, cửa huyệt vừa vặn ấn lên hoa văn, nụ hôn làm tiểu huyệt càng thêm mẫn cảm, cọ cọ một hồi bỗng nhiêu tiểu huyệt run rẩy, cửa huyệt mở rộng phun ra một cổ mật dịch ướt đẫm quần lót, còn nhỏ giọt chảy xuống quần Đường Tam.

“A~” Trong đầu Tiểu Vũ hiện lên một đạo bạch quang, mấy giây sau mới hồi phục tinh thần lại nhớ tới chuyện gì vừa xảy ra. Chính mình vậy mà gián tiếp tự an ủi đến cao trào!

Đường Tam cũng bị cảnh tượng dâm mỹ này làm cho bất ngờ, đến khi người yêu nhỏ giọng nức nở hắn mới hồi lại tinh thần.

“Huhu…đều tại chàng, đều tại chàng…” Tiểu Vũ da mặt mỏng, loại tình huống này làm nàng cảm thấy xấu hổ vô cùng, hận không thể đào cái lỗ mà chui xuống. Bị quần lão công cọ sát vài cái liền cao trào, sao nàng có thể dâm đãng như vậy…

Đường Tam hoảng hồn, vội vàng đem người yêu ôm vào lòng nhẹ giọng an ủi, từng cái hôn nhẹ nhàng rơi xuống khoé mắt rướm nước mắt của giai nhân.

“Tiểu Vũ không khóc không khóc…là Tiểu Vũ quá yêu lão công nên đối với ta mẫn cảm vậy. Ta cũng giống nàng mà…vừa thấy nàng nó đã cứng ngắc.” Đường Tam lôi kéo tay nàng áp lên chỗ quần nhô lên.

Tiểu Vũ lập tức bị độ nóng hổi dù cách một lớp quần hấp dẫn lực chú ý, nàng đỏ mặt đem tay rút ra lại bị Đường Tam dụ dỗ cởi bỏ dây lưng, hai tay run rẩy móc ra dương vật kinh người.

“Thật lớn…quá.” Dù không phải lần đầu nhìn thấy, nhưng mỗi lần nhìn Tiểu Vũ lại bị cự vật to lớn doạ sợ, chính mình làm thế nào nuốt được thứ này vào người. Rõ ràng cửa huyệt chỉ chui vừa một ngón tay, nhưng có thể dễ dàng ăn hết thứ to lớn này, đôi lúc Đường Tam còn đưa vào tận gốc đã vậy còn đẩy sâu ý đồ nhét cả trứng trứng vào, điều này thật thần kỳ.

Càng nghĩ càng nhập tâm, Tiểu Vũ như nhìn thấy hình ảnh tiểu huyệt bị côn thịt đút vào, bên trong nàng liền ngứa ngáy khó chịu, cần thứ gì đó nhét vào ngăn ngứa.

Được người yêu nhìn chằm chằm với ánh mắt sợ hãi thán phục, côn thịt trong tay như hài tử vội vã khoe khoang run rẩy to thêm một vòng, quy đầu gật gật với nàng tựa như chào hỏi.

Đường Tam cảm thấy hạ thân cứng ngắc muốn nổ tung rồi, gấp gáp nâng mông Tiểu Vũ lên cởi ra quần lót đã ướt nhẹp. Ngón tay tách hai mảnh cánh hoa no đủ ra, tìm được hoa châu ẩn giấu bên trong liền xoa nắn không ngừng.

“Ah…nhẹ chút đi mà…” tiểu huyệt co rút không ngừng nghênh hợp với động tác ngón tay, hai tay nàng cũng vô thức xoa nắn vuốt ve côn thịt dựng thẳng sung huyết.

Hoa châu trắng nõn dưới sự ve vuốt của Đường Tam trở thành màu đỏ thẫm, ngón tay xoa lấy một cách nhanh chóng, thỉnh thoảng còn lôi kéo ra ngoài. Tay kia còn không quên xoa nắn bộ ngực no đủ, kích thích khiến mỹ nhân trong lồng ngực không ngừng hét lên, nàng vô lực run rẩy, da thịt bên ngoài nhiễm một tầng hồng nhạt.

Hô hấp của nam nhân lập tức nặng thêm, bàn tay lớn không hề khách khí cầm chặt một bên, cúi đầu dùng miệng bao trùm lên bên còn lại, ngón tay dưới hạ thân Tiểu Vũ đã thành hai ngón, động tác cực nhanh đưa đẩy ra vào, đánh cho dâm thuỷ tung toé bốn phía.

“A a a! Tới…tới rồi~” Bụng dưới Tiểu Vũ siết chặt, một cỗ mật dịch từ hạ thể trào ra, hoa huyệt co thắt siết chặt liên tục làm ngón tay Đường Tam không thể nhúc nhích nửa phần.

Không đợi nàng bình tĩnh lại sau cao trào, nam nhân nâng mông nàng lên, đem cửa huyệt đối diện bụng hắn, dương vật nhẫn nại đã lâu cuối cùng cũng được chống lên hoa huyệt, ngón tay bẻ ra cánh hoa, dương vật từng chút từng chút thăm dò vào hoa tâm.

“Tiểu Vũ… thả lỏng chút.” Cao trào khiến mật huyệt chặt chẽ như ban đầu, côn thịt và ngón tay kích thước cách xa không biết bao nhiêu. Dù dựa vào dâm thuỷ trơn trượt hỗ trợ, cự vật vẫn rất khó khăn đi vào.

Mới được một nửa…

“Ai bảo nó lớn như vậy.” Tiểu Vũ giận dỗi nói, nhưng bản thân vẫn cố gắng thả lỏng cửa huyệt cho côn thịt có thể thuận lợi tiến vào.

“Bằng không sao có thể thoả mãn Tiểu Vũ của ta.” Đường Tam hôn lên cái miệng nhỏ nhắn đang chu lên kia, sau đó lên tinh thần đẩy một lần vào tận hoa tâm.

“Ưm…” Hai người đồng thời rên lên thoả mãn. Một người được bị thứ to lớn chen vào chướng bụng, một người được mị thịt mềm mại bao phủ bốn phương tám hướng, thoải mái không nói lên lời.

“Ca…di chuyển đi…” Tiểu Vũ nhanh chóng thích ứng với cảm giác chướng bụng, sau đó là đến cảm giác toàn thân hư không ngứa ngáy. Bờ mông nhẹ nhàng vặn vẹo, thúc giục nam nhân cử động.

Đường Tam hơi lùi thân thể làm cự vật rút lui một đoạn, sau đó nặng nề mà đánh vào hoa huyệt, hai túi trứng ba một tiếng đánh vào bên trong bắp đùi, ngay sau đó là động tác lặp lại điên cuồng không ngừng.

“A~thật nhanh…nhanh quá.” Tiểu Vũ bị cây đại bổng kia đánh tới mức linh hồn như sắp bắn ra ngoài. Nàng có thể tinh tường cảm nhận được cự vật như thế nào đẩy ra tầng tầng lớp mị thịt, đẩy ra đưa vào mà làm nàng hoa tâm. Thân gậy mỗi lần đi ra đều kéo theo ít mị thịt đỏ tươi ra ngoài, phảng phất như không muốn rời đi thứ to lớn kia.

Tốc độ nam nhân đút vào càng lúc càng nhanh, chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng một cây côn thịt màu da bóng loáng do thấm đẫm dâm thuỷ không ngừng rút ra tiến vào. Dâm dịch chảy ra từ mật huyệt bị thao ra tiếng “Òm ọp” rung động, cửa huyệt bị căng ra đến mức trắng bệch, nhưng vẫn ưng ngạnh thừa thận từng đợt tiến công của côn thịt.

Nhũ thịt trước ngực nữ nhân lúc ẩn lúc hiện, bị thao đến đánh sóng sữa từng đợt, nam nhân đỏ mắt bắt lấy, nảy sinh ác đọc mà bóp thành đủ mọi loại hình dạng.

Đường Tam cúi đầu ngậm vào trong mồm một đầu vú, hàm răng gặm cắn nhẹ nhàng, chốc chốc lại đổi sang bên kia khẽ liếm như đang thưởng thức mỹ vị nhân gian.

Trong phòng, hai người điên cuồng thể hiện dục vọng của mình. Nam nhân quần áo hoàn hảo, chỉ có dưới người lộ ra dương vật đang hung hăng mà làm nữ nhân mật huyệt. Dưới chân nữ nhân đung đưa một chiếc quần lót ướt đẫm màu trắng, theo cử động lắc lư tới lui. Từ phía trên bắp đùi bị váy ngủ che khuất, chỉ khi thời điểm nam nhân đút vào rút ra mới có thể mơ hồ thấy hoa huyệt phong tình vạn chủng đang mút mát thoả thích côn thịt. Vạt áo trước ngực mở rộng, váy bị vén lên lung tung, đối lập với nam nhân vẫn còn quần áo chỉnh tề không chút sứt mẻ.

Bầu ngực tuyết trắng hiện lên vô số vết đỏ do người nào đó bừa bãi phóng túng. Nam nhân chui vào ngực nữ nhân, cắn cắn mút mút không ngừng, làm nàng rên rỉ liên tục.

Không biết bao lâu, Tiểu Vũ thét chói tai: “Tam ca…ta tới rồi~”

Quần áo Đường Tam một mảng ướt nhẹp vì dâm dịch từ tiểu huyệt, theo côn thịt đảo nhập lần nữa vào hoa tâm Tiểu Vũ rốt cuộc không chống đỡ nổi, giật giật rồi phun ra lượng lớn dâm dịch.

Quy đầu bị mật dịch bắn vào run rẩy, nam nhân gầm lên phá vỡ hoa tâm chui vào cửa tử cung, phóng ra đợt tinh dịch đầu tiên của đêm nay. Tiểu Vũ bị tinh dịch nóng hổi phóng xuất run bắn người, thiếu chút nữa lâm vào hôn mê.

Đường Tam thừa cơ bỏ đi quần áo hai người, hai thân thể hoàn mỹ áp sát với nhau không một khe hở. Sau đó lật người đặt Tiểu Vũ xuống giường, gập đôi chân ngọc áp vào bầu ngực sữa, làm cho hoa huyệt dâm mỹ lồ lộ hiện rõ trong mắt nam nhân.

“Muốn sinh bảo bảo, cố gắng vậy là chưa đủ.” Đường Tam đứng đắn nói.

Sau đó dưới sự khiếp sợ của Tiểu Vũ, côn thịt lại lần nữa đứng thẳng, mạnh mẽ đảo nhập vào mật huyệt ngập nước. Vì đã trải qua mấy đợt cao trào hoa huyệt vô cùng mềm xốp, càng thuận lợi cho Đường Tam một hơi đi vào lút cán.

Tiếng nước cùng tiếng da thịt “Bạch bạch” đánh vào nhau tạo lên một bản nhạc dâm mỹ. Không ai có thể tưởng tượng được Hải Thần đại nhân công tư phân minh chính khí ngời ngời lại có thể lộ ra vẻ mặt với ham muốn trần tục đến thế. Mắt nam nhân như nhuộm đỏ nhìn chằm chằm vào tiểu huyệt đang bị cự vật bắt nạt, đánh cho sùi bọt mép.

Tiểu Vũ dần dần bị Đường Tam đẩy lên, cả người tạo thành hình chữ V, khó khăn tiếp nhận từng đợt đâm vào nặng nề, miệng nàng mấp máy thở dốc kịch liệt, nước bọt không kịp nuốt chảy xuôi xuống chăn đệm.

Đường Tam thấy thế càng hạ thấp người xuống liếm láp nước bọt của nàng. Vì vậy cự vật càng vào sâu trong tiểu huyệt, Tiểu Vũ hốt hoảng lắc đầu: “Đừng mà…sâu quá…”

Nam nhân lại như không nghe thấy, càng lúc càng lún sâu vào dục vọng, cái hông rắn chắc càng lúc đưa đẩy càng nhanh, cắm càng sâu, ép từng đợt mật dịch chảy ra ngoài. Nữ nhân chỉ có thể vô lực rên rỉ bị động thừa nhận, móng tay nàng bấu chặt vào lưng nam nhân tạo ra những vết cào đỏ đỏ.

Một lúc sau Đường Tam ngẩng lên thương tiếc: “Tiểu Vũ khó chịu, ta đổi tư thế.”

Tiểu Vũ vừa nghe thấy như vớ được cọng rơm cứu mạng vội vàng gật đầu, nam nhân cũng không rút côn thịt ra mà để vậy trong lúc xoay người nàng lại. Gân trên côn thịt ma sát với tiểu huyệt tạo ra khoái cảm mới mẻ đánh úp vào Tiểu Vũ, nàng không thể phòng bị, nên vừa xoay thành tư thế quỳ tiểu huyệt lại không biết cố gắng mà cao trào.

Sự co thắt dồn dập khiến Đường Tam hô hấp như cứng lại, phải tạm dừng một hồi để ve vuốt an ủi mới khiến Tiểu Vũ thả lỏng thân thể. Nhưng vẫn thít chặt đến khó khăn, Đường Tam áp lên người nàng hôn đôi môi an ủi thì thấy nàng rưng rưng nước măt quay đầu sang hổn hển: “Mệt…mệt lắm, không làm nữa đâu.”

Nhìn người yêu quỳ gối dưới thân mình bày ra bộ dạng tủi thân chực khóc, không nam nhân nào có thể kìm được lòng mình. Lúc này Đường Tam lại nảy ra ý, an ủi nàng: “Vậy nàng thả lỏng cho ta ra nhé.”

Tiểu Vũ vui mừng tin tưởng lão công, bớt thít chặt đường đi, Đường Tam từ từ rút ra, đến khi gần ra hết hắn lại chơi xấu mạnh mẽ đẩy vào lần nữa, hắn đẩy mạnh đến mức quy đầu đẩy được cửa tử cung chui vào bên trong. Tiểu Vũ không ngờ tới liền bị đẩy úp mặt xuống gối, nam nhân thấy vậy liền đỡ nàng lên, vừa đưa đẩy mãnh liệt vừa áp vào tai nàng gợi cảm thì thầm: “Lừa nàng đấy…”

Đường Tam thuận thế cậy mạnh ép buộc nàng cả đêm, cả gian phòng không nơi nào không có vết tích hoan ái của hai người, trên giường, dưới thảm, trong phòng tắm…thậm chí trên bệ cửa sổ đều lưu lại chất lỏng trong suốt.

Trận hoan ái điên cuồng này Tiểu Vũ ngất đi tỉnh lại bao lần, mỗi lần ngất đi lại bị côn thịt đánh cho tỉnh. Hậu quả của việc phóng túng này là Tiểu Vũ nằm trên giường mấy ngày mới đỡ, ăn cơm đều phải để Đường Tam ôm lên đút cho từng thìa.

Giận dỗi mấy ngày Tiểu Vũ lại bừng bừng sức sống nhảy nhót vui đùa, sau đó lại bị nam nhân của mình lôi lên giường tiếp tục quá trình tạo người.

Công lao nam nhân hết lòng cày cấy bao nhiêu lâu, không lâu sau, Hải Thần phu nhân của chúng ta rốt cuộc đã mang thai!

Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!