Trường An qua năm tháng – Fanfic Tam Vũ

Chương 1: Vật đáng ngờ

Tác giả: Fluonitro

Editor: Team25


Đêm tối đen như mực. Giữa khí trời lặng gió, cành lá đột nhiên đung đưa, một bóng người lặng lẽ lướt qua cành cây, trong thoáng chốc mọi thứ lại trở về bình thường.

Đường Tam đóng cửa lại, xoay người tựa vào cửa hít sâu một hơi. Hắn tự vấn, từ khi chào đời đến nay, hắn chưa từng làm việc lén lút như vậy bao giờ.

Đường Tam đảo mắt nhìn lên giường. Chăn bông phồng lên, người trên giường đang cuộn mình ngủ say, không hề hay biết có người bước vào. Dường như mơ thấy mộng đẹp, người trên giường cong môi cười ngọt ngào.

Có lẽ chính hắn cũng không nhận ra ánh mắt của mình lúc này ôn nhu đến nhường nào, khoé miệng bất giác mỉm cười.

<<<

Giải thích một chút, đây không phải là kim ốc tàng kiều*. Một tháng trước, Đường Tam đã nhặt được một vật đáng ngờ gần nơi ở của mình.

(*Kim ốc tàng kiều: nhà vàng, nhà đẹp cất giấu giai nhân, người tình.)

Đúng vậy, bạn không hề nghe nhầm, là một vật đáng ngờ. Tại sao lại nói như vậy? Đó là do lúc Đường Tam nhặt được nàng, khi đó gọi là “nó” thì đúng hơn, hắn vô cùng kinh ngạc phát hiện vật đáng ngờ này lại có đôi tai giống như một con thỏ.

Đường Môn được xây phía trên Quỷ Kiến Sầu, từ đây ném xuống một viên đá phải mất mười chín giây mới nghe âm thanh chạm đáy, còn sâu hơn địa ngục một tầng. Vậy nên Đường Tam không hiểu tại sao đệ tử nội – ngoại môn của Đường Môn lại xuất hiện ở Quỷ Kiến Sầu.

Trên người nàng không có vết thương, không giống bị người khác đuổi giết, ngược lại có phần giống như đột nhiên xuất hiện từ hư không vậy. Nàng bất động nằm đó, Đường Tam cảnh giác lại gần xem thử, mặt trời chiếu lên mặt nàng, một dung nhan đằm thắm không gì sánh bằng.

Để một cô nương nằm trên sườn núi hoang vu có vẻ không phải là một ý kiến hay?

Đường Tam tạm thời đánh giá đây là một cô nương dựa trên y phục kỳ lạ của nàng.

Thân là đệ tử ngoại môn của Đường Môn, Đường Tam sống ở khá xa, bình thường không gặp qua mấy vị khách. Hơn nữa hắn còn bị người khác bài xích, nhưng bù lại hắn có nhiều thời gian ở một mình để nghiên cứu về ám khí và độc dược. Vậy nên dù bây giờ có xuất hiện thêm một người thì cũng không ai phát hiện.

Có lòng tốt, Đường Tam ôm “vật đáng ngờ” trở về, đặt nàng nằm lên giường. Thay vì lãng phí thời gian chờ nàng tỉnh lại, hắn lại ngồi vào bàn mày mò ám khí.

Khi màn đêm buông xuống, rốt cuộc nàng cũng tỉnh lại, ánh mắt vô hồn nhìn xung quanh.

Đường Tam rót cho nàng cốc nước, nhất thời không biết mở lời thế nào.

“Vật đáng ngờ” bị tiếng nước thu hút, ngước mắt nhìn theo, sau khi nhìn thấy Đường Tam, toàn thân nàng đột nhiên chấn động, chóp tai thỏ khẽ vểnh lên.

Bốn mắt nhìn nhau, không gian xung quanh chợt rơi vào tĩnh lặng.

Lúc này, nàng ngẩng đầu, chớp chớp mắt nhìn Đường Tam nhưng không hỏi gì cả.

Không chịu được bầu không khí im lặng kỳ quặc này, Đường Tam lên tiếng trước: “Cô nương đến từ đâu? Tại sao lại xuất hiện ở Quỷ Kiến Sầu?”

Nàng tiếp tục lẳng lặng nhìn hắn chăm chú.

Đường Môn không có nhiều nữ đệ tử, Đường Tam lại không hay ra ngoài nên hắn rất ít tiếp xúc với các cô nương. Vì vậy hiện giờ hắn cảm thấy có chút lúng túng. Nhìn thấy nàng vẫn luôn im lặng, hắn tự hỏi không biết lời nói hay hành động của mình có làm cho cô nương nhà người ta sợ hãi hay không?

Đường Tam ngồi ở mép giường nhìn nàng, nhẹ giọng nói: “Cô nương đừng sợ, Đường Tam tuyệt đối không có ác ý. Chuyện là ta nhìn thấy nàng hôn mê nằm trên mặt đất, sợ có gì đó không hay xảy ra nên mới đưa nàng về đây.”

Nàng vẫn im lặng, như cũ chớp mắt với hắn, hai con ngươi của nàng sáng ngời như viên hồng ngọc, vành tai cong cong dần dần dài ra.

Hay là bị câm rồi? Tuy nhiên suy đoán này của hắn rất nhanh đã bị bác bỏ khi thấy nàng chậm rãi hé miệng.

“Tiểu Vũ.”

Giọng nói của nàng nghe vào rất đáng yêu, vô cùng trong trẻo. Đây là suy nghĩ đầu tiên của Đường Tam.

Đường Tam hỏi lại lần nữa: “Cô nương đến từ đâu? Tại sao lại xuất hiện ở Quỷ Kiến Sầu?”

“Tiểu Vũ.”

Mặc dù hắn rất vui vì nàng rốt cuộc cũng chịu mở miệng nói chuyện, nhưng rồi hắn phát hiện dường như nàng chỉ biết lặp lại hai chữ này.

Đấy là tên của nàng sao?

Trong lòng Đường Tam đầy nghi hoặc, Tiểu Vũ cũng tương tự như vậy. Hôm trước nàng còn đang chơi đùa vui vẻ giữa Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, không hiểu tại sao đột nhiên ngất đi, tỉnh lại đã phát hiện mình đang ở trong phòng của một nhân loại. Người này nói chuyện giống như những kẻ đã đến săn giết hồn thú các nàng, mặc loại y phục mà nàng chưa từng thấy qua. Tiểu Vũ cảm thấy choáng váng. Hơn nữa, rõ ràng nàng vẫn chưa tu luyện đến mười vạn năm, vậy mà lúc này đã hoá thành nhân hình, sự thay đổi đột ngột này khiến nàng cảm thấy vô cùng quỷ dị. Tệ hơn nữa là nàng không cảm nhận được một chút dao động hồn lực nào trong và quanh thân thể. Cơ thể trống rỗng, cảm giác này khiến nàng cảm thấy vô cùng bất an. 

Đường Tam không tiếp tục hỏi nữa, hắn tự ngẫm có lẽ trí lực của cô nương này bị thiếu khuyết chỗ nào đó chăng? Hắn có chút hối hận tại sao lại tốt bụng đưa nàng về đây làm gì. Tuy người của Đường Môn không phải phường ác ôn gì nhưng cũng tuyệt đối không phải là dạng hiệp nghĩa cứu thế.

Không biết người trước mắt này là hồn sư cấp bậc nào, dường như hắn không phát hiện ra nàng là hồn thú vạn năm, nhưng ở lâu trong thế giới của nhân loại sẽ không tốt cho nàng. Tiểu Vũ thở dài trong lòng, tai thỏ rũ xuống mang theo vẻ bi thương. Hành động vô tình này khiến Đường Tam không khỏi sửng sốt. Đôi tai này có thật không vậy? Chẳng lẽ cô nương trước mắt không phải là nhân loại?

Cho dù là gì đi chăng nữa thì vấn đề bây giờ chính là nên làm gì với nàng.

Tiểu Vũ che miệng khẽ ngáp một cái, có lẽ do tu vi chưa đủ mà đã hoá thành nhân hình nên hiện giờ nàng rất mệt mỏi. Ngáp một cái đã chảy nước mắt. Nhưng đây là chỗ của người ta, mẹ đã dạy không được làm việc tuỳ tiện khi ở nhà người khác, vậy nên Tiểu Vũ gắng gượng không để mình nằm xuống, cố chấp nhìn Đường Tam.

Mặc dù Tiểu Vũ mới đến đây, vẫn chưa quen với ngôn ngữ của nhân loại, nhưng ám thị hẳn là rất rõ ràng đúng không? — Ta mệt quá!

Đường Tam nhìn người trước mặt, dám chắc chỉ cần hắn mở miệng đồng ý một tiếng thì nàng sẽ nằm xuống ngủ ngay, rốt cuộc chỉ có thể thở dài đầy bất lực. Đường Môn chỉ cần được trả thù lao xứng đáng, sau khi cân nhắc giữa lợi và hại thì sẽ quyết định có nhận các nhiệm vụ như ám sát hay không, nhưng xét cho cùng thì giết người cũng là việc làm trái với lẽ tự nhiên. Giờ khắc này, hắn cảm thấy hình phạt của mình đã đến.

Hắn chỉ lên giường rồi gật đầu, Tiểu Vũ lập tức ngã xuống giường. Đường Tam nhẹ nhàng lấy chăn bông trong tủ ra đắp cho nàng. Tiểu Vũ vùi sâu vào chăn bông, sau ba giây dường như đã ngủ thiếp đi.

Lòng dạ của cô nương này cũng đơn thuần quá, Đường Tam thầm nghĩ. Sau một lúc hắn chợt bừng tỉnh, hắn sẽ ngủ ở đâu?

— Một câu hỏi hay.

Sàn nhà sạch sẽ được thắp sáng bởi những ngọn nến gần như làm cay mắt Đường Tam, giống như đang nói “đến ngủ cùng ta nào”.

Chấp nhận số phận đi Đường Tam, kể từ khi nhặt được nàng, lẽ ra ngươi nên ý thức được rằng cuộc đời mình sẽ thay đổi.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!