Đêm thất tịch của Tam Vũ – P.2

Tác giả: 等一个后续w

Credit ảnh: 斗罗大陆三舞主页

Editor: Team25


Người vì nàng chải đầu, từ đầu chỉ có huynh. Làn gió mát thoảng qua, những bông hải đường trong phòng đung đưa. Giai nhân không đổi tư thế ngồi, như đang chìm vào suy tư. Nàng chợt cong môi, nhẹ giọng kêu:

“Đường Tam.”

Nghe được thanh âm Tiểu Vũ gọi mình, dù đang nhắm mắt nghỉngơi Đường Tam cũng hơi mở mắt ra. Nàng nhìn hắn, nét mặt tươi cười xinh đẹp vô cùng. Đôi mắt xanh thẳm lộ vẻ nghi ngờ, giữ nguyên hồi lâu. Dù không nói tiếng nào, giữa hai người cũngkhông hề gượng gạo.

Đường Tam nửa híp mắt, tầm mắt từ từ rơi xuống da thịt trắng hồng và đường viền nơi cổ áo bắt mắt. Mái tóc đen dài vắt ngang càng khiến đôi môi nàng thêm tươi đẹp mềm mại, dung mạo vốn kinh diễm thoát tục, dưới ánh đèn mờ ảo càng thêm sắc thái thần bí quyến rũ.

Yết hầu không tự chủ được chuyển động, Đường Tam cảm thấy cổ họng thật khô khốc, đầu ngón tay ngứa ngáy.

“Lão bà…muốn hôn hôn…”

Có lẽ vì bị bệnh nên ý chí lực giảm xuống, khát vọng vẫn luôn cố gắng kiềm chế giờ như sóng triều ồ ạt ập tới. Những lời tán tỉnh mắc cỡ với người yêu mở miệng liền tuôn ra. Giọng nói trong trẻo của người đàn ông giờ trầm khàn, âm cuối còn kéo dài yếu ớt, chọc lòng người mềm nhũn.

Dáng vẻ của hắn hiện tại quả thực hiếm thấy, gò má Tiểu Vũ nháy mắt đỏ bừng, lỗ tai tê dại. Sau tiến hóa lần hai của Lam Ngân Hoàng, dáng dấp của Đường Tam trở lên vô cùng đẹp mắt, nếu không phải trên mi mắt nhiễm sự lạnh lùng trải đời, có lẽ ai cũng nghĩ hắn là một thanh niên quý tộc yếu ớt không rành thếsự. Thời khắc này, khí thế trên người hắn giảm đi nhiều, nàng cảm thấy hắn thật mềm yếu.

Tiểu Vũ chợt nghĩ, nàng chính là kẻ trộm, trộm đi bông hoa xinh đẹp yếu ớt nhất thế gian này. Len lén nhìn cửa sổ căn phòng, Tiểu Vũ tự nhiên thấy chột dạ, đè thấp thanh âm đáp: “Vậy thì hôn nhé.”

Muốn âu yếm từ người yêu, trong lòng Tiểu Vũ cũng không phải điều gì khó mở lời. Thậm chí sợ Đường Tam đổi ý, Tiểu Vũ vội vàng đứng lên tiến đến gần, cúi đầu xuống hôn lên đôi môi mỏng của người đàn ông.

Nàng có thể đã quen thuộc tật xấu của hắn. Nếu không phải ýthức không rõ ràng, Đường Tam sẽ thẳng thừng đuổi nàng ra ngoài, hoặc trực tiếp thu nàng vào túi Như Ý Bách Bảo, diệt sạch mọi khả năng lây bệnh cho nàng. Mặc dù lần bệnh này không phải do cảm mạo.

Tiểu Vũ bình thản lắc lư đầu, định hôn môi xong sẽ dỗ hắn đi ngủ, nàng chống người lên chuẩn bị lui đến mép giường thì bị hắn nắm lấy cổ tay. Cả người rơi xuống thân thể nóng bỏng, Tiểu Vũ ngơ ngác không kịp phản ứng.

“Hôn môi sao?” Hắn hỏi.

Giờ phút này khi nhìn vào đôi mắt trong vắt của hắn, Tiểu Vũ mới phát hiện ra người này dù bị bệnh vẫn hết sức đẹp mắt. Như những ngôi sao trong bầu trời đêm, bùng lên ánh sáng rực rỡ. Rất nhiệt liệt, nhưng cũng khiến người khác thấy an tâm. Tiểu Vũ như hiểu rõ ý hắn, nhưng lại giống như không biết. Dù đãthân cận biết bao nhiêu lần, nhưng khi ám muội chợt ập đến, lòng nàng vẫn rộn ràng hồi hộp. Nếu hắn là hoa, nhất định sẽ làhoa anh túc, dụ người chìm đắm lúc nào không hay.

Ngón tay dài lặng lẽ vuốt ve mái tóc mềm mại như nước, không tốn hơi sức khiến nàng cam tâm tình nguyện từ từ xích lại gần. Không cần hướng dẫn, nàng nhẹ nhàng ngậm lấy môi hắn, từ từdùng kĩ xảo hắn từng dạy nàng mà nhấm nháp. Cả hai người đều là tay mơ, chỉ dần dần tìm hiểu tham khảo lẫn hau, dù thực hành không nhiều nhưng khả năng lĩnh ngộ của họ không tệ. Huống chi Đường Tam lại có năng lực học hỏi siêu phàm.

Chóp mũi vương vấn khí tức của hắn, tất cả đều nhiệt liệt nóng bỏng. Nàng sửng sốt một chút, theo phản xạ ngửa đầu ra sau, lại bị hắn mạnh mẽ đỡ đầu, dùng sức ấn xuống. Không cho nàng có cơ hội hô hấp, lưỡi hắn tiến sâu vào như muốn chiếm đoạt cảxương cốt nàng. Vô cùng bá đạo, lại hết sức ôn nhu.

Ngoài trời ánh trăng lên cao vấn vít cùng mây mù, cột khói từthành phố xa xa, náo nhiệt bực nào. Nhưng trong thời khắc này, những thứ đấy không còn ý nghĩa với họ, người trong ngực mới là ánh sáng của thế giới này.

Gương mặt bạch ngọc một mảng đỏ rực, Tiểu Vũ chợt dùng sức thoát khỏi giam cầm, nghiêng đầu liều mạng hít thở đưa không khí vào phổi. Lại không ngờ được mới thở được hai hơi, tầm mắt đã đảo lộn quay cuồng, lại bị hắn đè lên giường.

“Tiểu Vũ lại lừa gạt ta.”

Đôi mắt Đường Tam trĩu nặng sương mù, vì lên cơn sốt nên đuôi mắt thoáng nhuộm đỏ, tư thái kim diễm. Tiểu Vũ chỉ nhìn một cái đã vô lực chống đỡ. Đầu mụ mị, cả người mất sức, oan uổng không thể nói nên lời, lại sợ động tác mạnh khiến bệnh nhân văng xuống giường, nàng đành phải cố gắng giữ mình trước nam sắc.

“Ta…lừa huynh…cái gì?”

Giờ phút này giọng nàng vừa mềm mại vừa kiều diễm, từng lời từng chữ như móc câu bấu lấy tim hắn. Không đau nhưng khiến hắn nhộn nhạo khó chịu. Đường Tam hành động theo tâm ý của mình, lại gần nàng.

“Nói xong thì cho ta hôn.”

Lời còn chưa dứt hắn đã quấn lên, không cho người khác cơ hội cãi lại. Ngón tay người đàn ông lướt đến đâu châm lên những ngọn lửa đến đấy, từ cần cổ trắng nõn trượt lên, bóp lấy cái cằm xinh xắn của nàng. Linh hồn của họ luôn ở chung một chỗ, nên có thể cảm nhận được tiếng lòng của nhau. Vì vậy Đường Tam biết, hắn không phải đóa hoa mặc cho người ta hái, so với con mồi, hắn am hiểu làm thợ săn hơn. Hắn có thừa kiên nhẫn để bốtrí cạm bẫy tình yêu cho nàng cả đời này.

Trên môi hai người dính vệt nước không biết của ai, kiều diễm ướt át. Ánh mắt Đường Tam trầm xuống, ngậm không buông nơi tỏa ra hương thơm nồng nàn kia, dung túng cho bản thân làm loạn một trận.

Một người luôn ôn nhu trước mặt nàng, khiến Tiểu Vũ đã gần như quên mất – Đường Tam là một người lãnh đạm, nhưng một khi hắn muốn thứ gì thì nhất định phải có được, cho dù phải tranh đoạt với bất kỳ ai, kể cả quỷ thần. Bên dưới mặt biển yên tĩnh không gợn sóng là vực thẳm vạn trượng, mai táng vô vàn hài cốt hoang hồn.

Nhưng nàng không hề có một tia sợ hãi, thậm chí còn vui vẻ khi hắn như vậy, không có người ngoài có thể xen vào bọn họ, ngón tay mềm mại không xương xoa nhẹ vùng eo tràn đầy co dãn, một đường đi lên, vắt chéo sau cần cổ hắn.

Thân thể này ẩn chứa lực lượng vô vàn, một mực vì nàng chống lên một mảnh trời, từng vì nàng thiếu chứt nữa tan tành, cảngười lạnh như băng. Bây giờ nàng có thể ôm phần nhiệt độthuộc về hắn này, là trời cao ban cho họ. Thật xin lỗi huynh, vì ta quá nhỏ yếu mới khiến huynh phải gian nan như vậy.

Giọt lệ xinh đẹp lăn xuống gò má, không biết vì chua xót hay vì quá vui vẻ. Hắn ghì lấy nàng, những nụ hôn dày đặc rơi xuống, không cho nàng một hơi nghỉ ngơi. Đường Tam mê mệt điều này, loại hơi thở giao hòa chỉ thuộc về lẫn nhau, những hành động ngày thường không thể biểu đạt, hiện giờ có thể thoải mái thổ lộ.

Hắn sẽ không nói những lời đường mật, nhưng hắn sẽ bên Tiểu Vũ mọi thời khắc, mỗi hành động của hắn, mỗi ánh mắt nhìn nàng hăm chú, mỗi cái chớp mắt đều như muốn nói với nàng – ta yêu nàng, ta rất yêu nàng.

“Tiểu Vũ…Tiểu Vũ..”

Nụ hôn của hắn cuối cùng cũng rời xuống cổ ngọc hoàn mỹ. Khoảnh khắc tiếp xúc phần da thịt kia, nàng nhạy cảm giật mình, càng khiến hắn dễ dàng xâm phạm. Môi chạm vào da thịt mỏng manh, yêu ớt như cánh ve. Đường Tam thu lại lực độ điên cuồng, chỉ sợ hắn sẽ cắn rách da nàng. Chạm vào da thịt non mềm ấm áp, tim hắn loạn nhịp, chỉ cần hơi buông lỏng tinh thần lực là có thể cảm nhận rõ được huyết dịch đang chảy trong người nàng. Tất cả đều thể hiện sinh mệnh lực tràn trề mạnh mẽcủa nàng, chứng minh nàng còn đang sống trước mặt hắn.

Đầu óc vốn không thanh tỉnh lại chợt hoảng hồn, Đường Tam đột nhiên mất sức lực, mặc thân thể mình áp lên cơ thể mềm nhũn dưới người.

Hắn chợt luống cuống, sợ làm nàng bị thương, lại không bỏđược xúc cảm thoải mái gấp trăm lần chăn gối. Cường độ thân thể của hồn sư vượt qua tiêu chuẩn của người thường. Không biết bị hắn áp bức thế nào, người dưới thân chợt kêu ngâm một tiếng, lọt vào tai khiến xương sống hắn tê dại, đầu óc trắng xóa không thể suy nghĩ được gì.

Tiểu Vũ mắc cỡ khiến khuôn mặt nhỏ nhắn bốc khói, muốn trực tiếp lật người phía trên xuống. Để Đường Tam không bị lạnh, trên người hắn còn khoác chăn, còn Tiểu Vũ bị kẹt giữa đống chăn gối và thân thể nóng như lò lửa của hắn, người nàng đổ đầy mồ hôi. Mà hết lần này đến lần khác hắn còn ôm siết nàng, không muốn buông tay.

Trình độ dính người của hắn khiến Tiểu Vũ không biết phải làm sao, nàng như một con rùa không thể trở mình. Liếc tên đàn ông chôn mặt vào cổ nàng không rời, Tiểu Vũ cong môi mọng, đôi mắt ranh mãnh cong cong lên muốn làm việc xấu.

Đôi tay nàng mơn trớn cột sống mạnh mẽ qua lớp quần áo, thừa dịp nam nhân buông lỏng chú ý, mấy ngón tay liền nhanh như chớp luồn vào bên trong áo, trực tiếp tiếp xúc với da thịt rắn chắc của hắn. Đầu tiên nàng dùng ngón tay mượt mà trượt vài vòng trên cơ bụng, sau đó như không còn kiên nhẫn nữa liền áp hẳn lòng bàn tay vào thân hắn.

Người đang giả bộ câm điếc kia rốt cuộc ngẩng đầu lên nhìn nàng, trong mắt tràn ngập sự ngạc nhiên không thể tin nổi. Nàng trả hắn một ánh mắt trêu đùa, núm đồng tiền phong tình vạn chủng. Nàng vẫn luôn không hề che giấu điều này, nàng khát vọng hắn, giống như tâm tình của hắn. Gương mặt vốn ửng đỏtuấn tú lại thêm diễm lệ ba phần.

Thấy nàng có ý đồ tiến tới, Đường Tam bắt lấy đôi tay nghịch ngợm, giữ chặt hai bàn tay của nàng áp lên gối.

“Không thể.”

Hắn thở hổn hển, đôi mắt chống lại tình cảm phức tạp của nàng, là giãy giụa, là phản kháng, là khát vọng, cuồn cuộn không thôi.

“Vẫn chưa thể, Tiểu Vũ…”

Tiểu Vũ vốn cho rằng tinh thần Đường Tam đang ở trạng thái không yên, nàng thêm chút khiêu khích vậy là tối nay liền có thểhành xử luôn ở chỗ này, thế là viên mãn. Hiện giờ nàng mới phát giác, dù sóng tình cuồn cuộn, nhưng từ đầu đến cuối hắn chưa từng động đến vạt áo nàng. Làm sao để xô ngã tinh thần của người đàn ông này đây, nàng gấp muốn chết.

Mắt thấy người yêu dường như sắp khóc òa, hắn còn giữ vững quan điểm nhìn nàng khiển trách, “Đã nói rồi, Tiểu Vũ…trước khi nàng hoàn toàn sống lại, không thể như vậy…”

Ánh mắt cô nương mơ màng, rất chột dạ. Nhìn thấy vậy, sắc mặt Đường Tam càng biến đen: “Không biết hối cải.”

Tiểu Vũ đành phải hôn hôn môi hắn lấy lòng, “Được rồi, là ta không đúng, thỉnh Đường Đại Tông Chủ tha thứ…Tiểu Vũ thề sẽkhông như vậy nữa…Nếu không, ta dùng phương pháp khác giúp huynh?”

Hắn quả thực dễ dụ, vuốt lông hai cái liền hết giận. Nhưng mà câu cuối của nàng lại khiến người nào đó bùng nổ. Trong nháy mắt, hắn đổi vị trí của hai người, ôm cả người nàng đặt lên trên thân mình. Không còn nhiệt độ của chăn gối, Tiểu Vũ cảm thấy thoải mái không ít, chẳng qua cảm giác sảng khoái chưa được hai giây liền bị người kia ấn đầu tiếp tục một trận hôn.

Vào giờ phút này Tiểu Vũ mới ý thức được hai chuyện. Một là nàng không nghĩ tới tư thế này còn xấu hổ hơn trước. Hai là Đường Tam lên cơn sốt sẽ thành tên cuồng ma thèm hôn.

Môi lưỡi hắn quyện lấy lưỡi nàng, khiêu khích cái lưỡi nhỏ xinh kéo sang miệng hắn, tiện đường nhấm nháp. Hôn một hồi lâu hắn mới nhả đôi môi sưng lên vì bị cắn mút kia ra. Hơi thở nóng rực phả vào cổ nàng, giọng nói khàn khàn quyến rũ vấn vít bên tai, “Nàng nói là giúp ta…Nàng nói rồi.”

Tiểu Vũ thở hổn hển cố gắng đẩy hắn ra, nhưng sức lực mềm yếu sao đấu lại tên đàn ông đang hưng phấn cực độ.

Một bàn tay mềm mại bị bàn tay to lớn của hắn bắt lấy, hắn cúi đầu hôn lên bàn tay ấy, tràn đầy tình yêu mà cũng vô cùng thành kính. 

Rồi hắn bắt tay nàng, chuyển dần xuống dưới người, lướt qua vùng ngực tinh tráng, hắn nhạy cảm rên lên một tiếng gợi cảm. Tiểu Vũ đỏ bừng mặt vội bịt mồm hắn lại, không ngờ còn bị hắn lè lưỡi liếm tay khiến nàng giật mình vội tránh tay ra.

Đôi mắt hắn mơ màng nhìn nàng, trông vô tội biết mấy. Tiểu Vũ liền quyết tâm chủ động lấy lòng hắn, tay kia tự động lướt xuống phần nóng bỏng đang nhô cao, áp lên nơi ấy.

Qua lớp quần áo mỏng manh, nàng cảm nhận rõ ràng nơi ấy của hắn cứng ngắc nóng bừng, giật giật liên hồi, có xu thế càng nhô cao hơn.

Đường Tam nhắm mắt lại ngửa đầu lên không dám nhìn nàng, chỉ sợ thần kinh mong manh của mình không chịu được, sẽ bất chấp mà đè nàng xuống thân tùy ý tận hưởng vui sướng.

Nhưng điều đó càng khiến hắn cảm nhận được sự mềm mạiđang cẩn thận bao bọc hắn. Tiếng cởi khóa vang lên, Đường Tam chưa kịp định thần thì da thịt nóng rực đã chạm nhau.Dương vật bật ra ngoài tiếp xúc với không khí lạnh làm Tiểu Vũ hơi giật mình, nàng chưa từng nhìn thứ này của ai khác nhưng nàng nghĩ đồ vật của Đường Tam thiên phú dị bẩm khác người thường, dù sao hắn là một người vô cùng ưu tú cả về tinh thần lẫn thể chất. 

Tiểu Vũ nhìn chằm chằm thứ dưới hạ bộ Đường Tam, vừa được thả ra nên nó còn hơi run rẩy, nhưng chỉ giây lát sau đã càng căng lên sưng cứng. Tay nàng lướt qua gân xanh chằng chịt chạm xuống hai quả trứng căng phồng, cảm nhận sự co dãn làm nàng yêu thích không buông tay, bóp bóp chơi đùa.

Từ trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói khàn khàn: “Thích không? Tích trữ cả đời chỉ dành cho nàng.”

Nghe được những lời dâm dục từ miệng Đường Tam khiến Tiểu Vũ ngượng chín mặt, nàng buồn bực thêm lực dưới tay, hắn nói còn không ngại nàng ngại cái gì, da mặt nàng vẫn chưa đủ dày bằng tên hồ ly này.

Chợt bị kích thích mạnh, dương vật giật lên một cái, Đường Tam rên khẽ, lỗ tai nàng như sắp muốn mang thai rồi. Tiểu Vũ vội vươn người lên dùng miệng mình bịt miệng hắn, một tay chuyển động liên tục vuốt ve an ủi con quái thú xấu xí kia, một tay kéo cổ hắn xuống để nụ hôn thêm sâu.

Lại một đợt môi lưỡi giao hòa, Đường Tam mở mắt ra, đập vào mắt là đôi mi dài cong vút của người thương, hắn yêu chết đôi má đỏ như trái táo chín của nàng, mỗi tấc trên người nàng đều khiến hắn say mê quên lối về. Đôi tay cuối cùng cũng không nhịn được thò vào trong tà áo mỏng, nắm lấy đôi thỏ trắng mềm mại.

Tiếng rên rỉ kiềm nén rỉ ra từ hai đôi môi đang quấn lấy nhau càng thêm sắc tình, cả căn phòng tràn ngập trong hương vị tình dục. Nơi bí ẩn cũng bị hắn chạm vào đùa nghịch khiến dâm thủy thấm ướt cả tay, một ngón tay quen cửa quen nẻo chui vào u cốc, Tiểu Vũ giật mình kêu lên một tiếng rồi cũng mềm người thuận theo hắn.

Không biết từ bao giờ, quần áo hai người lần lượt tuột xuống, cơ thể trắng nõn mềm mại áp vào cơ thể săn chắc nóng rực, mồ hôitừ cơ thể hòa vào nhau dường như cũng tỏa ra mùi hương dâm mĩ. Đường Tam siết chặt người trong lòng, dưới tay cũng không ngừng khiến nàng lên đỉnh không biết bao lần nhưng vẫn không dừng lại.

Tiểu Vũ bị hắn đè ép khó chịu, không chịu được liền dứt ra, tay cũng dừng động tác, “Huynh…huynh sao lâu thế? Tay ta mỏi lắm rồi…”

Đường Tam mơ màng ngẩng lên nhìn nàng, chợt thêm vào một ngón tay nữa, tăng tốc độ, Tiểu Vũ bị đánh úp hét lên một tiếng ngã lên người hắn, miệng rên rỉ không lên lời. Bất chợt hắn lật người lại, banh chân nàng ra, thưởng thức hình ảnh dâm mĩ tiểu huyệt trắng nõn khó khăn phụ ra nuốt vào hai ngón tay hắn.

Đôi mắt Đường Tam đỏ lên, hắn thều thào: “Tiểu Vũ…Tiểu Vũ của ta, ta không nhịn được mất.” Hiện giờ hắn đâu còn dáng vẻ mềm yếu bệnh tật, Đường Tam quỳ gối trên giường, cơ thể săn chắc, cơ bắp phồng lên căng cứng vì chịu đựng, cả người hắn tỏa ra hơi thở xâm lược mãnh liệt.

Nói rồi hắn thẳng tay rút hai ngón tay ra, cự vật to lớn nóng hầm hập đã chờ sẵn ở cửa huyệt, Đường Tam đẩy hông từ từ đưa vào lỗ nhỏ đang nước chảy đầm đìa. Mới vào được chút nhưng sự co thắt ướt át gần khiến hắn tước vũ khí đầu hàng, hắn dừng lại thở hổn hển cảm nhận, gân xanh trên trán lẫn trên dương vật đập thình thịch.

Nhưng Tiểu Vũ không cảm nhận được cơn đau khi phá thân mà mọi người vẫn đồn đại, trong nháy mắt Đường Tam dùng tất cả lý trí của cả đời mình rút cự vật ra, ép hai chân nàng lại, dùng sức thọc vào rút ra giữa hai đùi nàng cùng mép tiểu huyệt. Động tác nhanh và mạnh bạo khiến người Tiểu Vũ lắc lư liên hồi,nhưng hắn đã vô cùng khắc chế để tránh tổn thương người yêu. Vừa làm hắn vừa nói vẻ hờn giận:

“Tiểu yêu tinh! Cứ câu dẫn ta đi, động phòng ta sẽ làm đến khi nàng không khép chân được.”

Tiểu Vũ khóc không ra nước mắt hồn hển thở không ra hơi, đã không ăn được miếng thịt Đường Tam mà còn bị hắn hành hạ thế này. Cơ thể nàng rung lắc theo từng nhịp va chạm, bàn tay nhỏ bé cố gắng mò xuống kích thích hắn lại bị Lam Ngân Hoàng trói lên đỉnh đầu.

“Đừng lộn xộn.” Tay hắn hơi miết một bên ngực nàng như trừng phạt.

Sức hắn dai vô cùng, tay và chân nàng đã mỏi nhừ rồi mà hắn vẫn chưa chịu bắn, miệng huyệt cọ sát lấy côn thịt, khoái cảm ngọt ngào cứ bủa vây lấy nàng. Cả căn phòng thật lâu vẫn còntràn ngập tiếng nước và tiếng va chạm xấu hổ.

Tuy nói thất tịch ở thành Hải Mã rất náo nhiệt, nhưng với Ninh đại tiểu thư đã xem qua bao đại cảnh, trong lòng còn có vướng bận nên đã trở về rất sớm. Áo Tư Tạp dù ngoài miệng không nói, nhưng thầm nghĩ cơ thể tên Tiểu Tam kia nóng lên vì trong người tồn tại hai hồn hoàn mười vạn năm, thân thể đang trong quá trình hấp thu, người khác đỏ mắt hâm mộ.

Hơn nữa Hải Thần Đấu La và Tiểu Vũ còn không vội, bọn họkhẩn trương làm gì. Nhưng nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết, so với Đường Tam, Vinh Vinh lo lắng không có người chăm sóc Tiểu Vũ hơn. Lại không ngờ Vinh Vinh vừa bước vào gian phòng liền lui ra ngoài luôn, còn đẩy hắn ra ngoài.

Trong lòng Áo Tư Tạp hiếu kỳ, “Thế nào rồi Vinh Vinh? Để cho ta vào phòng uống ly trà chứ.”

“Xuỵt! Huynh đi chỗ khác uống đi, Tiểu Vũ đang ngủ bên trong.”

Ninh Vinh Vinh đóng cảu cẩn thận, sau đó mày liễu nhăn lại, “Để Tiểu Vũ ngủ ở đây, có hơi bất tiện không?”

Trong nháy mắt Áo Tư Tạp liền hiểu ý Vinh Vinh, cười thoải mái, “Không sao đâu, Tiểu Tam bị bệnh rất nhanh khỏi. Để hắn nằm một mình trên giường, không cần ai chiếu cố, ngày thứ hai có thể tỉnh dậy khỏi hẳn rồi. Yên tâm đi, nếu không trước khi ra cửa ta không để Tiểu Vũ Tiểu Tam ở cùng nhau.”

Chuyện liên quan đến thân thể Đường Tam, là bạn cùng phòng bao năm với Đường Tam, lời của Áo Tư Tạp vẫn có thể tin được. Ninh Vinh Vinh gật đầu, bước chân chuẩn bị về phòng lại nghe thấy sau lưng có âm thanh.

“Huynh đi theo ta làm gì?” Ninh Vinh Vinh khêu mi.

Áo Tư Tạp gãi gãi đầu, “Ta đưa nàng trở về phòng.”

Đối mặt với đôi mắt đẹp tuyệt trần như ngọc lưu ly, theo bản năng Áo Tư Tạp bổ sung, “Chỉ đưa nàng tới cửa, ta không có ý gì! Thật!”

Ninh Vinh Vinh ngừng một lát, mấp máy môi anh đào, úp mở: “Cũng không bảo huynh có…”

Áo Tư Tạp không có nghe thấy những lời ấy, thật thật thà thà chuyển con mắt đến hướng khác.

Tiểu Vũ sau khi mệt nhọc quá độ đã khôi phục trạng thái linh hồn, nằm gọn trong hồn cốt nghiến răng nghiến lợi: “Được đấy Đường Tiểu Tam, chờ huynh tốt lên, ta sẽ cho huynh biết sự lợi hại của Tiểu Vũ tỷ.”

Tiểu Vũ này không ăn được huynh để đánh dấu chủ quyền thì tên ta sẽ viết ngược! 

Đường Tam sau khi giải phóng liền lau qua thân thể hai người rồi mãn nhãn nằm trên giường ôm thân thể Tiểu Vũ ngủ say, kéo cao chăn che lại mặt hai người.

Linh hồn đang trôi bồng bềnh trong hồn cốt, bỗng nhiên Tiểu Vũ cảm thấy linh hồn bỗng nặng trĩu như có cơ thể thật. Nàng mơ màng mở mắt nhìn quanh, bỗng giật mình vì quanh nàng là một không gian xa lạ, sương trắng mênh mông bốn phía, còn nàng đang nằm trên một chiếc giường rộng.

Phần trước

Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!