Vạch trần hoa khôi trà xanh, cùng anh trai đậu vào Thanh Hoa – P.3

11.

Âm nhạc du dương vang lên, thời gian luyện tập tự do bắt đầu.

Tôi và Chu Tịch hờ hững nắm tay nhau, thực hiện các bước nhảy qua lại.

Tôi đặt tay trái lên vai hắn nhưng hắn không ôm eo tôi theo quy chuẩn.

Trên mặt Chu Tịch không có biểu tình gì, chỉ nhìn chằm chằm vào mặt tôi, không rõ là có ý gì. Một lúc lâu sau hắn mới lên tiếng: “Cậu ghét tớ à?”

Tôi nhìn vào mắt hắn, ánh mắt đục ngầu.

Tôi che giấu vẻ chán ghét, hơi hé môi, vẻ mặt ngây thơ nói: “Chu Tịch, sao cậu không ôm eo tớ?”

Hắn hơi nheo mắt, thản nhiên đáp: “Nếu tớ không ôm cậu, cậu sẽ không nhảy hả?”

Tôi bình tĩnh đáp: “Đây là quy định, tớ không muốn bị phạt chung với cậu.”

Hắn cười khẩy, quay đầu không nhìn tôi nữa: “Thật là một học sinh gương mẫu.”

Tôi xoay tay phải đan các ngón tay của mình vào tay hắn, tay trái thì nắm lấy cổ tay hắn đặt lên eo mình.

Thân thể của Chu Tịch rõ ràng có chút cứng ngắc, lạnh lùng nhìn tôi, nhưng hai tay không hề kháng cự.

Giai điệu dần vang lên, bàn tay Chu Tịch đặt trên eo tôi ngày càng dùng lực, bước nam dẫn bước nữ xoay tròn, đến đoạn cao trào, hắn kéo tôi lại, ghì lấy eo tôi, ôm tôi thật chặt trong vòng tay hắn.

Sau đó hắn đưa tay nắm lấy cằm tôi, bắt tôi phải ngước nhìn hắn, khóe môi hơi nhếch lên: “Mặc dù có hơi điên nhưng bây giờ trông cậu dễ thương hơn nhiều so với lúc chỉ biết đắm chìm trong việc học.”

Tôi không chống cự, vẻ mặt vẫn như thường: “Cậu làm tớ đau đấy.”

Lúc này Chu Tịch mới buông tay ra, còn lắc lư chỗ vết thương đã đóng vảy trước mặt tôi: “Biết đau hả? Đừng quên cái này là nhờ ơn của cậu cả đấy.”

Tôi chạm nhẹ vào vết thương, dùng đầu ngón tay xoa lên bề mặt da xung quanh rồi cười khúc khích: “Cũng dễ nhìn đó chứ.”

Vết thương màu hồng lồ lộ trên da quả thật rất đẹp mắt. 

Đáng tiếc mũi dao lúc ấy không đâm vào tim Chu Tịch.

Vẻ mặt Chu Tịch phức tạp, cuối cùng hắn rút tay lại, giọng điệu không còn lạnh lùng nữa mà giống như đang lẩm bẩm: “Giang Niệm, cậu thật điên rồ.”

Tan học, tôi không thu dọn đồ đạc mà ngồi tại chỗ bật bút trước tờ giấy vừa viết xong.

Giang Hành như thường lệ đợi tôi trước cửa lớp, trên tay còn ôm mấy quyển sách.

Tôi đứng dậy, chậm rãi bước đến chỗ anh ấy: “Anh không cần chờ em, anh về nhà trước đi, em làm xong bài tập sẽ về.”

Giang Hành cau mày: “Về nhà rồi làm không được hả?”

Tôi liếc nhìn Ôn Như đang nhìn tôi cách đó không xa, cười nói: “Em đang giải đề nên không dừng được, nếu không dòng suy nghĩ sẽ bị cắt ngang, anh cứ về trước đi.”

Giang Hành chỉ có thể đồng ý, nặng nề xoa đầu tôi: “Chú ý an toàn, nhớ về sớm đó.”

Giang Hành đi ngang qua Ôn Như, cũng không liếc nhìn cô ta lần nào.

Trong thời gian và không gian này, sự can thiệp của tôi cũng ảnh hưởng đến phán đoán của Giang Hành. Bây giờ tôi không còn sợ Giang Hành sẽ yêu Ôn Như như kiếp trước nữa.

Nhưng những cơn ác mộng từ kiếp trước luôn hiện về trong tâm trí tôi, cũng như đoạn ghi âm mà tôi đã lưu đều liên tục nhắc nhở tôi rằng những kẻ làm ác cần phải trả giá.

Giang Hành rời đi không bao lâu thì tôi thu dọn cặp sách, gõ lên bàn của Hướng Thu, nhìn cô ấy một cái rồi một mình rời khỏi trường.

Quả nhiên, chẳng mấy chốc đã có một đám người chậm rãi đi theo tôi, giữ một khoảng cách nhất định với tôi.

Lúc tôi đi đến chỗ vắng người, một cánh tay bất ngờ từ phía sau vòng qua cổ tôi. Sau đó, một đám người với vẻ mặt đầy ác ý vây quanh tôi.

Người đang giữ lấy tôi đương nhiên là chị cả hôm đó.

Ả cười nguy hiểm và nói vào tai tôi: “Em gái, có ai nói với mày rằng các bạn trong lớp cần phải giúp đỡ lẫn nhau hay chưa? Thật xấu hổ khi mách lẻo với giáo viên và vạch mặt các bạn cùng lớp như vậy.”

Nói xong, ả nắm tóc tôi kéo vào con hẻm.

12.

Lại là ngôi nhà hai tầng đang thi công đó.

Tôi loạng choạng bị lôi tới bãi đất trống, ngẩng đầu lên đã thấy Ôn Như đứng đó. Tôi còn chưa kịp đứng vững thì đã có người đá vào khoeo chân buộc tôi phải quỳ trước mặt Ôn Như.

Cô ta khinh thường nhìn tôi, dùng đầu ngón tay nâng cằm tôi lên: “Giang Niệm, hôm nay mày vui lắm đúng không? Mày làm tao mất mặt ở nơi đông người, còn dụ dỗ Chu Tịch trong tiết thể dục. Mày thích tát vào mặt tao đến vậy sao? Tao nên trừng phạt mày thế nào đây?”

Cô ta cười nhẹ, kéo tóc tôi ra sau, da đầu tôi như muốn rách toạc, vô cùng đau đớn.

Ôn Như giơ tay tát vào mặt tôi, móng tay dài cào một vết đỏ lên trên, sau đó lại tát tôi thêm cái nữa.

“Mày nên dập đầu với tao, khóc lóc cầu xin đi chứ.”

Nghe vậy, chị cả ấn mạnh đầu tôi, trán tôi đập xuống nền đất lẫn sỏi đá.

Vô số cú đấm cùng như cái tát giáng xuống người tôi khiến tôi vô cùng đau đớn, tai cũng bị ù đi.

Đau quá! Có phải khi anh tôi bị đánh trong hẻm nhỏ cũng đau đớn như vậy hay không?

Ôn Như cười duyên, nhặt một chai nước dưới đất lên, lắc lắc rồi đổ lên đầu tôi, cảm giác lạnh thấu xương lan khắp toàn thân.

Tôi khó nhọc ngẩng đầu nhìn Ôn Như, khóe miệng nở nụ cười, môi mấp máy: “Mày nói gì?”

Ôn Như nhướng mày, ghé sát tai vào miệng tôi.

Tôi phát ra tiếng cười nghèn nghẹn trong cổ họng: “Tao nói… mặt mày xấu xí đến mức nhìn đau cả mắt.”

Mặt cô ta nhăn lại vì tức giận, tiếp tục tát vào mặt tôi, đánh chán chê rồi thì ra lệnh cho người khác cởi quần áo của tôi, sao đó lấy điện thoại di động ra, cười nói: “Không biết mọi người sẽ có phản ứng thế nào khi nhìn thấy học sinh xuất sắc của trường trong bộ dạng nhếch nhác như vậy?” 

Quần áo của tôi bị xé rách đến phân nửa thì đầu hẻm truyền đến âm thanh khác thường. 

Đám người thận trọng dừng động tác, đảo mắt nhìn ra bên ngoài.

Tôi yếu ớt nằm trên mặt đất, nhìn về hướng góc tường, hơi thở nặng nề nhưng trong lòng dâng lên niềm vui sướng khó tả.

Chị đại lại đá vào đầu tôi một cái, sau đó đề nghị với Ôn Như: “Tiểu Như, đừng ở đây nữa, không an toàn, tới chỗ cũ đi.”

Tiếng cười lại lan rộng trong nhóm.

Tôi bị kéo đến quán bar Phồn Hoa. Bên trong ồn ào và tối tăm, chỉ có những chấm đèn neon chiếu vào mặt tôi, rất ít người để ý đến tôi.

Cho dù nhìn thấy thì họ cũng chỉ coi đó là chuyện thường tình.

Tôi bị đẩy vào giữa ghế ngồi, Ôn Như ngồi cạnh tôi, châm thuốc từ một cô gái khác.

Cô ta mỉm cười nói với chị đại: “Không phải nói ông chủ bán loại thuốc đó sao? Đi lấy một ít đưa cho con chuột bạch của chúng ta dùng thử đi.”

Chị đại hiểu ý rời đi, một lúc sau ả quay lại, trên tay cầm một túi nhựa nhỏ trong suốt đựng thuốc bên trong.

Ả vỗ nhẹ vào mặt tôi rồi ra lệnh: “Mở miệng ra.”

Tôi không biết đây là loại thuốc gì nên giữ im lặng, lạnh lùng nhìn ả.

Chị đại chỉ cười khẩy rồi tát vào mặt tôi: “Tao bảo mày há mồm ra!”

Ôn Như cười lạnh, ấn đầu thuốc vào mu bàn tay tôi, cảm giác bỏng rát cuối cùng khiến tôi hét lên.

Chị đại vừa định nhét viên thuốc vào miệng tôi thì một giọng nam trầm khàn vọng đến: “Các người đang làm gì thế?”

Tôi ngước mắt lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Chu Tịch.

13.

Chu Tịch xuất hiện ngoài ý muốn, từng giọt nước tích tụ trong mắt tôi bắt đầu lăn dài che khuất đi sự hưng phấn nơi đáy mắt.

Đúng thật là… thuận lợi.

Chu Tịch không mặc đồng phục học sinh mà mặc một chiếc áo phông rộng thùng thình màu đen, đầu đội mũ lưỡi trai.

Nhóm anh em của hắn đang đứng phía sau hắn, hứng thú nhìn sang chỗ này.

Tôi nhìn thoáng qua đã nhận ra tên thanh niên đâm chết anh tôi.

“Chu Tịch…” Ôn Như kêu lên, sắc mặt tái nhợt.

Chu Tịch chỉ liếc nhìn cô ta rồi chuyển ánh mắt sang mặt tôi, vẻ mặt không có chút độ ấm nào.

Hắn im lặng một lúc rồi nói bằng chất giọng lạnh lùng: “Giao cô ấy cho tôi.”

Chị đại đương nhiên không vui, tuy không hài lòng nhưng ả cũng biết Chu Tịch không phải là người đơn giản, lập tức vỗ vai hắn: “Người anh em này, đừng xen vào việc của bọn tôi.”

Ả vừa nói xong, Chu Tịch đã nắm ngón tay của ả bẻ vặn ra.

Chị đại đau đớn hét lên: “Mẹ kiếp!”

Sắc mặt của Chu Tịch âm trầm, cười lạnh: “Ai là anh em với cô hả?”

Ôn Như vội vàng tiến lên cản chị đại lại, giả vờ bình tĩnh nói với Chu Tịch: “Chu Tịch, là Giang Niệm đắc tội tớ trước, cho nên chị em của tớ giúp tớ dạy dỗ cậu ấy. Bọn tớ không có ác ý, nếu cậu muốn chơi tiếp, người giao cho cậu là được.”

Chu Tịch không nhìn cô ta, chỉ nói một chữ: “Cút.”

Ôn Như dẫn các cô gái đi rồi Chu Tịch mới ngồi xuống cạnh tôi.

Hắn không nói gì, nhưng tên côn đồ bên cạnh lại cười hỏi: “Anh Tịch, đây là ai?”

Tiếng huýt sáo vang lên, một người khác cũng cười lớn: “Mày cảm thấy ai có thể khiến anh Tịch đây làm anh hùng cứu mỹ nhân chứ?”

Dù bị trêu chọc nhưng Chu Tịch thậm chí còn không cau mày, chỉ bình tĩnh nhìn tôi, trong mắt hiện lên vẻ thích thú.

Hắn trầm giọng nói: “Nếu còn lảm nhảm thì cút ra ngoài.”

Những người khác cố ý im lặng.

Tôi và Chu Tịch bình tĩnh nhìn nhau nhưng ánh mắt tôi lại không tập trung, khóe mắt không ngừng chú ý đến tên thanh niên đã đâm chết Giang Hành.

Vẻ ngoài của tên này rất bình thường, nhưng lông mày lại nham hiểm dữ tợn.

Những người khác đang thoải mái uống rượu và hút thuốc, chỉ có hắn ta là đờ mặt ra, không biết đang nghĩ gì.

Tôi còn đang lơ đãng suy nghĩ thì tay Chu Tịch chạm vào mặt tôi, buộc tôi phải tập trung lại.

Đầu ngón tay hắn lướt trên má tôi. Tôi biết hắn đang lần theo dấu bàn tay hằn rõ trên đó.

“Chẳng phải cậu điên lắm sao? Cớ gì lại khiến bản thân chật vật như vậy?” Giọng điệu của hắn có phần trêu chọc.

Tôi mỉm cười, cụp mi xuống, đặt tay lên mu bàn tay hắn, nhưng giọng điệu đầy bỡn cợt: “Hay là cậu trả thù giúp tớ đi?”

Chu Tịch giống như nghe được chuyện thú vị: “Trả thù giúp cậu, vậy cậu báo đáp tớ thế nào?”

Tôi không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay hắn.

Chu Tịch không hề rút ra, ánh mắt nóng rực: “Cậu không sợ tớ sẽ đưa ra những yêu cầu quá đáng sao?”

Tôi nhướng mày: “Yêu cầu gì quá đáng? Cậu muốn ngủ với tớ à?”

Chu Tịch sửng sốt, sắc mặt tối sầm, đưa tay trái nắm lấy cổ tay tôi: “Cái miệng của cậu thật sự… luôn có thể nói ra những điều tớ không ngờ tới.”

Đương nhiên, tôi chưa từng nghĩ đến việc nhờ Chu Tịch báo thù cho mình.

Sau khi nhận ra ngồi đây chỉ thêm lãng phí thời gian, tôi đẩy mạnh hắn ra, đứng dậy định rời đi.

Chu Tịch không nói gì, nhưng khi tôi bước tới chỗ bọn côn đồ thì có người đưa tay kéo cánh tay tôi, cười lưu manh: “Chị dâu, chị đi bây giờ à? Sao không ngồi xuống một lát.”

Tôi đang định hất ra thì giọng của Chu Tịch từ phía sau vang lên: “Đừng chạm vào cô ấy.”

Tên kia hậm hực buông tay ra.

Lúc đi ngang qua tên thanh niên, hắn ta đang cúi đầu nghịch điện thoại, tôi vờ như vô ý nhìn thoáng qua. 

Ngoại trừ quầng thâm dưới mắt, ngoại hình của hắn ta không có gì đặc biệt. Màn hình điện thoại của hắn ta hiển thị chi tiết số dư trong tài khoản chỉ còn vài tệ, bên dưới là các khoản chi tiêu khổng lồ trong các khoảng thời gian khác nhau.

Tên này đang thiếu tiền, ít nhất là vào lúc này.

Chưa kịp nhìn kỹ hơn, tôi đã bắt gặp ánh mắt suy sụp vô cảm của hắn ta.

Tôi kìm nén ý muốn đâm chết hắn ta, quay người rời đi.

Sau khi rời khỏi quán bar Phồn Hoa, tôi phớt lờ vô số ánh mắt tò mò của người qua đường, lấy điện thoại di động từ trong túi ra.

Tôi đeo tai nghe không dây, bấm vào ứng dụng ghi âm điều khiển từ xa rồi nhấn nút ghi âm. 

Tôi đã lấy máy ghi âm ra khỏi cặp sách của Ôn Như trước khi bị cô ta phát hiện.

Vừa rồi, trong mấy giây Chu Tịch và ả chị đại đối đầu nhau, tôi đã lợi dụng không gian tối tăm để đặt máy ghi âm dưới ghế sofa trong quán bar.

14.

“Anh Tịch, cô gái vừa rồi là ai vậy? Trông cô ấy rất ngây thơ.”

Tôi không nhận ra giọng nói của ai, chỉ nghe sặc mùi lưu manh.

“Một nhỏ điên.”

Là giọng của Chu Tịch.

“Vãi chưởng, thật không vậy? Nhìn bầu không khí giữa hai người mà tôi chỉ muốn ngồi chỗ khác vì sợ làm kỳ đà cản mũi…”

“Ha ha ha ha…”

Tôi đi chậm về nhà, kiên nhẫn lắng nghe những điều vô nghĩa.

Cuối cùng cũng nghe được âm thanh khác lạ phát ra từ tai nghe. Đó là một chất giọng khàn khàn khó nghe: “Anh Tịch, anh cho tôi mượn thêm tiền được không?”

Lời này vừa nói ra, mọi người đều im lặng, bầu không khí có phần tĩnh mịch chết chóc.

Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng “tạch”, đó là tiếng kéo bật lửa.

“Không phải lần trước tôi vừa cho cậu vay 20.000 Nhân Dân tệ sao?”

Giọng nói của Chu Tịch nghe có vẻ vô cảm.

“Vâng… Nhưng mẹ tôi bệnh nặng, nhiêu đó cũng không đủ. Trong các anh em, chỉ có anh là có khả năng giúp đỡ tôi thôi.”

Tôi nghe thấy tiếng cười nhạo của Chu Tịch: “20.000 không đủ, e rằng hai triệu cũng không đủ để cậu phung phí. Lý Tứ, cậu mượn tiền để cứu mẹ hay để đánh bạc, bản thân cậu là người rõ nhất.”

Giọng nói của Lý Tứ trở nên kích động: “Tôi không đánh bạc!”

Tiếp đó là tiếng chai rượu bị đập loảng xoảng.

“Lý Tứ, mày bị bệnh hả? Chu Tịch nợ mày sao? Được rồi, nếu mày không định đánh bạc thì hãy tự nghĩ xem mày đã vay bao nhiêu tiền từ bọn cho vay nặng lãi để đánh bạc, tiền lãi mỗi ngày là 20.000 đúng không? Mẹ mày sắp chết trên giường bệnh mà mày còn không nỡ mua cho bà thứ gì đó tốt, nếu không phải Chu Tịch trả tiền viện phí, mày cũng không biết mộ phần của bà ấy giờ ở đâu đâu!”

“Mày bị cái quái gì thế!”

……

Cuộc cãi vã lớn đến mức khiến màng nhĩ của tôi đau nhức.

Tôi đứng dưới nhà tắt nút ghi âm, khuôn mặt phản chiếu trên cửa kính phòng bảo vệ, nhếch nhác và đầy vết thương.

Nhưng tôi đã mỉm cười.

Một con bạc tham lam có thể xúc tiến biến thành con dao giết người.

Dù nhà chỉ ở tầng 4 nhưng vất vả lắm tôi mới leo đến nơi, phải đứng lại thở hổn hển vì cơn đau do bị đá, bị đánh lại nhói lên.

Thái dương đau nhức, đầu choáng váng, tôi phải bám vào lan can để khỏi ngất xỉu.

Đứng trước cửa nhà, tôi hít một hơi thật sâu rồi bấm chuông.

Giang Hành mở cửa, trên tay còn cầm một ly sữa.

Nhìn thấy tôi, anh ấy không cầm chắc tay, toàn bộ sữa đổ xuống sàn nhà, ly thủy tinh vỡ văng khắp nơi.

Lờ đi ánh mắt kinh ngạc của Giang Hành, tôi thở dài, muốn đi vào lấy chổi để dọn dẹp đống bừa bộn trên sàn.

Tôi đi ngang qua Giang Hành, anh ấy nắm lấy cánh tay tôi.

Anh ấy đặt một tay lên vai tôi, bàn tay còn lại run run chạm vào mặt tôi, giọng nghẹn ngào, thậm chí không thể diễn đạt trôi chảy lời nói của mình: “Tiểu Niệm… em… nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì…”

Tôi không còn chút sức lực nào nên chỉ có thể để mặc anh ấy kéo đi.

Tôi muốn mỉm cười với anh ấy, nhưng ngay cả hành động mỉm cười cũng khiến tôi mệt mỏi.

Cuối cùng, tôi suy yếu nói được một câu: “Anh… sẽ sớm ổn thôi…”

Trước khi ngất đi, tôi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt và luống cuống của Giang Hành.

15.

Tôi không biết mình ngất bao lâu, lúc tỉnh lại đã thấy bản thân nằm trên giường bệnh.

Giang Hành tựa đầu vào giường bệnh của tôi, dường như đang ngủ.

Tôi mở mắt, lặng lẽ nhìn lên trần nhà.

Một lúc sau, mẹ tôi bước vào, một tay xách túi lớn, tay kia cầm bình giữ nhiệt hai lớp.

Thấy tôi tỉnh lại, mẹ vừa sợ vừa mừng, vội vàng đặt đồ lên tủ cạnh giường bệnh, nước mắt lưng tròng.

“Con yêu, con tỉnh rồi à? Còn cảm thấy khó chịu chỗ nào nữa không?”

Tôi ngoan ngoãn lắc đầu.

Giang Hành tự nhiên cũng bị động tĩnh đánh thức, anh ấy ngơ ngác ngẩng đầu, sau đó lập tức tỉnh hẳn, đưa tay sờ trán tôi.

“May quá… em hết sốt rồi.”

Mẹ ở bên cạnh gọi điện cho bố, báo tin tôi đã tỉnh lại, đồng thời phàn nàn sao bố đậu xe lâu như vậy.

Giang Hành kiên định nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ đau khổ, đưa tay vén sợi tóc phủ trước mắt tôi, khẽ nói: “Anh sẽ không bao giờ để em về nhà một mình nữa.”

Tôi chớp mắt, mỉm cười tỏ ra mình đã hiểu.

“Nói cho anh biết là ai gây ra chuyện này?”

Lúc hỏi câu này, vẻ mặt của Giang Hành hiện lên vẻ u ám mà tôi chưa từng thấy qua.

Tôi không nói lời nào mà chỉ nhìn anh ấy.

Sau khi gọi điện thoại, mẹ lập tức lao đến cạnh giường tôi, vừa khóc vừa nói: “Tiểu Niệm, nói cho mẹ biết là ai đã làm chuyện này.”

“Chúng ta đến đồn cảnh sát báo án, muốn kiểm tra camera giám sát trên đường về nhà, nhưng chiều nay khu dân cư đó bị mất điện, thậm chí còn không tra được qua camera giám sát.”

Tôi lắc đầu.

“Là người lạ hả?”

Tôi gật đầu.

Không có camera giám sát có nghĩa là không có bằng chứng, bằng chứng duy nhất lại ở trong tay tôi, nhưng tôi không thể hấp tấp giao nó ra.

Cho dù có báo cảnh sát thì cũng chỉ được xem là một vụ bạo lực học đường bình thường.

Ôn Như và đám nữ sinh kia đều chưa thành niên, mấy vết tát và vết thương ngoài da trên người tôi thậm chí chỉ được xem là vết thương nhẹ, không có hiệu quả truy cứu pháp lý. Kết quả cuối cùng không có gì khác hơn là hòa giải dân sự hoặc một lá thư xin lỗi.

Tiếng bước chân vội vã của bố từ ngoài phòng bệnh truyền đến, nhưng khi chạy tới cửa, bố lại thả chậm bước chân đi vào, mắt đỏ hoe nhìn tôi.

Thấy tôi vui vẻ, bố gượng cười: “Con gái chúng ta chịu khổ rồi, mau ăn chút đồ ngon đi.”

Vì sức khỏe của tôi không có gì nghiêm trọng nên tối hôm đó đã được xuất viện về nhà.

Trước khi đi ngủ, Giang Hành đặt ly sữa nóng lên bàn đầu giường tôi, ấm áp nói: “Vừa khéo cuối tuần, hai ngày này chúng ta ở nhà nghỉ ngơi dưỡng sức trước khi trở lại trường nhé.”

Tôi đáp: “Được.”

Giang Hành còn chưa đi, đứng bên cạnh giường tôi, sắc mặt trầm xuống đầy vẻ u ám, trong phòng hết sức yên tĩnh.

Tôi có chút bối rối: “Sao thế?”

Anh ấy cúi xuống, chăm chú nhìn vào mắt tôi: “Tiểu Niệm, dù thế nào đi nữa thì xin em…. xin em đừng giấu anh bất cứ chuyện gì.”

Lông mi của tôi run nhẹ, cuối cùng tiếng “ừm” phát ra từ cổ họng tôi.

“Ngủ đi.”

Giang Hành đưa tay nhẹ nhàng che mắt tôi lại rồi tắt đi ánh đèn trong phòng.

Sau khi Giang Hành ra khỏi cửa, tôi nằm trên giường nhìn trần nhà tối om, lặng lẽ đợi một lúc mới ngồi dậy, lấy di động từ dưới gối ra.

Vừa mở điện thoại, tôi đã nhận được một đoạn video từ Hướng Thu.

Đoạn video không dài nhưng có thể thấy rõ khuôn mặt hung dữ của Ôn Như và các nữ sinh khác cũng như hành vi tàn bạo của bọn họ.

Bên dưới video còn có một số tin nhắn.

[Giang Niệm, thật xin lỗi, tớ sợ quá, vô ý gây ra tiếng động nên đành bỏ chạy, không thể quay hết toàn bộ quá trình.]

[Mặc dù tớ không biết cậu muốn làm gì, nhưng nếu cậu cần giúp đỡ thì cứ nói với tớ, tớ sẽ luôn ở bên cậu.]

Tôi không trả lời, tắt màn hình điện thoại rồi chìm vào giấc ngủ sâu.


Comments

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!