Trường An qua năm tháng – P.2

Chương 2: Xuống núi

Tác giả: Fluonitro

Editor: Team25


Công việc yêu thích hằng ngày của Đường Tam là dành cả ngày vùi người trong phòng để nghiên cứu thư tịch và ám khí. Đương nhiên, đôi khi hắn phải xuống núi để mua các nhu yếu phẩm.

Mỗi lần như vậy, hắn chỉ cần thu xếp phòng ốc đơn giản, mang theo ngân lượng, sử dụng Quỷ Ảnh Mê Tung lao xuống núi, xong việc lại nhanh chóng trở về.

Nhưng bây giờ thì khác, nên “thu xếp” cô nương trong phòng này như thế nào?

Tiếp xúc mấy ngày qua, Đường Tam biết cô nương này không phải không biết nói, có lẽ do bản tính rụt rè nên lúc đầu nàng chỉ nói vài từ. 

Tiểu Vũ quả thật rất sợ hãi. Có một nhân loại đứng sờ sờ trước mặt, trong khi nàng không còn chút hồn lực nào, giống như cá nằm trên thớt vậy. Mặc dù từ đầu đến giờ, người này chưa làm ra hành động xấu xa nào với nàng, thay vào đó cho nàng ngủ trên giường êm ái, còn bản thân lại ngủ dưới sàn nhà lạnh lẽo, mỗi ngày còn mang thức ăn cho nàng.

Bất quá, nhân loại tuy âm hiểm xảo trá nhưng Tiểu Vũ lại rất thích thức ăn của họ. So với mấy củ cải mà nàng đã ăn trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm thì thức ăn ở đây đa dạng hơn nhiều.

Đường Tam suy nghĩ một chút, nên đưa nàng đi cùng thì hơn. Mặc dù hắn có rất ít bằng hữu nhưng hắn vẫn lo sẽ có người đến gần nơi ở của hắn, nếu bị phát hiện sẽ rất phiền phức, không chỉ mình nàng bị bắt đi tra khảo mà ngay cả hắn cũng bị phạt.

“Hôm nay ta phải xuống núi mua vài thứ, cô nương có muốn đi cùng ta không?” Mặc dù đã ra quyết định nhưng Đường Tam cảm thấy vẫn nên hỏi cô nương nhà người ta.

Trong mắt Tiểu Vũ lộ vẻ do dự. Xuống núi? Dưới núi có nhiều nhân loại hay không? Đây chẳng phải tự tìm đường chết hay sao?

Đường Tam nhìn thấy Tiểu Vũ lưỡng lự, lập tức trấn an: “Đừng lo lắng. Ta sẽ bảo vệ nàng. Để nàng ở đây một mình ta không an tâm.”

Bảo vệ nàng? Tiểu Vũ có chút ngẩn người. Nàng chưa từng nghe nói một nhân loại lại đi bảo vệ hồn thú.

Để thuyết phục Tiểu Vũ, Đường Tam lại nói: “Người khác có thể sẽ đến đây. Ta sợ họ sẽ bắt nàng để tra khảo.”

Tiểu Vũ dĩ nhiên bị dọa sợ rồi, cuối cùng cũng gật đầu.

>>>

Tốc độ xuống núi lần này chậm hơn bình thường rất nhiều, Tiểu Vũ không biết Quỷ Ảnh Mê Tung, hai người cũng không thể ngang nhiên đi trên đường. Đường Tam lại hối hận rồi, lẽ ra nên để nàng ở nhà, dặn nàng không được mở cửa cho bất kỳ người nào đến.

Nhưng giờ hối hận cũng đã muộn. Hai người đã đi được nửa chặng đường núi gập ghềnh.

Đường Tam thỉnh thoảng len lén nhìn trộm Tiểu Vũ, thầm nghĩ vị cô nương này chắc chưa tới tuổi cập kê. Hắn cắn răng, hạ quyết tâm nói: “Hay là ta cõng nàng xuống núi? Tiểu Vũ yên tâm, Đường Tam ta tuyệt đối không có bất kỳ ý đồ xấu xa nào, làm vậy chỉ để di chuyển nhanh hơn. Nếu đến tối còn chưa trở về, ta sợ sẽ xảy ra chuyện không hay.”

“Ý đồ xấu xa?” Là đang nói đến việc săn giết nàng để lấy hồn hoàn ư? Vậy mà lại có nhân loại không có ý xấu khi đối mặt với hồn thú vạn năm. Tiểu Vũ nhất thời cảm động.

Tiểu Vũ đồng ý, nàng cũng đã thấm mệt sau khi đi một chặng đường dài.

Một tay Đường Tam đỡ lấy Tiểu Vũ, mũi chân điểm lên đất, từng dư ảnh lướt qua rừng cây.

Mới đầu Tiểu Vũ có chút kinh hãi, vội vàng vòng tay ôm cổ Đường Tam. Không ngờ nàng lại có phản ứng như vậy, thân thể Đường Tam nhất thời cứng đờ mất vài giây. Cổ tay trơn mịn vòng qua tiếp xúc với cổ của hắn truyền đến một loại cảm xúc tinh tế. Vì Tiểu Vũ ôm sát cơ thể Đường Tam nên hắn cúi đầu chỉ có thể nhìn thấy mái tóc đen dày của nàng, bím tóc dài của nàng được Đường Tam giữ lấy nhưng rồi lại bị gió thổi tung bay. Hai người lúc này gần đến mức Đường Tam thậm chí có thể ngửi thấy hương thơm tỏa ra từ cơ thể nàng.

Trong giây phút này, hắn cảm thấy đáy lòng gợn sóng.

Đường Tam vội vàng niệm “phi phi phi” vài lần trong đầu để xua đi ý nghĩ mị hoặc này, đồng thời tập trung chú ý nhìn về phía trước để tránh va vào thân cây. 

Ngươi đang nghĩ gì vậy Đường Tam, người trước ngực ngươi có lẽ còn chưa tới tuổi cập kê nữa đó!

— Nhưng có thể là đã đến tuổi cập kê rồi chăng.

— Dừng lại! Dù nàng đến tuổi cập kê hay chưa thì đây cũng không phải là chuyện ngươi nên nghĩ!

Còn Tiểu Vũ lại đang suy nghĩ: Ta không cảm thụ được chút hồn lực nào, tốc độ của người này nhanh quá, hắn đang che giấu thực lực sao?

Tiểu Vũ vô thức thu mình trong lòng Đường Tam, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình.

Kiềm chế một chút, kiềm chế một chút, không được gây chuyện.

>>>

Sau khi xuống núi, đập vào mắt là những cửa hàng lớn nhỏ vô cùng bắt mắt, buôn bán các loại trái cây rau quả, bánh kẹo, nhang đèn… rực rỡ muôn màu. Người bán hàng đang rao hàng chào mời khách. Ngoài ra còn có các cửa hàng bán đồ ăn, trưng bày vô số thức ăn đầy màu sắc hương vị. Tiểu Vũ chưa bao giờ nhìn thấy nhiều nhân loại như vậy, bước chân của nàng ngập ngừng trong giây lát.

Trong lòng nàng dâng lên cảm giác kỳ quái. Những nhân loại ở đây không thể đều là cường giả giống như Đường Tam, nhưng bọn họ hoàn toàn không có chút xíu dao động hồn lực nào, mọi người ở đây có bí thuật ẩn giấu hồn lực hay sao, hoặc là — bọn họ cơ bản không có hồn lực?

Tiểu Vũ không dám đưa ra kết luận, nàng hy vọng là lý do phía sau. Nếu vậy thì nàng không cần lúc nào cũng phải thấp thỏm lo âu.

Tiểu Vũ đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, hoàn toàn không chú ý có một chiếc xe chất hàng quá cao che khuất tầm nhìn của ông lão đang đẩy về phía nàng.

Đến khi một bàn tay ấm áp kéo lấy cổ tay nàng, Tiểu Vũ mới giật mình đưa suy nghĩ về thực tại.

Ngẩng đầu nhìn theo cánh tay, thấy Đường Tam định nói gì đó, Tiểu Vũ vùng tay tránh khỏi bàn tay hắn trước một bước — đột nhiên bị một nhân loại giữ chặt, cảm giác đầu tiên còn không phải là hoảng sợ sao?!

Đường Tam vội vàng buông tay, lên tiếng giải thích: “Xin lỗi, vừa rồi ta có gọi nàng nhưng nàng không nghe, ta sợ nàng bị va trúng.”

Hắn vừa nói vừa chỉ ông lão vừa mới đẩy xe ngang qua bọn họ.

Tất cả mọi người ở đây đều bận rộn việc riêng, ngoại trừ mấy gánh hàng rong thì có rất ít người qua đường chú ý đến bọn họ, chính xác mà nói là chú ý đến Tiểu Vũ, dường như nàng không khác gì người bình thường.

Để xác minh suy đoán của mình, Tiểu Vũ theo sau Đường Tam, suy tư một lúc rồi mới lên tiếng: “Lúc nãy ngươi làm thế nào mà lại có thể xuống núi nhanh như vậy?”

Quỷ Ảnh Mê Tung không phải là bí mật của Đường Môn nên Đường Tam nói cho nàng biết.

Tiểu Vũ giả vờ tỏ ra hâm mộ — kỳ thật nàng chỉ hơi kinh ngạc, nhưng biểu cảm trên mặt lại có chút phóng đại, tiếp tục hỏi: “Vậy ngươi mất bao lâu mới học thành tuyệt học này?”

“Ta đã tu luyện từ lúc còn bé.” 

“Lợi hại lợi hại.” Tiểu Vũ lại ngập ngừng hỏi, “Ngươi lợi hại như vậy, có cần thứ gì hỗ trợ không?”

“Chẳng hạn như giết chóc?” Sợ Đường Tam nghi ngờ, Tiểu Vũ nói thêm, “Ta đọc sách thấy trong đó viết như vậy.”

Đường Tam không nhịn được cười, hắn nhớ là danh tiếng của Đường Môn cũng đâu đến nỗi tệ.

“Làm sao có thể? Ở Đường Môn, mọi thứ có được đều nhờ vào sự siêng năng chịu khó tu luyện, đi con đường bàng môn tà đạo thì sớm muộn gì cũng bị tẩu hỏa nhập ma.”

Tiểu Vũ gật đầu. Đường Tam cho rằng nàng đồng ý với cách nói của mình. Nhưng thực tế là nàng đang khẳng định nơi này không có hồn lực.

Nói như vậy thì nàng hiện trông chẳng khác gì một “nhân loại”, nàng không cần phải lo lắng thân phận hồn thú của mình bị người khác phát hiện rồi bị săn giết lấy hồn hoàn.

Sau khi hiểu rõ tình hình, tâm trạng của Tiểu Vũ đột nhiên phấn khởi hẳn lên, có thể an tâm rồi, hơn nữa, mọi thứ ở đây hoàn toàn khác biệt so với Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, tại sao nàng lại không trải nghiệm xem thử thế nào?

Tiểu Vũ hưng phấn nhìn Đường Tam: “Ngươi còn muốn mua gì nữa không? Nếu chưa mua xong thì ta có thể giúp ngươi!”

Đường Tam cúi đầu đúng lúc va phải đôi mắt sáng ngời lấp lánh như ánh sao của tiểu cô nương này. Hắn không biết tại sao thái độ của nàng lại đột nhiên thay đổi rõ rệt như vậy, chẳng thể hiểu nổi. Lúc này, hắn chợt nhớ đến lúc mình gặp bình cảnh, ban đêm chạy lên đỉnh núi, hai tay vắt sau đầu nằm trên nền cỏ, nhìn màn đêm dày đặc, ánh sao lấp lánh đầy trời.

“Ta — còn phải mua nhiều thứ nữa.”

Hắn nghe chính mình trả lời như vậy.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!