Kế hoạch sinh bảo bảo – P.2

Tác giả: Dudu Lá

Cảnh báo H


Mấy hôm nay Đường Tam cảm thấy ánh mắt Tiểu Vũ nhìn mình hơi kỳ lạ, đôi lúc hành động cũng không như bình thường. Buồn cười nhất là ánh mắt cảnh giác của Tiểu Vũ mỗi khi hắn chuẩn bị lên giường ngủ, nàng sẽ cẩn thận lui người vào trong, sau đó nghĩ nghĩ gì đó mà lại lăn ra chỗ hắn dính chặt vào người.

Đường Tam nghĩ con thỏ trắng mềm mại của hắn chắc đã bị doạ sợ vào đêm hôm trước rồi, nàng bị làm quá ác đến nỗi hôm nay mới miễn cưỡng đi lại bình thường. Nhưng nàng vẫn nhớ mong muốn có hài tử, nên dù sợ hãi thế nào cũng muốn thân cận với hắn.

Tiểu Vũ của ta đang rối rắm lắm đây, đáng yêu thật, Đường Tam vừa ngồi uống trà vừa nghĩ.

Vừa về nhà, Đường Tam liền thấy Tiểu Vũ loay hoay trong bụi cỏ trồng mấy cây hoa nàng mới nhổ từ điện vị thần nào đó về. Phía sau điện của hắn như một khu vườn thu nhỏ trồng đủ loại kỳ trân dị thảo, vừa tiện cho hắn nghiên cứu vừa là nơi vui chơi của Tiểu Vũ, thỏ mà, địa bàn của nàng hẳn là rừng rậm.

Hắn ngồi xuống bàn đá cạnh đó tự rót một ly trà, đôi mắt cáo già nheo lại nhìn cái mông nhỏ đang bận rộn, thật muốn bóp một cái.

“Tam ca, chàng thấy khóm hoa này thế nào, đẹp chứ? Nay ta sang chơi cùng Vinh Vinh, thấy loại này mới mẻ liền xin một ít về trồng. Vậy mà tên quỷ keo kiệt Áo Tư Tạp lại nhất quyết không cho, còn nói đây là hàng hiếm giúp nâng cao hạnh phúc vợ chồng gì đấy…” Nàng giơ nắm đấm hếch mũi lên kiêu ngạo, “…thế là ta đánh hắn một trận tơi bời rồi nhổ cả bụi về, Vinh Vinh nhìn thấy còn cười ngặt nghẽo một hồi.”

Đường Tam tiến đến ôm nàng từ sau lưng, bàn tay xoa đi bụi bẩn trên tay nàng. Từ lúc về hắn đã cảm nhận được khí tức mấy bông hoa này, thúc thúc đại hương tràng vẫn bỉ ổi như ngày nào.

“Ừm, hoa đẹp lắm…” Đường Tam xoay nàng lại, hôn lên cái trán trơn bóng, tay mân mê cặp mông mềm mại “…nhưng nàng còn đẹp hơn. Tiểu Vũ à, đã mấy ngày rồi, chúng ta tiếp tục quá trình tạo bảo bảo được không? Hửm?”

Tiểu Vũ thoắt cái đỏ bừng, vội đẩy hắn ra lắp bắp: “Ta…ta nghĩ, làm nhiều quá sẽ hại người. Chàng xem…mấy ngày nay ta còn không xuống được giường, hay là tầm hai tuần mới làm một lần nhé.”

Thấy vậy Đường Tam chợt ủ rũ, buồn buồn nói: “Nhưng vừa nhìn thấy nàng ta liền không nhịn nổi…nàng xem.”

Nói rồi cầm lấy tay nàng áp xuống hạ bộ của hắn, sự cứng cáp và nóng hổi khiến Tiểu Vũ run rẩy. Nàng vội rút tay rồi nhảy ra xa phía một cây cổ thụ, nở nụ cười tinh ranh: “Ta cũng nghĩ đến cách giải quyết chuyện này rồi.”

Ánh sáng màu hồng nhạt từ người nàng toả ra, một giây sau dưới chân cổ thụ xuất hiện một con thỏ trắng muốt, đôi tai dài phía cuối có ít lông màu phấn hồng.

Đường Tam trông thấy cũng bất ngờ, nàng định làm gì đây.

“Mỗi lần chàng động dục ta sẽ biến thành hình dáng này, thế nào, nhìn một con thỏ có phải lửa dục tắt hết rồi không?” Nàng còn chống chân trước lên cười haha đắc ý lắm.

Nam nhân nhìn ngắm con thỏ tự cười một mình, lúc sau nhếch môi lên hỏi: “Vậy sao?”

Một luồng sáng xanh lại xuất hiện, trước mặt Tiểu Vũ không còn thấy người kia đâu nữa, nàng hoảng hốt nháo nhác nhìn quanh. Bỗng dưới chân thỏ của nàng mọc lên một nhánh lam ngân thảo, nhánh thảo mọc nhanh như chớp, chốc lát đã mọc dài đầy đất toả ra khắp nơi, còn cuốn lên người nàng không cho nàng nhúc nhích.

“Tam ca…” Tiểu Vũ định làm bộ đáng thương nài nỉ nhưng đã muộn, một nhánh lớn trói lấy tứ chi nàng bắt nàng úp người xuống đất. Một nhánh cuộn lấy đôi tai rồi miết lấy làm cả người nàng run rẩy mềm nhũn. Một phiến lá lướt qua tiểu huyệt, mọc thêm nhánh con cọ sát tìm tòi, tìm thấy viên chân châu bị cánh hoa che lấp liền cuốn lấy không tha, còn xoắn lấy kéo ra ngoài khiến nó đỏ bừng đáng thương.

Tiểu Vũ hét lên rồi lụi xơ, miệng huyệt nho nhỏ trào ra mật dịch nhỏ xuống thân cỏ. Lam ngân thảo còn với vào miệng nàng đảo quanh, đưa đẩy như đang hôn môi.

Bỗng thân thảo lớn hơn một vòng, trên nhân còn mọc ra gai, Tiểu Vũ nhớ gai này có tác dụng làm tên liệt kẻ địch, sao giờ lại dùng cho nàng thế này. Đột nhiên nàng cảm giác có một nhánh đang mon men cửa huyệt, chưa kịp hoàn hồn liền chui vào bên trong nàng, len lỏi vào huyệt động cọ sát bằng gai mới nhú. Nhánh cỏ đưa đẩy càng lúc càng nhanh vẩy ra dâm thuỷ văng khắp nơi. Cả thân thỏ bị thân thảo có gai cọ sát, hạt châu bị vần vò xoa nắn, miệng bị nhét cỏ, đặc biệt là tiểu huyệt mẫm cảm đang bị cây cỏ chọc vào rút ra không thương tiếc.

Nước từ tiểu huyệt chảy xuống ngấm vào dây leo lan tràn mặt đất như kích thích cây lam ngân. Một nhánh vươn tới cây hoa Tiểu Vũ mới trồng, ngắt một cánh hoa vò nát khiến nước chảy xuống thân cỏ, rồi đút nước hoa vào miệng nàng.

Nước vừa chảy vào người làm Tiểu Vũ cảm thấy cả người nóng bừng ngứa ngáy, thân thể mẫn cảm hơn bao giờ hết. Nàng cảm nhận được từng cái gai từng mầm lá nhỏ đang chui vào dưới người nàng. Hơi thở nàng dồn dập, người co rụt lại rồi ưỡn ra hết cỡ, trước mắt trắng xoá, nàng bị Đường Tam hoá thành lam ngân thảo chơi đến cao trào.

“Giờ có cho lão công thao nàng không?”

Tiểu Vũ thút thít, giờ cả người nàng nóng bừng, tiểu huyệt ngứa ngáy thèm được chọc vào đến nỗi dâm thuỷ ứa ra từng hồi, cái hông thỏ tự động đưa đẩy hùa theo nhánh thảo.

Ánh sáng lại hiện lên, hai người trở về nguyên hình. Đường Tam quần áo chỉnh tề ngồi dựa vào cổ thụ, trước ngực là Tiểu Vũ đã không còn manh áo che thân, cả người trơn bóng ửng đỏ, chân vô lực dạng ra lộ ra tiểu huyệt ửng hồng sáng bóng dâm thuỷ, miệng huyệt còn mấp máy như muốn thứ thô to chọc vào.

Tiểu Vũ dựa lưng vào Đường Tam thở hổn hển từng hồi, Đường Tam cũng kích động không kém, đôi mắt ửng đỏ nhìn chằm chằm người yêu loã lồ vô lực trước mắt mình. Tay hắn vuốt ve cửa huyệt, xoa nắn miết mạnh viên chân châu làm dâm dịch càng chảy ra như lũ ướt nhẹp vạt áo trước của hắn. Tay kia nâng mặt nàng lên để hắn tiện cúi xuống nhấm nháp môi nàng, rồi lần xuống cặp thỏ trắng trước ngực ác độc hết bóp bên này lại vân vê bên kia. Chốc chốc còn búng nhẹ hai đầu vú làm ngực nàng rung lên từng hồi.

Trong miệng hắn là cánh hoa mới hái lúc nãy, cắn nát rồi đút cho nàng, lúc sau lại lấy lại, hai người đưa đẩy chia nhau hết miếng cánh hoa.

Môi lưỡi dây dưa tạo ra tiếng “Chậc chậc” sắc tình, nước bọt không kịp nuốt chảy xuống cằm hai người, nhưng không ai quan tâm mà tiếp tục chìm đắm trong môi lưỡi đối phương.

Tranh thủ lần tách ra, Đường Tam liếm nước bọt chảy xuống của Tiểu Vũ rồi nói: “Hoa này tên Uất Trì Khởi Ái Hương, tiên dược trong việc giữ hạnh phúc đôi vợ chồng, giúp nam nhân tràn trề sinh lực, còn đối với nữ nhân có thể chữa lành mỏi mệt hoan ái khi xong chuyện, đôi nam nữ cùng ăn rồi hoan ái sẽ bị nghiện thân thể đối phương không thể có hứng thú với ai khác. Chỉ khi ăn cả hoa và lá mới không có tác dụng phụ, còn khi chỉ ăn hoa…tác dụng phụ sẽ là nước hoa thành xuân dược.”

Tiểu Vũ giờ chẳng còn tâm trí để hiểu lời nam nhân nữa, nàng chỉ thấy tiểu huyệt ngứa điên cuồng, hai tay ngọc ngà bám vào tay lớn của hắn tự mình chọc ra rút ra, chỉ mong vào sâu hơn nữa, hơn nữa…

Ánh mắt Đường Tam dần dần không còn thanh tỉnh, dần nhuốm trong sắc dục, hơi thở dâm mỹ lan tràn khắp không trung.

Trong hậu viện Hải Thần Đường Tam hiện giờ văng vẳng trong không gian là tiếng “Bạch bạch” của da thịt va chạm vào nhau mãnh liệt. Dưới cây cổ thụ cao lớn gần cửa sau, hai cỗ thân thể nam nữ trần truồng đang dây dưa với nhau.

Tiểu Vũ đứng quay mặt vào cổ thụ, hai tay chống lên thân cây ổn định thân thể, hứng chịu những va chạm mãnh liệt từ người phía sau. Nam nhân hai tay ôm mông nàng bóp mạnh, hông nhấp liên hồi, từng cú thúc vừa nhanh vừa mạnh ép từng đợt dâm dịch chảy ra. Hắn đâm côn thịt lút cán không chừa đoạn nào bên ngoài, hai túi trứng đập mạnh vào gốc đùi nàng làm nơi ấy đỏ ửng đáng thương, mỗi lần rút đều rút hết ra, dâm thuỷ chảy ra bám lấy côn thịt như sợi tơ mỏng liên kết hai người.

Đường Tam nhìn dâm duyệt bị côn thịt dâm cho đỏ bừng, mở ra đóng vào liên hồi theo động tác luật động, nhìn kĩ sẽ thấy mị thịt đỏ tươi trong huyệt. Dâm thuỷ chảy ra xuôi xuống chân hai người, còn nhỏ giọt thành vũng dưới đất. Mép huyệt bị bắt thừa nhận dương vật to lớn mà căng ra trắng bệch, bọt mép bị đánh tung toé trắng xoá xung quanh cửa huyệt, còn dính vào trên bụng hắn.

Tư thế này vào sâu vô cùng, cửa tử cung cuối cùng cũng thất thủ mà phải mở ra trước đợt tiến công của côn thịt. Quy đầu ngang tàng chui vào nơi ấm áp nhất trong cơ thể nàng, hưởng thụ tiểu huyệt bao lấy như hàng ngàn cái miệng nhỏ mút mát thân gậy không ngừng.

Khi biến hình trở lại, Đường Tam cố ý lưu lại đôi tai và cái đuôi thỏ, giờ nghĩ lại quả là thất sách. Trông đôi tai rủ xuống run rẩy đưa đẩy theo từng cú thúc và cái đuôi bông xù giật bắn lên mỗi lần hắn bóp lấy, nam nhân cảm thấy khéo nàng lại bị chơi ác hơn mất thôi.

Cơ thể mềm dẻo uốn éo liên hồi thúc giục hắn càng nhanh càng mạnh hơn. Tiểu Vũ cúi xuống, khuôn mặt đỏ bừng vì tình dục, cố gắng thế nào cũng không thể nhịn được tiếng rên rỉ trong cổ họng, nàng vẫn nhớ hai người đang điên loan đảo phượng ngoài trời. Nếu…nếu ai đó bay ngang qua nhìn thấy cảnh này, nàng sẽ xấu hổ chết mất.

Không biết bao lâu, Đường Tam sờ lên nắn bóp đôi vú bạch nộn, tiện thể nâng người nàng lên, tay kia từ mông sờ xuống chân bất thình lình nhấc một chân nàng lên, nữ nhân giật mình thét lên khàn cả giọng. Côn thịt lấy góc độ khác không ngừng phụt phụt đâm vào, mị thịt nghênh hợp liếm láp quy đầu khiến nam nhân sướng điên người.

“Nhanh…nhanh quá, Tam ca~” Tiểu Vũ rách nát kêu rên, một tay bấu chặt lấy cánh tay rắn chắc của nam nhân, vui sướng ập tới khiến nàng rơi nước mắt.

Khi sắp lên đỉnh điểm, tiếng thét càng to hơn, nam nhân đột nhiên rút cả cây côn thịt ra. Nữ nhân mờ mịt quay lại nhìn hắn, ánh mắt long lanh vừa bàng hoàng vừa giận dỗi.

Đường Tam vừa buồn cười vừa thấy tội nghiệp nàng, xuân dược này với hắn không là gì nhưng với nàng lại khác, “Được rồi được rồi, để lão công đút cho Tiểu Vũ nhà ta ăn nhé.”

Nói rồi xoay người nàng lại, bế cả người nàng lên, hai chân dạng ra vắt lên cánh tay hắn, cự vật thế như chẻ tre đâm vào lút cán tận gốc, hai túi trứng cũng chen chúc nhăm nhe tiến vào.

“A a a~” Một cú nhấp lập tức khiến Tiểu Vũ lên đỉnh vui sướng. Nam nhân dừng lại luật động để nàng cảm nhận. Phụt một tiếng dâm thuỷ từ tiểu huyệt bắn ra tưới lên quy đầu rồi dội ngược lại hoa tâm, khoái cảm dời sông lấp bể bao phủ lấy nàng, cả người nữ nhân như chìm trong bể mật, chân cong lên duỗi thẳng rồi rũ xuống hư thoát.

Mật huyệt co bóp điên cuồng khiến gân xanh trên côn thịt giật giật liên hồi, nam nhân hít thật sâu một hơi, tay nâng mông nàng lên lại tiếp tục một đợt tiến công mới.

Bao lâu rồi Tiểu Vũ không nhớ nữa, chỉ nhớ dưới thân luôn bị chọc vào như đóng cọc, nàng loáng thoáng nghe thấy tiếng rên gợi cảm của lão công, rồi từng đợt tinh dịch cứ thế bắn thẳng vào tử cung nàng. Dù mệt mỏi nhưng thân thể vẫn không biết cố gắng mà run rẩy tiếp tục lên đỉnh.

Bụng chứa cả dâm dịch, tinh dịch và côn thịt liền phình lên khó chịu. Khi bình ổn hô hấp, nàng khẽ dịch mông ra cho dịch trong người chảy ra. Ai biết được cử động một chút, cơ thể lại nóng lên không ngừng, nàng thở ra sợ hãi…vẫn vẫn chưa hết tác dụng.

“Ngoan nào đừng nhúc nhích, trời sắp tối rồi, ta vào nhà.” Đường Tam dịu dàng xoa tai thỏ, tay kia lại xoa nắn cái đuôi yêu thích không buông tay. Rồi hai tay nâng mông nàng cố định thân thể bước vào nhà, khiến tiểu huyệt vừa hở ra tẹo liền bị lấp kín

“Đừng mà~chưa có rút ra, chướng lắm…huhu.”

“Để trong cơ thể lâu mới dễ thụ thai, tiểu bảo bối ngoan nào, cố gắng vì bảo bảo nhé.”

Không!!! Tiểu Vũ điên cuồng hò hét trong lòng, nhưng tác dụng của cánh hoa lại làm mắt nàng mờ đi, hơi thở dồn dập, tiểu huyệt lại tham lam thèm khát mà mút lấy côn thịt không ngừng.

Mỗi bước đi đều chấn động đến hai người, tiếng rên rỉ truyền từ ngoài vào nhà, một đoạn đường không dài mà khiến hai người đổ mồ hôi đầm đìa, đi mấy bước nam nhân còn dừng lại đưa đẩy một lúc mới bước tiếp. Nữ nhân cũng hùa theo nhấp hông lên đỉnh cao trào.

Ôm sau lưng Đường Tam, Tiểu Vũ nhìn thấy một vệt nước dài theo từng bước chân của hắn. Tất cả đều là chất lỏng của hai người…

Thả nàng xuống ghế, tiểu huyệt cùng côn thịt “Pa” một tiếng rời ra nhau kéo theo chất lỏng dâm mỹ cùng cực. Mỹ nhân rã rời mệt mỏi nằm ra ghế nhưng tiểu huyệt vẫn rỉ ra dâm thuỷ chứng tỏ nàng vẫn còn muốn.

Nam nhân ép một chân nàng lên bộ ngực sữa, một chân kéo ngang ra, để quy đầu trước cửa huyệt chậm chạp mãi không vào. Tiểu Vũ nóng nảy lấy tay chộp lấy thứ to lớn, một tay tách cánh hoa một tay đưa dương vật vào. Lại “Bạch” một tiếng, hai nơi tiếp tục dính liền với nhau.

Trong nhà tràn ra tiếng nước chảy cùng tiếng cơ thể va chạm vào nhau. Nam nhân đưa tay vào nơi hai người kết hợp, búng hạt châu đỏ bừng sung huyết. Lúc giơ lên tay đã ướt đẫm dâm thuỷ, hắn vừa luật động vừa bôi lên ngực người yêu. Cặp vú sáng loáng vì dâm thuỷ càng thêm gợi cảm rực rỡ.

Tiểu Vũ trong cơn mơ màng nhìn Đường Tam ngửa đầu vuốt tóc ra sau, mồ hôi từ trán lăn xuống cằm, qua yết hầu khiêu gợi, rơi xuống múi cơ săn chắc dưới bụng, cuối cùng chảy xuống nơi lầy lội lép nhép dưới thân, nàng buột miệng: “Lão công à, chàng gợi cảm chết người…”

Nghe vậy Đường Tam cứng người, đôi mắt tối sầm lại, nhấc bổng nàng lên tiến về phía cầu thang, vừa đi vừa thao làm điên cuồng, côn thịt đóng cọc thật sâu vào tử cung làm Tiểu Vũ thét lên run rẩy thừa nhận.

“Định tha cho nàng mà, nàng nghịch quá.”

Hôm sau.

Tiểu Vũ từ trong mộng tỉnh lại, nhấc tay lên thì giật mình bật dậy nhìn xuống cơ thể mình, nơi nào cũng xanh xanh tím tím thảm không nỡ nhìn, nhưng kỳ lạ là nàng không hề thấy đau đớn. Nàng cảm thấy giờ mình sung sức đến mức có thể đi quậy tung cả Thần Giới.

Thấy ánh mắt kinh dị của người yêu, nam nhân cười cười kéo nàng lại xuống giường, áp thân mình lên, “Ta không lừa nàng chứ? Tiên thảo hiếm có khác, tác dụng thật nhanh chóng, vậy là ngày nào cũng làm không sợ hại người nữa…và…” Nam nhân ngựa quen đường cũ, sờ tay thấy tiểu huyệt còn trơn trượt do tinh dịch hôm qua còn lưu lại, không cố kỵ gì từ từ đẩy cự vật vào.

Đẩy xong còn thoả mãn thở dài, :”…và chúng ta, ai cũng không thể rời đi thân thể đối phương!”

Hôm nay từ nhà đến điện Nghị Sự Hải Thần đại nhân vui vẻ lạ thường, khuôn mặt lúc nào cũng mỉm cười vui vẻ như tắm gió xuân.

Trên đường đi bỗng có một bóng trắng bay đến trước mặt hắn, hoá ra là Áo Tư Tạp, vừa thấy Đường Tam hắn liền kể lể:

“Tiểu Tam, đệ còn nhớ tiên thảo thất truyền hôm trước đệ nhắc đến không, không ngờ mất bao công sức ta đã tìm được rồi đấy, còn cả bụi cơ. Mà Tiểu Vũ hôm qua đã sang nhà ta cướp mất đi rồi…đệ xem…”

Đường Tam trầm ngâm rồi vỗ vai Tiểu Áo buồn rầu: “Tiểu Vũ có vẻ rất thích gốc tiên thảo đó, ta không muốn làm nàng ấy buồn, nàng ấy kể còn để lại cho huynh mấy bông mà chắc đủ dùng mấy năm, cứ chăm chút đi nhỡ đâu nghìn năm sau lại mọc cả khóm.” Nói xong hắn bay thẳng đi không ngoảnh mặt lại.

Áo Tư Tạp ngớ người ra, lúc lâu sau hắn mới tỉnh ngộ: “Đường Tam tên hồ ly chín đuôi kia…lừa lão tử phải không!!!”

Hắn bay đuổi theo ngay, “Có phải hôm qua ngươi đã dùng đúng không! Đúng không! Cái bản mặt kia không thể sai được! Công lão tử mò kim đáy bể tìm về định hưởng cùng Vinh Vinh, giờ còn mấy cái nụ biết năm tháng nào mới mọc thành hoa…”

“ĐƯỜNG TAM!!”

Phần trước | Phần sau

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!