Chỉ cần nàng giữa thế giới bao la rộng lớn – Phần cuối

Tác giả: Zoey2931 – Lofter

Editor: Team25


Cũng chính Đường Tam là người được Tiểu Vũ nuông chìu. Nàng luôn chủ động nhiệt tình với hắn, nhất là sau khi Đường Tam được Ninh Vinh Vinh và Áo Tư Tạp hồi sinh lại càng thêm quấn quýt, ngọt ngào đến mức Đường Tam như bị lạc lối. Đám nam nhân còn lại trong Thất Quái ghen tị không thôi.

Hắn chưa bao giờ bị nàng cự tuyệt.

Tiểu Vũ sững sờ trước vẻ nghiêm nghị bất chợt của Đường Tam, còn chưa kịp phản ứng thì đôi môi đã bị khoá chặt.

Đôi mắt ướt át mở to kinh ngạc, đôi môi đỏ mọng mềm mại bị giày vò không chút thương tiếc. Nàng vừa hé miệng muốn nói gì đó thì cằm đã bị những ngón tay thon dài giữ chặt, cứ thế bị người nào đó ngang nhiên công thành chiếm đất.

Đường Tam phóng túng đòi hỏi, cơ thể rạo rực áp chặt lên nàng, đôi chân dài vững vàng kẹp lấy hai chân Tiểu Vũ, không cho một người thuộc hệ cường công như nàng đá loạn.

“Đường Tiểu Tam! Huynh dám bắt nạt muội!” Lửa giận tăng thêm sức lực cho nàng, đôi tay thoát khỏi sự kìm kẹp của hắn, Tiểu Vũ rốt cuộc cũng có cơ hội mở miệng phát hỏa. Nhưng lúc này đây, ánh mắt ướt át quyến rũ của Tiểu Vũ tỷ chẳng có chút khí thế nào, càng nhìn càng thấy đáng yêu.

“Tiểu Vũ, là nàng bắt nạt ta thì có.” Đôi môi mỏng vốn đã đẹp đẽ lại tràn ngập thần sắc, trong đôi mắt xanh lam như có sóng biển cuộn trào. Đường Tam nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tiểu Vũ đặt lên trái tim đang thổn thức của mình, chất giọng hắn khàn khàn, như một tín đồ khao khát lòng thương xót của thần linh.

“Nàng muốn gì cũng được, ta đều đáp ứng nàng, ta có thể cho nàng mọi thứ. Nếu ta làm sai điều gì, chỉ cần nàng nói, ta nhất định sẽ sửa. Miễn là nàng đừng rời bỏ ta… Nếu không có nàng, ta chẳng còn tha thiết với cuộc sống này, ta sẽ chết mất thôi. Tiểu Vũ, xin nàng đừng rời bỏ ta, nàng là cả cuộc đời còn lại của ta, đời đời kiếp kiếp chỉ cần duy nhất mình nàng, ta chỉ hôn nàng, chỉ muốn nàng, ta chỉ muốn ở bên cạnh nàng, ta chỉ cần có vậy…”

Đường Tam sẽ không bao giờ quên những ngày tháng thống khổ đó. Nửa đêm tỉnh giấc, ngơ ngác nhìn xung quanh, hắn biết nàng vẫn luôn ở đây, hai người như hình với bóng không thể tách rời nhưng chẳng thể gặp nhau. Nghỉ ngơi sau một ngày bộn bề, ảo tưởng ra nụ cười như hoa lê của nàng, hắn chỉ muốn được vội ôm nàng vào lòng. Một tiếng “ca” không ngừng quanh quẩn trong đầu, hắn chẳng màng đến ánh nhìn của người khác.

Mọi thứ trên thế giới này đều khiến hắn nhớ nàng như điên, không thể tập trung suy nghĩ gì cả.

Chán ghét và bất lực.

“Nàng là tất cả của ta… Nàng không thể thoát khỏi ta đâu Tiểu Vũ, nếu buộc phải trói chặt nàng thì ta nhất định sẽ làm như vậy.”

Tiểu Vũ căn bản không biết mình đã làm gì khiến Đường Tam kích động đến thế, nàng thở dốc, cố gắng đánh thức đầu óc choáng váng nhanh nhất có thể.

Nàng không tài nào hiểu được hành động cuồng dã của Đường Tam lúc này, nhưng nàng lại cảm nhận được ánh mắt của hắn đang căng như dây đàn sắp đứt. Khát khao tình ái khiến Tiểu Vũ vô thức kéo Đường Tam gần sát mình thêm, đôi tay trơn bóng vòng qua bắt chéo sau gáy hắn, nhẹ nhàng để hắn gối đầu lên hõm cổ mềm mại của nàng.

Ngón tay Tiểu Vũ đan vào mái tóc dài màu xanh lam, nhẹ nhàng vuốt ve vài cái rồi vỗ về: “Ca ca ngốc, huynh nghĩ đi đâu vậy? Không phải ngủ mơ đó chứ… Muội sẽ không rời xa huynh, làm sao Tiểu Vũ có thể bỏ rơi ca được chứ? Muội đã thề sẽ không bao giờ rời xa ca kia mà…”

Giọng nói ngọt ngào ôn nhu của nàng rơi vào tai hắn giống như lời ru của tự nhiên. Đường Tam nhắm mắt bình tĩnh lại, thả lỏng một chút để không làm đau Tiểu Vũ. Trái tim cả hai dần dần hòa nhịp, hắn cảm nhận được hơi thở, sự mềm mại, hương thơm, hết thảy của nàng. 

“Xin lỗi ca. Muội không nên nghi ngờ tình cảm của huynh dành cho muội. Huynh chẳng làm gì sai hết. Tất cả là do bản thân muội tự ti và lo sợ. Huynh là anh hùng của muội, là người tốt nhất trên thế giới này… Muội luôn muốn giúp đỡ huynh, dùng sức của mình sát cánh cùng huynh. Nhưng ca ca ngốc của muội quá mức siêu việt, muội không thể nào đuổi kịp bước tiến của huynh. Lúc này lại có một người rất tốt, ngang tài ngang sức với huynh, có thể khiến huynh bị thương nặng… Muội rất lo sợ… Xin lỗi ca, muội không nên khiến ca buồn lòng như vậy.”

Tâm trạng phiền muộn muốn tự mình giải quyết lúc này thật dễ nói thành lời. Tiểu Vũ cũng hiểu, trước mặt một người giỏi che giấu hơn bất kỳ ai như hắn, nếu nàng muốn giấu giếm điều gì thì chắc chắn đó sẽ là một loại tra tấn đối với hắn. Thôi vậy, Tiểu Vũ tỷ nàng đây xem như tốt bụng nói cho hắn biết.

Đường Tam lắc đầu, chống đỡ thân người, hai mắt nhìn Tiểu Vũ.

“Trên thế giới này, ta mới là người không có tư cách nhất để nhận lời xin lỗi của nàng. Người nên xin lỗi phải là ta. Tin tưởng ta, Tiểu Vũ, những lo lắng của nàng sẽ không bao giờ trở thành sự thật.”

Nhiều người cho rằng sự cố chấp của Đường Tam đối với Tiểu Vũ đương nhiên là vì trong lúc nguy nan, nàng đã hiến tế linh hồn cho hắn, sinh tử có nhau, không hề hối tiếc.

Nhưng không phải vậy.

Tiểu Vũ và Đường Tam quen nhau từ nhỏ, cùng sóng vai nhiều năm, cho nên nàng hiểu rất rõ về Đường Tam. Nhưng nàng chưa bao giờ tưởng tượng được bên trong cơ thể của một cậu nhóc lại là một linh hồn trưởng thành. Hắn biết rõ mình muốn gì, nếu không, hắn sẽ không vì một nụ hôn thuần khiết của Tiểu Vũ mà xao động trái tim non nớt, ngay khi nhận ra tình cảm đặc biệt của Tiểu Vũ, hắn nguyện luân hãm cùng nàng.

Sau nhiều năm tháng gắn bó bên nhau, từng chút nhu tình tụ lại thành đại dương mênh mông, chỉ chờ bão tố xé bỏ lớp ngụy trang thanh bình này.

Cho dù không phải đương đầu với kiếp nạn khắc cốt ghi tâm đó, Đường Tam vẫn tin rằng bọn họ nhất định sẽ trở thành một đôi thần tiên, thanh mai trúc mã, tâm đầu ý hợp. Đối với Đường Tam, cho dù sau này thực lực có mạnh mẽ đến đâu thì cuộc sống cùng nàng trong khuôn viên học viện chính là những năm tháng hạnh phúc nhất.

Gặp lại sau năm năm, sát khí ngập trời, bọn họ thậm chí còn chưa kịp tận hưởng giây phút tương phùng của đôi quyến lữ sau bao ngày chia cắt vậy mà đã phải đối mặt với khảo nghiệm sinh tử. Ngay khoảnh khắc đó, hắn càng hiểu rõ nàng vẫn luôn là người mà mình muốn bảo vệ, cho dù có phải trả giá bằng cả sinh mạng.

Trước nguy nan, tình yêu vượt qua rào cản của lý trí, giải phóng mọi tiềm năng, gạt sự sống và cái chết sang một bên.

Khi hắn tự sát bốc hồn cốt để nàng được sống sót, hắn không trông mong mình có cơ hội sống sót nào. Cái kết thật bất ngờ và bi thảm. Hắn trả giá bằng mạng sống của mình. Nàng cam nguyện hiến tế, tan thành mây khói, không vào vòng luân hồi, chỉ cầu hạnh phúc bình an cho một nửa còn lại. Dù cho sau này, người định mệnh đi cùng hắn đến cuối cuộc đời không phải là nàng.

Làm sao hắn có thể chịu đựng được!

Đường Tam cúi người hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng bằng tất cả tình yêu chân thành thay cho lời xin lỗi. Đôi má phúng phính của nàng đỏ bừng lên, Tiểu Vũ ngượng ngùng đưa tay nắm lấy y phục của hắn, ngoan ngoãn tiếp nhận tình ý dâng trào của hắn.

“Có muốn cùng ca ca ngủ một lát không?” Đường Tam tách khỏi đôi môi đang chìm đắm của nàng, lại hôn lên đôi mắt ngập nước dụ hoặc, cố gắng ổn định lại hơi thở.

Tiểu Vũ đỏ mặt gật đầu: “Ca, dạo này huynh ngủ rất ít. Chúng ta trở về phòng đi, muội bồi huynh ngủ.”

Đường Tam công môi cười, hồn lực khẽ động.

Lam Ngân Thảo đưa hai người đến chỗ cây cổ thụ cách đó không xa. Trên cao, Lam Ngân Thảo quấn quanh một cành cây cứng cáp, đâm chồi sinh trưởng bện vào nhau, nở rộ từng lớp như một đóa hoa, trong nháy mắt đã tạo thành chiếc giường hoa, một chốn riêng tư tuyệt hảo. Lấy nệm và chăn bông từ Nhị Thập Tứ Cao Minh Dạ Nguyệt, Đường Tam thong thả kéo Tiểu Vũ nằm xuống, thuần thục ôm nàng vào lòng.

Tiểu Vũ chớp đôi mắt to xinh đẹp, kinh ngạc trước hành động của Đường Tam, hắn đã nghiêng đầu ngủ thiếp đi.

Trận chiến đó gần như khiến Đường Tam kiệt sức, nhưng hắn phải để tâm thu xếp nhiều thứ còn tồn động, kiên trì cho đến tận bây giờ. Chính Tiểu Vũ cũng không ngờ, nếu không có nàng bên cạnh thì hắn chẳng thể yên giấc.

Trăng khuất sao mờ, không gian chìm vào tĩnh lặng. Dưới gốc cây cổ thụ là biển hoa dập dờn, hương thơm thoang thoảng.

Nép mình trong vòng tay quen thuộc, Tiểu Vũ nhất thời không cảm thấy buồn ngủ, âu yếm nhìn khuôn mặt say ngủ như trẻ thơ của Đường Tam, nhân tiện còn thử đến lông mi dài của hắn.

Đệ tử Mẫn Đường phụ trách trinh sát ban đêm từ xa đã nhìn thấy chiếc giường hình hoa bằng Lam Ngân Hoàng, trong lòng lập tức hiểu rõ nên liền tránh khỏi khu vực này.

Thời gian như ngừng trôi, những phiền não phù phiếm dường như bị vòng tay vững chãi của hắn ngăn cách, không còn quấy nhiễu chút nào đến nàng.

Thật ra Tiểu Vũ có rất nhiều phiền muộn không nói với Đường Tam, nhưng chẳng có vấn đề nào đủ khiến nàng phải phiền lòng suy nghĩ.

Chẳng hạn như thỉnh thoảng sẽ có con gái của vương công quý tộc nào đó đến khóc trước mặt nàng, nói rằng trong lòng Đường tông chủ chỉ biết mỗi phu nhân của mình, bọn họ chỉ là ái mộ Đường tông chủ chứ không hề muốn tranh giành với phu nhân nhà hắn, họ chỉ muốn lưu lại bên cạnh tông chủ để hầu hạ mà thôi.

Còn có những cô nương xinh đẹp biểu hiện lòng ái mộ đến mức đáng ghét, tố cáo Tiểu Vũ lòng dạ hẹp hòi, dù sao thì trái tim của tông chủ đã thuộc về phu nhân, hà cớ gì không cho bọn họ biểu lộ sự say mê của mình, có mất mát miếng thịt nào đâu.

Tiểu Vũ cảm thấy rất bất ngờ khi nghe những lời này. Nàng thật sự không hiểu mối quan hệ giữa nàng và Đường Tam thì liên quan gì đến họ. Tất nhiên nàng không rảnh để tâm đến những cô nương yếu đuối nhu nhược này. Nàng dứt khoát thuấn di đến nơi khác khiến họ không tìm được.

Nàng quá lười để tranh đấu, không có cảm giác thành tựu gì cả.

Nàng đã chờ từ rất lâu, vật đổi sao dời, bãi bể hóa nương dâu, cuối cùng nàng mới hiểu được cảm giác yêu là gì. Nếu người khác bảo nàng từ bỏ những gì mình yêu thích thì nàng thà làm một người ích kỷ còn hơn.

Tiểu Vũ hơi ngước lên, đôi môi đỏ mọng nghịch ngợm, cắn nhẹ chiếc cằm tinh tế của hắn, in thêm một dấu vết lờ mờ.

Sau khi trút được cơn giận, nàng thỏa mãn nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ yên bình.

Trời vừa rạng sáng, sẵn thói quen dậy sớm, Đường Tam tỉnh lại giữa làn Khỉ La U Hương thoang thoảng.

Nhìn khuôn mặt nhỏ bé đang ngoan ngoãn nép vào vòng tay mình, Đường Tam bất giác nở nụ cười khẽ. Cẩn thận vén lọn tóc xõa xuống chiếc mũi thanh tú ra sau tai để không làm ảnh hưởng đến giấc mộng của mỹ nhân.

Ngửi hương thơm thuộc về nàng, Đường Tam cảm thấy trong người như có luồng nhiệt âm ỷ, đấy lòng mềm nhũn.

Nam nhân chí tại bốn phương, hắn đã dốc toàn lực làm hết những gì có thể để người thân và đồng bạn có chỗ đứng trên thế giới này. Bọn họ đã giúp hắn có được địa vị như ngày hôm nay, vì vậy hắn nhất định phải báo đáp.

Hắn giải quyết hết những việc phải làm, nhưng lại vô tình bỏ qua người đã và đang âm thầm ở bên cạnh mình. Có lẽ do nàng đã được hồi sinh thành công nên tảng đá lớn trong lòng hắn được thả xuống, hắn hăng hái thể hiện sức mạnh của mình, tiêu diệt kẻ thù. Hắn vô ý như vậy nhưng nàng không hề trách cứ hắn, vẫn hết lòng ủng hộ hắn như mọi khi, thậm chí còn giấu kín cảm xúc của mình. Sao nàng có thể hiểu đạo lý và ngốc nghếch như vậy!

Hắn ngưỡng mộ Thiên Nhận Tuyết, mặc dù bọn họ ở vị trí đối lập nhưng hắn không thể không thừa nhận nàng ta là một chiến binh đáng kính, một đối thủ xuất sắc. Sự tán thưởng này khiến hắn thủ hạ lưu tình. Nhưng nàng ta chắc chắn không đủ sức ảnh hưởng đến quyết định của hắn.

Có lẽ nàng ta có sự cố chấp và tình yêu không đáng có dành cho hắn nhưng điều đó chẳng liên quan gì đến hắn.

Tiểu Vũ là cả thế giới của hắn. Mặc dù hắn có người thân nhưng Tiểu Vũ đã ở bên hắn nhiều hơn Đường Hạo và A Ngân. Tiểu Vũ là người yêu, là gia đình của hắn. Khi hắn chìm trong cô đơn sắp sụp đổ thì Tiểu Vũ đã đến bên hắn với nụ cười ấm áp nhất thế gian. Một tấm chân tình muôn phần khó có được, nàng đã trao nó cho hắn không chút do dự, cứu hắn ra khỏi vực thẳm cô đơn.

Đường Tam tin rằng cho dù Tiểu Vũ không đồng hành cùng hắn từ tấm bé, cho dù hắn gặp nàng ở tuổi đôi mươi thì hắn vẫn sẽ yêu nàng như thế.

Chỉ có nàng, thuần khiết như tờ giấy trắng, tính cách phóng khoáng, không nhiễm chút bụi trần. Chỉ có nàng không ngại chìa tay giúp đỡ khi hắn còn yếu ớt mà không cầu báo đáp. Chỉ có nàng, dù biết hắn cường đại như thế nào, cũng sẽ không do dự đứng chắn trước người hắn.

Trên đời có vô vàn ngôn từ nhưng không có cách nào diễn tả được hết tình yêu của hắn dành cho nàng.

Nếu có thể cùng nàng trải qua hết thảy mọi thăng trầm thì đó chính là hạnh phúc của hắn.

Đường Tam hôn lên tóc Tiểu Vũ, sau đó đưa mắt nhìn sắc trời. Có lẽ chiếu chỉ của hoàng đế Tuyết Băng đã đến ngục giam Gia Lăng Quan, nghĩ đến những người trong tù, vẻ mặt Đường Tam vẫn không thay đổi. Hắn cẩn thận đắp thêm chăn bông cho Tiểu Vũ, mặt đối mặt với nàng rồi chìm vào giấc ngủ yên bình.

Hai người đó sẽ không còn là mầm mống gây hại cho đại lục. Hắn sẽ không bao giờ gặp lại bọn họ.

Trước cửa ngục giam Gia Lăng Quan, Hồ Liệt Na nắm lấy tay huynh trưởng Tà Nguyệt, khóc mừng vì người thân vẫn được bình yên. Thiên Nhận Tuyết tiếp nhận chiếu chỉ, đáy mắt tràn ngập vẻ u ám.

Đới Mộc Bạch đi cùng quan viên đến tuyên chiếu chỉ, vẻ mặt lãnh đạm, lộ ra vẻ không kiên nhẫn. Kẻ nào đang yên đang lành đang ôm thê tử lại bị bắt đi làm công vụ mà không khó chịu cơ chứ! Nhưng ai bảo hắn là lão đại trong Sử Lai Khắc Thất Quái cơ chứ?

Nhớ lại chuyện sau khi kết thúc cuộc họp hôm qua, Đường Tam đã chờ hắn với nụ cười trên môi, nói cho hắn biết tin tức chấn động này. Hắn không nhịn được hỏi tại sao Đường Tam không tự đi, người nào đó thẳng thắn trả lời: “Tiểu Vũ không thích ta đi gặp những nữ nhân khác.”

Bây giờ nghĩ lại, Đới Mộc Bạch chỉ biết vỗ trán, trách móc bản thân chỉ vì sĩ diện mà tự làm khổ mình.

Đôi mắt hắn khẽ nhúc nhích khi thấy có người đang đi về phía mình, vẻ mặt lập tức nghiêm nghị.

Thiên Nhận Tuyết đi tới, vẻ mặt tái nhợt, ánh mắt ngay thẳng hỏi: “Xin hỏi Đường Tam đâu rồi?”

Đới Mộc Bạch liếc mắt một cái, thong thả đáp: “Thiên Nhận Tuyết tiểu thư nên lên đường sớm thì hơn.”

Thiên Nhận Tuyết nhìn theo tầm mắt hắn, thấy rõ một đóa hoa lớn kỳ lạ trên cây cổ thụ đằng xa, dưới ánh ban mai, hai màu vàng xanh của đóa hoa hòa quyện vào nhau trông thật lộng lẫy bất phàm.

“Nha đầu ấy còn chưa thức dậy, ngươi đừng mơ tưởng gặp được Tiểu Tam.” Đới Mộc Bạch nói thêm một câu, sau đó bước đi tránh khỏi Thiên Nhận Tuyết, bắt đầu giám sát công việc.

Móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay, máu tươi đầm đìa.

Thiên Nhận Tuyết biết, đó chính là câu trả lời của hắn.

Kết thúc!


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!