Vạch trần hoa khôi trà xanh, cùng anh trai đậu vào Thanh Hoa – P.4

16.

Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy thì Giang Hành đã ra ngoài, bố mẹ cũng đi làm, tôi là người duy nhất còn ở nhà. 

Tôi tắm rửa rồi bắt đầu sao lưu lại đoạn ghi âm tối hôm qua, sau đó hoàn thành bài tập để theo kịp tiến trình trên lớp.

Làm xong tất cả mọi thứ, tôi lại ngã xuống giường, sau đó thấy có tin nhắn được gửi tới.

Đầu tiên là của Hướng Thu: [Giang Niệm, cậu không sao chứ?]

Ngoài ra còn có tin nhắn thông báo xác minh bạn bè.

Hình đại diện có màu xám tro, không có thông tin nào cả.

Tôi trả lời tin nhắn của Hướng Thu: [Không sao, cậu đừng lo.]

Sau đó tôi chấp thuận lời mời kết bạn bằng khuôn mặt vô cảm.

Giây tiếp theo, người này gửi tin nhắn tới, chỉ ba từ ngắn gọn: [Đang ở đâu?]

Tôi nhắn lại: [Ai vậy?]

Đương nhiên tôi có thể đoán được đó là ai.

Bên kia gửi lại một tin nhắn thoại.

Tôi bấm nút nghe, đúng là giọng nói trầm trầm của Chu Tịch.

Hắn nói: [Gửi cho tớ địa chỉ nhà cậu.]

[?]

[Muốn gặp cậu.]

Tôi cười thầm trước màn hình điện thoại.

Đầu ngón tay chậm rãi chạm vào màn hình, gửi tin nhắn đi.

[Gặp nhau ở quán bar.]

Lần này Chu Tịch không trả lời ngay, hồi lâu sau, tin nhắn của hắn lại được gửi tới.

[Tớ đến rồi.]

Tôi không trả lời, nằm trên giường một lúc mới từ từ đứng dậy thay quần áo.

Vừa bước vào quán bar, tôi thoáng nhìn đã thấy Chu Tịch.

Hắn nhìn xuống điện thoại, vẻ mặt u ám đến đáng sợ.

Tôi chậm rãi bước về phía hắn, hắn cũng ngước lên và nhìn thấy tôi.

Hắn cau mày, vẻ mặt không được dễ chịu, nghiến răng rít ra vài chữ: “Cậu tới muộn.”

Tôi bình thản ngồi cạnh hắn: “Toàn thân tớ đau quá nên đến muộn.”

“…”

Chu Tịch im lặng một lúc, chỉ có thể nói một tiếng “Ừ”.

Tôi nhìn quanh, nhận thấy quán bar tương đối vắng vẻ, nhưng vẫn có vài người rảnh rỗi đến đây để giao lưu.

Tôi thản nhiên hỏi: “Bạn của cậu đâu?”

Chu Tịch không vui lắm: “Chỉ có tớ, không được sao?”

Tôi mỉm cười, thản nhiên nói: “Tớ chỉ muốn biết thêm về cậu thôi mà.”

Nghe vậy, khóe miệng hắn hơi nhếch lên, cầm ly rượu trên bàn, ngẩng đầu uống một ngụm.

Sau đó hắn gọi điện thoại, một đám côn đồ kể vai sát cánh kéo đến, trong đó có cả Lý Tứ.

“Anh Chu, có việc gì sao?”

Một người trong số đó xoa hai lòng bàn tay vào nhau, hưng phấn hỏi.

Chu Tịch duỗi tay ra, thản nhiên ngả người trên ghế sofa, một tay buông xuống trên vai tôi, tạo ảo giác hắn đang ôm tôi.

Hắn tỏ vẻ kiêu ngạo liếc nhìn tôi: “Muốn biết gì thì cứ hỏi họ.” 

Đôi mắt rực lửa của đám người hòa lẫn với mùi thuốc lá và mùi rượu tràn ngập xung quanh khiến tôi cảm thấy cồn cào trong bụng. Thậm chí có lúc tôi bị rơi vào trạng thái thôi miên.

Đáng lẽ tôi phải đi học trong giảng đường, có chim hót, có hoa thơm, sao tôi lại phải chịu đựng những điều thô tục ở đây cơ chứ?

Tôi chỉ vào Lý Tứ đang lạc lõng, cười nói: “Tớ có hứng thú với anh này hơn.”

17.

Toàn phòng im lặng, tôi ngả người ra sau, vờ như vô tình dựa vào Chu Tịch.

Tôi không nhìn hắn nhưng có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi phả vào tai mình. 

Hắn nhẹ nhàng nói: “Cậu không có gì muốn hỏi tớ hả?” 

Tôi không nói gì, hắn cười khẩy: “Lý Tứ, chị Giang hỏi gì cậu cứ việc trả lời.”

Lúc này Lý Tứ mới nhìn tôi, vẫn khom lưng như thường lệ, vẻ mặt có chút u ám. 

Tôi bình tĩnh nói: “Anh này có vẻ không thích tôi cho lắm.” 

Nghe xong, có người đặt tay lên vai Lý Tứ, vỗ nhẹ hai lần như cảnh cáo, sau đó cười nói với tôi: “Anh chàng này đêm qua thua tiền, lại mang nợ, tâm tình không tốt, chị yên tâm, dù thế nào đi nữa thì cậu ta cũng không bao giờ phản bội các anh em của mình, có phải vậy không Lý Tứ?” 

Lý Tứ im lặng, đôi mắt vẫn u ám. Tôi nghiêng đầu lại gần Chu Tịch, nói bằng giọng mà mọi người đều có thể nghe thấy: “Họ gọi cậu là anh em, cậu có thể dọn dẹp đống bừa bộn của họ hay không?”

Lý Tứ đột nhiên nhìn sang, trên mặt có chút mong chờ, đợi câu trả lời của Chu Tịch. 

Chu Tịch không nói gì, một tên khác cau mày nói trước: “Chị Giang, chị không biết đó thôi, anh Chu đối xử với cậu ta tốt lắm, mỗi ngày cậu ta vay 20.000 Nhân Dân tệ, anh em bọn tôi ai chưa từng cho cậu ta vay tiền. Thằng nhóc này là một cái động không đáy. Mẹ cậu ta sắp bị bệnh chết mà cậu ta còn bỏ đi đánh bạc. Là anh Chu đã trả tiền viện phí.” 

Tôi cười khúc khích: “Anh Chu Tịch thật là có bản lĩnh.” 

Chu Tịch nhẹ nhàng nói: “Đừng dính vào những chuyện này, bẩn lắm.”

Hắn vừa dứt lời, đám côn đồ xung quanh bắt đầu la ó. 

Tôi gật đầu thỏa hiệp rồi đứng dậy: “Tớ đi vệ sinh.” 

Tôi vòng qua hai góc rẽ và một hành lang dài mới tìm được nhà vệ sinh nữ. Tôi rửa tay xong rồi bước ra, Lý Tứ đã đợi sẵn ở bên ngoài. 

Tôi giả vờ kinh ngạc kêu lên: “Anh!” 

Hắn ta nhanh chóng bước tới bịt miệng tôi lại, nói với vẻ cầu xin: “Chị Giang, tôi biết anh Chu thích chị. Chị có thể giúp tôi cầu xin anh ấy cho tôi mượn thêm tiền được không? Tôi thề sẽ không bao giờ đánh bạc nữa. Những kẻ đòi nợ ngày nào cũng đến nhà tôi, đã lâu rồi tôi không ngủ được giấc nào ra hồn. Anh Chu không thiếu tiền, chỉ cần chị yêu cầu, anh ấy nhất định sẽ đồng ý. Tôi cầu xin chị đó, van cầu chị!” Nói xong, Lý Tứ thật sự cúi người quỳ xuống trước mặt tôi.

Tôi vô cảm nhìn ngọn tóc của hắn ta, tưởng tượng ra cảnh Giang Hành bị đâm chết. 

Một đám côn đồ vây đánh một học sinh có cần thiết phải mang theo dao hay không? Bất kể ở thời gian và không gian nào, Lý Tứ đều là một tay nghiện cờ bạc. Hắn ta và Chu Tịch nhất định sẽ có tranh chấp tiền bạc. Bị giang hồ đòi nợ, người nhà bệnh nặng nhưng không có một xu dính túi, lỡ như một ngày nào đó Lý Tứ tuyệt vọng muốn chấm dứt mọi chuyện với Chu Tịch thì sao? Tôi ép suy nghĩ của mình xuống.

Cho dù cuối cùng Lý Tứ quay lưng lại với Chu Tịch thì đối với tôi, cái ngày đó vẫn là quá muộn. 

Tôi không có đủ kiên nhẫn. 

Tôi thở dài, khoanh tay dựa vào tường, giọng điệu bất đắc dĩ: “Anh nói vậy thật khiến tôi khó xử. Thay vì hèn mọn cúi đầu vay tiền Chu Tịch, thà cầm chắc tiền trong tay mình còn hơn. Phí nằm viện mỗi ngày ở bệnh viện trung ương khoảng một nghìn lẻ năm, một tuần sẽ không đến mười nghìn. Nếu Chu Tịch đã đồng ý giúp anh trả số tiền này thì tại sao anh không thử làm liều ăn nhiều, mạo hiểm lần nữa. Dù sao cũng là đường chết, tôi mà là anh thì tôi sẽ theo đến cùng, bí quá hóa liều. Nếu thắng sẽ có đường sống. Còn nếu lỡ xui xẻo quá, ông trời sẽ mở rộng vòng tay với anh.”

Nói xong, tôi cúi người, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Lý Tứ, thì thầm vào tai hắn ta: “Tôi tin tưởng anh.”

18.

Rời khỏi phòng vệ sinh, tôi nhìn đồng hồ cạnh tủ rượu, đã đến giờ ăn trưa. 

Tôi định báo với Chu Tịch là tôi sắp đi.

Nhóm người ngồi đó bẩn thỉu đến mức chỉ cần đến gần là tôi đã cảm thấy xui xẻo.

Nhưng mới đảo mắt một cái, tôi đã nhìn thấy Chu Tịch đang dựa vào bức tường cách cửa không xa, nửa khuôn mặt ẩn trong bóng tối ngược sáng có chút không rõ ràng.

Nhìn thấy tôi, hắn cong môi cười rồi đưa tay về phía tôi: “Tớ đưa cậu đi ăn.”

Tôi theo hắn ra khỏi cửa, đi đến một chiếc mô tô màu đen được trang bị đầy đủ. 

Hắn đội chiếc mũ bảo hiểm mới toanh màu hồng lên đầu tôi rồi ra hiệu cho tôi lên xe.

Tôi đứng yên do dự.

Chu Tịch hơi nhướng mày: “Cậu sợ à?” 

Tôi nhắc nhở: “Chúng ta còn chưa thành niên.” 

Vẻ mặt hắn lập tức trở nên kiêu ngạo: “Đừng lo, cho dù bị cảnh sát giao thông kiểm tra thì cũng không ai dám động hay làm bất cứ điều gì với tớ đâu.” 

Thái độ thờ ơ của hắn giống hệt lúc hắn khai với cảnh sát ở kiếp trước: “Tôi không biết cậu ta mang theo dao.”

Trước cái chết của anh tôi, hắn thậm chí còn không cau mày như thể đó chỉ là chuyện không quan trọng.

Sao Chu Tịch có thể không bị trừng phạt? 

Tôi mỉm cười, nhẹ nhàng nói: “Tuyệt thật.”

Sau đó tôi bắt chéo chân lên xe, vòng tay qua eo, áp mặt vào lưng hắn: “Vậy tớ giao cho cậu đấy.” 

Chu Tịch đưa tay xoa xoa mu bàn tay tôi, sau đó vỗ nhẹ lên đó.

Hắn lái xe chạy quá tốc độ trên đường.

Nửa ngày còn lại, hắn đưa tôi đến nhà hàng cao cấp, cáp treo Vân Đỉnh và cánh đồng hoa đầy sương mù. 

Tôi ăn mà không biết vị gì, cũng không có lòng đi chơi với hắn, tinh thần cứ trong trạng thái xao lãng. 

Hắn đưa tôi về nhà. Trời lúc này đã chập tối. Tôi xuống xe, cởi mũ bảo hiểm treo lên tay hắn. 

Hắn cau mày: “Cậu không thích hẹn hò với tớ hả?” 

Tôi nhướng mi liếc nhìn hắn, nở nụ cười mỉa mai: “Hoá ra chúng ta đang hẹn hò. Tớ còn tưởng chỉ đi chơi như bạn bè bình thường thôi chứ.”

Sắc mặt của Chu Tịch đột nhiên tối sầm, đấm mạnh vào đầu xe như muốn trút giận, nghiến răng nghiến lợi nói: “Giang Niệm, cậu thật sự khiến tớ nản lòng quá.”

Tôi đảo mắt, mỉm cười với hắn, xoay người đi về nhà. 

Đêm đó, tôi đang ngồi đánh máy trong phòng thì có người gõ cửa. Tôi cao giọng hét lên: “Mời vào!” 

Giang Hành bưng đĩa hoa quả cắt sẵn đi vào, đặt nó lên bàn tôi, dùng giọng ấm áp hỏi: “Em có hứng thú với lập trình hả?” 

Tôi đáp mà không thèm ngẩng đầu lên: “Em chán quá, tùy tiện học thôi.” 

“Em muốn thi ngành tin tức à?” 

Tôi dừng lại, đành phải gật đầu.

“Giỏi quá ta, em muốn trúng tuyển vào Đại học Thanh Hoa hay Bắc Đại?” 

Giang Hành rõ ràng là đang trêu tôi, tôi vui vẻ đùa giỡn với anh ấy, trợn mắt, giả vờ do dự: “Đại học Thanh Hoa.” 

Khóe mắt của Giang Hành ngày càng cong lên, cười nói: “Em thật có tham vọng, vậy anh cũng sẽ chăm chỉ để cùng em gái đến Đại học Thanh Hoa.”

19.

Tuần tiếp theo diễn ra êm đềm. 

Mỗi ngày tôi đều theo Giang Hành đến trường đúng giờ. 

Thỉnh thoảng Ôn Như cũng lén lút giở trò vặt để chơi khăm tôi, chẳng hạn như dán keo vào chỗ ngồi của tôi, đổ nước vào cặp sách của tôi…

Tôi mắt nhắm mắt mở với những việc này. 

Về phần Chu Tịch, hắn lơ tôi đi kể từ lúc chúng tôi chia tay hôm đó.

Ngay cả trong buổi tập khiêu vũ vào tiết thể dục, hắn vẫn làm mặt nghiêm, không nói một lời.

Nhưng khi giai điệu lên cao, tôi tựa vào vòng tay hắn, có thể thoáng thấy tai hắn đỏ lên.

Lễ kỷ niệm ngày thành lập trường được ấn định vào thứ sáu của tuần đi học thứ hai.

Trường trung học Z là trường trọng điểm nên lễ kỷ niệm 160 năm thành lập trường được tổ chức hết sức hoành tráng. 

Học sinh xôm tụ cùng nhau tổ chức, phòng ốc được mọi người thiết kế trang trí đẹp đẽ. 

Số lượng cựu học sinh đặt hẹn về tham dự đã vượt quá 30.000, trong đó có rất nhiều người nổi tiếng, từ quan chức các cấp đến doanh nhân thuộc mọi quy mô, nổi bật nhất chắc chắn là Cam Lâm, cựu học sinh khóa 86 từng lọt vào danh sách người giàu của Forbes, ông đã tặng năm tòa nhà cho trường Z. 

Ngoài ra, lễ kỷ niệm năm nay sẽ được phát sóng trực tiếp toàn cầu để báo cáo các hoạt động của trường một cách trực quan và kịp thời nhất. 

Hơn 100.000 người đã đặt trước và 180.000 người đã chia sẻ sự kiện này trên WeChat.

Đây chắc chắn là một ngày hội lớn.

Vào ngày diễn ra buổi lễ, sau khi nghi thức rước đuốc kết thúc là tới phần biểu diễn nghệ thuật trong khuôn viên trường mà chúng tôi đã tập dợt suốt tuần qua.

Đến lượt lớp chúng tôi lên sân khấu, điệu valse tràn ngập không khí. 

Lần này Chu Tịch ôm eo tôi một cách rất lịch sự, theo điệu nhạc nhảy những bước tiến, lùi, sang ngang. Đến đoạn cao trào, hắn nhéo mạnh vào eo tôi, nhếch môi cười như đang đùa giỡn. Tôi chỉ liếc nhìn hắn một cái. 

Tại buổi họp mặt kỷ niệm 160 năm, một bộ phim tài liệu tổng quan về lịch sử kéo dài cả thế kỷ của trường Z sẽ được trình chiếu trên một màn hình lớn như thường lệ.

Sau khi người dẫn chương trình đọc bài phát biểu một cách say sưa, màn hình lớn sáng lên. Mọi người đều mỉm cười, vỗ tay cổ vũ. 

Tuy nhiên, giây tiếp theo, khuôn mặt của Ôn Như và mấy nữ sinh đó lại xuất hiện trên màn hình lớn. 

Trong video, cô ta cười hung tợn, chửi bới và điên cuồng tát vào mặt ai đó. 

Trong số khách mời, có người thay đổi sắc mặt, có người la hét, phần lớn nói chuyện chỉ trỏ. Không ai trong số họ biết người bị đánh là ai.

Đây không phải là lần đầu tiên tôi xem ​​từ góc nhìn của người thứ ba, họ đấm đá, xé quần áo, kéo tóc và tát tôi. Nhưng lần này, trong lòng tôi lại cảm thấy vui vẻ sảng khoái. 

Hiệu ứng video chiếu trên màn hình lớn sắc nét hơn tôi tưởng. 

Hành động của bọn họ ngày càng tàn ác hơn, cơn phẫn nộ trong đám đông giống như lũ lụt tràn bờ đê. 

“Đây là Ôn Như, học sinh chuyển trường vào lớp 2!”

“Trời ạ, xinh đẹp như vậy sao có thể tàn nhẫn đến thế.” 

“Loại người này không xứng học ở trường chúng ta, tống cô ta vào tù càng sớm càng tốt.” 

“Biến xuống địa ngục đi! Kẻ giết người!”

Giữa vô số lời chửi rủa, Ôn Như lao về phía tôi. 

Mắt cô ta đỏ hoe, cố gắng bóp cổ tôi: “Con khốn! Nhất định là mày! Mày muốn hủy hoại cuộc đời tao! Cho dù xuống địa ngục, tao cũng phải kéo mày theo!” 

Tôi không vùng vẫy, cố hết sức để không cười lớn vì phấn khích. 

Ôn Như tự nhiên bị các bạn xung quanh kéo ra, lúc cô ta lao tới, mọi người đều biết tôi chính là nạn nhân trong video. 

Bảo vệ đến đúng lúc, sau khi khống chế Ôn Như và đưa cô ta đi, tiếng ồn ào ở hội trường hồi lâu cũng không thể lắng xuống.

Nhiều người vây quanh tôi, còn tôi thì mỉm cười đón nhận mọi sự đồng cảm, quan tâm, thương hại của họ. 

Trong đám đông, tôi nhìn thấy Giang Hành đang cố hết sức chen qua bức tường người để chạy về phía tôi. 

Nhưng giây tiếp theo, cổ tay tôi bị người khác nắm giữ, vừa ngước lên đã bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Chu Tịch. 

Hắn nói: “Đi theo tớ.”


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!