Tiểu hồ ly ngốc nghếch biết động lòng – Fanfic Tam Vũ

Tác giả: Xihe0630 – Lofter

Editor: Team25


Câu chuyện kể về một con tiểu hồ ly tưởng rằng mình đang theo đuổi người ta, nhưng thật ra hắn mới là con mồi.

1. Mỗi buổi sáng trước khi rời nhà hành y cứu người, Tiểu Vũ luôn nhận được một đóa hoa đặt sẵn trước cửa.

Có khi là hoa bách hợp còn đọng sương sớm, có khi là hoa hồng rực rỡ, cũng có khi là những loài hoa dại không rõ tên…

Nói chung đều vô cùng xinh đẹp, mỗi ngày đều sẽ khác nhau.

2. Tiểu Vũ đã rất kinh ngạc, lúc đầu còn cho rằng đó là sự nhầm lẫn, về sau mới phát hiện hoá ra không phải như vậy.

Ai đó đã cố ý đặt chúng trước cửa.

Tiểu Vũ muốn biết kẻ đó là ai, tại sao cứ tặng hoa như vậy cho nàng hết ngày này qua ngày khác.

Đáng tiếc là nàng đã ngồi ở cửa suốt mấy ngày mà không gặp được.

“Đáng ghét, đừng để ta bắt được ngươi.”

Tiểu cô nương không bắt được ai nên đã phồng má tức giận đập tay vào cối giã thuốc đang ôm trong lòng.

3. “Vậy tại sao ngươi lại tặng hoa cho nàng?” Sói nhỏ thè lưỡi tò mò hỏi.

“Vì để báo đáp ơn cứu mạng.” Hồ ly nghiêm túc trả lời.

4. Hồ ly bị thương trong một lần ngoài ý muốn.

Những tay thợ săn xảo quyệt đã ngụy trang mấy cái bẫy rất hoàn mỹ, hậu quả của việc bất cẩn là hồ ly bị dính bẫy gãy chân.

Lúc đó nàng đã xuất hiện, ánh mặt trời chiếu lên người nàng tạo nên một vầng hào quang mờ ảo, giống như tiên nữ giáng trần.

“Đừng sợ, đừng sợ, ta đến cứu ngươi.” Tiểu cô nương nhẹ giọng an ủi, cẩn thận quan sát kết cấu của cái bẫy.

Nàng là tiên nữ do trời cao phái tới ư?

Hồ ly chỉ biết ngây ngốc nhìn tiểu cô nương trước mặt.

“Rắc!” Tiểu cô nương dùng sức mở cái bẫy đang kẹp chặt.

Do trước đó đã thực hiện thao tác cần máu nên hồ ly không bị chảy nhiều máu sau khi gỡ bẫy.

“A.” Tiểu cô nương rên rỉ. Nàng đã sơ ý bị thương trong lúc gỡ cái bẫy.

May mắn là vết thương không sâu.

“Đi, ta trước tiên đưa ngươi về nha.” Nàng cẩn thận băng bó cái chân bị thương của hồ ly rồi ôm nó vào lòng.

Hồ ly cẩn thận dùng lưỡi liếm bàn tay bị thương của nàng, ngửi mùi thơm thảo dược tươi mát trên người nàng, hắn chăm chú nhìn dung mạo ôn nhu của nàng.

5. “Vậy là sau một tháng, ngươi dưỡng thương xong rồi bỏ đi?” Sói nhỏ ngạc nhiên hỏi, nhếch môi phê bình, “Thật là vô lương tâm.” 

“Không phải ta đã tặng hoa cho nàng đó sao?” Hồ Ly giải thích, “Hoè* lão đã nói với ta đây là cách hồi đáp ân nhân cứu mạng.”

(*Hoè: cây hoè.)

“Bà ấy còn nói sau một tuần nữa là ta có thể hoá hình, đến lúc đó ta sẽ tự mình chuẩn bị một món quà cảm ơn hậu hĩnh.”

6. “Tại sao lại là tặng hoa cho ân nhân cứu mạng?” Sói nhỏ tò mò đến hỏi Hoè lão.

“Thật là một đám tiểu tử ngốc!” Hoè lão giơ ngón tay trỏ bằng gỗ có chút khôi hài búng vào đầu sói nhỏ.

“Ân nhân cứu mạng gì chứ, là người trong lòng thì đúng hơn.”

7. Hoè lão nhớ lại biểu cảm trên mặt hồ ly khi nhắc đến cô nương nhà người ta.

Bà ấy đã nhìn hồ ly lớn lên nhưng chưa từng thấy hắn như vậy bao giờ.

“Nàng đối xử với ta… rất tốt.” Những sinh linh ở chốn núi rừng chưa từng bị thế giới bên ngoài vấy bẩn, tâm hồn vô cùng thuần khiết.

Đương nhiên, hồ ly tên Đường Tam này có thể là ngoại lệ.

“Nàng chải lông cho ta, dịu dàng mỉm cười với ta, mỗi khi như vậy, trái tim ta sẽ không khống chế được mà trở nên đập loạn.” Hoè lão nghe thấy vậy không khỏi vui mừng, cho rằng tên tiểu tử này rốt cuộc cũng đã suy nghĩ thấu đáo, nhưng những lời tiếp theo của Đường Tam khiến bà ấy kinh ngạc không thôi. 

“Nàng rất thơm. Ta muốn ôm nàng vào lòng, khiến ánh mắt nàng chỉ có thể dành cho ta.”

Nếu nàng nhìn ta, ta sẽ tự nhiên tan chảy như tuyết trên ngọn núi lửa.

Đây chính là tình yêu.

8. “Vậy ngươi có thể tặng hoa cho nàng trước.” Hoè lão suy nghĩ một lúc rồi nói, “Ta đoán không một tiểu cô nương nào lại từ chối một đóa hoa còn đọng sương mai.”

“Đã rõ.” Đường Tam nghiêm túc gật đầu.

“Nếu cuối cùng không thành công thì cũng đừng cưỡng cầu.” Hoè lão thu lại nụ cười, nghiêm túc nói.

“Đường Tam sẽ ghi nhớ kỹ.”

9. Quá trình chính thức hoá hình sẽ diễn ra trong một tuần nữa.

Hoá hình kỳ thật là việc vô cùng đau đớn. 

Giống như bọn họ, những sinh linh đã hấp thu linh khí đất trời để lớn lên, nếu muốn hoá hình người thì ít nhất phải chịu ba đạo thiên lôi.

Hầu hết các tinh quái đều sợ đau và trân quý bộ lông của mình nên có rất ít kẻ ngốc nguyện ý hóa hình.

Nhưng bây giờ đã có một kẻ ngốc tên là Đường Tam.

Không những không sợ mà còn rất sẵn lòng.

“Bởi vì hắn đang nóng lòng muốn gặp người mình yêu.”

10. Mấy ngày qua, trời mưa sấm sét không ngớt nên Tiểu Vũ rất ít khi ra ngoài.

Điều khiến Tiểu Vũ khó hiểu là người thần bí kia đã không tặng hoa cho nàng trong mấy ngày qua.

Mặc dù nàng không biết kẻ đó là ai nhưng luôn có cảm giác bị trêu chọc.

Chuyện này gợi cho nàng nhớ đến một con tiểu hồ ly mà mình từng cứu trước đây, sau khi nó dưỡng thương xong lại bỏ đi không rõ tung tích.

“Thật là đồ vô lương tâm.” Nàng cười mắng.

11. Hôm nay trời nắng đẹp.

Ánh nắng bên ngoài vừa phải, làn gió mát thoảng qua đâu đây.

Đến tối, sau khi hái thuốc về, Tiểu Vũ nhìn thấy một người bạn cũ trước cửa nhà.

Lông đầu đuôi hồ ly đen xì giống như bị lửa thiêu rụi, trên người nó có rất nhiều vết thương, lộ ra da thịt đỏ tươi.

Trong miệng nó còn ngậm một đóa tường vi rực rỡ tương phản với bộ lông trắng như tuyết, ngược lại mang đến vẻ đẹp rung động lòng người.

“Tại sao mỗi lần ta gặp ngươi thì bộ dạng của ngươi đều chật vật như vậy?” Tiểu Vũ nói với vẻ bất lực nhưng vẫn bước tới, nhẹ nhàng bế tiểu hồ ly vào nhà.

Hồ ly hé mắt, nhả đóa hoa vào tay nàng rồi ngất đi.

12. Đường Tam lần nữa tỉnh lại đã là ba ngày sau.

Vết thương trên người đã được xử lý cẩn thận. Đường Tam biết thương thế của mình đang hồi phục nhanh chóng, lúc này chỉ cần véo một cái là có thể hoá hình người.

“Két.” Tiểu cô nương đẩy cửa bước vào.

Tình cờ va phải ánh mắt của hồ ly.

Nhìn vào đôi mắt sáng quắc của nàng, hồ ly cảm thấy không được tự nhiên.

“Giải thích đi chứ.” Tiểu Vũ đặt tất cả những đóa hoa mình đã nhận được trước mặt hồ ly, bao gồm cả đóa tường vi mà nàng được tặng trước đó.

“Giải thích đi. Rốt cuộc đây là chuyện gì.”

13. Hồ ly nghiêng đầu thè lưỡi liếm tay nàng. 

Vẫn là bộ dạng giả vờ không hiểu.

“Đủ rồi, đừng vờ vịt nữa.” Tiểu Vũ nhẹ nhàng đẩy đầu hồ ly ra.

Không một chút thương tiếc.

“Hoè lão đã nói với ta.”

Đường Tam đột nhiên mở to mắt.

14. Hồ ly thở dài một hơi bất đắc dĩ, véo mạnh một cái, lập tức hoá thành hình người.

Chàng thanh niên trước mặt cao hơn Tiểu Vũ một cái đầu, hơn nữa lại vô cùng đẹp trai.

“Ta… ta yêu nàng…” Hắn cúi đầu, trong tay cầm một đóa tường vi đỏ, “… từ rất lâu, rất lâu rồi.”

Tường vi đỏ tượng trưng cho lời tỏ tình.

15. Đợi lúc lâu không thấy nàng trả lời, Đường Tam ngước mắt lên.

Tiểu cô nương trước mặt đang mỉm cười.

“Được, ta đồng ý.” Tiểu cô nương tiến lên một bước nắm lấy tay hắn cài hoa lên tóc cho nàng.

Đóa hoa kiều diễm làm tôn lên mái tóc đen nhánh của nàng, Đường Tam nhìn đến say mê.

“Đồng ý chuyện gì?” Hắn hỏi ngược lại.

“Đương nhiên là gả cho chàng, sao nào, chàng không muốn ư?”

“Ta…” Không chờ Đường Tam nói xong, tiểu cô nương đã đưa tay vuốt ve mặt hắn, chủ động hôn hắn.

Răng môi triền miên.

Cả hai đều đỏ mặt.

“Ta bằng lòng.”

16. “Cho nên bà đã nói hết thảy mọi chuyện với nàng ấy?” Sói nhỏ có chút khinh thường.

“Nếu không thì sao.” Hoè lão cười nói, “Nàng ấy có tu vi cao hơn ta, thân phận lại tôn quý, có thể cho ta thuốc quý thúc đẩy quá trình trị liệu và hoá hình, tại sao ta lại phải từ chối?”

“Hơn nữa, hai bên tâm đầu ý hợp, bà mối là ta đây không phải nở mày nở mặt sao.”

Kết thúc!


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!