Vạch trần hoa khôi trà xanh, cùng anh trai đậu vào Thanh Hoa – Phần cuối

20.

Tôi đi theo hắn, không quay đầu lại nhìn Giang Hành. 

Xin lỗi anh trai, em sẽ quay lại sớm thôi.

Chu Tịch kéo tôi ra khỏi đám đông, chạy một mạch ra khỏi khuôn viên trường. 

Vì là ngày kỷ niệm của trường nên lượng xe cộ ra vào khuôn viên trường rất đông, chúng tôi lại mặc trang phục khiêu vũ nên không bị bảo vệ ngăn cản.

Hắn dẫn tôi đến chiếc mô tô đen, giúp tôi đội mũ bảo hiểm, ngắn gọn mở miệng: “Lên xe đi.” 

Tôi làm theo lời hắn bảo. 

Chiếc mô tô phi nước đại một lúc, cuối cùng dừng lại ở lối vào quán bar. 

Lần này Chu Tịch không nói lời nào, một đường ôm tôi đi vào. 

Trong quán bar vẫn còn một vài gương mặt quen thuộc của đám côn đồ, thấy chúng tôi họ đều chào hỏi. 

Nhưng Chu Tịch lại phớt lờ họ. Hắn vào một quầy riêng, gọi lễ tân mang đến tất cả các loại rượu trong menu bất kể là rẻ hay đắt. 

Tôi cau mày: “Tớ không biết uống rượu.” 

Chu Tịch không nhìn tôi: “Không biết thì có thể học. Lúc không vui, uống say rồi sẽ thấy dễ chịu hơn”

Tôi nghe vậy lập tức bật cười: “Sao cậu biết tớ không vui?” 

Lúc này hắn mới chăm chú nhìn tôi, đôi mắt nặng trĩu, thở dài đáp: “Uất ức cho cậu rồi.”

Tôi nhướng mày: “Không phải cậu muốn trả thù cho tớ sao?” 

Chu Tịch nhìn tôi thật sâu, kiên quyết nói: “Tớ sẽ làm.” 

Tôi không nhìn hắn nữa mà quay đầu nói với người phục vụ: “Tôi muốn một đĩa trái cây.” 

Người phục vụ gật đầu, mỉm cười lui xuống.

Một lúc sau, đủ loại cocktail và mấy đĩa trái cây tươi được mang lên, trái cây đã được cắt thành từng miếng và sắp xếp đẹp mắt, còn kèm theo nĩa. 

Tôi cau mày, thản nhiên hỏi: “Không có dao hả?” 

Người phục vụ có chút kỳ quái nói: “Thưa cô, chúng tôi đã cắt sẵn trái cây cho cô rồi, cô có thể dùng nĩa để ăn.” 

Tôi bình thản mỉm cười: “Nhưng tôi thích dùng dao, tốt nhất là sắc bén một chút, dùng dao ăn sẽ ngon hơn.” 

Chu Tịch ở bên cạnh trầm giọng nói: “Cứ làm đi.”

Người phục vụ gật đầu rồi rời đi, nhanh chóng đưa đến một con dao. 

Nhìn thấy tôi nghịch trái cây bằng cán dao, Chu Tịch cười nghèn nghẹn: “Trẻ con.” 

Tôi chán nản ngẩng đầu, Chu Tịch ôm lấy tôi, đầu ngón tay quấn vào sợi tóc quanh tai tôi. 

Đột nhiên có tiếng động từ phía cửa quán bar. Tôi nhìn sang, thấy Lý Tứ hoảng sợ bò vào, nhìn thấy Chu Tịch giống như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng. 

Hắn ta quỳ xuống dưới chân Chu Tịch, ôm lấy đùi Chu Tịch, giọng run run: “Chu… Anh Chu, lần này anh nhất định phải cứu tôi…” 

Chu Tịch cau mày, vẻ mặt sốt ruột, đang định mở miệng thì bị âm thanh hung bạo cắt ngang. 

Một nhóm người khác tràn vào, đầu tóc bù xù, áo phông trắng, cánh tay đầy hình xăm. 

Tên cầm đầu cầm một cây gậy sắt đập nát vài chai rượu để ra oai, sau đó chậm rãi thong thả đi đến trước mặt Chu Tịch. 

Giọng nói của gã có vẻ khinh thường: “Này, vậy mà có thể gặp được Tiểu Chu công tử ở đây.”

Đám người của Chu Tịch cảnh giác vây quanh hắn, nhưng lại bị đám người xăm hình đầy tay đẩy lùi. 

Khung cảnh có chút hỗn loạn, Chu Tịch vỗ tay tôi an ủi, nhưng trong mắt lại có chút hung ác. 

Tên cầm đầu không nói nhảm, đặt thanh sắt lên đầu Lý Tứ, thô bạo nói: “Tôi cũng không làm khó cậu, chỉ cần giao con chó chết không trả nợ này cho tôi là được.”

Chu Tịch liếc nhìn Lý Tứ, sau đó bình tĩnh nói: “Đây là bạn của tôi.” 

Gã cười lạnh: “Tôi nói này Tiểu Chu. Thân phận của cậu ra sao mà lại kết bạn với một tên cặn bã dùng tiền chữa bệnh cho mẹ để đánh bạc. Tôi thực sự rất coi thường cậu.” 

Chu Tịch sửng sốt, lông mày dần dần tối sầm: “Anh nói cái gì?” 

Tên cầm đầu đầy hình xăm có lòng tốt, sợ Chu Tịch không hiểu nên tiến lại gần, gằn từng chữ: 

“Tên cặn bã này đã lấy tiền nằm viện của mẹ hắn để đánh bạc, còn hứa nhất định sẽ trả nợ cho tôi. Hiện tại mẹ hắn đã bốc mùi trong nhà được hai ba ngày rồi, cậu nghe hiểu không hả?”

21.

Tên cầm đầu vừa dứt lời, Chu Tịch lập tức túm lấy cổ áo của Lý Tứ, vung mạnh nắm đấm. Lý Tứ bị đánh ngã xuống đất, vừa định đứng dậy thì bị Chu Tịch kéo lên đấm cho một cú thật mạnh. 

Chiếc ly trên bàn rơi xuống đất, con dao cũng rơi theo. Giọng nói của Chu Tịch âm trầm đến mức đáng sợ, từng chữ phát ra từ kẽ răng: “Tao đưa tiền để mày trả viện phí cho mẹ mày, mày dùng như thế hả?” 

Lý Tứ run rẩy toàn thân, sắc mặt tái nhợt: “Anh Chu… nghe tôi giải thích…” 

Hắn ta chưa kịp nói xong đã bị Chu Tịch tát cho một cái. 

Tên cầm đầu khoanh tay đứng sang một bên xem kịch. 

Khi Chu Tịch tức giận, nhiệt độ xung quanh trở nên lạnh hơn, hắn đá mạnh vào bụng Lý Tứ hết lần này đến lần khác. 

Sau khi trút hết cơn giận, hắn từ từ ngồi xổm xuống, túm tóc Lý Tứ, thì thầm vào tai hắn ta: “Mày chỉ là một thứ rác rưởi chết tiệt, cả đời sẽ không bao giờ tiến lên được.”

Sau đó hắn đứng dậy, vuốt thẳng lại chiếc áo nhăn nhúm do dùng lực mạnh, nhẹ nhàng nói với tên cầm đầu: “Tôi giao người này cho anh đó.”

Lý Tứ nằm nghiêng trên mặt đất, thở hồng hộc, vùng vẫy giống như một con giòi đang quằn quại. 

Nhìn từ góc độ của mình, tôi có thể thấy rõ biểu cảm trên khuôn mặt hắn ta. 

Không cam lòng, oán hận, tuyệt vọng và lòng căm thù tột độ của một kẻ sống ngoài vòng pháp luật.

Hắn ta nhìn chằm chằm vào lưng Chu Tịch như muốn chọc một lỗ lên đó. Ánh sáng rất mờ, tôi duỗi chân ra, nhẹ nhàng đá con dao trên mặt đất vào tay Lý Tứ. 

Lý Tứ dùng tay trái cầm dao, chật vật đứng dậy, điên cuồng lao về phía Chu Tịch, hung hăng đâm dao vào người hắn.

Nhìn thấy cảnh tượng này, tên cầm đầu kinh hãi, sau khi kịp phản ứng lập tức chửi đổng lên: “Chết tiệt! Giết tên điên này!” 

Một đám người xông tới ngăn cản Lý Tứ, nhưng Lý Tứ đã hoàn toàn phát điên, hắn ta đâm liên tiếp vào người Chu Tịch, lớn tiếng chửi bới.

Chờ bọn họ khống chế được Lý Tứ thì Chu Tịch đã ôm bụng ngã xuống đất, sắc mặt tái nhợt. 

Tôi giả vờ sợ hãi chạy đến bên Chu Tịch, đỡ hắn ôm vào lòng.

“Giang Niệm…” 

Chu Tịch đau đến mức không nói nên lời, thở hổn hển, giơ tay vòng sau gáy tôi ấn xuống, cố gắng đưa môi đến gần mặt tôi.

Nhưng hiện tại sức lực của hắn thật sự quá yếu. Tôi ngoan ngoãn cúi đầu, khẽ hỏi: “Cậu không sao chứ?” 

Chu Tịch không nói thêm gì nữa, chỉ chăm chú nhìn tôi, lúc nụ hôn sắp rơi xuống, tôi quay đầu tránh đi, không khỏi mỉm cười. 

Vẻ mặt hắn mờ mịt, tủi hờn giống như một đứa trẻ bị lấy đi món đồ chơi yêu thích của mình. 

Tôi ghé sát vào tai hắn, thấp giọng nói: “Đây là cảm giác vô cùng đau đớn khi bị dao đâm vào người, nhất định phải nhớ cho kỹ.”

Máu tiếp tục tuôn ra từ cơ thể Chu Tịch. Dưới ánh đèn neon, nó trông như một tác phẩm nghệ thuật màu đỏ tuyệt đẹp.

Hắn mở to mắt nhìn tôi, tôi nhẹ nhàng chạm vào mặt hắn, nhìn hắn thật sâu: “Chu Tịch, kiếp sau nhớ sống cho tử tế.” 

Nếu luật pháp không thể phán quyết hắn thì hãy để trời cao phán quyết.

Cơ thể Chu Tịch mềm nhũn, không còn nhúc nhích, ánh mắt cuối cùng là hoang mang sợ hãi.

Tôi không muốn nhìn thêm nữa nên đưa tay nhẹ nhàng vuốt mắt hắn lại.

22.

Sau khi ghi lại lời khai của mình một cách ngắn gọn, tôi đứng trước cửa đồn cảnh sát. 

Giang Hành đến đón tôi. 

Anh ấy lạnh nhạt nhìn tôi. Tôi cúi đầu nhìn theo ánh mắt của anh ấy thì thấy một vết máu khủng khiếp trên chiếc váy trắng tinh của mình. 

Đó là máu của Chu Tịch. Tôi ngẩng đầu lên, há miệng, cuối cùng gọi to: “Anh.” 

Giang Hành không đáp lại tôi, chỉ cởi áo khoác thắt nút quanh eo tôi, vừa đủ để che đi vết máu.

Làm xong tất cả những việc này, anh ấy vòng tay qua vai tôi, ngây người nói: “Về nhà thôi.” 

Trời tối, tôi và Giang Hành ngầm hiểu ý, im lặng đi cạnh nhau.

Tôi muốn nghĩ xem nên giải thích thế nào và bắt đầu từ đâu khi Giang Hành hỏi tôi. 

Nếu nói tôi xuyên không sống lại thì ngay cả tôi cũng cảm thấy chuyện thật lố bịch khó hiểu. Tôi có nên nói với Giang Hành rằng anh ấy đã chết một lần và tất cả những gì tôi làm là để trả thù cho anh ấy hay không? 

Từ “trả thù” hiện lên trong đầu tôi, tôi chợt cảm thấy có chút mỉa mai. Ngay cả tôi cũng không thể nói rõ việc tôi làm là để trả thù hay để chuộc tội. 

Suy nghĩ của tôi đang rối như tơ vò, nhưng lời nói của Giang Hành đã kéo tôi về hiện tại. 

“Có thật là chiều hôm đó em đi mua cồn và băng gạc không vậy?” 

Tôi không ngạc nhiên mà chỉ bình tĩnh trả lời: “Không phải.”

Giang Hành đáp “Ừ” rồi cười khổ, lẩm bẩm một mình: “Em bị kéo vào hẻm, chịu nhiều đau đớn như vậy nhưng lại không nói sự thật với anh. Em cố ý học lập trình để hack vào máy tính của trường nhằm thay thế video. Tiểu Niệm, em không tin anh trai mình sao?” 

Tôi sửng sốt, lập tức lắc đầu, trong lòng có vô số cảm xúc lẫn lộn, nhưng tôi không thể nói được gì.

“Không sao.” Giang Hành giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu tôi, “Mọi chuyện đều đã qua. Anh không muốn đoán mò nữa. Dù có chuyện gì khiến em phiền lòng thì hãy quên đi. Anh sẽ cùng em… tiến về phía trước.”

23.

Video vào ngày kỷ niệm của trường đã được đăng tải lên mạng thông qua truyền hình trực tiếp hoặc các đoạn clip ngắn được quay lại. 

Vụ bắt nạt của Ôn Như liên tục chiếm vị trí số một trên hot search mấy ngày nay. Dư luận dần lên men, trước áp lực của cộng đồng, Bộ Giáo dục và Công an đã nhanh chóng xử lý vụ việc.

Nhiều cựu học sinh nổi tiếng đã đăng những bài viết dài lên mạng xã hội tố cáo hành vi bắt nạt. Hội chống bạo lực học đường được khẩn trương thành lập ở trường Z. 

Ôn Như bị đuổi học, vì cô ta còn chưa thành niên, thậm chí thương tích cô ta gây ra cho tôi chỉ ở mức độ nhẹ nên theo pháp luật, cô ta không bị cơ quan công an trừng phạt. 

Suy cho cùng, dư luận không có sức ảnh hưởng lớn đối với pháp luật. Nhưng chuyện đó không thể ngăn cản một số cư dân mạng lần ra số điện thoại, địa chỉ nhà và các thông tin khác của cô ta. 

Người tử tế một chút chỉ gửi tin nhắn lăng mạ, còn người tàn nhẫn hơn sẽ gửi gián hoặc chuột chết đến trước cửa nhà cô ta. 

Nghe nói chỗ bố mẹ và người thân của Ôn Như làm việc cũng bị ảnh hưởng, có chỗ suýt thì phá sản. 

Bản thân Ôn Như bị suy sụp tinh thần, trầm cảm nặng nên được bố mẹ đưa vào bệnh viện tâm thần điều trị. 

Sự thật có đúng như vậy hay không cứ để hồi sau sẽ rõ.

Cuối tuần, tôi đang ở trong phòng thì có tiếng gõ cửa. Tôi cao giọng nói lớn: “Mời vào.” 

Giang Hành khoác cặp sách trên vai, tay cầm mấy quyển sách bài tập, khóe môi mỉm cười, nhướng mày nói: “Chúng ta đến thư viện đi.” 

Trong lòng tôi đầy oán hận: “Em ở nhà thôi. Hôm qua em thức khuya đọc sách, hôm nay nghỉ ngơi nha.”

Giang Hành nói một cách nghiêm túc: “Em đừng quên chúng ta phải cùng đậu vào Thanh Hoa.” 

Tôi bị thúc giục đành phải thu dọn cặp sách, lúc đứng lên, góc áo lướt qua đoạn trích trên một trang giấy. Trên đó chỉ có một câu: Dù chúng ta có phải ngụp lặn sâu dưới vực thẳm thì cuối cùng cũng sẽ vươn lên, sẽ được chữa lành, chúng ta không cần phải sợ hãi.

Kết thúc.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!